Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 71

trước
tiếp

Ông chủ Chung nhìn thấy khói xanh từ ba nén hương cứ bay về phía mình, vội vàng giơ tay phẩy phẩy, trốn sang một bên: “Hai vị, cắm mấy nén hương này để cúng sao? Có cần cắm thêm không? Tôi sai người đi mua thêm mấy trăm que.”

Anh tôi khinh thường nhìn ông ta: “Ông chủ Chung, nếu như ông không định nói với chung tôi nghiệp chướng trước đây ông gầu ra, thì im lặng đi, để chúng tôi tự tìm.”

Ông chủ Chung bối rối cắn môi, nhắm mắt theo đuôi đi theo anh tôi.

Tôi quay sang nhìn Phong Ly Ngân đứng bên cạnh, hắn hôm nay “bay”, nên chỉ có tôi và anh tôi nhìn thấy hắn.

Hắn không hề có chút gì quan tâm, tôi không nhịn được hỏi: “Anh biết nơi có vấn đề đó ở đâu không? Sao lại không trực tiếp nói cho chúng tôi luôn đi?”

Hắn khẽ cười: “Không phải cô hiểu sao? Có những lời nói ra chính là nghiệp chướng, thần tiên cũng phải độ kiếp.”

“Anh cũng có kiếp sao?” Tôi không tin lắm, hắn sống trường thọ rồi, còn có kiếp gì chứ?

Hắn mỉm cười sâu xa, khẽ nói: “Đương nhiên, chỉ là cô không biết mà thôi.”

Tôi không kịp hỏi thêm, anh tôi đứng không xa đó kêu tôi, tôi vội vàng cầm la bàn qua đó, vừa chạy được hai bước, bên tai giống như có luồng điện đi qua, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi lạnh lẽo: “… Đế quân đại nhân..”

Cả người tôi rùng mình, đây là hồn ma ở đâu chứ?

Quay đầu nhìn, ngoại trừ Phong Ly Ngân, không có ai hay hồn ma nào xuất hiện.

“Sao vậy?” Phong Ly Ngân lạnh lùng nhìn tôi.

“Anh… có nghe thấy tiếng gì không? Tôi hình như nghe thấy có tiếng ma nữ gọi anh Đế Quân đại nhân…”

Phong Ly Ngân hơi nhíu mắt, tiến lại gần nói khẽ vào tai tôi: “Có phải tối qua làm lâu quá, làm tinh thần cô không ổn định sao? Nếu như mệt quá, thì về nghỉ ngơi đi.”

Tôi đỏ mặt, cái người này, tôi nói hắn một kiểu, hắn lại nói lại một kiểu! Thật khó nói chuyện với nhau mà… tôi vội vàng chạy đi tìm anh tôi.

Anh tôi xác định được phương hướng, đợi tôi dùng la bàn đặc chế để xác định vị trí cụ thể, tôi cẩn thận cầm la bàn, mũi kim nho nhỏ đấy lại cử động rồi, lại quay ngược một vòng, sau đó lại quay xuống dưới.

Đây là sao chứ? Lẽ nào cả nơi này đều là âm địa sao?

“Thanh Tiêu, sao vậy?” anh tôi lại gần nhìn, khẽ nói: “Không phải đây cũng là nơi cất giấu âm hồn thi thế sao?”

“Em không biết, phạm vi lớn quá, cứ cầm nó rồi đi một vòng xem sao” La bàn này là pháp khí của mẹ tôi khi ở nhà họ Thẩm, tìm kiếm âm khí còn chính xác hơn nén hương màu đỏ của nhà họ Quan, Phong Ly Ngân cầm la bàn này mấy lần, chắc hẳn là đã làm gì với nó rồi.

Tôi đi khắp nơi một vòng, khi kim có thay đổi, anh tôi sẽ cắm cây gậu xuống mặt đất, phạm vi cuối cùng xác định được, to bằng khoảng mười sân đá bóng.

Nơi từng phát hiện pháp trận ở giữa, xem ra là nhờ vào âm khí được cất giấu ở dưới.

“Chú Chung, chú cho hai cái máy đến đây đào lên, chắc sẽ đào được cái gì đó.” Tôi nói với chú Chung, chú Chung vô cùng khó xử, tiền của ông ta đã hết cả rồi, bây giờ còn có thể sai người ta làm việc sao?

Bất lực, ông ta chỉ có thể thêm tiền, nói với công nhân nếu đào được đồ ra thì sẽ chỗ mỗi người 20 nghìn, quả nhiên vẫn có người cần tiền hơn mang sống, một đám người nhanh chóng bắt đầu làm.

Đào xuống dưới, đột nhiên đào được một ít viên gạch màu xanh, trên viên gạch màu xanh đó có vết màu đen loang lổ, đám công nhân nói có phải có mộ cô hay không, vậy thì phát tài rồi.

Lại đào xuống tiếp, gạch càng lúc càng nhiều, hình như đào ra được cả một mái nhà của một căn phòng cũ vậy, đào mạnh một phát, phía dưới truyền đến âm thanh giống như bị sụt vậy, làm cho đám công nhân đó chạy đi mất.

Quản lý dùng đèn lớn soi xuống dưới nhìn, sắc mặt tái mẹt, vội vàng chạy đến hỏi: “Phía dưới, phía dưới hình như là lò mổ…”

Chuyện đã dự đoán được, tôi không quá ngạc nhiên, nhưng mà không biết phía dưới đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên phả ra một luồng âm khí lạnh giá từ dưới hang động.

“Mau dừng lại! Dừng lại! Các người ai dám làm lung tung vậy! Lên đây lên đây! Lên đây hết cho tôi!” anh tôi tức giận hét xuống dưới.

Nơi này đã bị đào ra một cái hố lớn, đám công nhân leo lên, ai ai cũng lạnh run cầm cập: “Anh à, nơi này, nơi này không phải là địa bàn của Diêm Vương đấy chứ! Chúng tôi đào được một miếng bia!”

Thì ra đám công nhân này tưởng là đào được mộ cổ, không nghe theo chỉ huy rồi cứ liều đào xuống dưới, muốn ăn trộm thứ gì đó để bán, nhà nước cũng không biết được.

Kết quả khi nãy đào vỡ nóc nhà, máy xúc cho vào trong xúc, thì thấy một đống đầu lâu xương cốt với một tấm bia nhỏ màu đen, trên tấm bia đó có ghi “Qủy môn quan”.

Phong Ly Ngân phi cười, không thèm tiến lên xem. Nếu như nơi này chính là Qủy môn quan, Phong Ly Ngân không cần lo lắng chuyện của thôn Hoàng Đạo nữa.

“Nơi này có lẽ là pháp trường sơn trại, viết Qủy môn quan lên đó, để làm cho đám người bị nhốt ở đây khiếp sợ, những dụng cu hành hình đây có lẽ là mô phỏng địa ngục mà trong truyền thuyết nói đến.” Tôi nói với anh tôi.

Anh tôi gật đầu nói: “Anh đi xem thế nào.”

Anh tôi chụp lại những bức ảnh ở phía dưới, bên trong một chiếc nồi lớn chất đầy xương cốt, còn có dao cầu và móc sắt, trên móc sắt còn đang treo xương ngực lơ lửng, bên cạnh tảng đá là một đống xương cốt, khoa trương nhất là còn có một cối sắt lớn, bên trong không biết có thứ gì đó đen xì, quét một lớp ở dưới đáy.

Nồi dầu, móc sắt, dao cầu, tảng đá . đầu hình … như đúng thật là một pháp trường, còn mô phỏng theo quy cách của địa ngục.

“Đây… đào ra Qủy môn rồi sao?” ông chủ Chung vô cùng sợ hãi, nơi này lại có một vùng đất trống rộng lớn như vậy, may mà ông ta vẫn chưa khai phá tới, nếu như làm sập nơi này, hồn ma ở đó đều sẽ chạy ra, công trình này của ông ta còn có ai sống sót được nữa không!

Phong Ly Ngân tư từ bay đến, khẽ nói: “Siêu độ không phải là công việc của hai người, để bọn họ đi tìm pháp sư chuyên môn để làm đi, chúng ta chủ yếu là đến xem vấn đề của pháp trận thôi.”

“..” tôi và anh tôi cũng không biết siêu độ, nếu như một hai con ma còn có thể dẫn đi, nhiều như này cần phải sắp xếp đạo trường mới được.

Anh tôi ngậm lấy cái bùa đồng trèo lên phủi đi cát bụi trên người, Phong Ly Ngân nhíu mắt nhìn anh tôi, khẽ nói: “Cái bùa đồng này của cậu cũng hay thật đấy..”

“Đây là bùa chú tránh tà cho con cháu đích tôn nhà chúng tôi, đương nhiên hay rồi.” anh tôi có chút kiêu ngạo nói.

Tôi khiêm tốn hỏi Phong Ly Ngân: “Nơi này cần mời mấy người pháp sư đến làm pháp trận vậy, để tôi còn nói với chú Chung.”

“Tìm người nhà họ Thẩm đi.” Phong Ly Ngân không quan tâm vấn đề này.

Nhà họ Thẩm nhà họ Thẩm, lại là nhà họ Thẩm, tôi bĩu môi có chút không vui, Phong Ly Ngân vẫn tin tưởng nhà họ Thẩm như vậy, ngay cả người phụ nữ từng hầu hạ mình, cũng gửi vào nhà họ Thẩm.

Tôi thương lượng chuyện này với chú Chung, nói chúng tôi không giỏi về siêu độ, nói ông ấy tìm người nhà họ Thẩm đến làm, chúng tôi chủ yếu phụ trách vấn đề của pháp trận.

Giống như cánh tay nhuốm máu tối hôm qua, còn có ma nữ xương cốt trong khúc gỗ điêu khắc, Mãnh Quy thông minh như vậy, có lẽ đều thoát ra từ pháp trận đó.

Còn có khi nãy, âm thanh “Đế Quân đại nhân” kỳ lạ đó, đúng là tôi nghe nhầm sao?

Tôi nhìn góc nghiêng của Phong Ly Ngân, nếu như tôi nghe thấy, thì hắn không thể không nghe thấy được, lẽ nào, hắn đang giấu diếm chuyện gì…

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!