Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 47

trước
tiếp

Nhà cũ ở một thị trấn nhỏ ở vùng núi hẻo lánh, trước đây giao thông không thuận tiện, bây giờ đã có đường cao tốc, trở về cũng có bốn, năm tiếng.

Tôi không muốn trở về, cho dù đó là nơi tôi lớn lên, nhưng nghĩ đến chuyện tôi bị “cách ly” để nuôi làm tế phẩm, trong lòng tôi lại thấy khó chịu.

Đến chuyện mẹ tôi mất đi tôi cũng không có ấn tượng sâu sắc gì, tôi chỉ nhớ khi còn nhỏ có một dì rất hiền luôn dỗ tôi đi ngủ, còn kể chuyện cho tôi, lớn hơn chút thì tôi đã tự ngủ, mỗi ngày có người đón tôi đi học, tan học.

Khi đó mình tôi sống ở một nhà riêng, trước đây thấy cụ cố rất yêu thương tôi, cho bảo mẫu chăm sóc tôi, bây giờ nghĩ lại, chỉ là muốn tránh xa tôi, không để tôi học đạo pháp đạo thuật, để tránh khi tôi làm tế phẩm sẽ không nghe lời.

Gia đình như vậy, sao tôi có thể yêu thương được chứ?

Nhưng cho dù tôi không thích nhà họ Quan, thì tôi vẫn là người nhà họ Quan.

Bố tôi bây giờ đang nằm trong phòng giám sát VIP của bệnh viện, cụ cố sai người luân phiên nhau đến chăm sóc, trong lòng tôi cũng có chút cảm kích.

Hơn nữa tôi và anh tôi cũng còn non trẻ, nếu như muốn sống trong cái nghề này, cũng cần phải có gia tộc chống lưng, không thể không về được.

Đợi tôi đỡ sốt hơn, tôi bắt đầu thu dọn ít hành lý, đồng thời xin nghỉ học ở trường.

Đêm trước khi đi, anh tôi dẫn tôi đến chỗ bà già lắm chuyện kiểm tra tình hình sức khỏe, cái bụng nhỏ vẫn không chút thay đổi gì, chỉ có bản thân tôi cảm nhận được một luồng khí nóng đang ở trong bụng mình.

“Nha đầu, linh thai không thể dựa vào thời gian mang thai của người thưởng để tính được.” Bà ấy rót cho tôi một cốc trà lài để ổn định tinh thần giảm bớt áp lực.

“Lấy bảy làm số đếm, bốn mươi chín ngày là một tháng, sau bảy tháng… tương đương với khoảng mười một tháng dương lịch đấy.” Bà ấy sờ vào con mèo rồi nói.

“Vậy là vào tháng bảy năm sau sao?” Tôi cười: “Cũng lâu thật đấy..”

Bà ấy gật đầu nói: “Ba tháng trước đó, cơ thể của cô sẽ không có thay đổi gì, bởi vì điều quan trọng nhất của linh thai là sự tập trung của tinh thần, tháng thứ tư sẽ hình thành thai nhi, cơ thể cô cũng sẽ có chút biến hóa, còn một tháng cuối, linh thai sẽ nhanh chóng hấp thụ dinh dưỡng để lớn lên, hơn nữa tích lũy sức mạnh để chuẩn bị sinh ra, đến lúc đó bụng của cô sẽ to lên rất nhanh.

Tôi gật đầu, cơ thể thế nào cũng mặc kệ vậy.

Bà ấy bắt mạch cho tôi, nhắc nhở: “Bây giờ còn chưa được hai tháng, cô vẫn nên cẩn thận hơn.”

“Ừm..”

“Cô có còn chảy máu không? Có vết máu không?”

Tôi lắc đầu, cười nói: “Hai đơn thuốc bổ thai đó đắt như vậy, hiệu quả đương nhiên tốt rồi.”

Bà ấy cũng cười: “Thực ra, chủ yếu là bản thân cô muốn giữ đứa bé này, đứa bé mới có thể tiếp tục yên ổn ngủ sâu ở trong đó.”

Bà ấy nói vậy có chút dịu dàng, làm tôi có hơi mềm lòng.

Ngồi ở trên xe, cách nhà càng gần, tâm trạng của tôi lại càng tệ.

Thôn mà nhà tôi ở đó rất có tiếng ở đây, bởi vì có tiền.

Nơi có phong thủy đẹp nhất có hai mươi, ba mươi lầu nhỏ, đều là người trong gia đình tôi.

Gạch xanh tường trắng, trước sau nhà, mỗi một góc nhà đều rất chú trọng đến bố trí phong thủy, người không biết nhìn vào, còn tưởng là nơi kỷ niệm của một người vĩ đại nào đó.

Bí thư trưởng thôn cũng là người trong gia đình tôi, có nghĩa là, vùng đất này đều trong phạm vi khống chế của cụ cố.

Căn nhà lớn phía sau núi nhìn có vẻ cổ kính đơn giản, là nơi ở của cụ cố.
Không khí ở nơi này căn bản không giống với nơi tập hợp của người hành nghề “mê tín dị đoan”, ngược lại giống như chốn bồng lai tiên cảnh rộng lớn.

Bố tôi bỏ đi sớm, cũng không có xây nhà riêng cho mình ở đây, mỗi lần về đều ở tại chỗ của cụ cố, dù sao đi nữa từ nhỏ tôi cũng đã sống ở nơi này.

Thân thể của cụ cố vẫn còn cường tráng, vẫn đang làm chủ gia đình, đời ông nội tôi phải tôn trọng cụ cố, tất cả mọi chuyện do cụ cố làm chủ.

Thế hệ của bố tôi bây giờ đang còn trẻ, hầu như đều đang cố gắng làm việc ở bên ngoài, mà thế hệ chúng tôi vẫn còn quá non trẻ.

Lần này tôi trở về, người trong nhà đều nhìn tôi bằng con mắt khác, bởi vì chuyện cụ cố quỳ trước mặt tôi đã bị mọi người biết, có người nói bây giờ cơ thể tôi không bình thường, đang hầu hạ một người cõi âm lợi hại.

Vợ của các anh họ rất bất mãn vì phải quỳ trước mặt tôi, nói khả năng lên giường của tôi ghê gớm, làm mê hoặc cả quỷ. Bởi câu nói đó nên cô ta bị cụ cố dùng gia pháp xử phạt, nhưng những lời đã nói ra giống như nước hắt ra ngoài, ánh mắt của những người cùng thế hệ nhìn tôi đều mang theo vẻ chế nhạo.

“Chị họ ngày càng xinh đẹp rồi, ngực của chị có phải giả không vậy? Người thành phố không phải đều nhét silicon vào ngực sao?” Đứa em họ mười sáu tuổi Trần Tố Hinh lớn tiếng kêu lên.

Thế hệ của tôi có hơn mười người con trai, con gái lại chỉ có ba người, trong nhà tôi con gái đều rất có giá, cô ta bị người lớn trong nhà dạy hư rồi.

Trước khi cụ cố vẫn chưa đi ra, cô ta không để ý đến chút quy tắc gì, lớn tiếng hỏi tôi đủ thứ chuyện.

“Ấy? Chị họ bị muỗi cắn sao? Sao lại đỏ như vậy?” Cô ta chỉ vào trước ngực tôi rồi hỏi.

Người anh họ khác Quan Nhan Thần cùng tuổi với tôi, khẽ cười nói: “Tố Hinh, trẻ nhỏ không hiểu đừng nói lung tung! Muỗi chỉ ăn máu, không biết uống sữa, em hỏi câu hỏi xấu hổ như vậy, em muốn Thanh Tiêu trả lời thế nào đây?”

Rất nhiều người nghe thấy câu nói này của hắn ta gương mặt lộ ra ý cười sâu xa.

Tôi im lặng ngồi đó, không muốn nói chuyện với những người này.

Đám cưới ma là chuyện của hai người cõi âm, trong mắt bọn họ, tôi làm đám cưới ma rồi mà vẫn còn sống thì chính là một quái vật, tôi nên chết đi mới bình thường được.

Anh tôi giơ tay vắt lên lưng ghế tôi ngồi, bộ dạng lưu manh: “Quan Nhan Thần, tôi tưởng rằng cậu là đứa uống sữa mẹ đến tận sáu tuổi thôi, thì ra vẫn chưa cắt sữa luôn à, uống nhiều cũng không tốt đầu, nhìn xem trong đầu cậu chỉ toàn nước, mở miệng chỉ toàn mùi sữa kìa.”

Cắt sữa muộn là một “nỗi nhục” của hắn ta, anh tôi lại không khách sáo nhiết hẳn ta như vậy, làm mặt hắn ta tối sầm lại.

Tính của anh tôi rất ngông cuồng, không sợ trời không sợ đất, hơn nữa anh ấy còn là cháu trưởng của con trưởng, địa vị không giống, vậy nên anh ấy cũng không phải nể mặt ai, những người khác cũng không đấu lại được anh ấy.

Quan Nhan Thần cố nhẫn nhịn, đôi mắt cứ liên tục liếc về phía tôi, căm ghét tôi một cách không che giấu gì.

Bữa tối hôm nay vừa ăn xong, cụ cố đã nói thẳng vào đề: “Sắp đến mùng chín tháng chín rồi, Thanh Ngọc Quan sắp tổ chức tế cùng tôn thần, năm nay yêu cần gia chủ đến, nhưng ta lớn tuổi rồi không tiện đi xa, vậy nên mọi người bàn bạc xem, chọn một người đại diện gia chủ đi tham gia.”

Tôi thấy chuyện này cũng không liên quan gì đến tôi, thế hệ trẻ tuổi làm gì có tư cách nói mấy chuyện này chứ.

Nghe thấy ông hai, ông ba đều đề xuất ông nội tôi, tôi lại thấy buồn cười, mấy ông già sáu mươi, bảy mươi tuổi, đều sắp thành tinh rồi, còn đây giả tình giả nghĩa.

Nghe bọn họ thảo luận hồi lâu vẫn chưa kết thúc, tôi buồn ngủ nên ngáp một cái, cụ cố liền nói: “Thanh Tiêu, cháu đi nghỉ ngơi trước đi.”

Tôi không từ chối, xách balo lên rồi đi vào nhà, cái sân của nhà này đã rất lâu đời rồi, nhà tắm chia ra cho nhà tắm nam và nữ.

Dì Trương đã chuẩn bị xong nước, tôi vừa bước vào đã nghe thấy tiếng có người bước vào sau lưng.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!