Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 116 + 117

trước
tiếp

“Gà là biến thân của loại chim Trùng Minh trong thần thú, Trùng Minh có thể xua đuổi yêu thú, ma quỷ và tất cả những thứ gì xấu xa. đầu trâu mặt ngựa.

Người đi ngang qua nhìn thấy tôi một tay khẽ nới ra, nghiêng đầu tự nói tự trả lời đi ngoài bờ tường bệnh viện, thì nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái “cô gái xinh đẹp như vậy mà đầu óc lại có vấn đề.”

Tôi cũng đã quen rồi, coi tôi như người bị bệnh tâm thần cũng không sao cả, hiếm khi Phong Ly Ngân mới nói chuyện bình thường với tôi như vậy.

“Ngũ đức chi cầm là gì?”

“Chính là nhắc đến phía trên nó còn có mào, là Văn Đức; sau chân có cựa, còn có mỏ nhọn sắc như dao, là Võ Đức; kẻ địch trước mắt dám liều mình, là Dũng Đức; có đồ ăn gọi đồng loại tới, là Nhân Đức; canh giữ suốt cả đêm, khi đến sáng báo sáng, là Tín Đức… vậy nên có người dùng những cách đặc biệt để nuôi ra loại gà trống này, là một dụng cụ để tránh ta.”

Thì ra mấy con gà trống này là pháp khí đo mấy pháp sư hiểu biết đạo này nuôi, bọn chúng ăn rết, mà rết sau khi hòa trộn với thuốc có thể ngăn cơn co giật, làm phân giải độc tố, kinh lạc giảm đau, do đó những con gà trống này không hề sợ âm độc và thi thể độc hại.

Đến khi tôi đến phòng bệnh của ba tôi, anh tôi và Trình Bán Tiên đã bày trí mọi thứ rồi.

“Hai người ra ngoài ngồi đi, nếu như có y tá đi vào, thì ngăn lại, nếu như để y tá biết chúng ta làm những chuyện mê tín dị đoan này trong bệnh viện, nói không chừng sẽ kêu bảo vệ ném chúng ta ra ngoài đấy” Anh tôi la rầy.

Phong Ly Ngân hờ hững nói: “Làm một kết giới là được rồi, hai người cần thời gian bao lâu?”

“Một tiếng đồng hồ là đủ rồi.”

Tôi ngồi ở ghế bên ngoài, nhìn Phong Ly Ngân vẽ bùa chú sau cánh cửa, anh tôi và Trình Bán Tiên đang bận rộn, chỉ có mình tôi nhàn rỗi, muốn giúp cũng không giúp được gì.

Trình Bán Tiên kéo ra một chiếc vali to, lấy ra mấy tấm gương được bọc gọn gàng trong nhung tơ ra, để dưới giường bệnh của ba tôi.

Sau đó ông ta lấy ra một túi người nộm, cái nào cũng có hình dáng ngồi xếp bằng, trên mặt được dùng máu đỏ để vẽ lông mày và miệng, nhìn giống như đang cười, mặt mày hiền hòa.

Những hình nộm đó bày ra thành một vòng quanh giường bệnh của ba.

Ông ta lại lấy ra một túi người nộm nữa, tạo hình giống như mấy cái trước, nhưng trên mặt lại là màu đen, khóe mắt và môi để bĩu xuống, nhìn giống như đang tức giận, còn có bộ dạng hung dữ.

Ông ta đặt những con người nộm mau đen lên những chiếc gương trên giường, mỗi cái đều được đứng đối diện với những hình nộm đó, giống như bóng hình phản vào gương.

Tôi nhìn những hình nộm màu đen đó với bộ mặt hung dữ đang khẽ chuyển động, đột nhiên sởn cả da gà, da đầu tê liệt lùi về sau mấy bước.

Trình Bán Tiên ngước đầu nhìn tôi, cười thâm thúy nói: “Thể chất của cô quả nhiên đặc biệt, có thể cảm nhận được luồng khí hung dữ ở phía trên này…”

“Ông, không phải ông muốn đuổi tà sao? Sao lại còn dùng những thứ ghê sợ như vậy nữa chứ?” tôi lo lắng hỏi.

“Lát nữa cô sẽ biết thôi.”| Trình Bán Tiên lấy ra một tấm gương đồng tám mặt, mở giá đỡ phía sau gương ra, đặt một vòng quanh giường, đặt một ít nến trắng trước gương đồng.

“OK, có thể bắt đầu rồi, mọi người đều ra khỏi phòng cả đi, ở ngoài đó, tuyệt đối không được vào làm gián đoạn làm pháp.” Ông ta vô ngực nói: “Tôi là người lão luyện trong nghề, tuyệt đối không có vấn đề gì đâu.”

Tôi có thể nói gì chứ? Hy vọng duy nhất chỉ có ông ta, chỉ hy vọng ba tôi có thể khôi phục lại thần thức, cho dù không đứng dậy được cũng không sao, chúng tôi đón ba về nhà rồi chăm sóc cho ông ấy là được rồi.
Trình Bán Tiên bấm tay đọc thần chú, tôi nhìn thấy những hình nộm đó khẽ cử động, nhất là những hình nộm màu đen để ngã xuống gương, rung động đến mức giống như sắp rớt xuống luôn vậy, cùng với lúc đó, những cây nến trước gương đồng đột nhiên bừng lên ngọn lửa xanh.

Tôi kinh sợ, căn phòng này đột nhiên tràn ngập quỷ khí âm u, làm tôi sợ hãi đến mức vô thức lùi xuống.

Phong Ly Ngân giơ tay giữ lấy vai tôi: “Đừng sợ… đó là bộ dạng thực sự của ông ta.”

Tôi nhìn Trình Bán Tiên, da thịt trên mặt ông ta dần dần biến thành bộ dạng xù xì xanh đen, trên trán mọc lên hai cái sừng nhỏ.

Tôi nghe thấy anh tôi nuốt nước bọt xuống, anh ấy cũng bắt đầu căng thẳng – trước mặt là một con quỷ “chính cống”.

Phong Ly Ngân đỡ lấy eo tôi, để tránh tôi sợ hãi đến mức ngã xuống thềm nhà.

Tôi nhìn thấy chiếc gương ở dưới gầm giường từ từ có khí đen tích tụ lại, từng chút từng chút một gộp lại thành hình một đầu người, trong chiếc gương đó đấu đa lung tung, quằn quại tùy ý.

Lúc bày, những chiếc gương đồng tám mặt ở xung quanh đột nhiên xuất hiện một bóng hình mờ mờ.

Tôi nhìn thấy bóng hình của ba tôi, ông ấy dùng lực ôm lấy vai của một người phụ nữ, một chiếc gương khác lại là cảnh ông ấy tranh cãi với một người phụ nữ, còn có một chiếc khác nữa có người phụ nữ ôm lấy một đứa trẻ.

Những hình ảnh sinh động đó cứ trùng lặp lại mãi, hình như là những ký ức trong sâu thẳm trái tim ba, nhờ đó mới kêu tỉnh thần thức của ông ấy được.

Bóng đen trong gương bắt đầu hét lên: “Người phụ nữ như em! Tại sao anh lại yêu em đến như vậy! Anh hận không thể ăn em đi! Ngay cả xương cốt cũng ăn sạch!”

Tôi hoàn toàn bị chấn động – đây là giọng nói của ball

“Á… á.. ồn ào quá! Đứa trẻ này ồn áo quá! Tôi muốn giết nó!”

“Em sắp chết rồi mà còn sinh con gì nữa chứ! Con cái quan trọng hơn tôi sao? Tôi sẽ giết hết chúng nó để chúng nó đi cùng em, có được không?”

Tiếng hét thảm thiết đó khiến tôi khiếp sợ, đây là ba tôi sao? Người hét điên cuồng đáng sợ đó lại là ba tôi sao?

Sao ông ấy lại muốn giết chết mẹ chứ?

Sắc mặt anh tôi u ám, tôi thì không ngừng run rẩy.

“…Đừng sợ” Phong Ly Ngân ôm lấy tôi: “Đây chỉ là hợp thể của tất cả những suy nghĩ độc ác tận sâu trong nội tâm mà thôi.”

“Rất nhiều người từng nghĩ rằng chỉ cần chết là kết thúc hết mọi chuyện, hắn ta tại sao vẫn chưa chết, còn ngươi tại sao không đi chết đi… những điều này đều là nghiệp chướng, cho dù là câu nói nói ra khi kích động, cũng là tạo nghiệp, tên Ma Vương trước đó, chính là trùng hợp rung hòa vào ác niệm của tôi vứt bỏ đi khi sâu trong Âm Sơn, mới trở nên có pháp lực lớn mạnh như vậy.”

Tôi vùi đầu vào lồng ngực hắn, không dám nhìn cảnh tượng ở trong phòng, Phong Ly Ngân nói chuyện với tôi để phân tán sự chú ý của tôi: “Thanh Tiêu, em có từng có ác niệm gì không?”

Tôi suy nghĩ, buồn bực nói: “…Ghen tuông có tính không?”

Hắn khẽ cười, không trả lời.

Trong phòng, Trình Bán Tiên đột nhiên nhảy lên giường của ba tôi, từ từ bò lên người ông ấy… Anh tôi nắm chặt nắm đấm, bộ dạng hung dữ muốn xuống vào kéo ông ta ra.

Bởi vì ông ta đang hít khí của ba tôi! Mũi của ba tôi có hai luồng khí đen từ trong bay ra, ông ta hít lấy nó rồi từ từ lùi về sau.

Khí đen càng lúc bay ra càng nhiều, khí đen của chiếc gương dưới giường thì càng ngày càng ít.

Cuối cùng ông ta nhổ khí đen đó xuống thềm nhà, nó biến thành từng đoạn nhìn như ruột vậy.

Tôi thấy ghê tớm nên không dám nhìn, bên tai nghe thấy tiếng gà kêu, những con gà trống đó giống như nhìn thấy đồ ăn ngon xông đến tranh nhau ăn.

Không lâu sau, khí âm u trong phòng đã tiêu tán rồi.

“Được rồi…” Giọng nói ồm ồm vang lên.

Tôi nhìn Trình Bán Tiên, da trên mặt và tay ông ta đều bị khô giống như đất khô cằn bị nứt nẻ.

“Ông, ông làm…” Tôi sợ hãi nhìn ông ta.

Ông ta cười đau khổ: “Đã nói rất ảnh hưởng đến thể xác rồi mà… Haizzz, tôi phải nhanh chóng trở về con ngõ góa phụ để trốn, để được hấp thụ âm khí…”

Trình Bán Tiên ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, không còn chút sức lực nào, nhờ anh tôi dọn dẹp đồ đạc giúp ông ta.

Tôi lấy nước nóng lau người cho bố tôi, ông ta làm mọi chuyện cũng rất tốt, không hề có hoại tử hay gì cả, chi phí chữa trị mấy triệu đó cũng coi như không uổng phí.

Phong Ly Ngân hóa giải kết giới, một y tá xông vào nhìn chúng tôi bằng ánh mắt cảnh giác, hỏi: “Mấy người làm gì vậy?”

“Thăm bệnh nhân, có đăng ký rồi mà, đây là bố tôi.” Anh tôi lập tức trả lời.

Biểu cảm của y tá trở nên dịu dàng hơn, đang định nói chuyện, thì nghe thấy giọng nói ồm ồm của bố tôi đột nhiên vang lên.

Cô ta sợ hãi, vội vàng kêu lên rồi nhấn chuông kêu bác sĩ, bệnh nhân hôn mê suốt mấy tháng đột nhiên tỉnh lại, đây là tin có thể đăng lên báo luôn rồi.

“Bố, bố!” Tôi lại gần, hận không thể vỗ vào mặt ông ấy kêu ông ấy tỉnh lại.

“Ấy… Thanh Tiêu… khụ… con, ngực của con… đè lên làm bố không thở được nữa…”

Cái ông già này!

Tôi thật sự muốn đánh ông ấy mấy đấm! Chúng tôi tốn bao nhiêu là công sức! Ông ấy vừa khôi phục thần thức lại bắt đầu nói đùa!

Nhìn bộ dạng tiều tụy của Trình Bán Tiên, tôi có chút không nhẫn tâm, nói anh tôi chở ông ấy về nghỉ ngơi, tôi ở bệnh viện cùng với bố.

Phong Ly Ngân vẫn cứ không nói gì mà đứng sau người tôi, tôi sợ anh ấy thấy buồn chán, nói anh ấy cứ đi làm việc của mình đi, buổi tối nhớ đến… Ừm, nhớ về nghỉ ngơi là được rồi, ánh mắt nghiền ngẫm của anh ấy làm tôi đỏ cả mặt.

Bố tôi có lẽ không nhìn thấy anh ấy, nhưng có thể cảm nhận được sự tồn tại của anh ấy, ông ấy cứ nháy mắt với tôi mãi.

“..Vậy buổi tối gặp.” Anh ấy cúi người nói bên tai tôi.

Tôi cảm thấy anh ấy đang cố ý, bố tôi nhìn thấy tôi đỏ bừng mặt thì cười xấu xa hỏi: “Thanh Tiêu, con sao mà mặt đỏ vậy?”

Ông ấy nằm suốt ba tháng, cả người không chút sức lực, còn cần phải xoa bóp để khỏe lại, tôi ở với ông ấy đến buổi tối, ông ấy đuổi chúng tôi về nhà, nói sắp thi rồi đừng để lở dở chuyện học hành.

Tôi và anh tôi nhìn nhau, không dám nói chúng tôi nghỉ học nhiều đến mức sắp bị đuổi học luôn rồi.

Trên đường trở về, anh tôi thở dài nói cũng cần phải đi thực tập xem thế nào, yên tâm lấy được bằng tốt nghiệp về để an ủi bố.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, khi chúng tôi cảm thấy như trút được gánh nặng chưa được bao lâu thì chú Du Phó gọi điện tới tìm chúng tôi.

Phong Ly Ngân thường giày vò tôi đến tận tờ mờ sáng, vậy nên khi tôi đang ngủ, điện thoại vừa rung thì anh ấy đã lập tức nhấn tắt máy, chú ấy chỉ có thể gọi cho anh tôi.

Tôi đang ngủ mơ mơ màng màng thì nghe thấy tiếng của anh tôi vang lên ngoài cửa: “Thanh Tiêu, em dậy chưa? Anh vào được không… chú ấy đúng thực là, hai người đang ngủ vậy mà còn bắt anh lên gõ cửa.”

Tôi gắng gượng mở mắt ra trả lời, anh tôi mở cửa ra bước vào trong nhìn, thấy Phong Ly Ngân không có ở đây, thở phào nói: “Chú tìm em đấy.”

Tôi co người trong chăn nghe máy, giọng nói của chú ấy có chút gấp gáp: “Thanh Tiêu, chồng của cháu có ở đó không?”

“..Không ạ, thường thì đến tối anh ấy mới đến.”

“Vậy cháu và anh cháu qua đây một chuyến đi, có một số chuyện chú muốn nhờ các cháu giúp đỡ” Chú ấy nói địa chỉ cho tôi.

Khi anh tôi ngồi trên xe tra địa chỉ thì rất bực bối: “Thôn Hồi Long gì chứ… cái nơi quái quỷ gì mà chưa từng nghe tới vậy, hình như là chỗ khu vực mới thì phải…”

Khu vực mới đã phá bỏ rất nhiều căn nhà lụp xụp, bây giờ giống như một công trường giống lớn, một bên đang xây nhà cao tầng, một bên thì chất đầy những căn nhà cũ nát, giống như khu tệ nạn.

Những người vốn sống ở đây đã chuyển đến những căn nhà sang trọng được đền bù, những căn nhà cũ đó đều cho những công nhân từ nơi khác đến thuê, tiền thuê rất rẻ nên thu hút rất nhiều công nhân.

Thôn Hồi Long là chỉ những căn nhà nhỏ cũ cong queo uốn lượn đó, tiền thuê rẻ nên người đông, phù với cho những người công nhân sống và làm ăn, cũng bởi vì như vậy, vệ sinh môi trường và trị an ở đây rất kém.

Tôi nhìn những căn nhà cũ nối tiếp nhau đó, bên trên hình như có một lớp sương mù đang bao phủ chỗ này, tôi thấy không nên gọi là thôn Hồi Long, gọi là thôn Giun Đũa mới đúng, tường nhà dính sát lấy nhau, căn nhà nào có một cái sân nhỏ cũng đã trở thành căn nhà sang trọng chỗ này rồi, đường thì chật hẹp, hai người sánh vai đi cũng thấy chật nữa.

“Trị an ở chỗ này kém là chắc rồi, những người sống ở đây cũng là những người gì đâu…” Anh tôi than thở: “Anh có nghèo thì cũng thà ngủ ở dưới cầu chứ không sống ở nơi này.”

Có một đội cảnh sát đang đứng ở ngõ để ngăn cách mọi người, tôi quan sát những người vây quanh, bây giờ đã vào mùa đông, mà ai ai cũng mặc đồ mỏng, có mấy quần bông thì cũng đã cũ rồi, vô cùng tồi tàng, còn có mấy người phụ nữ mặc những chiếc váy ngắn, đứng từ xa nhìn về bên đó, trên mặt lộ ra sự lo sợ.

Chú nhìn thấy chúng tôi, gật đầu ra hiệu với những cảnh sát đứng cạnh chúng tôi, kéo dây ngăn cách ra để chúng tôi đi vào.

“Thanh Tiêu, cháu thấy chỗ này thế nào?”

“…Gì mà thế nào ạ?”

“Phong thủy đó, cháu thấy phong thủy chỗ này thế nào?”

Tôi bĩu môi, chuyện này còn cần phải hỏi sao? Người có chút kiến thức cũng có thể thấy được phong thủy chỗ này rất xấu.

Xung quanh đều là công trường, mọi thứ hỗn loạn, hơn nữa đều là nhà cao tầng, đều sẽ có những khí âm u tập trung tại vùng đất này.

Hơn nữa những căn nhà ở đây đều muốn kiếm được tiền thuê phòng, nên căn nào cũng sát lấy nhau, điều kiện thông gió và để ánh nắng chiếu vào đều rất kém, khí bẩn ô nhiễm bao trùm, sống ở những nơi này lâu sẽ dễ bị ảnh hưởng.

Những căn phòng ở đây đều chỉ có một gian, cửa thì ở ngay đường, bên trong chỉ có một phòng, sinh hoạt ăn uống làm ngủ nghỉ chỉ có một phòng đó, giường thì đối diện với cửa.

Về mặt phong thủy, thông thắng” và “không di chuyển” đều phải kiêng, nơi này đều phạm phải những việc cấm kỵ đó.

“Chú, xảy ra chuyện gì ở đây vậy, chú gọi bọn cháu đến là có chuyện gì cần giúp sao?” Tôi hỏi.

Chú ấy dẫn chúng tôi đến một góc tường, khẽ nói: “Gần đây bọn chú đang điều tra, chú phát hiện trị an ở nơi này vô cùng đáng sợ! Xảy ra án mạng giết người rất nhiều, hơn nữa đều rất quỷ dị, nhưng mà cục cảnh sát ở địa phương không báo lên cấp trên! Các chú đi hỏi sở trưởng, thì sở trưởng lại chết ở ngay trong nhà… Nghe nói là tự sát, nhưng mà theo chú thấy có chút kỳ lạ… Hôm nay ở đây lại xảy ra một vụ việc, căn nhà có hai người cãi nhau, rồi lấy dao chém nhau, một cô gái trẻ mới tới đây đã báo cảnh sát, vậy nên đại diện sở trưởng không dám giấu giếm nữa, nên đã báo với các chú.”

“Chuyện như thế này chú tìm bọn cháu thì làm được gì chứ?” Anh tôi mù mờ, tranh chấp trong nhà thì nhà ai cũng có mà, chúng tôi cũng không phải người đến hòa giải.

“Hai cháu đến xem là biết thôi.” Chú Du Phó đưa trang bị cho chúng tôi.

Những cảnh sát mà chú dẫn theo đa phần đều là những người giải quyết những vụ án quỷ dị, ai ai cũng đeo khẩu trang và găng tay, còn mặc cả bộ đồ bảo hộ.

Trong sân nhà có một chú chó, nhìn thấy chúng tôi nhưng nó không chút phản ứng, mùi máu tanh ghê rợn bao trùm bên trong, còn có cả mùi hôi.

Tôi phản ứng dữ dội, vừa đứng ở cửa đã bịt miệng lại muốn nôn, bên cửa có một cánh tay, tôi vừa nhìn là biết có vấn đề…

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!