Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 110 + 111

trước
tiếp

“Alo, Quan Thanh Tiêu, tài liệu ba cô cần đã có rồi, có mấy cái là vật sống cần cô nuôi, khi nào cô tới lấy được?” Giọng điệu láu cá của Trình bán tiên vang lên bên kia đầu dây.

Tôi nhìn xung quanh, phát hiện nhà Trình bán tiên không xa chỗ này lắm, đi hai bước nữa là tới đuôi hẻm quả phụ rồi, chỉ cách nhà Trình bán tiên khoảng năm trăm mét thôi.

“Hiện tại tôi tới được không? Tôi đang ở gần hẻm nhà ông.” Tôi thấy hai cái bóng đen bên kia còn đang trong tư thế chiến đấu hăng hái, quyết định tới chỗ Trình bán tiên xem sao, dù sao chuyện của ba tôi quan trọng hơn chuyện nữ quỷ này nhiều.

“Cuối hẻm? Vậy được, cô tới đi, chỗ tôi tối lắm cô cẩn thận đừng nói chuyện với mấy người phụ nữ khác! Bọn họ đã quen với âm khí, nếu ngửi được âm khí trên người cô sẽ tưởng rằng cô là quỷ tới tìm việc vui, là khách hàng của họ đó.” Trình bán tiên rất rõ ràng việc uế khí ở con hẻm này rất nặng vào ban đêm.

Khó trách lần trước lúc tôi tới, một đám nữ nhân nhìn tôi chằm chằm, trên người tôi cả trong lẫn ngoài đều mang hơi thở của Phong Ly

Ngân, các cô ấy xem tôi như người bị quỷ nhập.

Tôi lặng lẽ nhắn một tin cho anh tôi, nói tôi đi đến chỗ Trình bán tiên chờ hai người bọn họ, chỉ là một con đường thẳng năm trăm mét thôi, anh tôi ước gì tôi đi khỏi nơi nguy hiểm này, nhanh chóng nhắn qua một chữ OK.

Tôi đứng từ xa nhìn sườn mặt của Phong Ly Ngân, hắn lạnh lùng nhìn hai hình bóng đang giao hợp xa xa, ánh mắt không có một chút tình cảm gì, thật sự giống như lời của Trình bán tiên, những người này trong mắt hắn chỉ là hai cục thịt di động mà thôi, chỉ như con kiến con ong.

Vậy tôi thì sao?

Tôi biết kỳ vọng rằng hắn không xem tôi như người thường này thật ngu xuẩn, nhưng tôi cũng thật bất đắc dĩ.

Tôi quay đầu hướng về phía hẻm quả phụ hắc ám, thật ra tôi nên nói cho hắn một tiếng, nhưng mà ngay cả số điện thoại của tôi hắn cũng không quan tâm, tôi cần gì phải làm chuyện dư thừa? Hơn nữa, chắc anh tôi sẽ nói cho hắn biết thôi.

Tôi bước nhanh hơn, chạy thẳng tới cửa cổng nhà Trình bán tiên, cửa vẫn khép, tôi đang định đưa tay gõ cửa thì cửa đã mở ra, một gương mặt đầy phấn lộ ra sau ca.

Tôi sợ run lên, vừa định la lên thì một bàn tay vươn ra từ phía sau tôi, một tay bóp cổ một tay bịt miệng tôi lại.

Lòng bàn tay cô ta có một miếng bông tẩy trang mùi hương gay mũi, lúc bịt vào mũi tôi thì mùi hương đó làm tôi choáng váng.

Thanh âm mở cửa vang lên bên tai tôi, tôi nghe thấy Trình bán tiên nói một câu: “Quan Thanh Tiêu? Ủa…Không có ai? Kì lạ..”

Người phụ nữ phía sau kéo lấy cổ tôi, trên người cô ta có hương vị nước hoa rẻ tiền, lúc tôi trượt người ngã xuống đất thì thấy được mặt nghiêng của cô ta, là người thường xuyên qua lại với Trình bán tiên, tên Tiểu Lan đúng không?

Lúc tôi tỉnh lại thì thứ đầu tiên nhìn thấy là ô cửa sổ nhỏ, còn có một sợ dây bắc ngang treo một cái đồ lót màu đỏ…Đây quả thật là hình ảnh thường thấy trong hẻm quả phụ này.

Bùa chú chữ Phạn dán khắp nơi trong phòng,mà cổ tôi, tay tôi, chân tôi cũng bị vẽ lên mấy vòng bùa chú bằng chu sa.

Người phụ nữa bắt cóc tôi đang dùng một hạt châu bằng gỗ chấm chu sa vẽ lên người tôi.

“.Cô, cô đừng trách tôi..” Cô ta thấy tôi tỉnh lại thì sợ đến mức run tay.

Tôi cố gắng phân tích tình cảnh trước mắt, trong lòng niệm chú, muốn nhanh gọi người tới cứu.

“.Mau lấy con dấu trước ngực cô ta xuống.” Một thanh âm khàn khàn vang lên ở bên trong, người phụ nữ kia sợ run lên, vội vàng cầm kéo, cắt đứt con dấu trước ngực tôi.

“Vứt đi! Vứt nó ra xa nhanh lên, càng xa càng tốt.”

Cô ta sợ hãi cầm con dấu ném thật xa qua ô cửa sổ nhỏ.

Tôi bất lực nhìn động tác của cô ta, tay chân và đầu như bị giam cầm trong gông xiềng không thể nhúc nhích, dưới thân tôi còn có một bức hình lớn, tất cả đều là chữ Phạn.

“Khà khà khà. Bây giờ ngươi sẽ không thể cầu cứu ai nữa rồi..Quan Thanh Tiêu…Ngươi phải là thân thể tươi ngon được cung phụng cho ta, tại sao lại mang thai con của người khác… Ta phải trừng phạt người, đứa bé hư hỏng này.” Thanh âm khàn khàn truyền ra từ trong góc phòng.

Tôi liếc mắt thì thấy ở đầu giường có một cái di động, quỷ mặt đỏ từ đó mà nhìn tôi.

Tôi hít sâu một hơi, rũ mắt nhìn lên bộ đồ đã bị cắt rách nát của mình, ngực bụng lộ ra, trên bụng cũng có nhiều hình vẽ quái dị.

“Bây giờ ngươi chỉ như có nhà có tang trốn chui trốn nhủi thôi sao? Muốn cơ thể của tôi sao không đến đây mà chiếm lấy?” Tôi cố gắng để âm thanh của mình không run rẩy.

“Khà khà… Ta biết ngươi không sợ, linh thai trong bụng cô pháp lực cao cường, bách tà bất xâm, hiện tại ta không dám tới gần người… Nhưng cho dù pháp lực của linh thai mạnh tới đâu cũng không có tác dụng với người thường. Chờ linh thai chết rồi, ngươi còn can đảm như vậy không?” Thanh âm khàn khàn của quỷ mặt đỏ mang theo hưng phấn.

Người đang vẽ bùa chú trên bụng ta chợt dừng lại một chút, quay sang trộm nhìn tôi, dùng khẩu hình nói với tôi: “Xin lỗi…Tôi..”

“Đừng có mà giở trò! Có tin ta sẽ xé nát bụng con ngươi không! Cho ngươi nhìn thấy bộ dạng lòi ruột là thế nào!” Quỷ mặt đỏ gào lên.

Người phụ nữ lập tức cắn môi, không dám nói gì nữa.

Hiện tại tôi đã bị giam cầm hoàn toàn rồi, nằm giang tay giang chân trên đất như chữ đại, không cần biết đối phương làm gì tôi, tôi cũng không có sức đánh trả.

Nhưng tôi lại chợt nghĩ tới một vấn đề… Không cần biết là thai gì, khi rời khỏi mẹ đều sẽ chết, linh thai chết rồi cũng sẽ không có được pháp lực bách tà bất xâm.

Vậy thì, vậy thì linh thai không có pháp lực sao có thể làm mắt trận được?

“Vẽ…vẽ xong rồi…” Người phụ nữ kia nói với di động.

Màn ảnh quét qua một vòng, xác nhận đã vẽ xong mới nói với người phụ nữa kia: “Đem búp bê đến, cắt tay cô ta, lấy máu nhỏ lên đỉnh đầu búp bê.”

Cô ta làm theo chỉ thị của hắn, làm từng cái trên người tôi.

Tôi nằm dưới mặt đất ẩm thấp lạnh băng, mở mắt trừng trừng nhìn con búp bê đầy phù chú kia.

Tóc trên đầu búp bê đã bị nhổ hết, lúc này nhỏ máu lên thì máu chảy xuống mặt trông rất ghê tởm.

“.Đây là bí pháp, ngươi sẽ không chết, chỉ phải chịu đau mà thôi, khà khà khà… Vặn gãy tay con búp bê thử xem, nhanh lên!” Quỷ mặt đỏ gào lên, người phụ nữ sợ tới mức bẻ ‘rắc’ một tiếng chỗ mối nối vai và tay con búp bê.

Một cơn đau kịch liệt truyền tới vai trái tôi, tôi đau đến nỗi thét chói tai, cơn đau cũng làm tôi cảm thấy được bụng đang co thắt từng trận, có phải là ảnh hưởng tới linh thai rồi không?

Tôi cố gắng thở, nhanh chóng cắn chặt môi, nhịn xuống không kêu lên.

“… Ta được nghe từ một người đàn bà rằng, đau đớn có thể làm một người hư thai…” Thanh âm khàn khàn kia như đang đến gần.

Giác quan của tôi đã trở nên mơ hồ, ruột gan như đang co thắt từng cơn.

Bên tai tôi dường như vang lên tiếng một người phụ nữ: “Ngươi tha cho con ta đi, nếu muốn cô ấy hư thai thì có rất nhiều cách, vì sao phải làm như vậy…Đi bệnh viện là được mà.”

“Ta muốn nhìn bộ dáng thống khổ của cô ta… Là tế phẩm của ta nhưng lại mang thai con của tên họ Phong kia, ta muốn xử phạt nữ nhân này…khì khì khi.. Bẻ gãy một tay khác đi! Nhanh! Cô ta càng đau khổ thì máu tươi chảy ra từ hai chân càng đẹp…”

Lại một lần? Tôi cắn môi thở hổn hển, da thịt trên người này lên từng cơn, nếu lại thêm lần nữa, cho dù tôi có cắn nát môi cũng không thể nhịn được tiếng thét. Không thể để cho tên quỷ mặt đỏ thực hiện được!

Ngay lúc tôi cắn răng chuẩn bị tâm lý thì dưới lầu truyền đến tiếng quát của Trình bán tiên: “Tiểu Lan, cô đang làm gì đó! Mau xé bùa đi để tôi vào!”

Trong ánh mắt người phụ nữ có chút dao động, nhưng tên quỷ vương trong di động vẫn bám vào người con cô ta, cô ta không dám làm việc thiếu suy nghĩ.

Bên kia di động đột nhiên truyền đến một trận rối loạn, di động rơi xuống đất, màn hình tối đen.

Tôi nghe thấy tiếng cười sắc nhọn quen thuộc:

“Tiểu nương nương, tự thoát khỏi đó nhanh lên ~ đừng để Đế quân đại nhân tăng thêm nghiệp chướng, ha ha ha.”

Là Bạch Vô Thường?!

Tôi mở ra đôi mắt bị mồ hôi thấm ướt, nói với người phụ nữ kia: “Có người đến tiêu diệt tên lệ quỷ kia…Cô mau xé bỏ bùa chú trong phòng đi!”

“A,a!” Cô ta phản ứng kịp thời, chạy tới ô cửa sổ nhỏ xé bỏ mấy tấm bùa chú chữ Phạn đi.

Trong phút chốc, cơn gió lạnh như đao cắt xông vào từ ô cửa sổ, thân hình Phong Ly Ngân như ngọn lửa lạnh bằng, cháy rộ trong đêm đen.

Mái tóc đen như mực phất phơ, trong tay hắn là một thanh kiếm như sương mờ mông lung, thanh kiếm kia xẹt qua như sao băng trong bóng tối, cho đến khi tôi nhìn rõ thì kiếm đã được rút ra từ tim người phụ nữ kia.

Không có vết thương, không có máu, trong nháy mắt đó cô ta ngã xuống.

Trình bán tiên xông lên hoảng hốt không thôi, ông ta ngơ ngác quỳ dưới mặt đất, run rẩy hỏi: “Đế quân, tôn thần…Sao ngài lại, lại..Cô ta chỉ là người bình thường, cho dù cô ấy mạo phạm tiểu nương nương nhưng làm cho cô ấy hồn phi phách tán có phải là hơi..”

Phong Ly Ngân như chẳng nghe thấy gì, hắn xoay người nhìn xuống tôi từ trên cao.

Quần áo trước ngực và bụng tôi rách nát, làn da lộ ra trong không khí đều có mùi tanh của đan sa, lúc này tôi chỉ như con kiến nhỏ bé nhìn lên vầng trăng lạnh lẽo trên không, nhỏ bé mà vô lực.

Mũi kiếm của hắn để lên cổ tay cổ chân và cổ tôi, nhẹ quơ một cái, phù chú xích lại tôi mất đi hiệu lực, tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Em sao rồi?” Hắn hơi ngồi xuống, muốn vươn tay ôm lấy tôi.

Ngón tay của hắn chạm vào vai trái tôi, làm tôi đau đớn kêu lên, xương cũng bị lệch đến nhô lên làm bả vai trở nên dị dạng.

Cơn đau kịch liệt làm tôi giãy giụa điên cuồng:

“Đừng đụng tôi! Đừng đụng vào tôi!”

“Em đừng động đậy! Chết tiệt! Quan Thanh Tiêu, em bình tĩnh chút đi!!” Hắn dùng một bàn tay ngăn cơ thể tôi lại, không cho tôi đánh đấm lung tung.

Nhưng có thể của tôi đã mất khống chế, tôi cảm thấy mình đang đối mặt với một lời nói dối thật lớn.

Hắn luôn gạt ta.

Cái người đến cứu tôi, sẽ vì tôi làm làm thương tổn người lạ, hằng đêm cùng tôi thân thiết đến dục hỏa đốt người, hắn luôn gạt tôi!

Tôi nên sớm biết đến sự mâu thuẫn này mới phải!

Vì sao tôi lại bị hắn thuần phục đến nổi đầu óc mơ hồ!

“Tôi không bình tĩnh được!! Phong Ly Ngân, ngài lừa tôi đúng không?!” Tôi không quan tâm đến cơ thể đang chịu đau đớn, cuồng loạn hét lên: “Thẩm Thanh Nhụy nói phải dùng pháp thuật lấy linh thai đã thành hình từ trong bụng ra! Tôi tin! Ngài nói với tôi chúng ta còn có thể mang thai, tôi cũng tin!”

“Vậy ngài nói cho tôi biết đi, loại pháp thuật nào có thể để một thai nhi rời khỏi thân thể mẹ nó mà vẫn còn sống được? Lấy ra sẽ chết đúng không? Chết rồi sẽ không có pháp lực bách tà bất xâm đúng không?”

“Thai chết không có pháp lực thì sao có thể làm mắt trận được!”

Phẫn nộ, cuồng loạn, ủy khuất, không cam lòng và hoài nghi… Tất cả những cảm xúc tiêu cực đều đang bùng nổ ngay lúc này.

Thẩm Thanh Nhụy nói dùng cách lấy ra của phụ nhân, như vậy khả năng cao nhất là lấy cả thai nhi và tử cung ra, để trước khi thai nhi tắt thở thì để vào mắt trận phá tan tà khí.

Loại phương pháp này đừng nói gì tới pháp thuật cao siêu, điều kiện khám chữa bệnh của khoa học hiện đại bây giờ cũng có thể để thai nhi kéo dài hơi thở mấy phút đồng hồ.

Nhưng đã như vậy hắn còn nói chuyện sau này làm gì? Chúng tôi còn có thể có con sao?

Chắc Phong Ly Ngân bị trạng thái cuồng loạn của tôi làm cho phiền, đưa tay bắt quyết, ấn một cái lên ấn đường của tôi, cả người tôi lập tức bị giam cầm, không thể nhúc nhích cũng không thể nói.

Chỉ có thể dùng nước mắt không ngừng trào ra khóe mắt để kể ra cảm xúc lúc này.

“Quan Thanh Tiêu.” Hắn nắm lấy cằm tôi, lạnh lùng nói: “Ngay từ đâu ta đã nói với em, ta muốn thứ trong bụng em, ngay từ đầu ta đã nói rõ mục đích mà không lừa em.”

“Sau đó, mỗi một câu ta nói vưới em, cũng chưa từng lừa em, em tin hoặc không tin đều không quan trọng, sau này em sẽ biết.”

Sắc mặt của hắn trầm như nước, ánh mắt vẫn thanh lãnh như sao trên trời, màu vàng đồng trong ánh mắt ấy sắp hút tôi vào vực sâu vô tận.

Hắn vẫn tôn quý kiêu căng như thế, không bao giờ nguyện ý ba thí cho tôi một lời giải thích.

Tin tưởng sao, Quan Thanh Tiêu, nếu mày đã chọn tin thì ngay cả khi thịt nát xương tan, đoạn tuyệt tình yêu, hồn phi phách tán, hồn phi yến diệt thì chẳng phải đều là lựa chọn của mày sao, còn trách ai?

Không tin sao, nếu mày không tin thì cớ gì mà rơi lệ, vì cớ gì mà thấy mình đã chịu phải thiệt thòi lớn, còn lên án hắn lừa gạt mày, đùa giỡn tình cảm của mày? Đó chẳng phải những điều xa vời mà mày hy vọng sao?

Quan Thanh Tiêu, mày bị gia tộc dâng lên cho quỷ thần, chỉ là miếng thịt trên thớt, dù có bị lăng trì cũng là điều hiển nhiên, có gì mà phải khóc?

Phong Ly Ngân không nhìn nước mắt của tôi, vươn tay bẻ xương của tôi về.

Tôi đã đau đến chết lặng, cho dù đau đến đâu cũng chỉ là vài giọt nước mắt, còn có thể làm gì hơn đầu?

Bạch Vô Thường xuất hiện trước mặt tôi, gương mặt luôn tươi cười của hắn khi thấy được xác của Tiểu Lan thì cũng biến thành lạnh băng.

Hắn mở ra con mắt thứ ba, đôi môi đỏ như máu phun ra than âm lạnh như băng: “Đế quân đại nhân, một lần rồi một lần ra tay với người ở dương gian, cho dù là ngài thì cũng sẽ bị thiên phạt… Huống chi lần này còn trực tiếp cho hồn phi phách tán.”

Phong Ly Ngân thản nhiên nói: “Không đáng ngại.”

Ánh mắt Bạch Vô Thường dừng lại trên người tôi, khẽ thở dài một hơi nói: “Nữ quỷ kia bị ngài đánh vào ngục lũy kiếp, quỷ vương cũng bị Quyền Hoành chém chết, hôi phi yến diệt… Hồn phách của đứa bé thì đã bị quỷ vương nuốt mất từ đầu, không thể đầu thai.”

Phong Ly Ngân nhìn về hướng Trình bán tiên đứng trước cửa nhà: “Ngươi lạc đường nhiều năm ở âm phủ, bám vào người sống, giấu ở nơi âm uế thế này, nên bị phạt thế nào?”

Trình bán tiên quỳ rạp trên đất run rẩy.

“.Niệm tình người vẫn luôn làm thiện, giải độc cho người trúng âm độc thi độc ở dương gian, cho nên tha một mạng cho ngươi, ngươi biết phải làm thế nào rồi chứ!”

“Biết…Chuyện ba của tiểu nương nương, tiểu nhân sẽ tận tâm trị liệu.” Trình bán tiên run rẩy trả lời.

Dưới lầu là truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng anh tôi vang lên tại bên tai: “Thanh Tiêu…”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!