Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 114 + 115

trước
tiếp

Hứa Mặc Hàn từ từ hoàn hồn trở lại, bật cười nói: “Thất lễ rồi.. tôi thật sự không nghĩ đến sẽ có một người con gái nói những chuyện này với tôi, cảm thấy có chút… ừm, kỳ quái.”

Tôi gấp quyển sổ lại, không thoải mái nhìn anh ta: “Tôi không nói lại lần nữa đâu, anh nhớ hay không thì kệ anh.”

“Cô yên tâm, tôi đã nhớ cả rồi.. có còn điều gì phải chú ý nữa không?”

“… Không có, những thứ đồ để bày trí phong thủy anh phải hỏi anh tôi, anh ấy nhìn qua là biết phải ba trí thế nào.”

Con người này có chút kỳ quái, khi nói chuyện với anh ta, anh ta luôn không tập trung, có khi lại cười một cách vô lý khó hiểu.

Đến tối khi anh tôi về nhà, tôi than thở với anh ấy: “Cái tên Hứa Mặc Hàn này kỳ lạ quá, lúc thì mặt mày lạnh lùng thờ ơ, lúc thì lại không tập trung rồi cười ngây ngốc… sau có khách hàng vip kiểu vậy nữa thì để anh đi đi, bây giờ em không có con dấu cũng không thể bắt ma được nữa, hai chúng ta đành phải cai quản việc buôn bán trong nhà thôi vậy.”

Anh tôi sờ cằm nói: “Hắn ta không phải là để ý em rồi đó chứ… chuyện nhỏ nhặt như xem nhà này thôi mà hắn ta lại đích thân chạy đến đây tìm em. Trước đây anh ta có chuyện gì cũng để cho thuộc hạ đi làm, anh thấy có lẽ hắn ta đang kiếm cớ để tiếp cận em, kết quả thì đứa ngốc nghếch như em lại không cần tiền! Người ta đặc biệt bày tỏ tấm lòng thành như vậy mà!”

Tôi có chút không vui, tiếp cận tôi làm gì? Tôi đã đủ mệt mỏi rồi, ngày hôm đó nổi cơn điên tranh cãi với Phong Ly Ngân, đã đắc tội với cả hắn rồi, nói gì mà tôi là vợ của Minh Phu đến chết cũng không thay đổi, bây giờ cãi nhau một trận mà đã giận dỗi rồi.

Đồ ma đều của đểu, cực kỳ đểu cán!

“Haizz ~~ chuyện này cũng không trách người ta được v Thanh Tiêu nhà chúng ta 18 19 tuổi, da dẻ trắng trẻo, nhan sắc xinh đẹp, eo nhỏ như cành liễu ~~ người ta cũng chỉ là đàn ông hiếu kỳ, nào có biết Thanh Tiêu nhà chúng ta đã lọt hố khác rồi ”

Tôi lườm anh tôi, trở về phòng đi ngủ, vừa mở phòng ra tôi đã cảm nhận được hơi thở lạnh giá, lẽ nào Phong Ly Ngân trở về rồi sao?!

“Phong…” tôi vừa định kêu.

Sau cánh cửa đột nhiên rớt xuống một gương mặt trắng bệch!

3 con mắt trắng bợt, đôi môi đỏ như máu, cả người mặc đồ màu trắng..

“Tiểu nương nương, người khỏe không?”

“Á á á..” tôi sợ hãi lùi về sau, thì ra là Bạch Vô Thường!

Ông ta bay lơ lửng từ trần nhà xuống, may mà ông ta vẫn không lè lưỡi ra để tỏ ra thân thiết, nãy tôi sợ hãi đến mức tim muốn ngừng đập luôn!

“Thanh Tiêu sao vậy!” anh tôi ở dưới nhà hét lên.

Bạch Vô Thường đưa tay lên kêu “suyt”, tôi trả lời lại: “Không sao đâu, tự em dọa em thôi đấy mà…”

“Cẩn thận nhé! Phụ nữ mang thai! Tổ tông ơi! Anh còn tưởng em em lăn từ cầu thang xuống chứ!” anh tôi than thở, rồi tiếp tục chơi game.

Tôi đi vào phòng, đóng cửa lại.

Hắc Vô Thường bay đi bay lại ở trong phòng: “Tiêu nương nương, phòng của người đơn giản quá.”

“.. Ngươi muốn nói cái gì?” ông ta không phải chỉ bay đến phòng tôi làm khách thôi chứ? Hai người Hắc Bạch Vô Thường đều rất bận rộn, là thần cao cấp ở âm phủ, công việc của bọn họ nhất định rất nhiều, tiểu quỷ sai cũng nói Thất gia và Bát gia rất bận rộn.

Trong truyền thuyết dân gian, thường gọi Bạch Vô Thường là Thất gia, ông ấy luôn mang theo “nụ cười xấu xa” trên gương mặt, còn gọi Hắc Vô Thường là Bát gia, là vị thần mặt đen.

Bạch Vô Thường bay qua bay lại, tôi cảm thấy có chút sởn tóc gáy, đồi vưới câu hỏi của tôi, ông ấy chỉ cười mà không trả lời, thực ra ông ấy chỉ cần không cố ý dọa người khác, gương mặt đó cũng không quá đáng sợ, chỉ là tà khí đó làm người ta sợ hãi.

Nếu như ông ấy đến làm khách, có phải tôi nên nói khách khí một câu: Mời ngồi, tôi rót trà cho ông hay là gì gì đấy?

Ông ấy cứ bay qua bay lại như vậy, làm tôi thấy khó chịu.

“Haizz… căn phòng đơn giản như thế này, mà lại khiến cho Đế Quân đại nhân lưu luyến quên đường về ” ông ấy cảm thán một câu: “Âm Cảnh Thiên Cung giường cao gối ấm, có gì không tốt chứ? Mà lại chạy đến nơi này ngủ…”

Tôi bĩu môi nói: “Xin lỗi nhé, nhà tôi vừa nhỏ vừa rách nát.”

“Hì hì hì… tiểu nương nương, Đế Quân đại nhân nói tôi đưa cái này cho người, hai vợ chồng mà, đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, nào có giận nhau qua để được chứ, đừng có làm mất tín vật nữa nhé.” Bạch Vô Thường lấy ra một vòng cổ từ túi ra.

Là con dấu điêu khắc Huyết Ngọc đó, khi đó bị người phụ nữ đó vứt đi.

“Cũng không phải tôi làm mất.” tôi khẽ lẩm bẩm.

“Đúng vậy, dựa vào chuyện lần trước, Đế Quân đại nhân làm lại một sợi dây bùa chú, tiểu nương nương giữ lấy cẩn thận nhé.” Ông ấy cầm lấy sợi dây, đặt vòng cổ đó vào tay tôi.

“Sao lại là ông đưa đến? Ngài ấy làm gì rồi?” tôi lì mặt hỏi.

“Ô – Đế Quân đại nhân không ở âm phủ.” Hắc Bạch Vô Thường nở ra nụ cười cười trên nỗi đau của người khác: “Bị Thanh Hoa Đại Đế phạt đi trồng hoa sen ở hồ máu rồi ha ha ha ha…”

Cái, cái gì? Tôi ngơ ngác, hồ gì chứ, cái gì mà trồng hoa sen nữa vậy?

Hai thứ này một thứ đáng sợ, một thứ trong sạch, hoàn toàn là hai cảnh giới khác nhau, sao lại gộp lại nhau chứ?

Tôi biết Thanh Hoa Đại Đế Thái Nhất Tôn Thần được coi là người lãnh đạo trước đây của âm phủ, có điều hồ máu trồng hoa senn thì là thứ quái quỷ gì vậy?

“Tiểu nương nương à, người đã từng nghe câu thần thông không chống lại nghiệp được chưa? Nghiệp chướng nhân quả đối với lục giới thần tiên yêu ma người quỷ, đều là một khái niệm khó xóa bỏ, Thanh Hoa Đại Ddế có thể biến hồ máu trở thành hồ sen, lấy điều này đề vượt qua độ nghiệp quả, Đế Quân đại nhân bây giờ đang tĩnh tâm tự kiếm điểm lại bản thân, trồng hoa sen đó mà ”

Phong Ly Ngân tĩnh tâm, kiểm điểm bản thân? Là vì cứu tôi sao?

Trong lòng tôi có chút áy náy, tôi cảm thấy hắn đã lừa tôi, cơn tức giận và ấm ức của tôi không có nơi nào phát tiết, hắn lại hung dữ hơn tôi, vậy nên tôi mới hét lên làm loạn với hắn.

Nhưng hắn đã dốc sức cứu tôi, tăng thêm nghiệp chướng cho mình, tôi cũng không hiểu mấy chuyện tu hành này, cảm thấy giống như những người bình thường chúng tôi làm chuyện phạm pháp rồi bị phạt vậy.

“… Ngài ấy vẫn muốn đưa con dấu này cho tôi sao?” Tôi nhìn con dấu tinh xảo đó trong lòng bàn tay.

“Không đưa cho người thì đưa cho ai chứ?” Bạch Vô Thường ngơ ngác nhìn tôi: “Đế Quân đại nhân cũng không có thể thiếp nào khác.”

Đầu tôi mông lung, thì ra vẫn có thể nạp thêm thiếp!

“Đám cưới ma mà, không phải có nghĩa là đến chết cũng không thay đổi, âm duyên không cắt đứt sao, người sống cũng vậy, mà chết đi cũng vậy, đều là thê tử của Đế Quân đại nhân, trừ phi… sau khi người chết uống canh Mạnh Bà, lén lút chạy đến giếng nhảy để luân hồi, vậy coi như đã kết thúc rồi… Giữ bí mật nhé, Đế Quân đại nhân nếu như biết tôi đã nói những cách ly hôn này cho ngươi biết, hừ đáng sợ quá!”

Tôi âm thầm cảm thấy Bạch Vô Thường càng mong tôi sẽ kết thúc mối quan hệ này, ông ta thấy tôi đã khiến cho Phong Ly Ngân phạm vào những điều cấm kỵ, là một rắc rối.

Biết được Phong Ly Ngân không phải cố ý tránh mặt tôi, tâm trạng tôi cũng tốt lên nhiều rồi, khi cãi nhau tôi đã cắt đứt quan hệ với hắn, sau khi cãi nhau xong tôi cũng đã rất sợ hãi.

Tôi suy nghĩ về vấn đề “căn phòng đơn giản” mà Bạch Vô Thường nói, trong lòng nghĩ có nên chỉnh sửa lại căn phòng chút không, chủ động với hắn, để hắn biết tôi thực ra không hy vọng hắn sẽ rời đi?

Buổi tối ngày thứ chín, nửa đêm nửa hôm tôi đang ngủ mơ màng, đột nhiên cảm thấy phía sau người lún xuống – ma đè lên giường sao?

Hơi thở lạnh giá đó quấn quanh bên tai, kích thích đến mức da thịt có chút nhoi nhói, tiếp đó là cảm giác ngứa ngáy .

“Phong Ly Ngân?” Tôi vừa định mở mắt, đã bị tay hắn bịt mắt lại.

Hắn cúi người cắn bên mép tai tôi, giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai: “… Đã hết tức giận chưa? Hay vẫn muốn làm loạn?”

Tôi…

Làm gì có người nào vô lý như vậy chứ? Tôi chỉ phát tiết một chút mà hắn đã nói tôi “làm lọan” với hắn sao.

“… Đã nói người phụ nữ tứ trụ thuần âm đa sầu đa cảm, yếu đuối dịu dàng, em thì nhẫn nhục chịu đựng, khi tức giận với tôi thì lại hung dữ lắm.” Hắn khẽ cắn bên tai tôi, hơi thở lạnh giá và cảm giác tê tê khiến tôi hoàn toàn tỉnh ngủ.

“Tôi… tôi không phải làm loạn, mà thực sự tức giận.” Tôi đẩy vai hắn, quyết định nói chuyện rõ ràng với hắn.

“… Tức giận gì chứ?” Hắn sững người, nhíu mày hỏi: “Sợ sau này không thể sinh con nữa sao?”

Tôi nhíu mày, vừa nghĩ đến vấn đề này tôi lại thấy tức giận – hắn làm tôi mang thai, kết quả lại tàn nhẫn lấy đứa con làm trận nhãn, hắn nói dối tôi sau này sẽ còn có con nữa, kết quả thì sao chứ? Nếu như ngay cả tôi… cùng rút ra, vậy thì sẽ ảnh hưởng đến tôi thế nào chứ? Chúng tôi làm gì còn có thể có con nữa chứ?

Phong Ly Ngân nhíu mày, nhấc cằm tôi lên, nhìn tôi nói: “Tôi đã nói là không lừa dối em, em lại cứ không tin… đến lúc đó, em sẽ biết thôi, nếu như tôi thực sự muốn đối xử tàn nhẫn như vậy với em, cần gì phải tốn tâm tư đi dỗ dành em chứ? Tôi có hàng trăm cách để nhốt em lại, để em ngoan ngoãn làm một công cụ, cần gì phải lừa em?”

Tôi cắn môi, vô cùng uất ức: “Anh cũng biết việc đó quá tàn nhẫn với tôi…”

Hắn thở dài: “Quan Thanh Tiêu, khi em mười sáu tuổi chúng ta đã kết hôn rồi.. tối hôm đó khi làm chuyện đó với em em cứ run rẩy mãi, sợ hãi hét lên đến mức khan cả giọng, tôi không nhẫn tâm làm tiếp nữa, sau đó qua hai năm để em dần dần làm quen với âm khí… Nếu như tôi thật sự nhẫn tâm, hai năm trước đó tôi đã mặc kệ sự sống chết của em rồi.”

“… Bây giờ anh cũng mặc kệ sống chết của tôi…” Tôi khẽ oán trách.

Phong Ly Ngân khẽ cười: “Sống chết thì sao chứ, em dù gì cũng là vợ của tôi… nhưng tôi không ngờ rằng, em lại quan tâm đến chuyện có thể mang thai tiếp không đến như vậy, hừm, đây cũng coi như là chuyện tốt.”

“Em đặt hai cái gối làm gì?”

“… Để anh năm ngủ thoải mái hơn, nơi này của tôi vừa nhỏ vừa rách nát, không sánh được với Âm Cảnh Thiên Cung.”

Hắn giơ tay ném gối xuống đất: “Không cần.”

Con người này đúng thực là… đến chút lời nói dịu dàng cũng không có, hắn cứ nghĩ rằng tôi yếu đuối dễ bắt nạt như vậy sao!

Khi hai cơ thể hòa quyện với nhau, hắn sẽ không còn lạnh lùng như lúc bình thường, ngược lại có chút thô bạo, nếu như ôm hôn và vuốt ve không thoải mái, hắn sẽ không vui nhíu mày.

“. Sao lại khó cho vào như vậy nữa rồi?”

Tôi không biết nói gì, lườm hắn: “Tôi là người bị thương, bị thương xương cốt tới tận một trăm ngày, Đế Quân đại nhân giơ tay đánh khẽ để tôi nghỉ ngơi chút được không?”

Hừm.”

Khi hắn buông tôi ra, tôi tưởng hắn đã tha cho tôi rồi, đang chuẩn bị ngủ, trước ngực lại đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo.

Cảm giác tê liệt ập tới nuốt đi lí trí, tôi nghe thấy hắn đắc ý khẽ cười: “Thanh Tiêu, vợ của tôi… em đã như vậy rồi, còn muốn nghỉ ngơi sao?”

Trước mặt hắn tôi luôn rất yếu đuối, không chút tôn nghiêm nào.

Đặc biệt là những lúc thế này.

Có điều may mà hắn vẫn nhớ là tôi bị thương, không để tôi dùng lực nơi vai.

Nửa đêm tôi bị hắn giày vò không chợp mắt được chút nào, khi báo thức điện thoại kêu lên, tôi quay người đã từ giường ngồi lên rồi, nhưng mà đầu óc quay cuồng suýt chút nữa thì đập đầu vào tường.

Em làm gì vậy?” Giọng nói không vui của Phong Ly Ngân vang lên, kịp thời giơ tay đỡ lấy người tôi.

“Ba tôi…” Tôi lay hai bên thái dương, nói: “Trình Bán Tiên nói, hôm nay sẽ đuổi tà cho ba tôi… tôi phải dậy sớm chuẩn bị.”

Bởi vì có chút thẹn thùng, tôi không dám nhìn thẳng Phong Ly Ngân.

Hắn không chút biểu cảm gì gật đầu với anh tôi, anh tôi cũng không nói gì, đi lại cạnh người tôi khẽ hỏi: “Em đã xử lý hắn ta chứ? Có dạy dỗ hắn ta đàng hoàng không? Không cho phép hắn ta lên giường?”

Tôi gật đầu: “Ừm, em bị anh ấy xử lý rồi.”

Ánh mắt tức giận của anh tôi khinh thường nhìn tôi đến sắp rach toạc luôn rồi, anh ấy lắc đầu thở dài, cầm lấy chìa khóa rồi lái xe.

Tôi cầm lấy sau con gà trống, hỏi: “Anh à, sao chúng ta lại nhét mấy con gà này vào xe luôn vậy? Bỏ nó vào thùng giấy không phải hơn sao, nếu không sao mang vào bệnh viện được chứ?”

Bệnh viên Nhân Hòa là bệnh viên tư nhân cao cấp, điều kiện tốt như ở khách sạn năm sao, ngăn cấm mang động vật vào thăm, tôi xách theo sáu con gà như vậy thì sao vào được chứ?”

“Ừm, cho vào đi, tối qua anh đã bàn bạc xong với Trình Bán Tiên để mang vào thế nào rồi!” Anh tôi tự tin nói.

Hôm nay Trình Bán Tiên mặc đồ Trung Sơn, nhìn gương mặt trắng của ông ta, thực khó mà tin ông ta là Bán Tiên, Phong Ly Ngân nói ông ta là người trong số người mất tích ở âm phủ, có điều không muốn tính toán so đo với ông ta nữa.

Ông ta chạy một chiếc xe cho thuê đã cũ, tôi thực sự không hiểu, ông ấy một lần làm đuổi tà trừ độc này cũng có được hai triệu rồi, sao lại cứ thích mấy cái đồ cũ nát như vậy chứ? Nhà cũng rách nát, xe cũng vậy, may mà quần áo không rách, nếu không bảo vệ sẽ không cho ông ta đi vào.

“Thanh Tiêu, em xách gà đi tới bức từng phía Tây, đứng đỏ đợi anh.” Anh tôi căn dặn.

Tôi đỏ mặt, cảnh tượng như vậy thực buồn cười! Tôi xách sáu con gà trống đứng ở ngoài bờ tường, những người đi qua còn khó hiểu hỏi tôi: “Cô gái, cô thích gà trống đến vậy sao?”

Còn có người lén lút lấy điện thoại ra chụp ảnh, Phong Ly Ngân đã làm pháp che đi camera.

Trình Bán Tiên chạy đến, anh tôi trèo lên từ phía bên trong, tôi thấy hai người bọn họ ném sáu con gà trống vào trong.

May mà mấy con gà đó nhanh nhẹn, xòe cánh ra đập vài cái, nhưng không kêu lên.

Tôi không hiểu, mấy con gà trống này sao có thể đuổi tà chứ?

Phong Ly Ngân hờ hững hỏi: “Không hiểu sao?”

“Đương nhiên không hiểu…”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!