Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 108 + 109

trước
tiếp

Phong Ly Ngân nhìn ảnh rồi lạnh lùng nói: “Ta phái người đuổi giết tên quỷ vương và thánh nữ, nhưng vẫn không tìm được họ, thì ra là trốn nơi âm uế này để che giấu quỷ khí.”

Tôi như một phiên dịch viên, thuật lại lời của Phong Ly Ngân lại cho Trình bán tiên.

Trình bán tiên gật đầu nói: “Thánh nữ này luyện hồn rồi nhập vào một người phụ nữ trong hẻm quả phụ, lúc đầu người bên cạnh cô ấy không để ý vì dù sao phụ nữ ở đây đều dùng thân thể để kiếm tiền, sau đó phát hiện cô ấy không được bình thường, lúc không có khách cô ta cũng sẽ lê thân thể mệt mỏi của mình đến những công trình gần đó để dụ dỗ đàn ông, cho đến khi phát hiện thi thể của cô ấy thì người ở cùng cô ta mới thấy sợ, có người bảo tôi đến xem thử tôi mới biết có chuyện như thế xảy ra… Đây là miếu kỹ của tà phái đúng không.”

“Miếu kỹ? Đó là gì?” Tôi không biết nhiều lắm về hệ thống tôn giáo ở nước ngoài.

Trình bán tiên giải thích cho tôi, ở Nam Á có một loại giáo phái thuộc về phái tình dục, bởi thế nên sinh ra nhiều chi nhánh kỳ quái, bây giờ là thời đại mạt pháp**, không có nhiều người tin vào chuyện quỷ thần, mọi người đều biết chẳng có gì gọi là thánh nữ cả mà thật ra đó là nô lệ tình dục của chùa miếu địa phương.

Nơi tà pháp thịnh hành đa số đều là những địa phương nghèo, con gái có địa vị thấp, thường sống không lâu, ba mẹ đem con giá mình cho chùa miếu để đổi lấy thức ăn và tiền, những bé gái đó phải ca hát khiêu vũ trong lúc được hiến tế cũng như theo lời biện minh của tà phái thì đó là tu luyện đạo cụ, đem thân thể cống hiến cho người ta hành hạ.

Đến khi tuổi già sắc suy hoặc là bị bệnh thì sẽ bị những ngôi chùa miếu đó xem là gia súc mà bán đi, phần lớn đều sẽ đói chết, bệnh chết, sống không bằng con chuột trong cống.

Bây giờ vẫn còn tồn tại những điều đó ở những khu ổ chuột ở Nam Á, mọi người điều biết thánh nữ thật ra chỉ là miếu kỹ, nhưng vì cuộc sống họ vẫn phải làm như vậy.

Những miếu kỹ đó bị WHO*** xem là những kẻ truyền bệnh chết người, bởi thế nên một người miếu kỹ thường phải nhận án tử hình dẫn đến vô số oan hồn.

Pháp sư tà phái đem những oan hồn đó luyện hóa để tăng cường pháp lực của bọn chúng, trong số đó cũng có người nước ngoài ví dụ như thánh nữ tà phái này, rất thích thú và liều mạng muốn hút lấy dương khí để cung cấp cho việc tu luyện của quỷ vương.

“Những tà linh như vậy âm phủ chắc chắn phải đuổi bắt, nhiệm vụ của tôi không phải là đi thu thập chúng, cho nên xin quỷ lão công của cô nghe một chút yêu cầu của chúng tôi nha!”

Trình bán tiên chưa đứng đẳn được bao lâu lại bắt đầu giọng điệu cợt nhả lỗ mãng.

“Chắc chắn quỷ vương đang ẩn thân ở đây, ngươi có kiểm tra xem trên người bọn họ có ấn ký gì hay không chưa?” Phong Ly Ngân hỏi.

Trình bán tiên vuốt cằm nói: “Còn chưa kiểm tra, nếu không bây giờ tôi gọi bọn họ ra đây, cởi hết quần áo ra kiểm tra một lượt luôn?”

“Không được!” Tôi lập tức từ chối.

Trình bán tiên cười xấu xa, nói: “Vậy mà cũng ghen sao, nhìn cũng không cho hả? Mấy thân thể đó trong mắt chồng cô chẳng khác gì xương vụn dưới Vong Xuyên đâu.”

Mặt tôi đỏ lên, không dám nhìn vào mắt Phong Ly Ngân, nói vòng vo: “Ông lưu manh vừa thôi, ông cho rằng ai cũng bình tĩnh như ông sao, tôi nhìn người ta thỏa thân sẽ ngượng, đau mắt.”

“Vậy cô đừng nhìn là được, tôi với quỷ lão công của cô kiểm tra thôi, những người phụ nữ này trong mắt chúng tôi chỉ như khối thịt di động mà thôi, cũng không nhiều người lắm, khoảng một trăm hơn, cởi hết ra lượn một vòng trước mặt chúng tôi là được.” Trình bán tiên lộ ra vẻ mặt bình tĩnh nói, ông ta chẳng xem lời kháng nghị của tôi ra gì.

Tôi nhịn không được nhìn về phía Phong Ly Ngân, trên mặt hắn không có biểu tình gì nhưng ánh mắt lại ra vẻ cân nhắc, dường như nhìn bộ dáng cuống cuồng của tôi làm hắn rất vui.

Đùa cái gì đó, hơn một trăm người phụ nữ thỏa thân catwalk? Còn tên gay vừa rồi nữa! Tôi không thèm nhìn, mắt sẽ bị lủng lỗ mất… Phong

Ly Ngân cũng không được nhìn!

“Ông tự đi mà nhìn, đừng có rủ rê chúng tôi!” Tôi liều mạng lắc đầu.

Phong Ly Ngân nắm tay tôi: “Được rồi, ta làm gì có thời gian quản mấy việc nhỏ này, ta sẽ phái người đến đây điều tra…Em muốn nói chuyện gì với hắn thì nói đi.”

“À, đúng rồi… Trình bán tiên, tôi dẫn ngài ấy đến, chuyện ông muốn hỏi cũng hỏi rồi, vậy chuyện của ba tôi thì sao? Ông cố tôi nói ông có thể trị liệu việc âm khí nhập tủy, ông cần tài liệu gì, cần bao nhiêu tiền?” Tôi sốt ruột hỏi.

“Tài liệu tôi sẽ tự đi tìm, tiền thì..Nể mặt quỷ lão công của cô, trả mười triệu là được, nếu là người khác thì hai mươi triệu tôi cũng lười làm.”

Tên lưu manh này thực là sư tử há mồm còn làm bộ làm tịch, ông ta có thể kiếm nhiều tiên như vậy còn ở cái chỗ chướng khí mù mịt này làm gì?

Trình bán tiên nhướng mày nói: “Ai da, tôi chỉ biết rút thi độc âm độc thôi, những thứ khác không biết, toàn dựa vào những kỹ năng này kiếm cơm, huống chi còn phải mua tài liệu, còn thương tổn thân thể tôi, sau khi xong việc lúc nào cũng phải điều dưỡng rất lâu nha-Mười triệu là giá thấp nhất rồi, nhưng cô yên tâm, nếu tôi đã nhận thì nhất định làm được.”

Tôi chu môi, cứ vậy đi, giá tiền tùy người tùy tâm trạng, một người nguyện đánh một người nguyện chịu.

Tôi không thể để ba tiếp tục nằm liệt giường như vậy nữa, muốn nằm cũng được nhưng tỉnh lại đã, cho nên không không cần biết Trình bán tiên ra giá một hay hai triệu, tôi đều sẽ nghĩ cách kiếm tiền.

“Tôi trả tiền cho ông thế nào đây? Chuyển khoản luôn sao?”

“Ừ, chuyển đi, trước giờ tôi nhận tiền rồi mới làm việc, nếu không sẽ không có tiền mua tài liệu, tiền trong túi tôi chưa bao giờ vượt qua một nghìn, dù sao nữ nhân trong hẻm này đều là tình nhân của tôi, đi chỗ nào cũng ăn chờ ngủ chực được.” Trình bán tiên đắc ý nói.

Tôi trừng mắt giận nhìn ông ta: “Ông cẩn thận một chút đừng có mà để mắc bệnh! Đến lúc đó chết ngoài đường thì không ai nhặt xác cho đâu!”

Trình bán tiền cười hắc hắc không nói gì nữa. Tôi nhìn số tiền trên điện thoại, trừ đi mười triệu xong chỉ còn 8 tệ.

Rồi thì, chúng tôi ăn cơm kiểu gì đây?

Làm cái nghề này kiếm tiền nhanh mà tiêu tiền cũng nhanh, thuộc dạng ba năm không làm, làm thì ăn ba năm, bây giờ chỉ còn 8 tệ, thời gian này chúng tôi sống thế nào đây a?

Lúc trước ông nội tôi cho một triệu đã trả tiền viện phí hết rồi, nằm ở phòng VIP rồi còn phí hộ lý, giá trên trời, một ngày là mấy nghìn, tiền phòng của ba tôi lần này là mấy trăm nghìn rồi, số tiền còn lại không biết có đủ cho ông nằm đến lúc tỉnh lại không.

Anh tôi đã bán chiếc xe việt dã được sáu mươi nghìn, giao cho tôi nói là tiền cơm, an ủi tôi nói có chờ đến lúc có người đến làm ăn thì đỡ hơn, tôi và anh giống nhau, trừ phi là vào đường cùng nếu không sẽ không ngửa tay vay tiền từ nhà cũ.

Có thể do tôi biểu hiện sự ưu sầu rất rõ ràng nên ban đêm Phong Ly Ngân đột nhiên hỏi: “Em rất thiếu tiền sao?”

“Lừa, gần đây hơi kẹt.”

“Ta sẽ bảo Thẩm gia mang tới, em cần bao nhiêu?” Hắn hỏi.

Vừa nghe tới Thẩm gia thì tôi nhe răng với hắn ngay: “Một đồng em cũng không muốn! Em không thèm tiền của Thẩm gia đâu! Em còn chưa nghèo tới mức đó…”

*: kĩ nữ trong chùa miếu

**: thời đại cái loại pháp thuật không thịnh hành

***: Tổ chức y tế thế giới

Tôi chán ghét nhà họ Thẩm không phải chỉ vì Thẩm Thanh Nhụy, năm đó mẹ tôi trốn đi khỏi Thẩm gia, Thẩm lão thái thái đã gán cho bà bao nhiêu là tội danh, cái gì mà phản đồ, thứ không biết xấu hổi…

Tóm lại tôi không có chút hảo cảm nào với nhà họ Thẩm, tất cả đều là sự chán ghét.

Phong Ly Ngân thấy tôi mâu thuẫn như vậy cũng không nhắc lại chuyện này nữa, phỏng chừng hắn chẳng có khái niệm gì về tiền bạc, cho dù có cũng chỉ là mấy vạn triệu minh tệ dưới ngân hàng địa phủ mà thôi, hoặc là mấy đỉnh bạc thông linh gì đó.

Đại Bảo đưa cho tôi một cái di động đặc biệt, tôi mua hai bộ đồ mùa đông nửa đêm ra ngã tư đường đốt cho Phong Ly Ngân, tuy rằng hắn không biết nóng lạnh là gì nhưng gió trời lạnh teo như thế này, sắp có tuyết rơi luôn rồi mà nhìn hắn mặc sơ mi quần tây thế kia tôi cũng thấy lạnh.

Nghĩ tới vẻ mặt rối rắm của quỷ sai lần trước, tôi cố ý đốt thêm một xấp tiền giấy kế bên, tôi ngồi xổm một bên chơi với lửa, nói: “Quỷ sai đại ca vất vả rồi, phiền ngươi đưa đến cho ngài ấy đi, tôi đốt chút vàng mã này xem như là phí phục vụ, kính nhờ kính nhờ…”

Một trận gió thổi đến cuốn tiền giấy bay lên, ngọn lửa hiện lên màu xanh.

Hơi thở lạnh như băng quẩn quanh, Phong Ly Ngân xuất hiện trước mặt tôi, hắn cầm túi đồ tôi đốt cho lật qua lật lại, khẽ cười nói: “Em đốt di động cho ta thật à?”

..Tại sao lại là ngài? Quỷ sai đâu?” Tôi hơi ngạc nhiên.

“Tự mình tới lấy không được sao?” Hắn cầm đồ tôi đốt cho, cau mày nói: “Chẳng phải em bảo không có tiền sao? Còn mua quần áo cho ta làm gì, ta cũng đầu cần phải giữ ấm.”

“Vâng, vâng… Đế quân đại nhân không biết lạnh, nhưng em nhìn thấy lạnh được chưa… Bây giờ là mùa đông, nếu ngài mặc đồ mùa hè hiện thân thì người ta sẽ xem ngài là tên ngốc đó.” Tôi dọn dẹp lò đốt, xoay người đứng lên.

Một bàn tay to thò qua trước mặt tôi, hắn cầm lấy bếp lò, nắm tay tôi nói: “Đi thôi.”

Tôi ngây người.

Trên tay hắn vừa xách túi vừa xách lò, tay khác tha tôi đi, chậm rãi đi về cửa tiệm nhà tôi, cảm giác này giống như một đôi vợ chồng bình thường đi mua thức ăn về nhà.

Đáng tiếc chúng tôi chỉ dám làm như thế trong đêm tối, bên cạnh tôi có một cái bếp lò đầy vàng mã, nếu bị người ta chụp được đăng lên mạng thì tôi chắc chắn sẽ bị liệt vào đối tượng nghiên cứu thần quái dị đoan.

“Anh trai em đâu?” Phong Ly Ngân phát hiện ra anh tôi không có ngồi chơi game ở chỗ quen thuộc thì nhíu mày không vui… Hắn đã từng nói, anh tôi phải ở nhà trông chừng tôi mới được.

“Anh ấy mới vừa đi thôi.” Tôi bĩu môi nói: “Thi thoảng anh ấy cũng phải ra ngoài đi khách sạn với mấy cô gái, người trẻ tuổi hai mươi hai tuổi mà… Tại ngại em nên anh ấy mới không dẫn người về nhà.”

Phong Ly Ngân híp mắt nhìn tôi: “Em không quan tâm hắn như vậy sao?”

Tôi hiểu ý hắn, hắn rất bất mãn với sự cố chấp của tôi, tôi đã nói sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện phụ nữ bên cạnh hắn nữa, tôi nói được thì làm được, vấn đề này tôi hết hy vọng rồi.

“Có để ý một chút, nhưng chỉ là vì em quan tâm người thân mình thôi… Hơn nữa, người nên để ý không phải là em mà là vợ tương lai của anh ấy, thật muốn xem người phụ nữ nào có thể quản lý được anh ấy.” Tôi nhún vai nói.

Anh tôi không có nhiều bạn gái lắm, vì cảm thấy sợ hãi khi phải chăm sóc con gái người ta, chỉ đơn giản tìm một bạn tình theo nhu cầu, nhưng tôi chỉ thấy anh ấy đi một hai lần một tháng.

Vừa nói xong điện thoại tôi liền vang lên, anh tôi vội “alo” một tiếng.

“Anh xong rồi sao? Em không anh khuya, anh mau về đi.” Tôi lười biếng nói.

“Khốn, ăn khuya cái đầu em! Anh còn chưa kịp mướn phòng!” Anh tôi sốt ruột nói: “Anh nói với em, mới nãy đến cửa khách sạn anh thấy một người phụ nữ đang bắt xe, cả người đều là âm khí mà tâm trí cũng không bình thường! Anh đang bám theo đây này… Vừa rồi chiếc taxi kia còn đánh võng, anh nghi là họ đang chơi xe chấn rồi, nói không chừng chính là con quỷ dâm đãng kia nhập vào người! Giờ anh gửi định vị qua, em mau tới đi!”

Tôi vội mở định vị ra, sốt ruột báo cho Đại Bảo tới đón tôi, mấy chuyện theo dõi này không thể đi taxi được.

Phong Ly Ngân cầm di động mới, tôi thấy hắn dùng cũng quen nên chỉ hắn mấy app liên lạc thường dùng.

“Đó, nhớ lưu em vào…”

Tôi muốn nói ra, nhớ lưu số tôi vào, cũng là để nhắn tin.

Còn chưa nói xong thì nhìn thấy những ngón tay thon dài của hắn lướt nhanh trên màn hình, bấm vào một chuỗi số di động.

.Là số của Thẩm Thanh Nhụy.

Hắn lưu xong, mới ngẩng đầu lên nhìn tôi, hỏi: “Em vừa nói gì?”

Tôi ngậm miệng không nói nữa.

Còn gì để mà nói? Trong mắt hắn cái điện thoại này là để hắn liên hệ với Thẩm Thanh Nhụy được thuận tiện hơn, chuyện thôn Hoàng Đạo quan trọng hơn so với bất cứ chuyện gì, bất cứ ai.

Trong lòng tôi hơi chua sót, nhịn hồi lâu mới nói được một câu: “..Không có gì.”

Hắn để điện thoại vào túi áo, vươn tay nắm tay tôi nói: “Đi thôi, ra đường chờ tên quỷ sai kia.”

Tôi nhìn gương mặt lạnh lùng của hắn, nhịn không được lộ ra một nụ cười nhạt chế giễu: “.. Được.”

Tôi gật đầu, không hỏi, cũng không nói nhiều.

Không hỏi hắn có biết số của tôi hay không, cũng không nhắc hắn rằng hắn đã quên lưu số tôi rồi.

Có lẽ ngoài việc dựng dục linh thai và những thân thiết không chừng mực mỗi đêm, tôi chẳng còn gì quan trọng với hẳn nữa.

Anh tôi đứng ở giao lộ giữa thành thị và nông thôn, chỗ này cách hẻm quả phụ rất gần, có một dãy phòng trọ giá rẻ hỗn loạn cho xóm nghèo thuê, xe anh tắt máy dừng ở ven đường, chìa khóa đã rút ra nhưng chẳng thấy người đâu.

“Đại Bảo, anh ở đây giữ xe tùy thời tiếp ứng.” Tôi nhìn định vị anh tôi gửi tới, dĩ nhiên là anh đã xuống xe lén đi theo.

Tôi nhìn thấy anh trai ở sau mấy thùng keo dán, ngậm đồng phù, ra hiệu cho tôi đừng lên tiếng.

Bên cạnh đống rác không xa là một chiếc taxi, ở ghế lái là hai bóng đen đang dây dưa nhau, có thể là vì không gian quá nhỏ nên không thể động đậy, tài xế giận đùng đùng kéo người xuống xe.

Không có đèn nên chúng tôi chẳng thấy gì, chỉ có thể thấy một cái bóng bị đè ở trong xe, một cái thì ở ngoài xe run run.

“99% là con quỷ dâm đãng kia, làm sao giờ? Bây giờ chạy ra trói lại sao? Ngài có thể bắt được luyện hồn này đúng không?” Anh tôi nhìn về hướng Phong Ly Ngân.

Phong Ly Ngân lắc đầu nói: “Chờ.”

“Chờ bọn họ đánh dã chiến xong sao?” Anh tôi thối mặt, anh từng nói mấy chuyện này mình làm thì thoải mái lắm chứ nhìn người khác biểu diễn trực tiếp như vậy thì chính là xát muối vào tim.

“Á hút dương khí cho quỷ vương, nhất định sẽ trở lại chỗ của quỷ vương, lần này nhất định phải giải quyết cho xong, đỡ phải phiền lòng về chuyện này nữa.” Phong Ly Ngân giơ tay lên vẽ một cái bùa, bùa chú hiện lên ánh sáng bạc trong lòng bàn tay hắn, bị hắn dùng sức nắm chặt rồi bể thành mảnh nhỏ tiêu tan trong gió.

“Ngài làm gì vậy?” Anh tôi nhịn không được hỏi.

“Không có gì, làm cho bọn họ không còn đường trốn mà thôi.” Phong Ly Ngân lạnh lùng trả lời.

Đột nhiên điện thoại di động của tôi run lên, làm tôi sợ tới mức ôm túi lùi ra sau, tránh vào góc tường thì thấy, là Trình bán tiên.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!