Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 122 + 123

trước
tiếp

Quả nhiên mấy đứa ngực lớn đều là đứa ngốc, một chút cũng không hiểu được trái tim đàn ông, uống công đế quân đại nhân dành nhiều thời gian cho cô như vậy, vậy mà cô chẳng biết lấy lòng anh.”

Giọng nói của Thẩm Thanh Nhụy mang theo sự sung sướng lẫn khinh thường, cô ta thấy Phong Ly Ngân giận tôi thì vui vẻ như vậy đấy.

Tôi hơi nhắm mắt lại, không muốn thấy nụ cười của cô ta, cũng không muốn tranh luận mấy thứ vô nghĩa đó với cô ta.

“Không muốn nói sao? À, quên mất rằng đế quân đại nhân đã bịt miệng cô rồi, chậc chậc, ngay cả lời cầu xin và giải thích của cô anh ấy cũng không muốn nghe rồi.”

Cô ta vừa cười trên nỗi đau của người khác vừa nhìn ngắm cảnh đêm bên ngoài.

Phía dưới trực thăng là ánh đèn rực rỡ và dòng xe như nước, tôi nghe tiếng cánh quạt quay, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi.

Chẳng lẽ Phong Ly Ngân muốn nhốt tôi… ở nhà họ Thẩm?

Cho đến khi linh thai trưởng thành, chẳng lẽ tôi cứ thế mà bị giam lại?

Trong mắt tôi hiện lên một tia bối rối, bị Thẩm Thanh Nhụy thấy được, cô ta cúi người cười lạnh.

“Bắt đầu thấy sợ rồi sao? Đế quân đại nhân đã rất nhân từ với cô rồi, đáng tiếc cô được sủng mà kiêu, anh ấy là vị thần chủ quản cao nhất của âm phủ, linh hồn vạn vật sinh sôi trên trời đất này đều lệ thuộc vào đế quân, cô chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, nhận được sự thương hại của đế quân thì nên quỳ bái, tận tâm hầu hạ mới phải.”

“Tiếc rằng cô quá ngốc, không nhận ra được vị trí của mình… Cô cho rằng cô ở bên cạnh đế quân mấy tháng thì có thể quan trọng hơn pháp trận phong tà sao?”

“Hừ… Đừng đùa, Quan Thanh Tiêu, cho dù cô có xinh đẹp, ở trên giường có thể cho anh vui sướng đến thế nào đi nữa thì cô có thể được sủng ái bao lâu chứ? Vài tháng? Vài năm? Vài thập niên? Mấy chục năm sau, cô chỉ là một bà lão mặt đầy nếp nhăn, cô còn mơ tưởng đế quân sẽ nhìn đến cô sao? Ha ha ha.”

“Cô thật ngu xuẩn, không thừa dịp đế quân còn ban cho cô ân ủng mà kính dâng hết thảy cho anh, ít nhiều cũng để anh nhớ đến tên cô, nếu không vài chục năm sau ngay cả tên cô chắc đế quân đại nhân cũng không nhớ được.”

Tôi ngốc thật, giống như anh tôi đã nói, một chút mưu mẹo để kiếm lời cũng không có.

Nếu như là một cô gái thông minh khác thì chắc hẳn đã sớm nhào vào ngực hắn ta mà nhõng nhẽo, giả ngây thơ rồi đúng không? Chứ đâu như tôi, chỉ biết khóc khi bị hắn quát mắng.

Trực thăng xuyên qua màn đêm, đáp xuống một khu du lịch ngoại ô xinh đẹp, ở đây non nước hữu tình, nhà chính của Thẩm gia tọa lạc nơi đây.

Tôi bị nâng ra trên cáng, tình cảnh này làm tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã.

“Đưa đến Vãng Phục các đi, tôi sẽ tự trông giữ.” Cô ta nói với mấy tên đệ tử.

Nói xong rồi cô ta thanh thản rời đi, hai người đệ tử kia vừa khiêng tôi vừa nói: “Là ai vậy kìa? Có thể ở Vãng Phục các thường thường đều là khách quý.”

“Vậy thì là khách quý.”

“Xì, đây là lần đầu tiên tôi thấy khách quý được khiêng tới bằng cáng đó, hơn nữa tôi nghe đại tiểu thư nói rằng sẽ tự trông chừng cô ta, tôi nghĩ chắc đây là con tin hoặc là người đã mạo phạm chúng ta mà thôi.”

“Nói nhảm nhiều quá! Khiêng nhanh đi!”

Tôi bị khiêng vào một tòa nhà hai tầng, hai người họ đặt tôi xuống giường, lấy chăn đắp cho tôi xong thì đi, ngay cả đèn cũng không thèm mở.

Không gian tối tăm làm tôi càng lạ lẫm, trong lòng dâng lên nỗi sợ vô bờ.

Giam tôi ở Thẩm gia thật sao? Chờ đến lúc linh thai trưởng thành rồi thì…

Ngoài cửa sổ là một hồ nước phản chiếu ánh trăng, sau khi quen với bóng tối trong phòng, tôi có thể nhìn rõ trang trí trong phòng.

Một căn phòng tinh tế, điêu long họa phượng nguyệt động giường*, bàn bát tiên**, gương trang điểm nhỏ, bình phong, vách ngăn điêu khắc, màn che..

*: Tượng rồng điêu khắc, tranh phượng hoàng, giường khung hình mặt trăng thời xưa

**: Bàn vuông kiểu cổ

Trong không khí ẩm ướt thoang thoảng một mùi hương, Thẩm Thanh Nhụy ngạo mạn đấy cửa vào.

“Sao, ở phòng này cũng không bạc đãi cô đúng không?” Cô ta cười khẽ đến trước giường, phía sau có một người bưng một chậu nước ấm.

Cô ta bảo người nọ để nước ấm lên giá, sau đó đuổi người đó đi.

Cô ta vén tay áo lên, nở một nụ cười xinh đẹp: “Tôi sẽ tự hầu hạ cô, để không thôi đế quân thấy bộ dáng khóc lóc mặt mày tái mét của cô thì nghĩ rằng tôi ngược đãi cô, tôi cũng không gánh nổi tội ấy đâu.”

Tôi nhìn vào nụ cười khinh thường của cô ta, trong lòng thấy không ổn lắm… cô ta cao ngạo như vậy hơn nữa còn ghét tôi như vậy, sao có thể tự hầu hạ tôi được?

Cô ta cười lạnh cởi sạch đồ của tôi, toàn bộ, không chừa cái gì.

Tôi nằm trên nệm gấm, không khí lạnh lẽo làm tôi nổi da gà.

Cô ta híp mắt, chỉ vào ngực tôi: “Có nhiều dấu như vậy… Hừ… Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đế quân đại nhân mà cũng sẽ để lại dấu hôn đó! Quả nhiên cô cũng có tài ha!”

Chứ sao? Tôi cười lạnh trong lòng nhìn cô ta, âu yếm hôn môi trước khi lăn giường mà cô ta cũng không biết sao?

Ánh mắt Thẩm Thanh Nhụy tối sầm, cô ta cười lạnh rồi mang một đôi găng tay vào: “Tôi sẽ không đụng chạm vào người cô đâu, để quân đại nhân không thích người khác chạm vào đồ của anh ấy.”

Cô ta vắt khăn mặt, giũ ra rồi đắp lên mặt tôi, khăn mặt nóng hổi làm tôi đau đến chảy nước mắt, nhưng không thể kêu một tiếng nào.

“.Trời rất lạnh, sợ mang nước tới đây thì lạnh mất nên bưng nước sôi tới, cho nên có thể hơi nóng một chút, không sao, chút nữa là bình thường lại thôi.”

Nóng chỉ là một phần, cảm giác chiếc khăn ướt đẫm che hết mũi miệng là người không thể hít thở mới gọi là đau khổ.

Cô ta lặp lại mấy lần như vậy, vừa lòng nhìn gương mặt đỏ hồng của tôi.

“Được rồi, đến lau người.” Cô ta lấy khăn nóng đắp vào ngực tôi.

Cái này còn đau hơn là đắp lên mặt, nước mắt tôi lại chảy, không thể la lên làm cho đầu tôi choáng váng.

Ngực tôi… Lúc này bị khăn nóng che lại, cơn đau này như đào tim xẻo phổi tôi vậy.

“Mẫn cảm như vậy sao, hèn gì mà để lại nhiều dấu như vậy, tôi giúp cô giãn gân lưu thông máu nhé.” Thẩm Thanh Nhụy lặp lại mấy lần, cho đến khi nước không còn nóng nữa, mới gọi người tới lau chân cho tôi.

Cô ta khoanh tay nhắc nhở: “Cẩn thận một chút, đừng động vào bụng cô ta, nếu động vào mà xảy ra sơ suất gì thì mạng chó của chúng ta cũng không còn đâu.”

Chờ đến khi cả chậu nước đều lạnh thì Thẩm Thanh Nhụy mới phất tay đuổi người ra, dán hai lá bùa lên giường tôi, còn cúi người đắp chăn cho tôi.

Cô ta nói khẽ bên tai tôi rằng: “Cô có biết cái gì gọi là thuật người giấy không? Không biết đúng không… Chỉ là một pháp thuật đơn giản mà thôi, ví dụ như dùng một người giấy, để cho kẻ ngu ngốc nào đó bỏ đi, làm cho đế quân đại nhân giận dữ..”

Cô ta cười khẽ rồi chỉ vào chóp mũi tôi một cái: “Chính là kẻ ngu ngốc không biết chút pháp thuật đạo pháp nào như cô đó, hì hì hì.”

Có ý gì?

Cái bóng đen mà bọn Tiểu Tiết thấy chỉ là người giấy của cô ta sao? Là vì muốn bắt tôi chạy đi, vì muốn tôi chọc giận Phong Ly Ngân lần thứ hai?

Trong phong thủy thường nói, tích thủy vi sát*. Vậy nước mắt thì sao?

*: giọt nước có thể phá hủy một thứ gì đó.

Nước mắt có thể trở thành một kết thúc không?

Điều long họa phượng nguyệt động giường, ngay cả trần giường cũng là tranh điêu khắc.

Bách hợp bao quanh, hoa sen Tịnh Đế*.

*: Loài hoa sen có hai bông trên một cành tượng trưng cho tình vợ chồng mặn nồng.

Dùng nơi đẹp như thế này để giam cầm tôi thì cao quý hơi lố rồi.

Phù chú trên thành giường tự bay mà không cần gió, sau đó hơi cuộn lên, một ngọn lửa nhỏ thiêu đi lá bùa, cuối cùng trở thành hai làn khói nhẹ.

Phong Ly Ngân hiện thân trong phòng, ngoài cửa sổ là ánh trăng mông lung phủ lên người hắn, giống như ánh sáng của thần minh.

Hắn tiến tới chỗ tôi, thân hình ngày càng rõ ràng hơn, cho đến khi hắn cúi người xuống đè lên tôi thì tôi mới cảm nhận được trọng lượng quen thuộc.

” Hừ, Thanh Nhụy cũng biết sắp xếp cho em quá.” Hắn cười lạnh xoa lên da thịt tôi.

Tôi nhìn hắn, hai hàng nước mắt còn chưa khô, nước mắt thẩm ướt tóc mai, tạo nên một vệt thấm dưới lớp gấm vóc.

Đúng vậy, cô ta thông minh lanh lợi, tận tâm tận lực lấy lòng anh mà, đương nhiên sẽ biết anh muốn gì.

“Vậy, em có rút được kinh nghiệm chưa? Quan Thanh Tiêu.”

Tôi chớp mắt, cuối cùng vẫn rơi xuống hai giọt nước mắt, biến mất trong mái tóc.

Phong Ly Ngân cởi trói cho tôi, dù sao tôi cũng đã nằm dưới thân hắn rồi, không trốn đi đâu được nữa.

“… Tìm được anh trai em rồi, còn có một ông già nữa, đã phái người đi cứu, quá trình thế nào thì tự em về mà hỏi.” Hắn ngồi dậy, lạnh lùng ban cho tôi góc mặt nghiêng.

Tôi vươn tay nắm lấy tay hắn, ngón tay trượt dần lên trên.

Thật ra muốn làm người chủ động cũng không khó, tôi bị hắn chèn ép nhiều đêm rồi, đã biết phải làm thế nào rồi.

Tôi ôm lấy thắt lưng hắn từ phía sau, rầu rĩ nói: “Vì sao anh làm vậy với em?”

“.Vì sao? Em chẳng hiểu gì, chỉ biết đâm đầu xông ra, xảy ra chuyện gì thì sao?” Hắn hừ lạnh một tiếng: “Hoàn toàn không nghe lời ta nói, ta đã cảnh cáo em bao nhiêu lần, em nghe lời được mấy lần? Không phạt em, em thật.”

Đột nhiên hắn không nói nữa, nghiêng đầu liếc nhìn tôi, đồng thời nắm chặt lấy cái tay đang mò vào tay áo hắn của tôi.

Tôi lướt qua vai hắn, nhìn sâu vào con ngươi đen tuyền của hắn, ánh vàng bên trong đó chính là nghiệp hóa* của tôi.

*: Ngọn lửa địa ngục đốt cháy những linh hồn mang tội.

Đôi mắt vì khóc mà vừa sưng vừa đau, ánh mắt tôi nhìn theo hắn không ngừng lấp lánh làm cho con người của hắn càng trở nên thâm trầm.

Trong những lúc trầm mặc thế này, người chịu thua luôn là tôi.

… Xin lỗi.”

“Mấy lần rồi? Quan Thanh Tiêu, mấy lần rồi?” Hắn thở dài: “Sự cố chấp của em luôn làm ta không nhịn được cơn giận.”

Giọng điệu của hắn dịu lại, tôi lập tức chui qua cánh tay hắn, ôm cổ, ngồi lên đùi hắn khóa chặt hai cơ thể với nhau.

Chỉ cần muốn làm thì mấy chuyện như thế này cũng không khó, huống chi tôi cũng không sợ chọc hắn giận.

Lúc ở trên giường tôi cũng không sợ hắn, trừ mấy ngày đầu tiên không hiểu vì sao hắn phải làm mạnh như vậy, còn tưởng rằng hắn muốn dùng cách đó để giết chết tôi.

Sau đó biết được mục đích của hắn rồi, không có cảm giác cái chết liền kề nữa thì trong lòng cũng thoải mái nhiều hơn.

Hơn nữa tôi biết, chỉ cần hắn nhíu mày, hoặc lúc muốn chất vấn tôi thì cứ dâng lên thứ hắn thích cắn, đặt tại miệng hắn là mọi chuyện sẽ được giải quyết.

“.Quan Thanh Tiêu, em… ưm.”

Đó, muốn hắn ngậm miệng lại cũng không khó.

Có thể châm lửa, đốt cháy quần áo và sự lạnh lùng của hắn nữa.

Màn giường hạ xuống, không gian bí ẩn, nhiệt độ bốc hơi như sương mù, mồ hôi rịn trên da thịt, cuối cùng dung hợp với thân thể lạnh băng của hắn.

Con dấu trước ngực hắn chớp lên như máu, lắc lư làm cho tôi không thể kiềm chế nổi.

“.Chồng, chồng ơi..”

Tay hắn siết chặt, nắm tôi đau quá.

Ánh mắt hắn lộ ra vẻ cảnh cáo: Quan Thanh Tiêu, em “còn” muốn chơi kiểu khác sao?

Hắn biết rõ, tôi không bao giờ tự trở nên “thông minh” như vậy được.

Hắn không do dự nhảy vào cái bẫy vụng về của tôi, bởi vì lúc nào hắn cũng tỉnh táo, chỉ muốn xem tôi lấy lòng hắn bằng cách nào mà thôi.

Tôi cười khổ nói: “Anh… đừng có mạnh bạo như vậy mà… đâm em đau quá…”

Trong đó còn có thứ đồ quan trọng của anh mà.

Hắn hừ lạnh một tiếng, lật tôi lại đè trên tấm áo bằng gấm, giọng nói khàn khàn khó nhịn: “Nếu lần nào em cũng nhận lỗi như vậy thì ta cũng vui lòng chấp nhận…”

Đúng vậy, tôi luôn biết rằng sự dịu dàng của anh chỉ xuất hiện những lúc thế này thôi.

Ngoài cửa sổ, gió lạnh như dao cắt, tuyết rơi đầy trời.

Trong căn phòng nhỏ lại tràn ngập dục hỏa, tâm tình đau khổ hỗn loạn và sự vui sướng đến tận xương tủy trong những cú va chạm kịch liệt, không ai nhường ai.

Phải làm sao đây.

Cho dù để lại dấu răng trên vai hắn, những vết cào rướm máu trên lưng hắn, để lại những dấu vết chiếm hữu trong lòng ngực lạnh lẽo của hắn rồi nhưng sự oán hận trong lòng tôi vẫn không nguôi ngoai.

Phía đông dần hiện ra ánh sáng, bên trong màn che trở nên yên tĩnh, trải giường bằng gấm trở nên ẩm ướt khó chịu, hắn kéo nó vứt xuống đất, kéo chăn lên ôm lấy tôi nhắm mắt lại.

Bình thường lúc này tôi đã ngất đi rồi, nhưng hôm nay không biết sao lại tỉnh táo vô cùng, cho dù thân thể mệt muốn chết nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh.

“..Cái mặt nạ quỷ của anh đâu rồi?” Tôi vỗ về bàn tay đang đặt trên ngực mình.

Hắn nắm lấy những ngón tay tôi, mân mê theo từng khớp xương, hắn miễn cưỡng hỏi ngược lại: “Sao hỏi vậy?”

“Lúc trước, sao anh lại đeo mặt nạ?”

“.Vì em chưa từng thấy mặt ta, ta cũng không muốn lộ mặt thật cho em xem.”

“Vậy tại sao vào ngày thứ bảy ở trên xe… lúc anh trai mắng anh, anh lại cởi nó ra?”

..Ai bảo lúc đó em khóc thảm thiết như vậy!”

Hắn mất kiên nhẫn gầm gừ: “Nhìn em lúc này đi, hôm nay cũng không xuống giường được, cứ hỏi mấy thứ nhàm chán đó làm gì, ngày mai cũng không muốn xuống giường đúng không?”

Tôi cảm thấy mình đang cười, nhưng khi sờ lên mặt thì lại ẩm ướt lạnh lẽo.

Phong Ly Ngân nhíu mày, chống người ngồi dậy nhìn tôi.

“Đau sao?”

“.Không, em nhớ anh trai thôi.” Tôi phủ nhận.

“Anh ta không sao, mai hoặc mốt là anh ta sẽ tới… Ngủ đi.”

Có hai nữ đệ tử mặc áo bông kiểu kiến quốc tới quét dọn phòng, Thẩm Thanh Nhụy nhìn thấy tấm trải giường bằng gấm nhăn nhó bẩn thỉu vứt trên sàn nhà thì sắc mặt khó coi vô cùng.

“Đế quân đại nhân của cô khen cô thông minh hiểu chuyện nên tôi đã học tập cô.” Tôi nằm sấp trên giường, để người khác lau người cho tôi.

Thẩm Thanh Nhụy cho tôi một ánh mắt xem thường: “Cô cũng chỉ được hầu hạ anh trong thời gian này mà thôi, chờ đến lúc không còn tác dụng nữa, đế quân đại nhân cũng không thèm tha thứ cho cái loại phụ nữ dại dột chỉ biết làm anh tức giận đâu.”

Tôi cười, xoay xoay cái cổ đau nhức, nằm trên mái tóc lộn xộn nhìn cô ta: “Cô nói đúng, cô tung tin đồn nhảm chọc giận anh, bị anh ấy lệnh cho quỷ sai đánh đến phun máu, tôi trực tiếp chọc giận anh, bị anh xử phạt đến nỗi không xuống được giường, tôi phải thông minh một chút mới được, không thôi thận hư hết.”

Gương mặt trang điểm tinh xảo của Thẩm Thanh Nhụy vặn vẹo: “Hừ, tôi sẽ chờ xem kết cục thảm hại của cô.”

Tôi híp mắt, như nhau thôi…

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!