Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 102 + 103

trước
tiếp

Hứa Mặc Hàn nghe tôi kể chi tiết mọi chuyện, bộ dạng vẫn nghiêm chỉnh không thay đổi chút nào như vậy.

Con người này thật là gặp chuyện gì cũng không sợ hãi cả sao? Người bình thường nghe thấy lệ quỷ có thể sẽ tìm đến mình, ít ra cũng có chút sợ hãi căng thẳng chứ?

Hơn nữa tôi đã nói tình trạng khi chết và nguyên nhân chết của Lệ Lệ cho anh ta biết, anh ta không nói gì mà nghe tôi nói xong, chỉ khẽ gật đầu, không kinh ngạc cũng không hoảng loạn.

Cái tên này tưởng là nhà mình cái gì cũng làm được sao mà bình tĩnh như vậy, tôi cũng còn lo lắng thay cho anh ta nữa là.

“Cũng có nghĩa là, con gái nhà họ Quách cho rằng tôi là người hại ba cô ta, nên muốn nuôi tiểu quỷ để hại tôi, kết quả lại nuôi phải lệ quỷ, còn bị nó hại chết?” Hứa Mặc Hàn tổng kết lại mọi chuyện.

Tôi gật đầu để tránh phải giải thích quá phức tạp, tôi đã không nhắc đến Quan Nhan Thần với anh ta.

“Vậy tôi cần phải làm những gì? Một cô gái yếu ớt như Quan tiểu thư, lẽ nào muốn đến bảo vệ tôi? Hình như có chút nực cười.” Hứa Mặc Hàn bộ dạng nghiêm chỉnh nhìn tôi: “Tôi nên mời thêm mấy pháp sư đến thu phục quỷ vậy.”

Tôi bĩu môi nói: “Hứa tiên sinh, anh là ông chủ, anh muốn mời bao nhiêu người đến đều được.”

Khi đi đến nhà họ Hứa, trời đã tờ mờ sáng, tôi và anh tôi được sắp xếp ở hai căn phòng khách kế nhau, bên trong còn có một cánh cửa thông qua nhau, thiết kế như vậy làm tôi cũng thấy yên tâm hơn phần nào, ăn bữa sáng xong, tôi lên giường nằm ngủ bù.

Ngủ đến tận chiều mới dậy, tôi vừa mơ màng giơ tay với lấy điện thoại, thì nghe thấy tiếng động cực lớn!

Anh tôi cũng nghe thấy, tôi lúc đó còn ngơ ngác, anh ấy đã từ bên cạnh xông đến, sau khi thấy tôi không sao, mới đi lại sân thượng coi đã xảy ra chuyện gì.

“Mẹ nó chứ… Thanh Tiêu, em đừng qua đây.” Anh tôi lùi sau hai bước, ngăn tôi ở trong phòng.

“Phía dưới sao vậy? Âm thanh lớn như vậy không phải là tiếng nổ chứ?” Tôi muốn cúi đầu xuống nhìn, thì bị anh tôi đẩy vào trong.

“Đừng nhìn nữa, chúng ta đi xuống đấy là biết thôi.”

Vừa nói xong, đã có người vội vàng đến gõ cửa, là một vệ sĩ mặc vest đen, hắn ta vội vàng nói: “Quan tiểu thư, Quan tiên sinh, thiếu gia nhà chúng tôi có mời, mời hai người xuống dưới nhà nói chuyện.”

Chúng tôi đi theo anh ta xuống dưới nhà, nhìn thấy tường và cửa sổ của tầng một đã bị đập vỡ nát, phía trên còn có vết máu.

Có người mất mạng rồi sao.

Tôi khẽ thở dài, Hứa Mặc Hàn vẫn không nghe theo những lời khuyên của tôi.

Đi vào phòng trà, mặt tôi lạnh lùng nhìn Hứa Mặc Hàn… con người này vốn dĩ không thèm để ý đến những gì mà tôi khuyên!

Tôi đã nhắc đi nhắc lại với anh ta vị trí ngũ hoàng đại ngao phải kiêng động thổ, anh ta lại cứ không nghe theo!

“Quan tiểu thư..”

“..Tôi đã khuyên anh rồi.” Tôi bất lực nói với anh ta: “Hứa tiên sinh, nếu như anh thực sự không tinn âm dương huyền thuật, vậy thì không cần lãng phí thời gian mời chúng tôi nữa, tôi đã khuyên anh rất nhiều lần rồi, anh đều coi như không”

“Thật xin lỗi.” Anh ta nhíu mày, hạ thấp giọng nói: “Thực không dám giấu diếm gì, Quan tiểu thư, tôi đến thanh phố này, bàn chuyện kinh doanh cho gia tộc chỉ là trên phương diện thân phận mà thôi, thực ra còn có một vài nhiệm vụ quốc gia mà không tiện để lộ được, do đó những thứ ở trong phòng làm việc rất quan trọng, buộc phải nhanh chóng hoàn thành việc thay đổi các thiết bị an ninh.”

Haizzz, ngoài thở dài ra tôi còn có thể làm gì chứ? Gặp phải khách hàng không nghe lời như thế này đúng thật càng thêm mệt mỏi.

Khi này nhìn thấy ngoài cửa sổ có một chiếc xe công trình nhỏ, chắc hẳn đó là xe chở những thiết bị an ninh đến phòng làm việc anh ta, đột nhiên lại bị mất kiểm soát, đâm vào một công nhân, khi đó mọi chuyện đã không ổn rồi.

120 đến, bác sĩ cấp cứu cho công nhân đó, phần ngực anh ta đã bị vỡ, xương vỡ rồi va vào nội tạng, mất mạng luôn khi đó.

Hứa Mặc Hàn trầm lặng, có những thứ anh ta bắt buộc phải tin.

“Hứa tiên sinh, nếu như anh thực sự muốn chúng tôi giúp đỡ, vậy anh có thể nghe những gì tôi nói không? Tôi không muốn anh gặp chuyện! Hôm qua anh không tận mắt nhìn thấy hiện trường của vụ án giết người đâu, cảnh tượng vô cùng đáng sợ đó tôi không muốn nhìn thấy thêm một lần nào nữa.” Tôi nghiêm túc nói với Hứa Mặc Hàn.

Không biết câu nói nào đã cảm động đến anh ta, gương mặt nghiêm nghị của anh ta lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Con người này! Đến lúc này còn có thể cười sao!

“Được, bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ làm theo những gì cô nói, về những sai lầm trước đây, liệu có còn cơ hội bù đắp? Quan tiểu thư có muốn đi tới xem phòng làm việc của tôi không?”

“Không phải anh nói không thể xem sao?” Tôi có chút bất ngờ.

Hứa Mặc Hàn khẽ nhíu mày nói: “Vẫn nên nhờ mọi người đến xem. Không thể để xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào nữa, một khi bị đám nhà báo chú ý tới, muốn ép dư luận xuống cũng không phải chuyện dễ dàng gì.”

Khi tôi chuẩn bị lên tầng, quản gia dẫn theo mấy người đi vào, người đi đầu là một người đàn ông trung niên, mặc đồ thời Đường, gương mặt nghiêm nghị, có chút khí thế.

“Thiếu gia, người này là Tề đại sư, còn có Lỗ đại sư…” Quản gia giới thiệu đơn giản về hai “đại sư” này.

Hứa Mặc Hàn không bắt tay với bọn họ, chỉ gật đầu nói: “Vất vả rồi.”

Anh ta thật biết nói chuyện, một câu vất vả rồi, làm cho mấy người này đang đợi để khoe khoang bản thân không còn biết nói gì tiếp nữa.

Tôi ngây ngốc đứng đó quên mất lấy lại la bàn, bị ánh mắt sắt nhọn của Tề đại sư nhìn thấy, cười lạnh lùng: “Cô là Khôn đạo của nhà họ Thẩm sao?”

Tôi đưa la bàn về sau lưng, lắc đầu nói: “Không phải.”

Tề đại sư nheo mắt: “Không phải? La bàn trong tay cô chính là Ngọc toàn cơ pháp khí quan trọng của nhà họ Thẩm, cô không phải người nhà họ Thẩm, sao lại có thứ này chứ?” Anh tôi không vui gắt lên: “Cần ông quan tâm sao, ông điều tra hộ khẩu hay gì chứ? Chúng tôi họ Quan, ông cứ đi điều tra đi.”

Nghe đến nhà họ Quan, người đối diện nhếch mày lên lộ ta biểu cảm đợi coi kịch hay.

“Thì ra là người ưu tú đời sau à… gần đây cũng khá có tiếng tăm trong ngành này đấy, đến cả việc tôn trọng tiền bối cũng không hiểu! Không khổ là người nhà họ Quan không có giáo dục!” Một “đại sư” đeo kính không chút giấu giếm sự khinh bỉ với chúng tôi.

Chưa đợi anh tôi nói gì, Hứa Mặc Hàn đã lạnh lùng nói: “Quan tiểu thư và Quan tiên sinh là khách mà tôi mời đến, ông có ý kiến gì không?”

Vị “đại sư” đó sợ hãi, lập tức ngậm miệng lại không dám nói gì nữa.

“Quản gia, tiếp đãi chu đáo cho mấy vị đại sư này, sẵn tiện nói rõ mọi chuyện, tôi thất lễ đi trước đây… Hai vị, đi bên này.” Hứa Mặc Hàn đối xử trọng đãi rõ ràng với chúng tôi như vậy, làm cho mấy người đại sư đó mặt mũi tối sầm lại.

Nếu như là những gia đình bình thường khác dám thất lễ như vậy với những người đại sư này, bọn họ có lẽ đã bỏ đi từ lâu rồi, nhưng đối phương là nhà họ Hứa, bọn họ đến việc muốn thay đổi thái độ sắc mặt cũng phải suy nghĩ kỹ lưỡng.

“Nhìn cái mặt ông Tề đại sư đó, khi nãy tức giận đến mức co giật.” Anh tôi vui vẻ nói: “Đám người này tự coi mình là nhất, dường như không có mấy người dám đối đầu với bọn họ, thật thoải mái.”

Tôi không để ý đến anh tôi, chỉ nhìn chiếc la bàn ở trong tay, vừa đi đến tầng hai, kim la bàn đột nhiên khẽ rung lên, tôi dừng lại, để nó giữ thăng bằng trong bàn tay.

“Gì vậy?” Hứa Mặc Hàn quay người hỏi.

Kim lung lay một hồi, nghiêng nghiêng chỉ về phía cửa cửa phòng làm việc, Hứa Mặc Hàn nhìn theo ánh mắt tôi thấy tôi đang nhìn về phía cửa phòng làm việc, lập tức nói: “Bây giờ tôi sẽ mở ra cho cô xem…”

“Đừng! Đứng mở!” tôi vội vàng hét lên, anh tôi nhanh tay nhanh mắt kéo Hứa Mặc Hàn lại!

Phía sau cánh cửa đó, có lộ ra làn sương mù màu đen, còn kim la bàn của tôi, chỉ thẳng về phía phòng làm việc.

Sau cửa có gì đó…

Hơi thở u ám đằng sau cánh cửa kinh động tới mấy người đại sư đang ở dưới nhà, trợ lý của Tề đại sư chạy lên hét với chúng tôi: “Đừng mở cửa! Sư phụ tôi nói sẽ có thứ gì đó xông ra ngoài đó!”

Anh tôi rút hai thanh kiếm lấy từ chỗ đáy quan tài chỗ cụ cố từ balo ra: “Thanh Tiêu, em cầm lấy cái này.”

Anh ấy đưa cho tôi thanh kiếm gỗ đào thất tinh chạm rỗng, còn anh ấy thì cầm thanh pháp kiếm Càn Khôn, ngậm lấy bùa đồng chuẩn bị đi mở cửa.

Tên trợ lý đó lo lắng, xông đến chặn anh tôi lại nói: “Sư phụ tôi nói không thể mở! Thứ ở trong đó rất nguy hiểm! Đợi đến khi sư phụ ba trí xong pháp trận rồi sẽ đến xử lý!”

“Được rồi, thử ở bên trong chúng tôi đã nhìn thấy rồi, sư phụ cậu nếu như muốn tóm lấy nó thì mau lên đây đi, đừng lấy lí do bày pháp trận gì nữa, đến khi đó tôi đã xử lý xong rồi, lại nói bọn tôi không giữ thể diện cho ông ta.” Anh tôi rất bất mãn với sứề đại sư, không muốn giữ thể diện cho ông ta.

Tôi kéo Hứa Mặc Hàn về một góc hành lang, chắn ngay trước mặt anh ra để nhìn la bàn, cây kim nhỏ trên la bàn liên tục chỉ về phòng làm việc, Hứa Mặc Hàn không chịu đứng sau người tôi, mà lại quay lại chắn trước mặt tôi.

Tôi không kiên nhẫn kéo anh ta lại một bên: “Hứa tiên sinh, đừng làm loạn thêm gì nữa, đứng sau người tôi đi.”

Biểu cảm của anh ta cứng đờ, bên miệng khẽ co rút: “Những lời như vậy nên để tôi nói với cô mới đúng.”

Anh ta giơ tay, bốn người vệ sĩ đã vay quanh hai chúng tôi, còn rút cả súng ra.

Súng… tôi kinh ngạc nhìn Hứa Mặc Hàn, anh ta rốt cuộc là người như thế nào chứ, vệ sĩ lại có thể dùng súng!

Nhìn mấy người vệ sĩ đó, biểu cảm lạnh nhạt, hai mắt sắc như dao canh chừng tất cả người có mặt ở đây, gồm cả tôi.

“Tôi chỉ cầm có một thanh kiếm bằng gỗ cây đào, không cần phải đề phòng tôi như vậy…” tôi khẽ kháng nghị lại với người vệ sĩ đó.

Người vệ sĩ đó chính là người đêm đó bị Tô Mộng chọc ghẹo, anh ta mặt mày sáng sủa, hai mắt sắc bén, lạnh nhạt nói với tôi: “Cô gái, la bàn trên tay cô rất sắc bén, đưa cho tôi bảo quản, để tránh làm thương người khác.”

Vậy cũng bị anh ta nhìn thấy sao?! Khi anh tôi đưa la bàn cho tôi, đã nhắc nhở tôi sử dụng cẩn thận, đừng để bị cứa vào tay.

“Không sao, có thể tin tưởng Quan tiểu thư.” Hứa Mặc Hàn hờ hững căn dặn, quay đầu nói với tôi: “Tôi không biết hai người lo lắng điều gì, nếu như sau cánh cửa đó có gì nguy hiểm, Quan tiểu thư trốn sang một bên vẫn tốt hơn.”

Tôi… tôi đến để đối phó với lệ quỷ mà, nói tôi trốn sang một bên sao?

Anh tôi tranh đấu với người trợ lý đó cũng đủ bực mình rồi, đẩy hắn ta ra rồi nói: “Chúng tôi tiếp xúc với mấy thứ hung dữ đó đã quá nhiều rồi, đừng đến làm phiền tôi, Tề đại sư có bản lĩnh thì tự mình đến xử lý đi…”

Cầu thang vang lên tiếng cười lạnh nhạt, Tề đại sư cho hai tay ra sau lưng đi đến: “Thế hệ con cháu sinh ra đúng là không biết tốt xấu! Sau cánh cửa đó là lệ quỷ được luyện hóa, cậu cho rằng dùng những cách thức bình thường là có thể thu hồi được nó sao?! Nhà họ Quan chẳng qua chỉ là gia đình chuyên bán đồ âm, các cậu đối phó với những hồn ma bình thường còn được, lệ quỷ như này các cậu đừng có làm càng làm bậy?!”

Anh tôi cười khinh bỉ, thu lại thanh kiếm pháp càn khôn: “Được, nhường cho người lớn tuổi như ông làm trước, đừng nói nhà họ Quan chúng tôi lại cướp đi phần của ông.”

Kiếm pháp càn khôn là pháp khí quan trọng của mỗi người pháp sư, có ba loại là to trung bình và nhỏ, số lượng tiền xu cũng khác nhau.

Tiền vàng trên thanh pháp kiếm càn khôn này của cụ cố đều là tiền cổ, đã lâu đời rồi hơn nữa mỗi một đồng đều không giống nhau, có thể làm ra được một thanh kiếm có đến một trăm linh tám đồng tiền vàng, không biết cụ cố đã tổn bao tâm tư.

Khi nãy anh tôi lấy kiếm ra, khí âm u lọt ra từ khe hở của cửa rõ ràng đi bị yếu thế hơn, lúc này anh ấy rút kiếm về, khí đen đó lại bắt đầu lan tràn.

Tề đại sư này không biết là chỉ biết bắt nạt những người trẻ tuổi như chúng tôi, hay thực sự thực sự có bản lĩnh, ông ta có nhìn thấy được những khí âm u đó không? Bộ dạng vẫn bình thản như nắm trước phần thắng đứng ở trước cửa.

Hứa Mặc Hàn không hề coi tôi là “chiến lực”, anh ta nhìn thấy Tề đại sư đi lên, rất tự nhiên giao lại trách nhiệm nặng nề này cho Tề đại sư.

“Tề đại sư, sau cánh cửa có vấn đề gì sao?” Hứa Mặc Hàn hỏi ông ta.

Thấy bản thân đã được coi trọng, Tề đại sư gật đầu nói: “Khí âm u tràn ngập, nhất định đã có tà linh ác quỷ xông vào trong nhà, người có số mệnh âm nhiều dương ít, hãy ra khỏi căn nhà này, tôi đã bày ba pháp trận ở khắp nơi trong căn nhà này, bảo đảm cho thứ đó không thể ra ngoài, đợi đến khi tôi và mấy người đạo hữu nữa thu hồi được nó, thì có thể hủy pháp trận ra.”

Giọng nói của ông ta vang dội, mang theo phong cách quý phái, anh tôi kéo tôi từ chỗ vệ sĩ lại, lưng chúng tôi dựa vào tường, đợi xem uy phong của Tề đại sư.

Tề đại sư khá là chính phái, niệm thần chú rồi dán bùa, ông ta làm y như thật, còn tôi, tôi chỉ biết đọc Pháp Cao đều triệu hồi quỷ sai và Hắc Bạch Vô Thường.

Tề đại sư chuẩn bị xong mọi thứ, ngón tay kẹp kiếm lại rồi mở cánh cửa phòng làm việc ra.

Bên trong giống như rất yên lặng, không có lệ quỷ nào xông ra, nhưng tôi luôn cảm thấy được một luồng không khí u ám quỷ dị.

Tôi không nhịn được hét lên: “Tề đại sư, đừng…”

Tề đại sư lườm tôi, hét lên: “Một khôn đạo tép riu như cô, đừng có mà làm ảnh hưởng đến tôi làm phép!”

Ông ta tưởng rằng tôi chặn đường phát tài của ông ta sao? Lúc nào cũng đánh giá thấp chúng tôi.

.Lòng tốt lại bị coi như lòng lang dạ sói, tôi cũng không muốn nói thêm gì nữa.

“Để ông ta đi vào trải nghiệm xem thế nào, hừ, xử lý được coi như ông ta có bản lĩnh, nếu không được, để coi mặt mũi ông ta để đâu!” Anh tôi tức giận hai tay bắt chéo lại.

Tề đại sư vào chưa được bao lâu, chúng tôi đã nghe thấy tiếng hét của ông ta.

Tim tôi đập thình thịch, bóng đen này có một đôi mắt màu đỏ, ban đầu chỉ bò lên người Hứa Mặc Hàn để hút đi tinh khí, nhưng tối qua Lệ Lệ bị nó cắn trả lại, lệ quỷ này đã bị ám máu lên người, nhìn cảnh chết thê thảm của Lệ Lệ có thể biết được nó điên cuồng như thế nào.

Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng gào thét, trợ lý của Tề đại sư nóng vội, chạy đến cạnh cửa muốn hỏi tình hình trong đó, vừa mở cửa đã bị một luồng khí âm hút vào! Vệ sị của Hứa Mặc Hàn định xông lên, tôi vội vàng hét lên: “Đừng cử động! Đừng lại mở cửa!”

Hứa Mặc Hàn nhíu mày, sự nguy hiểm không thể nhìn thấy này khiến anh ta không biết làm gì, lúc này đây, súng có tác dụng gì chứ? Không thể dùng súng để bắn chết đối phương được.

“Hừ… đại sư cũng chỉ có như vậy mà thôi! Thanh Tiêu, chúng ta vẫn nên ra tay đi.” Anh tôi cười trên nỗi đau của người khác.

Tôi gật đầu, gọi tiểu quỷ sai ra, tiểu quỷ sai run rẩy dựa vào tường: “Tiểu nương nương… sao người cứ kêu chúng tôi vậy… lệ quỷ như này, tôi sợ đạo hành của mình không đủ để thu phục nó..”

“Sợ gì chứ, không đủ thì còn có chúng tôi mà, cậu phụ trách khóa chặt lại, để tôi chém nó là được rồi, đúng lúc thử uy lực của thanh kiếm này.” Anh tôi ngậm lấy bùa đồng trên cổ, đi vào trước.

Tôi quay đầu nhìn Hứa Mặc Hàn: “Hứa tiên sinh, anh đừng đi đâu cả! Đứng ở đây thôi, đừng đi vào khiến mọi chuyện rắc rối hơn!”

Gương mặt Hứa Mặc Hàn u ám lại, đang định kêu tôi lại, thì tôi đã đóng của lại – tôi bây giờ làm gì có thời gian lề mề với anh ta chứ.

Anh ta chắc hẳn cảm thấy tôi mới chính là người cản trở mọi chuyện, anh ta còn muốn bảo vệ tôi, thật đúng là nực cười.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!