Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 124+ 125

trước
tiếp

Thẩm gia là nhà giàu, còn là gia tộc nổi danh trong nghề, bọn họ không ngược đãi tôi, cơm nước ba bữa đúng giờ đưa tới, chỉ là không cho tôi rời khỏi phòng.

Tôi chỉ nằm trên giường ngủ tới tối trời tối đất, dù sao thì tắm rửa cũng có người hầu hạ rồi… Cũng không biết giờ đây trong Thẩm gia truyền bao nhiêu lời đồn về tôi rồi.

Lúc chiều, cửa mở ra một tiếng két, bà Thẩm khí thế uy nghiêm xuất hiện trong phòng.

Tôi đang mơ màng ngủ thì nghe thấy nữ đạo sĩ phía sau bà ấy rống lên một câu: “Vãn bối vô lễ! Còn không đứng dậy hành lễ với lão thái thái!”

Tôi cũng rất muốn trả lời, có ý kiến thì tìm đế quân đại nhân của các người đi. Nhưng mà bây giờ tôi đang ở nhà người ta, phải biết cúi đầu.

Lúc mặc quần áo tôi mới biết được thì ra trên người tôi lại có nhiều dấu vết như vậy, Phong Ly Ngân rất nặng tay, cả thắt lưng tôi đều bị siết bầm tím cả chứ đừng nói đến mấy dấu hôn trên ngực.
Quần áo Thẩm gia cung cấp đều là cổ phục, tôi chỉ mặc trung y rồi ra ngoài.

Bà Thẩm ngồi ở trên ghế lạnh lùng nhìn tôi, tôi chắp tay cúi người nói: “Xin chào.”

Nữ đạo sĩ bên cạnh còn định mắng tôi, nhưng bị bà Thẩm ngăn lại: “Được rồi, cô ngồi xuống rồi nói chuyện đi, hầu hạ đế quân đại nhân không phải là chuyện dễ dàng gì.”

.Bà lão này, còn tưởng mình là thái hậu thật sao.

Ánh mắt mấy nữ đạo sĩ bên cạnh bà ấy nhìn tôi vừa nghiền ngẫm vừa khinh miệt, còn mang theo sự hâm mộ rồi ganh tỵ, nhìn tôi như vậy mấy người không thấy mệt sao.

“Cô có mang theo cái la bàn nhỏ kia không?” Bà Thẩm hỏi.

Tôi cảnh giác nhìn bà ta: “Bà muốn gì? Đó là di vật của mẹ tôi.”

Bà ta cười lạnh: “Đó là đồ của Thẩm gia, mẹ cô lấy nó bỏ nhà ra đi mà thôi! Yên tâm, tôi không bắt nạt vãn bối đâu, sẽ không cướp của cô.”

Bà ấy vừa nói xong, một nữ đạo sĩ đã tìm được la bàn trong phòng trong, đưa tận tay bà ta.

Tôi cảm thấy lo lắng trong lòng, nếu như lão bà này muốn cướp nó, tôi sẽ méc Phong Ly Ngân.

“Quả nhiên là Ngọc Toàn Cơ… Hơn hai mươi năm rồi chưa được nhìn thấy pháp khí này…” Bà ta khẽ thở dài.

Ánh mắt bà Thẩm hơi lóe lên những cảm xúc khó hiểu.

“Cho dù đây là đồ của Thẩm gia thì cũng là di vật của mẹ tôi, Thẩm gia không thiếu la bàn, xin hãy trả lại cho tôi.” Tôi cau mày nói.

Bà Thẩm không đoạt lại, trả lại la bàn cho tôi.
“Năm đó mẹ cô bỏ nhà ra đi, hừ, đúng là đứa con gái ngoan của Thẩm gia mà! Vì một thằng nhãi nhà họ Quan mà từ bỏ quyền thừa kế! Nhà họ Quan nghèo khổ đó có gì tốt chứ!” Cơn giận hơn hai mươi năm nay của bà Thẩm vẫn còn đó.

Ai biết có gì tốt, nhưng chuyện tình cảm thì không giải thích được tình yêu làm đầu óc ngu muội, biết đó là hố lửa nhưng vẫn muốn nhảy vào… Huống chi bố tôi cũng không phải hố lửa!

“.Đã là chuyện cũ năm xưa, huống chi người cũng đã mất, bà nên xem đó tựa như khói hồng trần, bỏ qua đi.” Tôi nói nhỏ: “Thằng nhãi họ Quan trong miệng bà bây giờ cũng đã là người đàn ông trung niên hơn bốn mươi rồi, tôi với anh tôi cũng đã trưởng thành, mẹ tôi mất lâu rồi, còn nỗi hận nào mà không thể tha thứ được.”

Bà Thẩm nhìn tôi chằm chằm một hồi lâu, đột nhiên khẽ cười: “Đàn bà mà, đi theo người đàn ông thế nào nghĩa là đã chọn cuộc sống thế đấy.”

“.Có một số việc người ta cũng không có quyền lựa chọn.” Tôi rầu rĩ nói.

“Hừ, đế quân đại nhân ra lệnh, để tôi dạy cho cô vài đạo pháp thuật, đêm nay Quan Ngạn Hạo sẽ tới, bắt đầu từ ngày mai, hai người các cô sẽ đi học như ngoại môn đệ tử, học được bao nhiêu thì học, các cô cậu là hậu đại của lão già Quan Trình Diệu, ngoan cố khó dạy, tôi cũng không trông mong hai người có thể nghe lời, chỉ cần đừng làm phiền tôi là được, nếu không sẽ bị xử phạt như nhau.”

Cái gì? Tôi đi học ở Thẩm gia? Tôi sụp mắt, nhất định anh tôi cũng cảm thấy giống như tôi thôi, cho dù mãi mãi là con gà mờ cũng không muốn liên quan gì đến Thẩm gia.

“Đừng có làm ra cái vẻ mặt đó, tôi cũng chẳng muốn dạy dỗ các người đâu, nhưng mệnh lệnh khó cãi, đế quân đại nhân đã phù hộ Thẩm gia nhiều năm rồi, Thẩm gia phải toàn tâm toàn lực phụng dưỡng lại ngài ấy.” Bà Thẩm đứng lên, hai nữ đạo đặt lên bàn hai gói đồ.

Bọn họ đi rồi tôi mới mở ra nhìn, thì ra là vài bộ quần áo và sách vở, còn có pháp khí.

Ở nhà họ Thẩm tôi hoàn toàn không có quyền lựa chọn gì, Phong Ly Ngân ném tôi tới đây thì mới yên tâm đi làm chuyện của hắn.

Thẩm gia nằm ở nơi non xanh nước biếc này, rời xa đô thị phồn hoa nhưng đệ tử cũng không ít, đúng là nơi tốt để dốc lòng tu hành.

Nhưng tôi nhớ bố và anh tôi, di động của tôi hết pin lâu rồi, cũng không biết chỗ nào mới gọi điện về nhà được, hỏi người đưa cơm người ta cũng không dám trả lời, vừa đặt cơm xuống thì chạy mất luôn.

Trong phòng chỉ có ba thứ thuộc về hiện đại, đèn điện, máy điều hòa và bồn cầu, trong phòng tắm cũng chỉ dùng thùng gỗ để tắm, không có di động tôi như người nguyên thủy vậy.

Tiểu đạo cô của nhà họ Thẩm đổi tấm trải giường bằng bông cho tôi, có thể thấm nước, thông khí, chắc là mấy vết ẩm ướt hôm trước làm bọn họ sợ… Mất mặt ghê!

Hôm qua kịch liệt quá nên giờ bụng tôi hơi đau, giống như có một ngọn lửa đang cháy rực bên trong, hôm nay nghỉ ngơi trên giường thì cảm giác đó càng rõ ràng, tôi cảm thấy như có một luồng khí nóng vẫn tuần hoàn không ngừng trong cơ thể tôi, hai bên rốn cũng nóng hầm hập.

Chắc phải đến chỗ Ô bà bà khám thật, nếu mà xảy ra chuyện gì tôi cũng không gánh nổi tội, đến lúc đó chắc Phong Ly Ngân sẽ giận đến nỗi lột da róc xương tôi mất.

Bà Thẩm nói tối nay anh tôi sẽ đến đây, tôi chờ rồi chờ, chờ đến khi ngủ gật trên bàn bát tiên, cho đến khi một luồng khí lạnh đập tan sự ấm áp của điều hòa, tôi rùng mình, Phong Ly Ngân lập tức vớt tôi lên giường.

G… Sao hắn cứ tự tiện đè lên người tôi vậy chứ? Chuyện như hôm qua làm một lần là được, mỗi ngày đều làm vậy thì tôi sẽ mệt chết đó.

“Đừng…” Tôi nghiêng đầu tránh đi đôi môi hẳn: “Em đang chờ anh trai mà, bà Thẩm nói tối nay anh ấy sẽ đến.”

“.Đến cổng lớn rồi, chút nữa sẽ đến đây thôi.” Phong Ly Ngân thản nhiên trả lời một câu.

Thật sao? Tôi hôn hắn cho có lệ, sau đó mặc quần áo tử tế vào, nôn nóng chờ đợi.

“Thanh Tiêu! Em tôi đâu? Không phải nói ở trong này sao?” Tôi nghe thấy tiếng bước chân anh tôi dưới lầu, còn nghe được tiếng gọi của anh.

Tôi vội vàng mở cửa, ôm cổ anh tôi muốn khóc lóc kể lễ…

“Không phải nói em đừng lo sao! Anh thông minh lanh lợi như vậy sao mà xảy ra chuyện được!” Anh tôi đánh lên ót tôi một cái.

Trên đầu và cổ tay anh quấn băng gạc, vậy mà nói là không sao?

Tôi lo lắng truy hỏi: “Rốt cuộc là anh bị sao, vì sao ngã xuống rồi mất tích luôn.”

Anh tôi xoa xoa mũi, bĩu môi nói: “Đừng nói nữa, lần này coi như là công của ông Trần đấy.”

Hả? Tôi nhăn mũi, lão già đáng khinh kia lập công gì chứ?

Thì ra hôm đó ông Trần bị kích thích bởi câu nói “coi chừng ông là người đổ vở”, ông ta đã hơn năm mươi rồi, muốn con tới sắp phát điên rồi, cả ngày đều nói không cần biết là trai hay gái, chỉ cần là con mình thì ông ta sẽ yêu thương nó hết lòng, cho nên ông ta sợ nhất là việc mình không phải là bố đứa bé kia, vậy thì thiệt thòi lớn rồi.

Ông ta lén lút chạy tới chỗ cô nàng kia, phát hiện một tên đàn ông trong phòng, ông ta nghe gã kia nói: “Đã bảy tháng rồi mà em còn muốn làm tình, không sợ làm đứa nhỏ bị thương sao.”

Kết quả cô ta nói không sao, dù sao đứa nhỏ cũng để cho người khác nuôi. Ông Trần giận dữ, đang chuẩn bị gõ cửa mắng người thì cảm giác sau lưng truyền tới một cơn gió lạnh, giống như có gì đó đang dán vào người mình.

Ông ta là thấy cúng, dù chẳng có bản lĩnh nào nhưng ông ta cũng biết này biết nọ, ngay lập tức ông ta cảm thấy mình bị khống chế, máu dồn lên não, nhặt một cái gắp than lên rồi phá cửa.

Ông ta sợ hãi vô cùng, cảm thấy mình bị nhập rồi, nếu người ở trong mở cửa mà bị cây gắp than này đánh một cái thế nào cũng sẽ gây tai nạn chết người.

Vì thế trước khi bị khống chế hoàn toàn ông ấy cắn đầu lưỡi mình phun ra một ngụm máu, tạm thời làm mạnh hỏa khí, bắt đầu chạy thục mạng.

Nhưng càng chạy ông ta càng cảm giác được nhiều thứ đi theo mình, đằng sau có bóng quỷ lắc lư chạy theo, cho đến khi chạy đến khu vực gần ngôi nhà động quỷ bị nhà họ Thẩm niêm phong kia thì những thứ đầy âm khí đó mới biến mất, chắc là sợ sức mạnh của phù chú.

Vì vậy ông ta ở đó gọi điện thoại đến cầu cứu, ông ta kể tình hình cho tôi, nói mình không dám ra ngoài, bên ngoài có rất nhiều thứ đang du đãng, nhưng chưa nói xong thì bị đánh xỉu, di động rơi vào rãnh mương.

Đến khi ông ta tỉnh lại thì phát hiện mình đang trong một căn nhà đất, chính là căn nhà mà anh tôi đã ngã xuống, cửa của căn phòng đã bị đóng kín, hình thành một thế trận một đóng một mở với ngôi nhà động quỷ bên cạnh, dưới giường có một cái hang ngầm, âm khí từ dưới đó tỏa ra, mời gọi chúng tôi đến xem.

Trong phòng có hai bóng đen đang vẽ pháp trận, nếu có con quỷ nào lợi hại trùng hợp đi vào sẽ bị pháp trận hút lấy ngay.

“… May cho anh số đỏ, trực tiếp rớt vào trong cái pháp trận đó, em đoán xem anh bò ra từ đâu?” Anh tôi thối mặt.

“.Hầm cầu hả?” Tôi cẩn thận hỏi.

Anh tôi giơ tay vờ như muốn đánh tôi: “Anh bò ra từ mặt kia bờ vực của làng du lịch Hải Yến Lâu! Mấy lệ quỷ bị pháp trận này hút đi đều bị họ nhốt ở trong hang núi bên đó, làm một cái bách quỷ tụ tài!”

Hå?

Phong Ly Ngân từng đi với tôi đến Hải Yến Lâu một lần, hắn vừa vào thì nói một câu: “Bách quỷ tụ tài, nhân tâm không đủ.”

Vậy cái bóng đen kia là ai? Không phải Quan Ngạn Thần sao?

“Ông Trần cũng bị kéo vào đó, chắc người kia cho rằng bọn anh sẽ bị quỷ nhập rồi tự chém giết lẫn nhau, không ngờ rằng anh đây mang cả một ba lô phù chú… Sau đó bọn anh chạy ra khỏi cái ngục quỷ kia, sau đó bò ra mặt sau của ngọn núi Hải Yến Lâu, gọi điện thoại cho ai cũng không được, sau đó thử gọi vào số ông Trần thì gọi được cho người nhà họ Thẩm, bọn họ đến đón bọn anh, nếu không đã không thể nào thoát ra được lưới sắt vây quanh ngọn núi đó.”

Tôi nhíu mày hỏi: “Cái động quỷ kia không phải do Quan Ngạn Thần tạo ra sao?”

“Ai mà biết! Anh rơi luôn vào pháp trận đó nên chẳng phát hiện được gì nữa, ông Trần cũng chỉ nhìn thấy một cái bóng, chẳng biết hình dạng thế nào…Hai căn nhà này không thể để lại, nhất định phải tìm cách san bằng đi, sau đó để pháp sư tới niêm phong cái động quỷ đó lại, phơi nắng nó vài năm thì quỷ khí ở thôn Hồi Long mới biến mất được, hơn nữa còn phải tìm cách đóng cửa cái Hải Yến Lâu đi! Bọn họ nuôi một hang quỷ! Fuck! Suýt chút thì anh đây toi mạng..”

“Chúng ta đâu thể tự tiện tới đập nhà của người ta? Chủ nhà liều mạng với chúng ta, chưa kể còn có thể bị bắt, bị kiện, ngồi tù.. Bối cảnh của Hải Yến Lâu càng thâm hậu, làm sao chúng ta động đến bọn họ được…” Tôi bĩu môi, cho dù là Thẩm gia trâu bò trong giới âm dương, thì khi ra ngoài xã hội vẫn phải tuân thủ pháp luật nhà nước.

Anh tôi đảo mắt, trộm nhìn vào căn phòng sau lưng tôi, dùng khẩu hình hỏi: “Ông chồng quỷ của em có đó không?”

Tôi gật đầu.

Anh tôi viết vào lòng bàn tay tôi: “Mấy chuyện lộng hành này thì đi tìm Hứa Mặc Hàn đi!”

Bối cảnh của nhà họ Hứa ra sao, công thần khai quốc, dòng máu đỏ tươi*, trong nhà có người làm ở trung ương, người làm chức cao trong quân đội, quan to ở địa phương, con rồng trên thương trường, mạch máu tài chính của đất nước,..

*: Chỉ những gia đình làm cách mạng có công với đất nước.

Tôi không đồng ý nhíu mày, tôi chưa bao giờ nịnh hót quyền thế, cũng không biết mở miệng xin xỏ người khác thế nào!

Anh tôi nhướng mày nói: “Tóm lại chuyện này cứ nhớ đó đã, từ từ giải quyết, còn bóng dáng kia có phải Quan Ngạn Thần hay không thì chưa chắc được, kẻ có thể mở động quỷ không phải là người thường, Thẩm gia đã đào ba mét đất lên để xem xét, chú Du Phó cũng đang âm thầm điều tra hành tung của Quan Ngạn Thần rồi.”

Tôi gật đầu, sờ mặt anh tôi, chỗ đó có vài vết trầy xước.

Anh tôi sửng sốt, lén nhìn vào trong xem Phong Ly Ngân có ghen tuông bậy bạ không rồi lặng lẽ đến gần ôm lấy tôi: “Không sao rồi, lần sau chúng ta sẽ cẩn thận một chút, ai mà ngờ anh xui xẻo đạp trúng chỗ đó rồi tự nhiên biến mất như vậy chứ.”

“Bà Thẩm nói chúng ta phải theo mấy người đệ tử ngoại môn đi học.”

Quả nhiên, anh tôi nghe xong thì lộ ra vẻ mặt chán ghét: “Có lộn không vậy, học đạo pháp nhà bà ta hả?”

“… Là ý của Phong Ly Ngân.” Tôi liếc vào trong phòng.

Anh tôi bĩu môi, nhịn không nói một lời.

Mấy ngày này ở nhà họ Thẩm tôi cũng chẳng thoải mái gì, Thẩm gia có một cái chuông báo thời gian làm việc và nghỉ ngơi mỗi ngày, năm giờ sáng bắt đầu bài học, chiều năm giờ sau khi ăn cơm chiều xong thì chấm dứt một ngày tu hành, không có bất cứ hoạt động vui chơi giải trí nào, sinh hoạt y như người thời xưa.

Cho nên mỗi ngày tám giờ tôi phải đi ngủ, còn phải vất vả “cày cuốc” hàng đêm.

Sau khi tôi biết được nên phối hợp thế nào thì lúc trên giường Phong Ly Ngân cũng trở nên lý trí hơn, thái độ đối với tôi cũng dịu đi nhiều.

Thấy chưa, đạo lý quả nhiên là đạo lý, đàn bà con gái phải có đầu óc mới được, không phải cứ ngu ngốc si mê là tốt, cho dù hắn có tỉnh táo cỡ nào, tu vi cao thâm cỡ nào thì cũng có lúc chìm trong đắm say.

Trong núi không biết thời gian trôi qua thế nào, tôi nghe tiếng chuông, nhìn tuyết bay phất phơ, lúc giật mình thì một tháng đã trôi qua.

Mấy chục ngày này chỉ có hai việc, ban ngày đi học, ban đêm trầm luân, Phong Ly Ngân như trở thành con nghiện, làm cơ thể tôi cũng trúng độc dược của hắn.

Cuối tháng mười hai, theo thời gian mà Ô lão bà tính cho thì linh thai đã được ba tháng, sau một tháng nữa sẽ thành hình, biến thành một đứa nhỏ lớn cỡ bàn tay, miệng mũi hoàn chỉnh tay chân đầy đủ.

Bụng tôi cũng đã nhô lên một độ cong mượt mà, tôi nhìn nó, vừa lo lắng vừa đau khổ… Chờ đến ngày hoàn thành sứ mệnh.

Tối hôm nay, đột nhiên tôi cảm giác được nó động một cái.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!