Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 126+127

trước
tiếp

Tôi tỉnh cả người ngay lập tức.

Phong Ly Ngân nằm sau lưng tôi cũng chống người ngồi dậy, lúc nãy tay hắn đặt trên bụng tôi nên có thể cảm nhận được rõ ràng.

Giống như sóng biển đánh vào bờ, một chút rồi lại trở nên yên bình, tôi sợ hết hồn, suy nghĩ miên man rằng có phải có vấn đề gì hay không.

“Em. em nên về nhà một chuyến tìm Ô lão bà khám mới được, hơn nữa em còn mấy bài thi chưa xong, còn phải thăm bố em.” Tôi nói hết tất cả những lý do có thể nghĩ đến ra.

Giọng nói lạnh lùng của Phong Ly Ngân vang lên phía sau tai tôi: “Em đang sợ sao?”

Vậy cũng hỏi, sợ chứ sao không? Vừa nghĩ tới cái khoảnh khắc khủng bố sắp đến đó, tôi thấy mình cần phải cùng gia đình đoàn tụ sum họp, viết di chúc gì gì đó.

..Trong lòng em lúc nào cũng hận ta, cho nên lúc nào cũng chịu đựng rồi cố chấp chôn giấu những cảm xúc tiêu cực.” Phong Ly Ngân cười khẽ.

Tôi không nhịn được nhíu mày, xoay người nhìn hắn, đôi mắt của hắn rất dễ tìm được trong đêm.

“Phong Ly Ngân, anh còn cười được sao?”

“Tại sao không được cười, nhìn em lo sợ như một con thỏ thế này… Em muốn sinh con cho ta đến vậy sao?” Khóe môi hắn gợi lên nụ cười gian tà.

Tôi liếc mắt xem thường: “Em không muốn, nhưng mà trong lòng áy náy, có cảm giác tội lỗi, đạo hạnh của em không cao thâm như anh mà không có chút cảm tình nào với đứa nhỏ này, phụ tinh mẫu huyết, dù sao nó cũng mang nửa dòng máu của em, em không nỡ..”

Còn chưa nói xong, Phong Ly Ngân đã cuốn lấy tôi, ôm chặt lấy tôi làm tôi đau cả xương sườn.

“Em nói thật, anh đừng lộn xộn…” Tôi kéo tóc hắn, bây giờ dù có làm vậy hắn cũng không giận.

Hắn ngẩng đầu lên từ trong ngực tôi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi: “Quan Thanh Tiêu, ta cũng nói thật với em… Ta chưa bao giờ lừa em, em không cần phải lo lắng sợ hãi như thế.”

“Nhưng mà…”

“Suyt. Thiên cơ bất khả lộ… Có sức nói mấy thứ này, vậy không bằng tiếp tục?”

“Ưm… đừng… đừng đâm nữa, mới nãy nó nhúc nhích đó.” Tôi sợ muốn chết, lúc hắn hưng phấn thì cực kỳ hung hăng.

Ta sẽ nhẹ nhàng.”

Có gì có thể ngăn hắn lại không?

Ngày nào anh tôi cũng trêu chọc tôi: “Thanh Tiêu, em không cần tu hành nữa đâu, anh thấy em mỗi ngày đi bộ mà như bay vậy, chẳng mấy chốc có thể cưỡi gió đạp mây, lột xác thành tiên rồi.”

Ngay cả những đệ tử xem thường tôi trong những ngày đầu, lâu lâu cũng sẽ trêu chọc tôi mấy câu: “Tu hành không dễ chút nào, chúng tôi chỉ tu ban ngày, cô Quan đây còn phải tu ban đêm nữa.”

Tôi có thể nói gì được nữa? Đạo cô quét dọn phải đến đổi tấm trải giường hoặc cả cái nệm mỗi ngày, sau khi quen rồi các cô ấy còn sẽ cười trộm, lúc ôm xuống lầu còn sẽ nói thầm: Woa, lần này ướt quá trời, còn dữ dội hơn so với hôm qua.. vẫn vẫn.

Thể diện của tôi, tự tôn của tôi, sự rụt rè của tôi, đã hết.

Thẩm Thanh Nhụy thường xuyên xuất hiện nhìn tôi chằm chằm, nhìn xem tôi có ngoan ngoãn hay không, nhưng cũng không mấy khi trào phúng nói móc tôi nữa, dù sao thì anh tôi cũng đây, muốn đấu miệng mồm thì anh tôi không phải là kẻ yếu.

Tôi nói với Phong Ly Ngân cuối tháng muốn về nhà, hắn nhíu mày, cuối cùng đồng ý… Đây là lần đầu tôi cảm nhận được sức mạnh của việc thổi gió bên tai*.

*: Chỉ việc xúi giục người khác

Thẩm gia cho xe tới đưa chúng tôi về cửa hàng, cửa hàng nhà chúng tôi đóng cửa đã lâu, hàng xóm cho rằng nhà chúng tôi phá sản rồi, anh tôi gọi ông Trần và Đại Bảo tới phụ giúp quét dọn căn nhà rồi đưa tôi đến chỗ Ô lão bà khám bệnh.

Phong Ly Ngân cũng đi theo tôi, tôi đang chuẩn bị lấy một đồng tiền Ngũ Đế ra gõ cửa thì hắn đã kéo cánh cửa thủy tinh ra rồi.

Con mèo đen sau cửa ré lên một tiếng rồi nhào qua, bị hắn dùng hai ngón tay búng một cái, mèo đen bay vào phòng ngã trên mặt đất, trán bốc khói.

Tôi hoảng hốt la lên, vội vàng chạy vào ôm lấy con mèo đen, đây là người bạn quan trọng của Ô lão bà, nếu như bị Phong Ly Ngân đánh hồn bay phách tán thì tôi biết giải thích thế nào chứ!

Trước kia con mèo này vừa hung dữ vừa chảnh với tôi, nhưng lúc này nó lại ngoan ngoãn nằm trong long tôi, cái trán của nó vẫn còn bốc khói, sợ hãi nhìn Phong Ly Ngân chằm chằm.

“Nhóc con tới rồi à.” ô lão bà run rẩy bước ra từ trong bếp, bà ấy đi rót nước.

Tôi không đành lòng nói: “Hay là bà theo ở với bọn cháu đi, ít ra thì cũng có người giúp đỡ trong sinh hoạt hằng ngày, bà xem ngay cả việc rót nước cũng phải tự làm, mệt lắm ạ.”

Ô lão bà sửng sốt rồi lập tức cười xấu xa: “Nhóc con tình cảm quá nha, quả nhiên làm mẹ rồi thì dễ mềm lòng.”

Mắt tôi nhìn ra hướng cửa, Phong Ly Ngân đứng đó, căn phòng này vừa nhỏ vừa thấp lại chật chội, hắn không muốn bước vào.

Dường như Ô lão bà cảm giác được gì đó, cười bảo tôi ngồi xuống: “Đến đây, bà khám cho… Gần đây có khó chịu gì không?”

“Không, chỉ là hai đêm trước… cảm thấy nó động một cái.” Tôi cắn răng giải thích.

Bà gật đầu rồi nói: “Cũng không có gì nghiêm trọng… Hử?”

Ánh mắt bà lộ vẻ nghi ngờ, gương mặt nhăn nheo lại càng nhăn hơn.

Tim tôi đập bình bịch, trừng mắt nhìn Phong Ly Ngân đang đứng ở cửa nhà, rất sợ nghe thấy bà nói cái gì mà: Đã nói cháu không được làm chuyện vợ chồng rồi mà không nghe, giờ thì có chuyện rồi đó.

Lão bà thì thào nói: “Mạch tượng mượt mà, đập không hạn chế, mạnh mẽ không đồng nhất.. chẳng lẽ là..”

“Là gì ạ?” Tôi thận trọng hỏi.

Bà cười nói: “Người khác và sẽ không nói, nhưng là cháu thì không sao, căn cứ theo mạch này thì có lẽ là con gái.”

“O.” Tôi không nhịn được cười.

Tôi cũng không biết sao mình lại cười, có thể là do thiên tính, nghe được chuyện về cốt nhục của mình sẽ không nhịn được mà cười.

“Nhóc con, đưa tay trái đây..” Ô lão bà lại bắt mạch bên tay trái tôi.

Trên gương mặt già nua của bà hiện lên sự nghiêm trọng.

“Bà đừng dọa cháu, cháu bị sao vậy ạ?” Tôi căng thẳng, cảm giác sắp xỉu mất rồi.

Bà nhìn tôi thật lâu, nói rằng: “Phụ nữ mang thai bốn tháng, có mạch bên trái là con trai, bên phải là con gái, cả hai thì là…”

Tôi ngơ ngác nhìn bà.

“Hay còn nói: mạch trái chìm là nam, mạch phải nổi là nữ… Vừa nãy bà xem tay phải, mạch nổi… Bây giờ xem tay trái, cũng là mạch chìm… Chẳng lẽ là thai đôi?”

Tôi nhìn Phong Ly Ngân đang đứng ở cửa, hắn cũng nhíu mày bước tới.

Nếu như là người thường, nghe được lời chẩn đoán này có lẽ sẽ vui vẻ cực kỳ, hoặc sẽ kích động mà rơi lệ?

Nhưng đối với chúng tôi, đây không phải là tin tốt.

Bởi vì số mệnh của đứa nhỏ này chỉ tồn tại cho đến một tháng nữa, bây giờ lại thêm một đứa thì làm sao? Chẳng lẽ phải hy sinh cả hai?

Phong Ly Ngân lập tức bấm tay niệm chú, một cơn gió lạnh thổi lên làm Ô lão bà ngất đi, tôi vội đỡ bà nằm lên xích đu.

Đang định nói chuyện với Phong Ly Ngân thì một quỷ sứ xuất hiện, quỷ sứ mặc đồ quan, còn đội mũ sa màu đen, địa vị trông khá cao… Đây cũng là nhân viên công vụ cao cấp ở âm phủ sao?

Quỷ sứ nói, bộ sinh tử chỉ quản sinh linh ở dương gian, bây giờ tiểu nương nương đã không thuộc sự quản lý của bộ nữa nên không thể tra xét cuộc đời được.

Có ý gì? Âm phủ cũng không biết trong bụng tôi có một hay hai đứa sao?

Tôi vốn đã hận hắn rồi, giờ lại càng hận gấp đôi.

Đi khỏi chỗ Ô lão bà, tôi không nói với hắn câu nào suốt cả đoạn đường, nói chuyện với hắn người qua đường lại tưởng tôi bị tâm thần, chi cho khổ!

Cạnh khu văn hóa có một công viên, trong lòng tôi đang buồn bực nên một mình bước vào công viên, muốn đi bộ giải sầu.

Tôi đi đến cạnh cái hồ nhỏ, nhìn những lớp băng mỏng mà ngẩn người.

Tôi nên phản ứng sao đây? Lại cãi nhau với hắn một trận, sau đó bị hắn trói lại bằng một cái chỉ tay, nhốt một tháng, sau đó chuyện gì nên làm thì làm sao.

Hoặc là khóc thút thít mỗi ngày van xin hắn buông tha cho đứa nhỏ, đừng quan tâm đến cái pháp trận kia nữa… Nhưng đến lúc cái pháp trận đó hỏng đi, người hai giới âm dương sẽ là những người chịu trận đầu tiên, bởi vì mỗi ngày chúng tôi đều gặp quỷ, người nhà và cả con tôi cũng sẽ không may mắn thoát khỏi.

Đây vốn là một bàn cờ chết, với sức mạnh chỉ bằng con kiến như tôi thì không có lựa chọn thứ hai, huống chi Phong Ly Ngân muốn dùng cách này, muốn dùng pháp lực của mình cho một người “dương gian” để phá hủy nơi hội tụ tà khí ở âm phủ.

Pháp lực bẩm sinh mạnh hơn nhiều so với việc tu luyện, đây là thứ lực lượng mà cho dù bao nhiêu pháp sư hợp lực cũng không có được.

Tâm trạng ngổn ngang, tôi nhìn mặt nước gợn sóng mà không thể bình tĩnh được.

“…Cô bé, đứng ở đây làm gì vậy?” Một ông lão xách theo một cái ghế xếp và đồ câu cá, cảnh giác nhìn tôi.

“.Cháu không thể đứng đây sao?” Tôi nhíu mày nghi hoặc, chỗ này đâu có biển báo nào bảo không được đứng đây đầu.

Ông lão đến cạnh tôi, nhìn mặt tôi chằm chằm, lắc đầu nói: “Cô bé nhìn xinh đẹp như thế, đừng có nghĩ luẩn quẩn trong lòng, mấy vấn đề tình cảm gì đó rồi cũng sẽ vượt qua được thôi, phải bình tĩnh rồi nói chuyện với nhau chứ.”

Hả?

Tôi ngớ người, xong lập tức hiểu ra… Chẳng lẽ ông ấy cho rằng tôi muốn nhảy sông!

“Không có gì không vượt qua được, người đàn ông thật lòng yêu thương cháu sẽ không để cho cháu rơi lệ, cháu nên tìm hiểu kỹ rồi hãy trao chân tình cho người ta! Năm ngoái ông còn cứu được một cô gái nhảy hồ, cô ta nói rằng vừa nhảy xuống đã hối hận rồi, không có người nào đáng giá để cho ta trả giá bằng mạng sống đâu.”

Vẻ mặt ông lão đầy lo âu, nói một tràng làm tôi xấu hổ vô cùng.

Tôi quay đầu nhìn xung quanh, Phong Ly Ngân đứng dưới tán cây không xa khoanh tay nhìn tôi.

Vẻ mặt của hắn lạnh lùng, chúng tôi đã cãi nhau rất nhiều lần về vấn đề này, không phải hắn không muốn nhường nhưng hắn không thể nhường, cho nên có cãi nhau nữa cũng vô dụng.

Tôi quay đầu lại hít sâu một hơi, không khí lạnh lẽo tràn vào phổi làm cho tôi tỉnh táo lại.
“Không có gì đâu ông ạ, cháu chỉ muốn bình tĩnh một chút thôi, không phải nghĩ quẩn đâu.” Tôi miễn cưỡng cười với ông lão.

Sắc mặt ông lão này nhìn không ổn lắm, chắc là đã gặp chuyện gì phiền lòng, vậy mà còn có lòng tốt đến khuyên nhủ an ủi một người xa lạ như tôi, thật sự là một người tốt bụng.

“Không phải nghĩ quẩn thì tốt rồi. Thanh niên phải biết trân trọng…” Ông vừa nói vừa chuẩn bị rời đi. “Ông ơi, trong nhà ông có phải có chuyện gì hay không? Cháu thấy… Ừm, ấn đường của ông hơi đen.” Tôi nói một cách uyển chuyển.

Ông lão cười nói: “Người ngoài mà cũng nhìn ra rồi à, cũng không phải chuyện to tát gì, cô bé nên quan tâm bản thân nhiều hơn đi…”

Ông ấy không muốn nói với tôi, tôi cũng cười: “Vậy nếu là gia đình không yên thì ông cứ ghé qua cửa hàng nhà cháu một chút, biết đâu có thể giúp được ông.”

Tôi chỉ vào còn đường văn hóa đầu phố, ông ấy gật đầu cười.

Đứng bên hồ hơn nửa tiếng, tay chân tôi trở nên lạnh băng, Phong Ly Ngân vẫn lạnh lùng đứng phía sau tôi, không nói chuyện với tôi cũng không đến kéo tôi.

Tôi không đua được với hắn, tuổi thọ của hắn là đất là trời, có rất nhiều thời gian để đua với tôi, còn tôi chỉ ăn ngũ cốc hoa màu, còn phải về nhà nấu cơm cho anh tôi ăn nữa.

Vì vậy tôi lại ỉu xìu trở về nhà, anh tôi thấy hai người một trước một sau đi vào thì nhíu mày hỏi: “Sao vậy, cãi nhau nữa sao?”

Tôi bĩu môi, cãi nhau? Người ta là đế quân đại nhân lời nói đáng giá ngàn vàng, khinh thường phải lảm nhảm mấy chuyện không đầu với phàm nhân như tôi thì có.

Anh tôi theo tôi vào bếp, chạy đến cạnh tôi hỏi tôi có chuyện gì, tôi vừa “băm” đồ ăn vừa kể lể với anh chuyện Ô lão bà nói.

“Gi? Bà ta nói có thể là hai cái?” Anh tôi cũng sửng sốt, thì thào nói: “Vậy thì mệt rồi, vất vả trúng được năm triệu thì bị giết con tin*.. Úi, Thanh Tiêu đừng khóc mà! Đừng buồn đừng buồn..”

*: Nghĩa là có thêm một đứa con là chuyện tốt nhưng lại không thể giữ được.

Tôi đầu có buồn! Là giận khóc đó!

“Ông chồng quỷ của em nói sao?” Anh tôi không nhịn được hỏi.

“Hắn mà nói cái gì, chỉ lạnh lùng trừng em, giống như đó là lỗi của em vậy!”

Anh tôi giật khóe môi, nói nhỏ: “Thật ra hắn nói cũng đúng, ở thì, đúng là em sai, ai bảo không sớm không muộn, cố tình ngay lúc đó rụng hai cái trứng làm chi…”

Tôi…

“Anh sai rồi, anh sai rồi! Thanh Tiêu, em đừng khóc mà!” Anh tôi vừa la làng vừa chạy vào cửa hàng: “Phong Ly Ngân ra đây! Thân là anh vợ tôi muốn đại diện nhà mẹ đẻ dạy dỗ lại anh!”

Tôi không biết anh tôi nói gì với Phong Ly Ngân, sau đó anh vào phòng tôi lấy đi di động của Hứa Mặc Hàn, tôi đoán rằng anh muốn nhờ Hứa Mặc Hàn giúp đỡ.

Chuyện này nói ra ai mà tin? Gương mặt Joker của Hứa Mặc Hàn chắc phải nứt mấy lớp mất.

Rất nhanh, anh tôi lại chạy lên lầu nói với tôi: “Thanh Tiêu, đi thôi, Hứa Mặc Hàn đã sắp xếp bác sĩ tư nhân kiểm tra cho em, tới bệnh viện mượn thiết bị là được.”

Hiếm khi Phong Ly Ngân mở miệng nói: “Đi kiểm tra cho chắc, nếu có thể xác định có hai cái, thì chứng tỏ đã có tim thai và mạch tượng.”

Tôi cắn răng gật đầu, nghĩ thầm không cần biết bác sĩ hỏi gì, tôi chỉ cần giả ngu không biết là được.

Đến một bệnh viện xa hoa, lúc đó khoa siêu âm đã đóng cửa, viện trưởng và bác sĩ tư nhân của Hứa gia đang chờ chúng tôi, mở máy lên tự kiểm tra cho tôi.

Bác sĩ xem xong thì sắc mặt nghiêm trọng vô cùng, nói với tôi có hai cái tim thai, sau đó ánh mắt ông ta nhìn tôi rất kì lạ, rối rắm thở dài: “Tôi có nên nói với ông cụ và ông bố không đây.”

Suýt chút nữa tôi lại trào máu họng, ông ta có ý gì! Cho rằng đây là con riêng của Hứa Mặc Hàn sao?

“Bác sĩ, tôi không phải là…” Tôi vừa định giải thích rằng mấy đứa nhỏ không có liên quan gì đến Hứa Mặc Hàn thì di động của bác sĩ vang rung trời, ông ta nhanh chóng che loa lại nghe, vội vàng ra ngoài.

Để lại tôi một mình ngổn ngang.

Tôi nhớ rằng Hứa Mặc Hàn từng nói đùa rằng: “Nếu trước khi hắn kết hôn mà có con thì chết chắc.”

Hiểu lầm này có thể mang phiền phức đến cho anh ta không nhỉ? Chuyện của mấy gia tộc lớn nghe có vẻ phức tạp, tôi hy vọng có thể giải thích rõ ràng với vị bác sĩ lúc nãy.

“Hai đứa, Phong Ly Ngân, làm sao đây?” Tôi hít sâu một hơi nhìn về phía Phong Ly Ngân đang tựa vào tường.

Hắn mở mắt, nặng nề nhìn tôi, hơi nghiêng đầu bảo tôi ra ngoài lối thoát hiểm.

“Quan Thanh Tiêu, em có tin ta không?”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!