Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 58

trước
tiếp

Tối hôm đó tôi liên tục gặp ác mộng, Quan Nhan Thần khắp người máu thịt và đôi mắt lồi ra làm tôi sợ hãi đổ cả mồ hôi lạnh, còn mơ thấy gương mặt ma màu đỏ máu đang cười điên cuồng.

Khi tôi sợ hãi tỉnh dậy, phản xạ có điều kiện ôm lấy bụng, sự ấm áp nơi đó truyền đến làm tôi yên tâm hơn một chút, bây giờ là rạng sáng, anh tôi vẫn đang giải quyết chuyện lột da định hồn, anh tôi gửi tin nhắn đến nói chú Du Phó đã chạy thâu đêm đến đây giải quyết chuyện này.

Tôi ngồi dậy ôm lấy đầu gối, cố gắng làm cho tâm trạng ổn định, bên cạnh giường khẽ cử động, Phong Ly Ngân nằm nghiêng, đôi mắt nghiêm nghị nhìn tôi.

“Anh ở đây à… có cách nào, có thể để tôi không nhìn thấy những thứ đó nữa được không?” Tôi cười đau khổ nói, thi thể ghê gớm như vậy thật đáng sợ.

“Không nhìn thấy? Như vậy không phải cô sẽ càng sợ hãi hơn sao? Không biết mới là thứ khiến người ta sợ hãi nhất.” Phong Ly Ngân hờ hững nói.

Tay của tôi vô thức sờ lên bụng, có lẽ đây là bản tính trời sinh của phụ nữ mang thai, hoàn toàn là những hành động vô thức, tôi thở dài nói: “Cứ bị dọa sợ như vậy, tôi lo đứa bé sẽ bị dọa sợ, người ta nói phụ nữ mang thai nên nhìn thấy những điều tốt đẹp, những thứ tôi nhìn thấy thì không phải hồn ma cũng là thi thể máu me..”

Ánh mắt Phong Ly Ngân ảm đạm lại, trầm giọng nói: “Nó không yếu đuối như vậy đâu, nếu như hồn ma khi nãy xông đến cô, nó sẽ che chắn cho cô, bây giờ chỉ là không tà nào xâm nhập được, đợi đến khi nó thành hình, những tà khí chạm vào nó đều sẽ biến mất, đến khi đó…”

Hắn dừng lại, nhíu mày nhưng không nói gì nữa.

“Vậy tôi không cần sợ nữa? Cho dù tà khí xông về phía tôi, nó cũng sẽ bảo vệ mẹ nó đúng không?” Tôi an ủi bản thân rồi mỉm cười.

Sắc mặt Phong Ly Ngân sa sầm, ánh mắt hắn nhìn tôi vô cùng phức tạp, cảm giác thương xót đó chợt vụt qua, tôi không biết có phải mình nhìn nhầm không, hắn hầu như đều không nói gì về những vấn đề này.

Vào buổi tế lễ Tôn Thần ngày hôm sau, tất cả mọi người đều mặc áo đạo sĩ, đeo trâm cài tóc, tôi cũng không ngoại lệ, anh tôi mặc áo đạo sĩ lên cho tôi xong, một lúc lâu xong mới cài xong tóc cho tôi.

“Đã nói tóc dài thì đầu óc kém phát triển, Thanh Tiêu, em có ý nghĩ cắt tóc ngắn không? Dài đến mông rồi, em cũng không thấy phiền phức sao!” Anh ấy cắm trâm cài xong, vỗ nhẹ vào lưng tôi nói: “Được rồi, tiên cô, mời xuống núi nào.”

Tôi nhìn cách mình ăn vận thì thấy rất buồn cười, chạy đến trước mặt Phong Ly Ngân quay nửa vòng, hỏi: “Đế Quân đại nhân, có nhiều người mặc đồ giống như này chúc sinh thần của anh như vậy, anh có thấy rất buồn cười không?”

Khẽ miệng Phong Ly Ngân nhếch lên: “Nhìn thấy nhiều rồi nên cũng không thấy gì thú vị cả.”

Tôi bị nụ cười nhẹ nhàng của hắn làm cho rung động, năm tháng kéo dài hàng nghìn năm đối với tôi, là khoảng thời gian dài dằng dặc khó mà tưởng tượng ra được, có lẽ hắn đã không còn hứng thú với bất cứ chuyện gì.

“Đi thôi, Thanh Tiêu!” Anh tôi thúc giục.

Trước đây cứ nghĩ rằng áo đạo sĩ chỉ cho các chú, các ông mặc, tốt nhất còn có thêm râu trắng, nhìn mới có khí chất tiên phong, đến khi tôi nhìn thấy Thượng Quan Chân, tôi mới phát hiện thì ra áo đạo sĩ cũng có thể mặc kiểu thời thượng như vậy.

“Đạo hữu, anh đến đi catwalk sao?” Tôi không nhịn được chọc anh ấy.

Bình thường anh ấy đều mặt áo vest chỉnh tề, đột nhiên mặc bộ đồ này, anh ấy cũng thấy có chút không quen, khẽ hỏi: “Có phải rất kỳ lạ không?”

Tôi nhịn cười lắc đầu, nghe thấy Lăng Hư phía trên đang đọc Phong Độ Bảo Cao, Bảo Cao này tôi nằm mơ cũng có thể đọc được, đại từ đại bi, đại thánh đại từ… hắn thực sự có tấm lòng từ bi sao?

Ít nhất hắn không hề đại từ đại bi với tôi, có lẽ hoang tưởng của tôi về xưng hô vợ này quá nhiều, có lẽ là tôi đã đặt tình cảm vào một người không nên gửi gắm, giữa tôi và hắn, làm gì có tình cảm bình thường được chứ.

Nhìn nhiều người như vậy thành kính quỳ lạy cúng lễ, tôi vô thức nghĩ đến những hành động dã man của hắn khi bên cạnh tôi, mặt hơi ứng đỏ, chỉ có thể cúi đầu xuống cố gắng che giấu đi.

Cúng lễ xong, mỗi chủ quản của một thế gia, trường phái, sư môn sẽ cùng nhau bàn bạc chuyện ở một căn điện đóng cửa, tôi đứng sau anh tôi, cảm thấy những chuyện này không liên quan gì đến tôi.

Phong Ly Ngân hình như cũng không hy vọng tôi nhúng tay vào, lần trước tôi nói đùa muốn đến thôn Hoàng Đạo giúp duy trì pháp trận, hắn đã nghiêm mặt lại, làm tôi sợ không dám nói thêm gì nữa.

Vậy nên tôi chỉ có thể im lặng đứng ở đó nghe, đến khi tôi nghe thấy bà Thẩm gọi tên tôi.

“…Nhà họ Quan thêm người vào là được rồi, Quan Thanh Tiêu vẫn còn có hai tháng nữa? Hai tháng sau cô ta sẽ..”

“Này bà già, bà đã lớn như vậy rồi, để ý lời ăn tiếng nói của mình, có những lời có thể nói ra như vậy sao?” Anh tôi mặc kệ mình là hậu bối, không khách sáo cắt ngang lời nói của bà ta.

Tôi? Liên quan gì đến tôi chứ? Tôi có chút mơ màng ngước đầu lên.

Trong phòng có khoảng bốn mươi người, đều là trường phái thế gia tham gia giữ pháp trận, bà Thẩm bị anh tôi hét cho như vậy, tức giận đùng đùng, hừ một tiếng, rồi nhẫn nhịn không nói tiếp nữa.

Thẩm Thanh Nhụy lại mặc kệ, cô ta chỉ mong sao có cơ hội đả kích tôi, cô ta cười lạnh lùng nói: “Thiếu gia nhà họ Quan, cho dù cậu là gia chủ đại diện, cũng phải để ý đến thân phận hậu bối của mình, cho cậu ngồi đây là các vị trưởng bối cũng đã bao dung lắm rồi, cậu đừng có hỗn láo như vậy, cậu không có tư cách hét lên với người lớn nhà tôi đâu!”

Ánh mắt chế nhạo của cô ta hướng về phía tôi: “Nhà họ Quan các người có thể được xem trọng như vậy, không phải bởi vì Quan Thanh Tiêu sao? Nếu không phải trong bụng cô ta có linh thai vô cùng quan trọng đó, chúng tôi còn có nhẫn nhịn hành vi vô lễ của hai ngươi sao?”

“Thẩm Thanh Nhụy, có những lời nói ra sẽ là nghiệp chướng, để ý lại mồm miệng của các người đi!” Gương mặt anh tôi trở nên nghiêm nghị, nét mặt này rất ít khi nhìn thấy.

Tôi nhìn những người ở trong phòng, hầu như mọi người đều trốn tránh ánh mắt của tôi, tôi kéo anh tôi lại hỏi: “Chuyện gì vậy? Liên quan gì đến em chứ… anh, anh có chuyện gì giấu em sao?”

Thẩm Thanh Nhụy cười lạnh nhạt: “Đương nhiên liên quan đến cô rồi, nếu không cô tưởng rằng cô còn có thể sống đến bây giờ sao? Nếu như không phải bụng cô có chút tác dụng…”

“Được rồi!” Thượng Quan Chân đột nhiên hét lên, đứng lên nhìn Thẩm Thanh Nhụy vẻ bực dọc: “Chỉ có mình tôi cho rằng cô Thanh Tiêu chịu sự hi sinh rất lớn sao? Sao còn có người dùng những lời lẽ cay độc vậy để nói cô ấy chứ? Cô Thẩm này, chú ý cách nói chuyện của cô đi.”

Thẩm Thanh Nhụy không chút khách sáo gì với tôi, bà Thẩm giữ thái độ dung túng một mắt nhắm một mắt mở với cô ta, cô ta có chỗ dựa nên không lo ngại gì, cười hờ hững: “Thượng Quan thiếu gia, anh căng thẳng như vậy làm gì chứ? Người không biết còn tưởng đứa trẻ trong bụng là con của anh đấy.”

Thượng Quan Chân nhíu mày, ánh mắt thoáng lạnh giá.

“Cái gọi là đám cưới ma đã tự nó có số mệnh rồi, vận mệnh của Quan Thanh Tiêu sớm đã được định sẵn với hôn ước này, nói ra thì sao chứ? Giấu giếm cô ta như các người thì có thể làm cho thiên hạ thái bình sao?” Giọng nói kiêu ngạo của Thẩm Thanh Nhụy vang lên.

Tôi hít sâu một hơi nhìn về phía anh tôi, anh ấy nghiêm nghị nói: “Thanh Tiêu, đừng trừng mắt nhìn anh, anh chỉ muốn tìm cơ hội từ từ nói với em.”

Tôi gật đầu nói: “Được, sau này em sẽ nghe anh nói… Thẩm Thanh Nhụy, có thể nói chuyện riêng chút không? Tôi muốn nghe cô nói.”

Thẩm Thanh Nhụy cười giễu một tiếng, nói: “Được, tôi sẽ không giấu diếm điều gì, nghe xong cô đừng có khóc rồi nói tôi ức hiếp cô nhé… thủ đoạn dỗ dành đàn ông của cô ghê gớm, tôi không muốn bị đàn ông bên cạnh cô oán hận đâu.”

Cô ta vừa nói, vừa khoanh tay đi ra ngoài, tôi buông tay anh tôi ra đi theo.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!