Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 120 +121

trước
tiếp

Chúng tôi chạy tới ngõ Đông thôn Hồi Long, hai cảnh sát mà chú tôi sắp xếp đã đứng đó đợi chúng tôi.

“Xin chào, hai người chính là chuyên gia đến xử lý sao?” Một người cảnh sát bắt tay với anh tôi, tự giới thiệu anh ta họ Tiết.

“Đây chính là ngõ Đông sao?” Tôi lo ông Trần sẽ gặp phải chuyện gì, ngó đầu nhìn vào trong ngõ xem.

Bây giờ vẫn chưa đến nửa đêm, xung quanh có không ít người đang đi qua đi lại, lúc này không phải lại xảy ra án mạng nữa đấy chứ? Có điều cũng khó nói, ông Trần cũng có chút hiểu biết về cúng bái, khiến ông ta sợ hãi như vậy, có lẽ là đã đụng vào thứ gì đó rồi.

“Đây chính là ngõ Đông, có điều bên trong con có ba ngã rẻ nhỏ nữa, gọi là Đông Nhất Điều, Đông Nhị Điều, Đông Tam Điều, không biết người mà hai người muốn tìm cụ thể ở đâu.” Tiểu Tiết hỏi: “Có manh mối nào cụ thể hơn không?”

“Hừm, chúng tôi muốn tìm một ông già tên Trần Quốc Thắng, người gầy gầy, người có lẽ cao thế này.” Tôi nói với Tiểu Tiết.

Anh ta gật đầu, dẫn chúng tôi đi vào đó hỏi thăm.

Anh tôi đi trước tôi, giúp tôi che chắn lại những ánh mắt xấu xa, phong thủy nơi này quá tệ, đàn ông sống ở nơi này ai ai cũng nhìn ghê rợn, hung ác, ánh mắt dâm dê đầy dục vọng.

Khi đi tới Đông Nhất Điều, chúng tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh phả ra từ bên trong, anh tôi chào hỏi hai người cảnh sát rồi kéo tôi đi.

Đi đến phía sau của một căn nhà cũ nát nhìn, âm khí bay ra từ nơi này, dưới đất có một kênh rạch thông vào bên trong nhà, mùi hôi thối rất nặng.

“Thanh Tiêu, em đứng xa ra một chút, anh nhảy lên tường xem thế nào.” Anh tôi đeo găng tay vào, ngậm lấy bùa đồng, những thứ này đều là những vật cần thiết mỗi khi anh tôi và bố tôi đi ra ngoài.

Anh ấy chạy lấy đà hai bước rồi giẫm chân lên tường, hai tay bám thành tường, dùng sức của cánh tay trèo lên trên.

Tiểu Tiết khẽ nói: “Thân thủ cũng được đấy chứ, giống như đã từng luyện tập vậy, pháp sư các cậu còn cần phải tiến hành huấn luyện quân đội sao?”

“Nơi này là đầu mà anh còn nói đùa được, rảnh rỗi thì tìm người giúp tôi đi.” Tôi nhíu mày nhìn anh ta.

Tiểu Tiết cười cười xin lỗi, quay người gõ cửa những nhà bên cạnh để hỏi.

Ở cái nơi hỗn loạn này thì người mở cửa đa phần cũng đều là những người gì đâu.

Có khi là tên say rượu, có khi lại là phụ nữ lắng lơ, nhưng mà không ai biết người sống trong căn nhà này là ai.

“Bình thường mọi người không đến nhà nhau sao?” Cảnh sát Tiểu Tiết hỏi.
“Vậy cũng cần phải có cửa chứ, đây là bờ tường sau nhà, cửa trước có lẽ là ở bên cạnh ngõ Tây, lượn một vòng lớn, ngại đi qua lại, ai sống ở đó thì liên quan gì đến mấy người, chúng tôi cũng không phải cảnh sát.” Người phụ nữ bực mình đóng cửa lại.

Anh tôi đã leo đến nóc nhà rồi, ngói nhà như vậy rất trơn, tôi nhìn mà lo lắng, đang định kêu anh ấy xuống đi hẵng nói, anh ấy lại kêu lên: “Nơi này không phải là sát vách căn nhà này sao? Sao lại không có cửa?”

Vừa nói xong, mái ngói dưới chân anh ấy đột nhiên rớt xuống một miếng!

Tôi sợ hãi hét lên, nghe thấy tiếng anh tôi rủa “tiêu rồi” xong thì không nghe thấy gì nữa.

“Mấy người, mấy người còn không mau đến cứu người đi!” Tôi hét lên với hai người cảnh sát đứng bên cạnh.

Bọn họ sợ hãi, khi hoàn hồn lại thì vội vàng trèo tường, nhưng hai người đó cũng không leo lên được, chỉ đành phải chạy đến ngõ bên cạnh, định đi vòng đến trước cửa.

Tôi cũng chạy theo, có lẽ là cử động mạnh quá, bụng đột nhiên đau dữ dội, tôi nhớ ra trong bụng còn có đứa trẻ, không dám cử động quá mạnh, lo lắng không ngừng gọi Phong Ly Ngân, còn đọc cả Bảo Cao để kêu tiểu quỷ sai tới.

Tiểu quỷ sai hầu như chỉ cần gọi là đến ngay, hai người họ hỏi: “Tiểu nương nương, kêu chúng tôi làm gì vậy?”

“Phía trước… căn nhà phía trước, hai người tới đó xem thế nào, anh tôi rớt xuống đó rồi…” Tôi thở hồng hộc, chỉ dám chạy chầm chậm.

Tiểu quỷ sai chạy theo tôi mấy bước, sợ hãi kêu lên: “Nơi này sao lại có địa ngục của quỷ!”

“Không phải địa ngục của quỷ, mà một cái ngã, người nhà họ Thẩm đã phong ấn bên trong căn nhà đó, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu… Hai người mau chạy tới căn nhà sát vách đó xem thế nào! Sao không nghe thấy tiếng anh tôi nữa!”

Căn nhà đó quả nhiên ở bên cạnh, nhưng cửa đã bị đá chặn lại rồi!

Trước đó chúng tôi còn nghĩ rằng nơi này là nhà của ai, bây giờ mới biết là một căn nhà đã bị chắn cửa lại!

“Mấy người muốn làm gì!” Mấy người cảnh sát canh giữ ở đây và Khôn Đạo nhà họ Thẩm đang ngồi ở căn nhà bên cạnh xem phim để giết thời gian, nghe thấy tiếng nói của chúng tôi, thì có hai người nhảy ra.

Khôn Đạo nhà họ Thẩm đó tưởng chúng tôi đến làm loạn, ra sức đẩy tôi: “Tránh xa ra! Không được phép lại gần căn nhà này!”

Tôi bị ông ta đẩy ngã, tức giận nói: “Tôi vào căn nhà bên cạnh mà thôi!”

“Bên cạnh cũng không được! Ai biết các người có phải muốn nhân cơ hội trèo tường qua để vào hủy hoại chứng cứ hay không! Nơi này có người chết, trước khi điều tra ra được kết quả không ai được phép lại gần!” Ông ta hung dữ hét lên.

Cảnh sát Tiểu Tiết cũng rất bối rối, nói với đồng nghiệp: “Chúng tôi đi mượn cái cầu thang ngó vào đó xem thế nào, đúng thực là có người đã bị rơi vào đó, khi nãy chúng tôi còn đi theo mà.”

Khôn Đạo nhà họ Thẩm tức giận nói: “Các người là cảnh sát, lẽ nào không biết phải bảo vệ hiện trường sao? Ai rơi vào đó chứ? Sao lại không có chút tiếng động nào? Định lừa ai chứ!”

Cái người này! Thật tức chết mà!

Tiểu quỷ sai bay lại, có lẽ là trên người bọn họ có âm khí, Khôn Đạo nhà họ Thẩm đó lập tức cảnh giác giơ bùa chú ra mắng chửi: “Quả nhiên có âm vật!”

Nói xong ánh mắt như tia điện nhìn về phía tôi, tôi vừa trèo lên trên, ông ta đã dán một tấm bùa lên đầu tôi, tôi tức giận xé nó đi, mắng: “Ông có nghe hiểu tiếng người không vậy? Tôi tận mắt nhìn thấy anh tôi rớt xuống đó! Ông không nghe đúng không… được được được thôi… tôi gọi điện cho Thẩm Thanh Nhụy, để tôi nói với cô ta.”

“Cô là cái thá gì mà lại dám kêu cả họ lẫn tên của đại tiểu thư nhà chúng tôi!” Ông ta không khách khí mắng.

Tôi…

Tôi thật sự muốn đánh ông ta!

Tiểu quỷ sai kéo mép áo tôi nói: “Tiểu nương nương bớt giận, bớt giận… cái đó, bên trong thực sự không có người! Chúng tôi đã vào xem rồi, bên trong không có người!”

Không có người? Vậy anh tôi đâu rồi?

Tôi nghĩ đến việc không thấy anh tôi đâu nữa, nước mắt đột nhiên rơi xuống – tôi tận mắt nhìn thấy anh ấy rớt xuống dưới! Còn nghe thấy anh ấy kêu lên “tiêu rồi”, sao bây giờ lại không thấy nữa chứ?

Cảnh sát Tiểu Tiết vác lấy cái thang, tôi xông lên đẩy anh ta ra, định tự mình trèo qua đó xem thế nào.

“Ấy ấy ấy, cô đừng làm vậy! Cô nhảy vào đó thì sao ra ngoài được chứ!” Tiểu Tiết kéo tôi lại nói: “Đợi đồng nghiệp của tôi mượn thêm một cái thang nữa đặt vào bên trong…”

Không đợi được nữa, tôi đang lo sốt vó lên đây! Đó là anh tôi! Anh ấy mất tăm rồi!

Khoảnh khắc mà anh tôi rớt xuống tôi giống như bị hôn mê, trong đầu mông lung! Chuyện này quả thực còn khiến tôi sợ hãi hơn khi không nhìn thấy Phong Ly Ngân!

Vừa bước lên thang, tôi đã nghe thấy tiếng hét tức giận lạnh lẽo: “Quan Thanh Tiêu! Em định làm gì!”

Tôi quay đầu nhìn thấy Phong Ly Ngân đang tức giận đứng sau tôi, anh ấy giơ tay xách tôi xuống, cũng mặc kệ người khác nhìn thấy cảnh tượng này sẽ cảm thấy quỷ quái như thế nào.

Cơn tức giận của Phong Ly Ngân lạnh thấu xương, anh ấy hét lên: “Có phải gần đây tôi đã quá dịu dàng nên em đã quên đi mất trong bụng em còn có đứa trẻ rồi đúng không! Em định trèo tường sao…”

Tôi đang lo lắng thì bị hắn rống một câu như vậy nên nhịn không được mà quát lại: “Bụng bụng… Anh thật lòng quan tâm đến đứa con này sao? Anh chỉ quan tâm đến cái pháp trận kia thôi! Trong lòng tôi anh tôi là quan trọng gấp nhiều lần so với cái pháp trận của anh! Nếu anh tôi mà xảy ra chuyện gì thì tôi cũng không thèm quan tâm đến cái pháp trận của anh thế nào nữa đâu!”

Tôi rống xong, xung quanh đều trở nên im ắng.

Tiểu quỷ sai quỳ trên mặt đất không dám nói một lời nào, những người khác thì nhìn tôi như đứa tâm thần khi quơ tay rồi quát mắng với không khí.

Kệ đi, tâm thần thì tâm thần, tôi cũng chẳng phải người bình thường gì.

Trên gương mặt khôi ngô của Phong Ly Ngân lộ vẻ tức giận chưa từng có, cuộc cãi vã của chúng tôi dần tăng lên, sự bao dung của hắn đối với tôi đã sắp đến cực hạn rồi.

Nói là cãi nhau chứ thật ra chẳng phải cãi cọ gì, chỉ là tôi muốn la lối để trút giận mà thôi, giữa chúng tôi đã không có cái gọi là bình đẳng rồi thì tôi cũng không thèm quan tâm đến sau này nữa.

Hắn tức giận đến nỗi không khí xung quanh như đóng băng lại, tôi không muốn xin lỗi, anh tôi chẳng thấy đâu, tôi lo lắng mới gọi hắn đến, vậy mà hắn chỉ quan tâm thứ trong bụng tôi thôi.

Sự quan tâm này là có mục đích, không phải tình cảm thật lòng.

Không cần biết chúng tôi đã thân mật với nhau thể nào trong đêm, cho dù triền miên với nhau đến tận bình minh cũng không muốn chia xa thì cũng không thể che giấu được chuyện tôi chỉ là một công cụ, ngay từ đầu đã như vậy rồi.

Tôi cắn môi cúi đầu, nhìn hắn nắm chặt nắm tay nén giận đến nỗi mu bàn tay nổi đầy gần xanh.

…Sao? Chẳng lẽ muốn đánh tôi sao?

“Em câm miệng đi, ngoan ngoãn đứng im đó đi, Quan Thanh Tiêu, chỉ cần em động đậy một chút ta sẽ giam cầm em ngay lập tức!” Hắn cắn răng gầm nhẹ một câu, kéo vai tôi ra phía sau hắn.

Tôi lảo đảo hai bước, đứng dưới mái hiên, giận đến nỗi nước mắt tuôn rơi.

Phong Ly Ngân nhảy lên vách tường đi vào trong.

Tôi cũng muốn vào đó mà! Tôi đứng ngoài này không thể nhìn tận mắt chuyện bên trong, sốt ruột muốn chết!

Tiểu quỷ sai quỳ bên chân tôi, vươn tay kéo vạt áo tôi nói: “Đừng khóc mà… Tiểu nương nương… Nhiệm vụ của hai chúng tôi chỉ là chờ người gọi đến thôi chứ không làm gì khác nữa, thành hoàng đã nói đó là lệnh của đế quân đại nhân… Chuyện vặt vãnh thế này mà đế quân đại nhân còn tự ra lệnh có nghĩa là ngài ấy rất quan tâm người đó..”

Tôi không thèm! Hắn chỉ quan tâm thứ trong bụng tôi thôi! Tôi đã tin bao nhiêu lý do lý trấu của hắn rồi, dù sao kết quả tệ nhất là toi mạng thôi, chỉ cần bố tôi anh tôi không sao là được.

Bây giờ bố tôi mới tỉnh lại, vẫn còn nằm ở bệnh viện chờ hồi phục thì anh tôi đã mất tích!

Mắt tôi nóng hổi, nước mắt không ngừng tuôn rơi, trong thời gian này anh tôi vẫn luôn ở cùng tôi, nếu anh ấy xảy ra chuyện gì thì tôi phải làm sao đây?

Đang lúc tôi khóc lóc thảm thiết nhất, đột nhiên nghe cảnh sát Tiểu Tiết hỗ một tiếng: “Ai đang ở đó!”

Tôi ngẩng đầu thì thấy một bóng người cách đó không xa đang nhìn chúng tôi, nghe thấy tiếng hô thì xoay người bỏ chạy.

Ai mà có tật giật mình như vậy?

Tiểu Tiết và đồng nghiệp lập tức đuổi theo! Hai người chen nhau đi trên rãnh cống, đạp lên song sắt mà đuổi theo.

Đột nhiên Tiểu Tiết nói rằng: “A, chỗ này có một cái di động!”

Tôi giật mình, chẳng lẽ là di động của ông Trần? Lúc đó tôi nghe thấy tiếng di động của ông ta rơi xuống, sau đó thì không nghe tiếng trả lời nữa.

Tôi vội chạy đến xem, Tiểu Tiết ngồi xuống trên mấy thanh sắt rãnh cống, thử kéo song sắt lên, đồng nghiệp của anh ta đã đuổi theo bóng người kia.

“Anh đuổi theo đi! Tôi tự nhặt lên!” Tôi giục Tiểu Tiết đuổi theo, anh ta lập tức chạy đi.

Tôi đang chuẩn bị tìm một cây gậy làm đòn bẩy thì thấy Phong Ly Ngân đã đuổi theo đến đây, hắn giận dữ nói: “Quan Thanh Tiêu! Em xem lời nói của ta là trò đùa sao? Ta nói em đi một bước thì ta sẽ giam em lại, em có nghe không vậy?”

“Giam thì giam đi! Chờ tôi tìm được anh tôi, tôi..”

Tôi còn chưa nói xong thì cổ họng như bị bóp chặt không thể phát ra tiếng nữa, xương cổ cả người đều bị buộc chặt cứng, ngay cả đầu ngón tay cũng không thể động đậy.

Phong Ly Ngân giận đến phập phồng cơ ngực, tôi… tôi chỉ lo lắng cho anh tôi thôi mà, có mắc lỗi lầm gì to tát đâu? Vậy mà hắn lại bắt giam tôi!

Lần trước cũng thế! Làm cho cơ thể tôi không thể động đậy, miệng không thể nói!

Trừ việc khóc ra, tôi chỉ có thể ôm hy vọng viên vông rằng hắn có thể dịu dàng với tôi một chút!

“Đừng khiêu khích tính kiên nhẫn của ta, đừng xem lời nói của ta chỉ là gió thoảng bên tai.” Trong ánh mắt của hắn hiện ra một tia tàn nhẫn.

“Quan Thanh Tiêu, em phải tự hiểu rằng, có một số việc không thể chỉ cần cố gắng thì có thể làm được! Huống chi em còn chưa cố gắng hết mình!”

Đúng, đúng, tôi không cố gắng hết mình, tôi có thể xảy ra chuyện nhưng thứ trong bụng tôi nhất định phải nguyên vẹn!

Tôi nghe thấy một loạt tiếng bước chân, trong đó có cả tiếng giày cao gót.

“Đế quân đại nhân, chúng tôi tới muộn rồi sao?” Thẩm Thanh Nhụy nhìn thấy tôi rồi lập tức nhìn vào không khí bên cạnh tôi.

“.Căn nhà chết tiệt này là của ai, vì sao lại niêm phong, lập tức điều tra rõ ràng ngay, trong nhà có một cái mương, song sắt ở trên đã bị tháo ra, người gầy có thể đi vào, phái người đuổi theo xem có tà khí không, bằng mọi cách, tốc độ nhanh nhất tìm ra Quan Ngạn Hạo” Phong Ly Ngân lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi, miệng không ngừng ra lệnh cho Thẩm Thanh Nhụy.

“Vâng! Anh còn gì sai bảo không?” Thẩm Thanh Nhụy hỏi.

“.Mang Quan Thanh Tiêu đi, canh chừng cho kỹ!”

Giọng điệu lạnh băng của hắn làm tôi đau đớn.

Chỉ cần tôi có một chút cảm xúc trái chiều thì sẽ bị hắn đối đãi nghiêm khắc như vậy sao?

Ánh mắt nghiền ngẫm và nụ cười nhạt nơi khóe môi chỉ tồn tại trên giường, tồn tại những lúc tâm trạng hắn vui sướng thôi.

“Vâng.” Thẩm Thanh Nhụy cung kính cúi người.

Phong Ly Ngân biến mất trước mắt tôi, tôi không biết hắn đi đâu.

Thẩm Thanh Nhụy bước một bước đến gần tôi, bĩu môi khinh thường nói: “Chưa từng thấy ai như cô, đã hầu hạ đế quân đại nhân mấy tháng rồi mà còn có thể chọc anh ấy giận thành như vậy, thật là ngu ngốc muốn chết!”

Cô ta búng tay một cái, sau lưng xuất hiện hai nam đạo sĩ trẻ.

“Đem Quan tiếu thư đến trực thăng đi, tôi tự đưa về trông chừng… Cô ấy là khách quý, các cậu cẩn thận chút, một sợi tóc cũng không được rụng, hiểu không?” Cô ta lạnh lùng nói.

“Vâng” Hai vị nam đạo sĩ tiến tới.

Tôi đứng yên không thể cử động, cơ thể như bị trói gô, ngoại trừ hít thở, tim đập, mắt còn chớp và lệ còn rơi thì không thể làm gì khác.

Hai vị đệ tử trẻ tuổi của nhà họ Thẩm cẩn thận nâng tôi lên như một xác chết, đưa tôi ra khỏi con đường tối đen đến một khu đất trống, hai chiếc trực thăng loại nhỏ của Thẩm gia đang đáp ở đây.

Bọn họ đặt tôi nằm ở ghế sau, cửa trực thăng lạnh lùng khép lại, tôi nhìn đồng hồ điều khiển chớp sáng, nước mắt chảy xuôi xuống ghế nệm.

Phong Ly Ngân đã nói, nếu hắn muốn tàn nhẫn với tôi hắn có cả trăm cách giam cầm tôi, những lời đó đều là thật, hắn nói được thì làm được.

Chỉ cần nhấc tay, hắn đã có thể làm tôi ngoan ngoãn đầu hàng.

Mà lúc này anh tôi không ở đây, không có ai mắng hắn giúp tôi, không có ai an ủi tôi, không có ai chọc tôi cười để che đi đôi mắt ướt lệ.

Két..

Cửa cabin lại được mở ra, phi công và Thẩm Thanh Nhụy tiến vào.

“Về nhà chính.” Thẩm Thanh Nhụy cười khinh miệt liếc mắt nhìn tôi..

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!