Mối Tình Âm Dương - Quan Thanh Tiêu | NETTRUYEN

chương 100 +101

trước
tiếp

Địa chỉ mà Lệ Lệ đưa cho tôi là tiểu khu thương nghiệp gần trường đại học, cậu ấy thuê một căn phòng ở đây – cậu ấy cần nơi để livestream.

Bây giờ đã là nửa đêm rồi, người đi lại cũng không nhiều, chúng tôi vừa ra ngoài đã nhìn thấy mười mấy cảnh sát đang yên lặng đứng ở lối ra vào chỗ thang máy, nhìn thấy tôi và anh tôi cũng không nói gì.

Chú Du Phó kêu chúng tôi lại, đưa khẩu trang, găng tay, bọc giày dùng một lần cho chúng tôi, rồi nhắc nhở: “Các cháu nhớ đừng đụng vào bất kỳ vật gì cả, phát hiện ra điều gì thì lập tức nói với chú, đây là cảnh sát xử lý những vụ án đặc biệt, chỉ cần các cháu không làm loạn mọi thứ, bọn họ cũng sẽ không canh chừng các cháu… chú ý tuyệt đối không được giẫm vào máu!”

Tuyệt đối đừng giẫm vào máu?

Ai mà lại đi giẫm vào máu cơ chứ.

Phong Ly Ngân đi đến, đi ngang qua người cảnh sát, người cảnh sát đó lạnh người run lên, mắng một câu: “Mẹ nó, nửa đêm rồi còn xảy ra án mạng như này…”

Anh tôi kéo tôi đi đến cửa, vừa bước vào, tôi mới hiểu ra tại sao chú nói chúng tôi cẩn thận đừng giẫm vào máu.

Cả căn phòng đều là dấu bước chân có máu.

Đây là một căn nhà nhỏ có hai gian, một căn phòng trong đó dán đầy những bùa chú đang bay phất phới, căn phòng kia thì cửa đang được mở ra, vết chân máu đó đi từ căn phòng này ra.

Tôi chầm chậm đi lại, trong đầu tưởng tượng ra cảnh tượng vô cùng đáng sợ, sau đó đợi đến khi tôi thật sự nhìn thấy, cả người không nhịn được run lên, trong bụng lại bắt đầu cảm thấy buồn nôn…

Lệ Lệ không mảnh vải che thân nằm ở trên giường, chân tay sưng phồng, khắp người là máu.

Trên ga giường cũng toàn là máu, hơn nữa còn bị rớt xuống sàn nhà, sàn nhà là gạch men sứ, vết máu bị giẫm lên khắp nơi.

Tôi có người về sau, mùi máu tanh trong căn phòng này làm cho đầu óc tôi quay cuồng.

Anh tôi đi đến quan sát Lệ Lệ, tôi chỉ mới vừa nhìn đã nhắm mắt lại – da mặt, trước ngực và bụng của Lệ Lệ đều bị cào thế thảm, đầu tóc rối tung che đi cả gương mặt.

“Vù.. vù..” Tôi nghe thấy tiếng chấn động nho nhỏ.

Trên cái máy móc đó đều là máu, tôi không nhìn rõ nó là gì.

Hình như là đèn bàn?

“Anh này…” Giọng nói run rẩy của tôi vang lên: “Cái đó… cái đó là gì vậy? Hung khí sao?”

Tôi đoán mò lung tung, anh tôi lườm tôi, lạnh lùng nói một câu: “Đây là cái máy tự động sạc điện.”

“Máy gì cơ?” Tôi hoàn toàn không hiểu.

Anh tôi hấy gớm quá bèn kéo tôi ra khỏi phòng.

Tôi ôm lấy đầu gối ngồi co lại một góc ở phòng khách, nghĩ đến cái máy kêu vù vù đó, không nhịn được run lên.

Phong Ly Ngân vừa lúc đi ra, nhìn thấy tôi run rẩy, liền đi lại nắm lấy tay tôi nói: “Nhát gan quá vậy… đi theo tôi.”

Hắn dẫn tôi đến trước một căn phòng khác, hiệu lực của những tấm bùa này đã quá thời gian rồi, Phong Ly Ngân liếc nhìn khóa cửa, trên tay cầm cửa có vết máu.

Hắn khẽ đẩy cửa, chúng tôi nhìn thấy một căn phòng ngủ tan hoang, trên tường có những dấu vết bị cào, một góc của căn phòng có cái tượng của tiểu quỷ, xung quanh là đồ ăn vặt và đồ chơi.

Điều khoa trương nhất trong căn phòng này chính là những mảnh vụn nhỏ bị vỡ nát khắp sàn nhà.

Ga giường, vỏ chăn, quần áo, đều bị xé rách tươm rồi vứt lung tung.

Căn phòng này cũng có vết chân máu, giống như đi vào đi quanh một vòng rồi đi ra.

“Quỷ khí rất nặng, hơn nữa tà khí quanh quẩn, trong cái vò của tiểu quỷ đó không có gì cả.” Phong Ly Ngân nhìn về phía tượng trẻ con làm bằng gỗ đó.

Cái tượng đó bị ngâm trong trong cái hũ thủy tinh, phía trước có bàn thờ, còn có đồ ăn vặt và đồ chơi.

“Đây không phải nuôi tiểu quỷ, Quan Nhan Thần lừa cô ta, để cô ta làm một lệ quỷ rồi gửi gắm ở đây, con quỷ này có lẽ rất nghe lời… nhưng, không có máu của người sống nuôi dưỡng, nó sẽ phát điên lên.” Phong Ly Ngân trầm giọng nói với tôi.

“Vậy, Lệ Lệ bị lệ quỷ đó…” Tôi có chút sợ hãi nhìn Phong Ly Ngân.

Góc mặt của hắn lạnh giá, thần sắc lạnh lùng, tôi đột nhiên nghĩ đến một khả năng – nếu như hai năm trước, người phát sinh quan hệ với tôi không phải Phong Ly Ngân, mà là quỷ mặt đỏ đó… thi thể của tôi có phải còn thể thảm hơn Lệ Lệ không chứ?

Nhìn thấy Lệ Lệ bị cào đến mức máu thịt lẫn lộn, cả sàn nhà đều là máu… máu trong cơ thể con người chiếm 8% thể trọng, với cơ thể gầy gò của Lệ Lệ chỉ có năm mươi ký, số máu này ít nhất là ba bốn ngàn CC, gần như là chảy hết cả máu ra.

Sau cánh cửa phòng khách, từ dưới sàn nhà lên đến cửa đều có vết tay nhuốm máu, giống như là bò trên sàn nhà muốn mở cửa ra để thoát ra ngoài…

Nhìn hết những cảnh tượng trong này, Phong Ly Ngân kéo tôi đi ra ngoài, chú tôi liền gọi hai chúng tôi lại, khẽ hỏi: “Nhìn hiểu ra chưa? Cả thi thể, cả căn phòng, các chú không tìm thấy dấu vân tay hay dấu chân của người thứ hai! Đây là bị lệ quỷ hãm hại rồi! Nhưng chú không thể viết báo cáo như vậy được, chỉ có thể nói thần kinh của người chết bị phân liệt, phát điên rồi tự ngược đãi bản thân đến chết… sau đó viết một báo cáo đặc biệt gửi cho bộ phận chuyên môn.”

“Dựa vào kinh nghiệm của chú, nội tạng của người chết đều bị đâm rách rồi… hơn nữa, thân phận của người chết cũng đặc biệt, ba cô ta còn là quan chức nhà nước, xảy ra chuyện như này… phì, không biết sẽ có bao nhiêu tin đồn đồn ra ngoài đây.”

Nghe những lời chú Du Phó nói, tôi vô thức run lên – những thứ này đều do quỷ làm ra, còn tôi, tôi,… ngày nào tôi cũng đều cùng Phong Ly Ngân..

Tôi lén liếc nhìn qua Phong Ly Ngân đang đứng bên cạnh, mặc dù hắn không phải quỷ, nhưng cũng đều đến từ âm phủ, là người cõi âm.

Phong Ly Ngân không nhìn tôi, đợi đến khi chú tôi và anh tôi đi lại một góc nói chuyện riêng, hắn đột nhiên kéo tôi.

“Làm gì vậy?” Tôi đột nhiên nổi da gà, sợ hãi nhìn hắn.

Hắn kéo tôi đến chỗ an toàn, nơi này có ánh đèn màu trắng đang đung đưa, tôi nhìn thấy hắn giơ tay phẩy một cái, ánh đèn trên đầu “phụp” một tiếng rồi tắt luôn.

Tôi ở trong bóng tối, bị hắn ép lên tường, ngực dính sát hắn, vô cùng lạnh giá.

Hơi thở lạnh giá của hắn khẽ phả lên trán tôi: “Quan Thanh Tiêu… cô rất sợ tôi sao?”

Câu hỏi này rất quen tai.

Giống như cái đêm hắn xuất hiện vào ba tháng trước, cũng hỏi tôi câu hỏi này.

Khi đó tôi run rẩy gật đầu, kết quả bị hắn điên cuồng trừng phạt.

Bây giờ… đã qua cả trăm ngày rồi, hắn còn hỏi tôi câu đó, phản ứng đầu tiên của tôi cũng là gật đầu.

Sợ, sao lại không sợ chứ.

Trước đây là lo lắng sợ hãi, bây giờ là sợ được sợ mất.

“..Trả lời tôi.” Hắn nhíu chặt mày, có chút không kiên nhẫn.

Tôi nuốt nước bọt, khàn giọng trả lời: “Vẫn còn… sợ.”

“…Sợ biến thành giống người bên trong sao.” Hắn bật cười.

“Không phải.”

“Vậy sợ cái gì?”

Tôi cười đau khổ: “…Tha cho tôi đi, Đế Quân đại nhân, không nói không được sao?”

Sao tôi có thể nói với hắn, mỗi một hành vi cử chỉ của hắn đều có thể làm cho tôi có chút vọng tưởng, làm cho tôi hết lần này đến lần khác như con thiêu thân lao vào đống lửa, hoang tưởng về hàm ý sâu xa trong tiếng gọi thể tử đó.

“Tại sao không thể nói?” Hình như hắn không định tha cho tôi.

Tôi trốn tránh ánh mắt của hắn, trong lòng tính toán thời gian hoàn thành nhiệm vụ”, bây giờ đã một trăm ngày trôi qua rồi, hai tháng nữa thì linh thai sẽ thành hình, đến khi đó tôi và hắn sẽ như thế nào?

“Quan Thanh Tiêu, cô là người vợ làm đám cưới ma.” Hắn giữ lấy cằm tôi.

“Đến khi chết cũng sẽ không thay đổi, đúng không? Tôi nhớ rồi.” Tôi cúi gắm xuống, nhìn cổ áo của hắn, trong bóng tối có thể nhìn thấy đường phần xương quai xanh.

“..Tôi đã nghe chán rồi, những khi anh muốn tôi phục tùng, đều sẽ nói câu này, tôi đã hoàn toàn chấp nhận mọi thứ mà anh mang đến, không tức giận nữa, anh còn muốn tôi phải phục tùng thể nào nữa đây? Đế Quân đại nhân, cả cơ thể và trái tim này của tôi đều đã trao cho anh, anh muốn tôi phục vụ thể xác cho anh cũng được, rồi lại muốn mang thai, tôi cũng đã từ bỏ việc phản kháng, anh còn muốn tôi phục tùng thế nào nữa đây?” Tôi không nhịn được thở dài.

Tôi là người kém cỏi vậy đó, bị hắn hành hạ xong rồi cho chút ngọt ngào thì đã bị thuần phục rồi.

Phong Ly Ngân im lặng một hồi, đột nhiên khẽ rướn người.

Tôi nghi hoặc ngẩng đầu, đôi môi lạnh giá của hắn áp lên môi tôi.

Đây là cảm giác mà tôi chưa từng trải qua.

Không phải nụ hôn mang theo ý hủy diệt khi cơ thể quấn lấy nhau, mà là cắn lấy môi, dùng răng khẽ cắn lấy cánh môi, đẩy ra một khe khở giao thoa, để hai đôi môi mềm mại quấn lấy nhau.

Tiếng động thân mật này trong bóng tối vô cùng kích thích thần kinh, phía ngoài cánh cửa vẫn còn có người, nếu như lúc này có người đẩy cửa ra, sẽ nhìn thấy mặt tôi đỏ bừng dựa vào tường, giống như sắp bị tắt thở nuốt lấy chút nước bọt mang theo mùi hương lạnh giá ấy.

Vô cùng nhếch nhác, hắn giữ lấy má, nước bọt chảy xuống qua khóe môi.

“Như này thì sao? Như này cũng sợ sao?” Giọng nói khàn khàn của hắn va chạm vào trái tim của tôi.

“Ừm… ..”

Sợ mất đi, nhưng mà kết quả của chúng tôi, dù sao cũng sẽ là mất đi.

Tôi thấy chúng tôi đã quấn lấy nhau rất lâu, trước giờ cũng chưa từng có nụ hôn nào kéo dài mà thuần túy như vậy, hôn đến khi môi có chút cảm giác đau, khi dừng lại thì môi đã đỏ mọng lên.

Có lẽ hắn đã nhìn thấy chút quyến luyến trong ánh mắt tôi, hắn khẽ cười giơ tay vuốt lấy môi tôi, trầm giọng nói: “Không phải tôi đã từng nói với em, muốn gì thì cứ nói với tôi sao? Em không nói, sao tôi biết em muốn gì.”

Quá mất mặt rồi, tôi bị hôn đến mức đứng không vững nữa, còn lộ ra biểu cảm luyến tiếc như vậy, hơn nữa còn bị hắn nhìn thấy.

“Tôi muốn nghe anh kêu tên tôi.” Tôi ngước mắt nhìn hắn.

Hắn khẽ nhíu mày: “Quan Thanh Tiêu?”
“Không phải, hai chữ.”

Biểu cảm của hắn cứng đờ lại, hình như có chút khó nói ra.

“.. Thanh Tiêu.”

Ánh mắt sâu thẳm với con người màu vàng sẫm của hắn bừng sáng, tôi đã bị u mê bởi ánh mắt sâu thẳm đó, dâng hiến cả cơ thể này, chỉ cần linh hồn có thể dung hòa vào trong lồng ngực hắn.

Khi tôi ngước đầu lên hôn hắn, bị va vào răng hắn, tôi nghe thấy tiếng hắn khẽ kêu lên tức giận…

“..Khi trên giường không thấy em chủ động như vậy! Đợi lúc về sẽ xử lý’ em!”

Nơi này dù gì cũng không phải nơi riêng tư, tôi chỉ có thể dựa vào vai hắn để làm cho mình bình tĩnh lại.

Tay hắn giữ lấy cổ tôi, khẽ nói: “Trước giờ tôi chưa từng nghĩ sẽ làm em chết sớm, ngược lại, tôi hy vọng em có thể sống yên ổn.”

Sống yên ổn sao?

“Thanh Tiêu, lại đây.” Anh tôi khẽ ra hiệu bằng ánh mắt.

Tôi nhìn Phong Ly Ngân, hắn buông tay tôi ra.

Anh tôi kéo lấy vai tôi, khẽ nói vào tôi: “Chú nói lệ quỷ ở nơi này trốn đi rồi, anh nghi ngờ mục tiêu tiếp theo của nó chính là Hứa Mặc Hàn, Lệ Lệ không phải đã từng ước nguyện với lệ quỷ sao? Hy vọng người nhà họ Hứa chết hết, hiện nay chỉ có Hứa Mặc Hàn sống ở thành phố này

phải không? Chúng ta phải nhanh chóng đến bảo vệ hắn ta, nếu như hắn ta có mệnh hệ gì, năm triệu đó không lấy được cũng không nói làm gì, nhưng con quỷ đó lại không biết nó chạy đi đâu.”

“Nó cứ tiêu diệt mạng người như vậy, sẽ làm cho nó càng ngày càng lợi hại, phải tiêu diệt nó càng sớm càng tốt, nếu như luyện thành giống như Ma Vương mặt đỏ đó, cho dù kêu cả Hắc Bạch Vô Thường ra cũng không chắc có thể tiêu diệt được nó.” Anh tôi nói rất hùng hồn.

“…Chúng ta phải bảo vệ anh ta kiểu gì? Bên cạnh anh ta có nhiều vệ sĩ vậy mà.”

“Đám vệ sĩ đó thì có tác dụng quái quỷ gì đâu chứ, chắn đạn còn được nhưng lệ quỷ thì chúng ta vẫn phải đến giải quyết, khi nãy anh đã liên lạc với hắn ta, hắn ta nói sẽ phái xe đến đón chúng ta, nói chúng ta cứ đến thẳng chỗ hắn ta ở tạm thời.”

Hả? Tôi có phần bài xích, rất ghét cái kiểu nhà sang trọng như vậy, hơn nữa căn nhà của Hứa Mặc Hàn có cái người thiên kim tiểu thư đó tưởng rằng tôi cướp bạn trai của cô ta, nếu tôi chuyển đến đó ở tạm thời, không phải khiến cho người ta bàn tán thị phi sao!

Anh tôi cứ nhìn tôi chằm chằm, khẽ nói: “Thanh Tiêu, vì chính nghĩa! Vì chúng sinh! Vì năm triệu – em tới làm công tác tư tưởng với ông chồng quỷ đó của em đi!”

Hừm… Phong Ly Ngân thấy Hứa Mặc Hàn đưa điện thoại cho tôi đã thấy không vui rồi, bây giờ tôi còn muốn chuyển tới đó sống? Phong Ly Ngân mà tức giận thì đáng sợ lắm đó có biết không!

Tôi do dự đi đến chiếc xe khác, chỗ ngồi phía sau xe, bảo vệ mở cửa xe ra, tôi lập tức hiểu ra tại sao lại tách chúng tôi ra rồi – Hứa Mặc Hàn đang ngồi ở trong đợi tôi.

Anh ta mặc đồ ngủ, trên vai khoác lên chiếc áo khoác nỉ, gương mặt lạnh lùng, nói: “Quan tiểu thư, vất vả cho cô rồi, tôi muốn nhanh chóng hiểu những chuyện xảy ra ở đây, nên phiền cô trên đường về nhà họ Hứa nói rõ mọi chuyện với tôi.”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!