Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 99 + 1000

trước
tiếp

Chương 99

 

“Trần Hạo, cậu bị ngốc hả? Dường như ba năm học của cậu uống phí cả rồi.

Đừng có ngây người ở đó, nhanh chóng theo bọn Vương Soái, Phương Tỉnh vào trong đi. Thật là, không hiểu sao em gái tôi lại thích tên ngốc như cậu!”   Đường Nhiên nghiêm mặt nói Cô ta không muốn nói gì thêm về chuyện này nữa.

Trần Hạo bây giờ cũng rất bối rối, đành không quan tâm Hoàng Vĩnh Hào nữa mà đi theo bọn Vương Soái vào trong.

Lổi vào cho khách VỊP và lối vào cho khách phổ thông dẫn đến những khu vực khác nhau.

Lối vào cho khách VỊP sẽ dẫn đến hàng ghế đầu của sảnh triển lãm.

Còn lối vào dành cho khách phổ thông như Trần Hạo sẽ dẫn đến những chỗ.

ngồi ở phía sau.

*Ô? Vương Soái, là cháu sao? Sao rồi, ba cháu dạo này vẫn khỏe chứ?” “Chú Lý, chú cũng đến ạ? Khỏe ạ, đều khỏe cả! Ba cháu vẫn thường hay nhắc.

đến chú!” Vương Soái vừa vào, quả nhiên gặp không ít người quen, một người đàn ông trung niên nhìn thấy anh ta đã đến nói chuyện.

*Đúng rồi Vương Soái, hai cô gái đẹp đi cùng cháu người nào là bạn gái cháu?” “Hai cô ấy đều là bạn học của cháu, cháu chưa có bạn gái đâu chú Lý!” ‘Vương Soái cười Đồng thời vấy tay chào một người quen khác.

Nói thật, quen biết nhiều người như vậy cũng là một loại kiêu ngạo, ở đâu cũng thế hiện được vị trí của bản thân.

“Chào ngài Lý Vọng Phong! Cháu đã đọc được phần giới thiệu của chú trên thời báo kinh tế Kim Lãng!” Phương Tinh chính lại tóc tai, vô cũng đoan trang dịu dàng chào hói.

*Đều là chứt chuyện nhỏ. Nhưng mà Vương Soái này, chú phải nhắc nhở cháu, hôn nhân là chuyện quan trọng nhất đời người, cháu tuyệt đối không được bó.

lỡ người có giá trị, nếu không sẽ hối hận đấy!” Nói xong, Lý Vọng Phong còn bắt tay hai người Phương Tỉnh.

Lý Vọng Phong mở một chuỗi nhà cung cấp sản phẩm nhà bếp và phòng tảm, tuyệt đối không nên coi thường ông ta, kinh doanh cũng rất khấm khá.

“Chú Lÿ, lời chú dặn cháu đều ghi nhớ. Đúng rồi, Minh Phi không đến cùng chú sao?” “Cái con bé nhà chú, gặp vài người bạn đại học Giang Nam nên đi chảo hỏi rồi.

Sinh viên năm ba rồi nhưng còn khờ lắm. Thật khiến chú không yên tâm. Chú thật muốn tìm cho nó một người bạn trai tốt. Ấy, nó quay lại rồi!” Lí Vọng Phong cười nói.

“Con gái, mau chào anh Vương Soái và hai người bạn xinh đẹp của anh ấy đii” “Chào anh Vương Soái, chào hai chị đẹp!” Lý Minh Phi cười nói.

Dáng người cô ta cao ráo, tóc đuôi ngựa buộc cao, mặc một bộ đồ hiệu bó sát người, vô cùng gợi cảm.

Lúc này, Lý Minh Phi mới nhìn phía sau Vương Soái, phát hiện Trần Hạo trong bộ đồ không mấy giá trị.

Lý Minh Phi không khỏi nhíu nhíu mày, nhưng vẫn nói: “Xin chào!” “Ö, chú không để ý, vị này là?” Lý Vọng Phong giờ này mới kịp phán ứng “À, chú Lý, tên cậu ta là Trần Hạo, Giám đốc Đường Nhiên nhờ cháu dắt cậu ta vào thăm cho biết, tới từ vùng tỉnh lẻ, trước giờ không được đến những nơi ‘sang trọng như vậy!” ‘Vương Soái gãi đầu.

Đúng thật là mất mặt Sao mình lại mang theo hạng như cậu ta vào đây chứ? Trần Hạo bị Vương Soái mía mai một câu.

Nhưng không ngờ Lý Vọng Phong lại đưa mắt nhìn anh rồi đưa tay lên, tướng là bắt tay chào hỏi mình, nếu không bắt lại thì thật không phải phép.

Trần Hạo gật đầu cười với ông ta rồi nâng tay lên bắt tay ông ta.

Không ngờ…

“Được tồi Vương Soái, hôm nay cháu theo chú đi, ngồi cạnh chú Lý nè!” Không ngờ Lý Vọng Phong người ta dời ánh mắt khói Trần Hạo, đưa tay kéo.

cánh tay Trần Soái lại ngồi xuống gần chỗ öng ta.

Không thèm nhìn Trần Hạo lấy một cái.

Cánh tay Trần Hạo vẫn còn chơi vơi ở giữa không trung, thật mất mặt.

Lý Minh Phi thì không có tỉ hứng thú nào với Trần Hạo, nên đi qua phía còn lại của Lý Vọng Phong ngồi xuống.

“Haizz! Thật mất mặt, còn không mau bỏ tay xuống, cậu cũng không xem thứ.

ông Lý là ai, làm sao đi bât tay kẻ vô danh tiểu tốt như cậu. Cậu tướng cậu được nể mặt như Vương Soái châc!” Phương Tỉnh cạn lời.

“Đúng đấy, đúng đấy. Nhưng mà Phương Tỉnh, có một câu này thật đúng, người không có khí chất thì mãi mãi không có khí chất, có nhiều tiền cũng không mua.

được khí chất. Nhìn Vương Soái mà xem, nhà có tiền lại đối nhân xử thế khéo.

léo. Ai như Trần Hạo, trúng xổ số cũng đâu nên cơm cháo gì?” Từ Na cũng lắc đầu nhìn Trần Hạo câm nín.

Con người, nếu không biết thân biết phận, thì khác gì con cá? Hai người đều nghĩ vậy.

Nói thật, Trần Hạo ức nghẹn lắm, cảm giác mình thì nhiệt tình mà bị người ta giội cho một gáo nước lạnh chẳng dễ chịu gì.

Nhưng cứ phải ngồi xuống đã, mặc kệ hai cô gái đó nói gì thì nói.

Vậy là Trần Hạo yên vị Dĩ nhiên là ngồi hàng ghế sau.

Lúc này Lý Minh Phi quay đầu lại, thấy Trần Hạo ngồi ngay phía sau mình cô ta liền nhiu mày.

Sau đó cô ta đúng dậy đi qua chỗ Vương Soái, cười nói chúng ta đổi chỗ đi?” Anh Vương Soái, “Hả? Sao lại đổi? Có Trần Hạo ngồi sau em không phải rất tốt sao?” ‘Ây da, không muốn đâu, đổi đi mà!” “Được tồi được rồi, tuy rắng Trần Hạo không phải nhân vật tầm cỡ gì, nhưng nhin cũng sạch sẽ mà, không sao đâu!” “Không mà, anh biết em ưa sạch sẽ mà, ghét nhất là những loại người đó, xin anh đấy!” Lý Minh Phi cầu xin, như chực khóc.

“Được tồi Vương Soái, cháu đổi chỗ với Minh Phi đi. Mà cháu nữa, gần mực thì đen gần đèn thì sáng, sau này cháu ít giao du với hạng người không ra gì này đi. Cháu không nhớ chú đã dặn cháu sao, phải đứng trên vai người khổng lồ mới nhìn xa trông rộng được?” Lý Vọng Phong lúc nảy lạnh lùng răn dạy.

Hai gia định quan hệ nhiều đời, hơn nữa tính tình Lý Vọng Phong trước nay thẳng thần, dạy dỗ lớp tré cũng rất nghiêm khắc.

‘Vương Soái chỉ có thể yên lặng gật đầu.

Trần Hạo nghe được câu này thì mặt tái đi.

Tình cờ gặp nhau, cho dù không lịch sự thì ít nhất cũng phải có chút tôn trọng chứ? Gi mà loại người không ra gì? Không lẽ tròng mình không giàu có như Vương Soải thì chính là không sạch sẽ, không ra gì? Phương Tính, Từ Na thì chỉ cười giều, lắng lặng nghe những lời giáo huấn ‘Vương Soái của Lý Vọng Phong.

‘Cảm thấy rằng mỗi câu nói cúa vị doanh nhân thành đạt này giống như chân lý, sẽ có ảnh hưởng lớn tới thế giới quan của bản thân.

Lúc này, người trong hội trường càng ngày càng nhiều.

“Kính thưa quý vị quan khách, hoan nghênh đến với buổi triển lãm bán biệt thự núi Vân Đỉnh. Tiếp sau đây buổi lẻ sẽ chính thức bắt đầu. Chúng ta củng nhiệt liệt chào đón các vị quan khách đến từ các thành phố thuộc tỉnh Giang Nam” “Xin mời, người sáng lập Tập đoàn Hoàng Thị, người giảu nhất Tô Châu, ông Hoàng Hồng Vận và cậu Hoàng Vĩnh Hào!” “ôm “Cha con nhà họ Hoàng đã đến đây, dựa theo thói quen của cậu Hoàng, có khi nào Hoàng Thị bỏ tám trăm triệu mua biệt thự núi Vân Đỉnh không nhí?” “Không thể nào, cho dù có giàu hơn nữa, thì tập đoàn của bạn vấn có đối thủ canh tranh lớn. Muốn cạnh tranh thì phái có tiền. Ai mà bó ra một lần số tiền tám trăm triệu mua một căn biệt thự về ở chứ? Nên nhớ rằng, một khi cạnh tranh nổ ra thì một nghìn tệ cũng sẽ quyết định thắng thua của hai tập đoàn lớn.

“Nói chuẩn quá, nhà họ Hoàng sẽ không mua đầu. Tuy bảy giờ họ đứng đầu Tô Châu, nhưng Tô Châu cũng có nhiều tập đoàn lớn, tám trăm triệu này chính là con bài phòng ngựt” Đám đông xì xăm bản tán.

Dưới những tiếng bàn luận này, Hoàng Vĩnh Hào theo ba tiến vào.

Nhưng mà trên mặt Hoàng Vĩnh Hào hiện rõ dấu bàn tay, dường như mới bị tát.

Trần Hạo hiểu ngay, người đánh anh ta chỉ có thể là ba anh ta. Nhưng mà tại sao? Là do lúc nãy anh nhắn tin cho Hoàng Vĩnh Hào, nói minh đến mà không thấy anh ta nên đi vào cùng người khác, không cần đợi.

Nói trắng ra, cái tất này là vì anh.

Cùng lúc, Hoàng Vĩnh Hảo cũng nhin quanh tìm Trần Hạo. Nhưng mà lúc này.

đại sánh mấy trắm con người, sao có thể dễ dàng tìm thấy Trần Hạo đang bị ‘Vương Soái che Khuất phía sau.

“Kế tiếp, xin được long trọng giới thiệu khách quý quan trọng của buổi triển lãm,   “Me ơi, Tổng Giám đốc Lý cũng có mặt, không lẽ cũng muốn mua? Cái này thì có khả năng, ở Kim Lăng, Tổng Giám đốc Lý hoàn toàn không có đối thủ cạnh tranh!” Tiếng xì xào tháo luận lại vang lên.

“Tống Giám đốc Lý sẽ không mua biệt thự này, Vương Soái, cháu biết vi sao không?”

-Truyện được đăng tải bởi TRUYEN-NET.COM. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!!

Chương 100

 

“Hả? Không thế nào đâu chú Lý, Tống Giám đốc Lý Chẩn Quốc là đại gia có tiếng ở Kim Lãng, ông ấy có thể mua được mà!” ‘Vương Soái kinh ngạc nói “Ha ha, cháu sai rồi, đúng là lúc trước Tổng Giám đốc Lý có khả năng nhưng bây giờ, chú nhận được tin ông Lý Chấn Quốc đã bị điều khói phố thương mại Kim Lãng và Tập đoàn Thương mại Kim Lăng rồi, phố thương mại sẽ được.

người khác quản lý!” “Hơn nữa, mặc dủ ông Lý đã bị điều đi nhưng nghe nói được cậu Trần thu nhận.

cho nên bảy giờ, dù ông ta có năng lực mua cũng sẽ không mual” “Hả? Thì ra Tổng Giám đốc Lý đã bị điều đi rồi!”   “Cũng đúng, cậu Trần giữ ông ta lại nên ông ta nên biết điều hơn!” ‘Vương Soái gặt đầu, tỏ vé như đã hiểu.

“Anh Vương Soái, ba, hai người đang nói gì vậy? Cậu Trần là ai? Sao con chưa bao giờ nghe hai người nói với con vậy?” Bây giờ Lý Minh Phí tò mò hói.

Chỉ nghe thôi cũng cảm thấy cậu Trần rất tài giỏi.

Có vẻ như toàn bộ Tập đoàn Thương mại Kim Lãng thuộc quyền sở hữu của.

anh vậy.

Hai cô gái Phương Tỉnh và Từ Na cũng ngạc nhiên, chưa bao giờ được tiếp xúc.

với những thông tin thế này nên tất nhiên rất quan tâm.

“Tất nhiên là ba chưa bao giờ nói với con rồi. Bới vì trên thực tế, hôm qua ba cũng mới được nghe vài người bạn kể chuyện xưa của cậu Trần này. Mặc dù ông Lý Chấn Quốc rất giỏi nhưng dù sao thi cũng chỉ là người làm công cho cậu Trần mà thôi. Bởi vì toàn bộ phố thương mại này đều thuộc quyền sở hữu của cậu Trần!” “Trời ơi! Trời ơi!” “Me ơi” Lý Minh Phi, Phương Tỉnh, Từ Na đều trợn mắt.

“Hơn nữa, các con đã từng nghe danh cậu Hoàng chưa?” Lý Vọng Phong cười gượng nói “Cậu Hoàng, con biết người đó, là cậu ẩm cấp cao, chỉ nói đến xe thôi là đã có cá một gara, khoáng thời gian trước còn tổ chức bữa tiệc cho các cậu ấm cô chiêu nữa!” Lý Minh Phi nói.

Tại sao cô ta lại biết rõ đến vậy? Bới vì Lý Minh Phi cũng nằm trong danh sách những người được mời Nhưng hôm ấy cô ta đến tháng, quá đau bụng nên không thể đi được.

Đây là một tiếc nuối rất lớn của cô ta, bởi vì có rất nhiều cô gái ngưỡng mộ Hoàng Vĩnh Hào.

“Ha ha, cậu lớn Hoàng Vĩnh Hào, thật ra là em kết nghĩa của cậu Trần. Nhà họ.

Hoàng cũng sống nương tựa vào nhà họ Trần mới có thể phất lên làm đại gia giàu có bậc nhất Tô Châu chỉ trong vài năm!   Đám người Vương Soái há miệng, không ngờ bên trong lại có nhiều chuyện như.

vậy.

Lúc này, cuối cùng nhân viên cũng có mặt đầy đủ.

MC lại giới thiệu Đường Nhiên, đế Đường Nhiên bắt đầu giới thiệu toàn bộ về.

biệt thự trên núi Vân Đỉnh.

Mặc dù Trần Hạo đang rất bực mình nhưng anh cố gắng nhẫn nhịn không phát cáu.

Thấy Đường Nhiên giới thiệu biệt thự, anh ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua hình ảnh xuất hiện trên màn hình sau lưng.

Chỉ nhìn thoáng qua thôi.

Trần Hạo đã bị thu hút. Biệt thự trên núi Vân Đỉnh này, đúng là được xây tựa vào núi, xuyên thẳng lên mây, được trang trí như Thiên Cung.

Tràn ngập hơi thở xa xỉ Nói thật lòng, Trần Hạo đã thật sự rung động.

Tám trăm triệu, đúng là con số trên trời! Nếu là lúc trước, dù cho có rất nhiều tài sán thì dù Trần Hạo có rung động, anh cũng sẽ không dành tám trăm triệu chỉ để mua một căn nhà Nhưng bây giờ thì khác.

Chị anh đã đưa anh một tỷ, yêu cầu anh phải dùng hết trong vòng bảy ngày.

Anh còn đang lo không biết nên tiêu thế nào đây.

Chẳng phái là cơ hội đã đến rồi sao? Đúng là một công đôi việc! Cang nhìn, Trần Hạo càng phẩn khich! Giới thiệu khoảng hai tiếng đồng hồ.

Tất cả mọi người đều ao ước không thôi.

Nhưng chẳng ai dám mua Có vẻ như Đường Nhiên rất hài lòng với biểu cảm của mọi người, cô ta cười nói: “Căn biệt thự Vân Đính này, giá bán là tám trãm triệu, xin hói các vị đang ngồi, ©ó vị nào muốn sở hữu không ạ?” Đường Nhiên cười thán thiện.

Không muốn!”   Lúc này, có một Tổng Giám đốc đứng lên, nói một câu rồi vội vã ngồi xuống.

Mọi người ở đó ôm bụng cười vang! Lý Chấn Quốc cũng cười.

Có Giám đốc lại thích đùa như vậy! Đường Nhiên nói tiếp: “Các vị thân mến, căn biệt thự này sẽ không bán đấu giá, nhưng ai đến trước sẽ có trước. Ai có thể trả tám trảm triệu đầu tiên thì sẽ sở hữu được căn biệt thự Thiên Cung cao cấp này!”   “Ha ha ha, quả nhiên chẳng ai mual” Vương Soái cười nói.

Lý Vọng Phong cười gượng nói: “Chú đã nói rồi mà, là một doanh nhân thông minh, sẽ không lãng phỉ tám trăm triệu cho một căn nhà, ngoại trừ   “Tôi muốn!” Lý Vọng Phong còn chưa nói xong thì đã nghe một giọng nói không lớn lâm nhưng lại làm cho tất cả mọi người ở đại sảnh đều nghe thấy.

“Hả?” Mọi người cực kỳ nghỉ ngờ.

Nên ai cũng nhìn sang bên này.

Lý Vọng Phong và Vương Soái cũng trợn mắt, họ cũng quay đầu lại.

Bởi vì người hô lên câu này chẳng phải ai khác, là tên quê mùa Trần Hạo được.

‘Vương Soái đưa vào! “Mẹ nó, Trần Hạo cậu điên rồi hả, cậu dám ăn nói lung tung, cậu có biết cậu nói mua mà không có tiền thì sẽ phải trả giá thể nào không? “Tiêu rồi tiêu rồi, câu ta đến đây không phải để học hỏi mà là để tự tìm đường chết!” Từ Na, Phương Tỉnh ngạc nhiên nói, muốn đánh Trần Hạo chết.

“Hừ, đúng là thứ chẳng ra gì!” Thậm chí Lý Vọng Phong còn nhìn chăm chấm, trong những trường hợp thế này mà lòe thiên hạ thì sẽ không biết mình chết thế nào! Trần Hạo mặc kệ họ đang nói mình thế nào.

Đứng lên, đi thẳng về phía sân khấu.

“Điên rồi điên rồi, thâng nghèo này bị điên rồi!” Giờ phút này, Đường Nhiên cũng kinh ngạc nhìn Trần Hạo! Tóm lại, ngoại trừ một vài người thỉ ai cũng ngơ ngác.

“Trần Hạo, cậu làm gì vậy? Cậu nhanh đi đi!” Đường Nhiên tức giận nói.

Còn đẩy Trần Hạo vài cái.

“Tôi muốn mua căn biệt thự này mà, tại sao tôi phải đi?” Trần Hạo cười gượng.

“Mẹ nó, cậu có thể mua nổi căn biệt thự này à?” Đường Nhiên tức điên.

“Chị nói tôi không mua nổi thì tôi sẽ không mua nổi à? Trần Hạo cười mia, ngay sau đó nhìn về phía nhóm chuyên viên ngân hàng đang đứng thành hàng bên cạnh: “Mọi người đến đây đi, quet thẻ của tôi!”Đọc full tại nhé Tuy rằng vài chuyên viên ngân hàng hơi ngơ ngác, nhìn thế nào cũng thấy người trước mặt mình không giống như người sở hữu vài chục nghìn, còn yêu cầu.

quẹt thé.

Nhưng đây là yêu cầu của khách, họ không thế không làm.

Ngay sau đó đi tới, mang máy quet thẻ sang.

Trần Hạo quen tay quẹt một đường, nhập mật mã vào, nhận diện gương mặt.

“Ding! Chuyển khoản thành công, số tiền chuyển là tám trăm triệu nhân dân tệ.” Giọng nói lạnh lùng của hệ thổng vang lên.

‘Sau đó, cả hội trường yên tĩnh như đã chết lặng.

Tám trăm triệu, người này lại có được tám trăm triệu? Trời ơi! Đường Nhiên nghe rõ nhất, che miệng lại, làm rớt cá micro.

Bởi vì trong phút chốc, não cô ta trống rồng! “Vet” ‘Vương Soái ngồi dưới đài nuốt nước bọt một cách khó khăn.

Hoàn toàn ngơ ngác, miễn bàn đến sắc mặt của Từ Na và Phương Tinh đang đặc sắc thế nào.

Me nó, ban đầu mới gặp mặt, Phương Tỉnh và Vương Soái, không những khinh thường Trần Hạo, thậm chí họ còn chẳng xem Trần Hạo là con người.

Chỉ thấy đây là một thằng nhà quê đến từ nông thôn.

Đi bên cạnh anh làm bọn họ cảm thấy mình bị hạ giá.

Nhưng bây giờ, cảm giác như có vô số cái miệng đang tát mạnh lên mặt mình.

Mày khinh thường người ta à? Tiền của người ta, mày có kiếm cả đời cũng không có! Thì ra anh là một đại gia! “Anh Vương Soái, cậu ta… Cuối cũng cậu ta là ai vậy?” Sắc mặt Lý Minh Phi cũng thay đổi “Anh không biết nữa… Chỉ biết cậu ta tên Trần Hạo! Ê, mọi người nhìn xem, ông Lý Chấn Quốc, cha con nhà họ Hoàng và những doanh nhân giàu có đấy nữa, sao tất cả mọi người đều đi về phía sản khẩu vậy” Lúc này Vương Soái nói một cách đứt quãng.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!