Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 118+119

trước
tiếp

Trên cánh tay đó đã có vết vằn, bây giờ là mùa đông, nếu như việc vừa mới xảy ra, sẽ không xuất hiện vết văn.

Tôi tự biết ý lùi ra ngoài, cảnh tượng như vậy vẫn nên để anh tôi đi vào xem thôi, tôi đã đại khái đoán được dụng ý mà chú ấy gọi chúng tôi đến đây.

“Thanh Tiêu, sao vậy? Là xác chết sao?”

Tôi gật đầu: “Có lẽ vậy… Vì sao mà họ lại lấy dao chặt nhau chứ? Người báo cảnh sát đâu rồi?”

Chú Du Phó dẫn chúng tôi đến căn phòng đối diện, một người phụ nữ đang hoảng sợ co ro dưới giường run cầm cập, tóc của cô ta giống như cỏ dại khô héo, mặc bộ đồ ngủ bông vải, bên trong là váy hai dây.

Chú nói, người phụ nữ này dụ dỗ người đàn ông căn phòng đối diện, hai căn phòng cửa đối diện nhau, người đàn ông đó đã ngủ ở chỗ cô ta mấy ngày rồi, mỗi ngày ngoại trừ ăn uống sinh hoạt ra thì lại lăn lóc lên giường với nhau, kết quả là bị người phụ nữ đối diện đó tìm đến, không nói gì cả, mà chỉ kéo người đàn ông đó về.

Người phụ nữ đó nghe được tiếng kêu thảm thiết của đàn ông trong căn phòng đối diện, sau đó người đàn ông đó hét lên tao sẽ chém chết mày… Từ đầu đến cuối cô ta không hề nghe thấy giọng nói của người phụ nữ, sáng hôm nay cô ta muốn đến xem người đàn ông đó thế nào rồi, thì phát hiện trong nhà có vết máu, sợ hãi quá nên đã báo cảnh sát.

Chú nhận được hồi báo của cấp dưới thì dẫn đội cảnh sát đến đây, thấy hai vợ chồng đó đều đã chết, thi thể ghê rợn, có rất nhiều vết thương chí mạng, người phụ nữ đó rất quái dị, nhìn thi thể của cô ta có lẽ đã chết được hơn ba ngày rồi.

“Chú nghi ngờ mọi thứ ở đây đều có vấn đề.” Chú Du Phó nghiêm chỉnh nói: “Trước đây ở chỗ này đã xảy ra rất nhiều vụ án hình sự… có người tự sát, có người chết một cách khó hiểu, chém giết lẫn nhau, đánh ghen… cực kỳ tàn bạo!”

Tôi ngước đầu nhìn lên trời, sương mù u ám giống y như cảnh tượng mà mỗi khi tôi đến chợ Quỷ ở Âm nhìn thấy – chỗ này chắc chắc có vấn đề, nơi này giống như là nơi hội tụ lượng lớn quỷ khí âm gian.

Chuyện như này không phải người “còn non và xanh” như tôi có thể phán đoán được, cần Phong Ly Ngân đến đây mới được, tôi tìm anh tôi lấy chìa khóa xe, định quay lại xe trốn gọi anh ấy thử xem.

Vừa đi ra ngõ, có mấy người phụ nữ lại ngăn tôi lại.

“Này cô gái, bên trong thực sự có người chết sao?” Một người phụ nữ sợ hãi hỏi tôi.

Tôi gật đầu, quay người định đi vòng qua bọn họ, ai ngờ được bọn họ lại bắt lấy tôi, hỏi rõ tình hình mọi chuyện.

“Mấy người hỏi chuyện này làm gì? Có phải mọi người có liên quan đến hung thủ gây ra vụ án không?” Tôi bực mình hét lên.

Bọn họ liền xua tay nói: “Không, không! Không liên quan đến chúng tôi!”

Trông lo sợ như vậy mà còn nói không liên quan đến bọn họ?

“Mấy người nếu như biết chuyện gì thì mau nói ra đi, đừng cho rằng sự việc không liên quan đến mình rồi mặc kệ, coi chừng vụ việc như vậy sẽ xảy ra với mấy người đấy, nói không chừng người tiếp theo gặp phải tai ương chính là mấy người.”

Người phụ nữ buột tóc đuôi ngựa trẻ tuổi nhất trong số bọn họ do dự nói: “Chúng tôi… mấy hôm trước chúng tôi đánh mạt chược với người phụ nữ đó, cô ta nói Đợi con quỷ chết tiệt nhà tôi trở về, tôi sẽ chặt băm hắn ta chúng tôi tưởng là cô ta nói đùa chứ…”

Mắt tôi nháy liên tục, hỏi: “Mấy người biết những gì? Mau nói đi!”

“…Người phụ nữ đó hình như cũng có nhân tình, khi chồng cô ta trốn ở phòng người phụ nữ đối diện tằng tịu với nhau, thì vợ hắn ta hình như cũng có người đàn ông khác đến… Tôi nhìn thấy có một người đàn ông xuất hiện ở trước cửa nhà cô ta, nhìn cũng rất đẹp trai, nhìn giống như sinh viên vậy thôi.”

Sinh viên? Tim tôi đột nhiên đập mạnh, thể xác của Quan Ngạn Thần đó còn không biết tung tích của hắn ở đâu, có lẽ nào là hắn ta không?

Tôi ngồi ở ghế sau xe, đóng cửa lại, cầm lấy con dấu của Phong Ly Ngân khẽ đọc: Phong Ly Ngân, anh mau đến đây đi, nơi này xảy ra chuyện rồi.

Đọc một lúc lâu mà không có phản ứng gì, không phải thằng cha này nói có thể nghe thấy sao?

Không linh nghiệm gì cả!

Còn không linh nghiệm bằng kêu tiểu quỷ sai nữa.

Tôi đang định mở khóa xuống xe thì nghe thấy tiếng cười khẽ, Phong Ly Ngân đã xuất hiện cạnh tôi.

“Mới xa nhau chưa bao lâu! Em đã…” Anh ấy muốn cười nhạo tôi, chưa nói xong đã nhíu mày: “Em đi đâu vậy!”

“Tôi ở… ưm… ưm ưm… anh…”

Anh ấy làm gì vậy! Tôi vẫn chưa nói xong thì đã bị anh ấy giữ lấy cằm rồi hôn ngấu nghiến.

Kiểu hôn điên cuồng như vậy làm tôi cảm thấy khó thở, hơn nữa còn ép tôi nuốt rất nhiều nước bọt xuống.

“Anh… khụ khụ khu…” Tôi sặc chảy cả nước mắt.

Lúc nào chỗ nào rồi mà anh ấy lại đột nhiên phát điên như vậy!

“Nuốt xuống.” Anh ấy nhíu mày, nhấc cằm lên, bắt tôi nuốt nước bọt: “Em đi đâu mà bị nhiễm phải quỷ khí hạ bát ngục? Thứ này sẽ xâm nhập vào cơ thể, rất có hại với phụ nữ, em còn là tứ trụ thuần âm nữa, hơi thở của ta có thể giúp em xua đuổi đi quỷ khí… Có thấy không thoải mái không?”

Nước mắt tôi sắp tuôn trào, giữa ban ngày ban mặt mà ép tôi nuốt nước bọt thì xấu hổ đến nhường nào, anh nói xem có thoải mái hay không?

“Trước khi anh muốn làm thì nói với tôi một tiếng được không? Ức hiếp người như vậy.. khụ …” Mắt tôi ửng đỏ nhìn anh ấy.

“Bớt lảm nhảm đi, em đã làm gì rồi?”

Tôi lau nước bọt và nước mắt đi, nói với anh ấy tình hình ở đây: “…Hạ bát ngục mà khi nãy anh nói là gì vậy?”

“Trong hai mươi tầng địa ngục, chia làm sơn thượng bát ngục, trung ương bát ngục, và sơn hạ bát ngục… quỷ khí trên người em rất giống với sơn hạ bát ngục.”

Âm khí ở đây tích tụ một cách không bình thường, thường xuất hiện ở những nơi xảy ra vụ án, sở trưởng ở đây lại giấu mọi chuyện không báo lên cấp trên, không che đậy được nữa đã tự sát ngay tại nhà, đây đều là những hiện tượng hết sức bất thường.

Tôi nhìn thấy anh ấy rút điện thoại ra gọi cho Thẩm Thanh Nhụy, giọng nói cực kỳ kích động của cô ta vang lên: “Đế Quân đại nhân, người có căn dặn gì không?”

“Nhà họ Thẩm phái mấy người tới… nơi này tên là gì?” Anh ấy quay đầu nhìn tôi.

“…Thôn Hồi Long ở khu vực mới.” Tôi nặng nề trả lời, nhìn thấy anh ấy tin tưởng Thẩm Thanh Nhụy như vậy, tôi có chút ghen tuông.

“Được ạ, tôi sẽ qua đó ngay đây!” Thẩm Thanh Nhụy tích cực trả lời.

Tắt điện thoại, Phong Ly Ngân kéo tôi nói: “Dẫn đường đi, tôi đi với em xem thế nào.”

Chúng tôi xuống xe, anh ấy ngước đầu nhìn hơi mù trên bầu trời, nhíu chặt mày.

Quay trở lại căn nhà đó, chú Du Phó sững sờ nhìn sang bên cạnh tôi, chú ấy đã nói có thể nhìn thấy bóng hình mờ mờ.

Tôi khẽ gật đầu với chú, chú ấy biết ý nói những cảnh sát bên trong giải tán ra.

Khi anh tôi ra ngoài nhìn thấy Phong Ly Ngân thì lập tức đưa mắt ra hiệu, tỏ ý bên trong có thứ gì đó.

“Thanh Tiêu, em gọi hắn ta đến sao?” Anh tôi khẽ hỏi.

“Ừm… nơi này hình như rất bất thường.”

“Nào chỉ có bất thường thôi đâu! Dưới gầm giường trong phòng đó còn có một cái động! Anh có thể nhìn thấy, nhưng những người khác thì không nhìn được!”

“Động? Động gì chứ? Động dưới lòng đất sao?”

“Cái động màu đen! Khi nãy anh nhìn thấy có một cánh tay ở trong đó, nhìn lại lần thứ hai thì không thấy nữa, anh tưởng mình bị hoa mắt, nên không dám lại gần nữa.”

Anh ấy vừa nói xong, Phong Ly Ngân đã nhíu mày đi vào.

“Anh tôi nói dưới giường có …”

“Động quỷ.” Anh ấy rất bình tĩnh, khẽ nói: “Có người lợi dụng hoàn cảnh đặc biệt ở nơi này, đã mở một con đường thông tới hạ bát ngục.”

Tôi vẫn chưa kịp hỏi kỹ thì đã nghe thấy tiếng phành phạch ở bên ngoài…

Tôi biết danh tiếng của nhà họ Thẩm trong ngành này rất lừng lẫy, cũng biết con gái nhà họ Thẩm còn ngang ngược hơn cả con trai, nhưng không ngờ rằng Thẩm Thanh Nhụy vì một câu nói của Phong Ly Ngân mà đã ngồi máy bay trực thăng để tới đây.

Anh tôi và tôi lặng lẽ nhìn nhau: Nhìn đi, người ta thì oai phong như vậy đấy, còn nhà chúng ta đừng nói đến máy bay trực thăng, một chiếc xe tốt hơn một chút cũng là người khác tặng cho.

Thẩm Thanh Nhụy không nhìn thấy Phong Ly Ngân, cô ta đi về phía tôi, khẽ hỏi: “Đế Quân đại nhân đâu?”

Tôi lườm người đứng bên cạnh, không nói gì.

Trước mặt Phong Ly Ngân cô ta không dám tỏ ra khinh bỉ tôi, chỉ dám lườm tôi, khẽ quay người nhìn về hướng không khí bên cạnh tôi.

“Đế Quân đại nhân, gọi chúng tôi đến có điều gì căn dặn ạ?” Cô ta nhỏ nhẹ hỏi.

“Nơi này mở ra một con đường thông tới hạ bát ngục, cô phái người nhà họ Thẩm bày kết giới ở nơi này, để tránh pháp trận bị hở sẽ có hồn ma thoát ra hại người.” Phong Ly Ngân trầm giọng căn dặn: “Bà Thẩm đâu?”

“Bà đấy đi tới thôn Hoàng Đạo tuần tra rồi, vẫn chưa trở về.”

“Vậy cô chủ trì việc này đi, nếu như có hồn ma thoát ra, hãy nhanh chóng đưa về.”

“Rõ!” Cô ta quay người căn dặn mấy Khôn Đạo đi theo cô ta.

Nhìn sức mạnh thống trị của nhà người ta, rồi nhìn lại nhà họ Quan chúng tôi, đúng là hai thế giới khác nhau, ngoại trừ cụ cố có thể đưa ra mệnh lệnh, cho dù là nhà chính hay nhà nhỏ thì ai cũng biết thân biết phận người đó, không chút tình cảm qua lại nào với nhau.

Trong sân nhà sương đen từng chút từng chút lan tràn, mở cửa phòng ra giống như một hố đen nuốt hết tất cả mọi thứ, hoang mang tột độ, tôi giống như nhìn thấy rất nhiều cánh tay giơ ra từ cánh cửa, có cái thì xương trắng ghê rợn, có cái thì có màu xám sưng tấy lên.

Tôi nghĩ là mình nhìn nhầm, giơ tay dụi mắt, nhìn lại lần nữa chỉ có sương mù đen.

Gương mặt Phong Ly Ngân lạnh ngắt như tờ, ánh mắt lo lắng, nắm chặt lấy tay tôi.

“..Nếu như nơi này thực sự mở ra một động quỷ, thì phải phong ấn nó kiểu gì? Nơi này không lẽ nào lại biến thành thôn Hoàng Đạo thứ hai chứ?” Tôi tò mò hỏi anh ấy.

Anh ấy lắc đầu: “Không đến mức như vậy đâu, thôn Hoàng Đạo là do nguyên nhân lịch sử đặc biệt mới hình thành, nhưng mà nơi này cũng sẽ rất rắc rối, trong hạ bát ngục đều là những ác quỷ không có hy vọng được luân hồi, bọn họ một khi được thoát ra ngoài, sẽ gây ra nguy hại lớn cho nhân gian.”

“Vậy phải xử lý thế nào?”

“Đế pháp sư đến phong ấn, sau đó tìm tên đầu sỏ đã mở cái này ra, hắn ta là người thi pháp, chỉ cần hắn ta chết đi, nơi này sẽ được khống chế lại thôi… tốt nhất là di chuyển những người trong này ra ngoài, hoặc là trực tiếp san bằng nơi này.”

Chuyện này có lẽ không thể nào, có rất nhiều người sống ở đây, chủ nhà cũng đang làm giàu từ việc cho thuê phòng này, chính phủ cũng từng bước bắt đầu đưa ra kế hoạch, làm sao có thể lập tức di dân hay là san bằng được?

Thẩm Thanh Nhụy mặc dù ăn mặc sang trọng, nhưng khi bắt tay làm việc thì rất chuyên nghiệp.

Một mình cô ta đi vào trong phòng, rút ra cái trâm gỗ đào búi tóc bấm tay niệm thần chú đầy lùi đám sương đen, dán bùa chú trong phòng, khí đen bao trùm cả căn phòng bị giữ lại trong phòng, nhìn từ bên ngoài đỡ hơn rất nhiều.

“Nơi này cần mấy người canh giữ ngày đêm, trước khi giải quyết mọi chuyện không thể để cho người khác đi vào, nhà họ Thẩm cũng sẽ phái người đến canh giữ.” Thẩm Thanh Nhụy nói với chú tôi.

Chú tôi nhíu mày, hỏi: “Cô là gì của nhà họ Thẩm?”

“Thẩm Thanh Nhụy, chủ nhà sau này.” Cô ta kiêu ngạo trả lời.

Bà Thẩm đã sớm chỉ ra chủ gia đình sau này rồi, để tránh lỡ thôn Hoàng Đạo xảy ra chuyện gì bà ấy không trở về được nữa, bà Thẩm đó mặc dù rất đáng ghét, nhưng chuyện này thì bà ta cũng có chút phong thái của người làm chủ gia đình.

“Được.” Chú tôi gật đầu, căn dặn người thông báo cho chủ nhà, căn nhà này và căn nhà đối diện của người phụ nữ kia sống sẽ bị trưng dụng.

Chủ nhà sợ sẽ phải gánh vác mọi trách nhiệm, chỉ đành gật đầu đồng ý.

Khi chúng tôi về nhà, ông Trần đang quét dọn sau nhà thuận miệng hỏi: “Hai thiếu hiệp đã đi đâu vậy?”

“Thôn Hồi Long.. Trời ơi, phải nhanh dùng lá ngải tắm mới được.”

“Hả? Ở đâu chứ?” Ông Trần sững sờ: “Hai người đến thôn Hồi Long làm gì?”

“.Ông biết chỗ đó sao?” Tôi nghe ra được sự kinh ngạc trong giọng nói của ông ta.

“Hừm, hừm… biết, tôi biết… ” Ông Trần ấp a ấp úng trả lời.

Nhìn bộ dạng như vậy chắc hẳn là có gì chột dạ, lẽ nào cạnh chúng tôi lại có nội gián sao?

“Này, ông thành thật nói ra đi, sao ông lại biết thôn Hồi Long! Chúng tôi chưa từng nghe đến chỗ đó, một người ngoại địa như ông sao lại biết được?” Tôi truy hỏi.

Ông Trần cười trừ: “Nữ hiệp, tôi cũng chỉ là nghe bạn nói thôi…”

“Ông đi tới đó chưa?”

“Có, tới rồi…” Giọng nói ông ta nhỏ như tiếng muỗi bay.

“Ông tới đó làm gì? Không nói thành thật, tôi sẽ đánh ông để ông lăn ra ngoài luôn!” Anh tôi xách lấy cổ ông ta.

Ông Trần sợ hãi rụt cổ, khẽ nói: “…Ờ thì, tôi, trước đây không phải tôi đã từng tìm một phụ nữ để sinh con giúp tôi sao… Tôi từ quê lên đây, người phụ nữ đó nói cô ấy ở dưới quê một mình sẽ không được tiện, nói tôi tìm chỗ ở giúp cô ấy, để cô ấy ở đó sinh con… Tôi, tôi cũng sợ vợ tôi tìm đến cô ấy, nên đã đồng ý rồi.”

“Sau đó thì sao?” Tôi khinh thường nhìn ông ta, đợi khi bố tôi trở về, tôi nhất định sẽ đuổi ông ta đi.

“Sau đó một người bạn dưới quê nói với tôi chỗ đó thuê phòng rất rẻ, tiên phòng một tháng chỉ có hai trăm, tôi còn muốn tích góp chút tiền để làm tiền công cho cô ta, nên để cô ta sống ở đó, dù sao đi nữa cô ta cũng không chê bai gì.”

“…Ông sống chung với cô ta?” Tôi lạnh lùng nhìn ông Trần.

“Không! Không! Tôi nào dám sống chung với cô ta chứ! Cô ta suốt ngày tìm tôi đòi tiền! Tôi sống chung với một người bạn dưới quê mà.” Ông Trần vội vàng xua tay.

Anh tôi bĩu môi, bỏ mặc ông Trần nói: “Ông đúng là hồ đồ, người phụ nữ như vậy sinh con cho ông mà ông còn muốn nhận sao? Chưa sinh ra đã có bệnh trong người rồi! Cô ta không đòi tiền ông, vậy cô ta dựa vào gì để sinh sống chứ? Đàn ông chỗ đó thì nhiều, ngu ngốc!”

Ông Trần đau khổ nói: “Nhưng cũng không có người nào khác đồng ý sinh con giúp tôi…”

“Nói không chừng ông lại là người đi đổ vỏ.” Tôi liếc nhìn ông ta, kéo Phong Ly Ngân lên tầng.

Tôi đang tức nên chỉ bóc mẽ ông ta thế thôi, ai ngờ ông ta cũng lo lắng vấn đề này, ông ta ngồi xổm dưới nhà hút hai điếu thuốc rồi vội vàng đi luôn.

Anh tôi nói mặc kệ ông ta, ông già đó chắc là về nhà hỏi rõ ràng mọi chuyện với người phụ nữ đó rồi, nhưng hỏi ra được gì mới lạ đấy! Một ngày nhận bao nhiêu người! Ai biết được tinh trùng của ai sẽ chạy nhanh chứ!

Khi tôi đang ngâm mình khẽ sờ vào bụng, người khác muốn có con đến mức suy nghĩ hồ đồ, đứa con trong bụng tôi lại bị coi là vật hi sinh, đúng là nghiệp chướng.

Khi tắm xong đi ra ngoài không còn nhìn thấy Phong Ly Ngân đâu nữa, điện thoại của tôi không ngừng kêu lên nơi tủ đầu giường, là một số điện thoại lạ.

“A lô?”

“A lô… a lô! Nữ, nữ hiệp! Cô cô cô, cô là người tốt bụng nhất! Cầu xin cô, mau, mau đến cứu tôi cứu tôi với!” Giọng nói của ông Trần vang lên.

“.Ông ở đâu? Tự gọi 110 hay 120 đi.”

“Không phải, tôi, tôi đang ở ngõ Đông của thôn Hồi Long…” Ông ta vừa nói xong, điện thoại đột nhiên vang lên tiếng, tôi kêu một hồi lâu, cũng không nghe thấy tiếng hồi âm bên đó.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!