Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 95+ 96

trước
tiếp

Chương 95

 

Thì ra, thay trời mà Trịnh Duyệt đã nói là sau khi Lý Chấn Quốc rời khỏi, chị mình sẽ giao lại quyền quản lý phố thương mại Kim Lăng cho người khác.

Còn việc giao cho ai, Trần Hạo không hỏi, chị anh Trần Hiểu cũng không nói chuyện này.

Đợi sau này hỏi là được.

Mà Trịnh Duyệt, cũng bới vì nguyên nhân này nên mới đang làm ở sơn trang lại bị điều đến đảm nhiệm vị trí Tổng Giám đốc của Bếp Gia Viên.

Nhìn như đã được thăng chức nhưng thật ra lại là một hình thức cách chức.

Tính ra, cũng vì liên quan đến Trần Hạo.

Lúc này, Trần Hạo lại nhìn về phía cô gái bên cạnh, nói thật, không riêng gì thương hoa tiếc ngọc mà Trần Hạo còn đồng cảm, nhìn cô gái này làm Trần Hạo nghĩ đến mình của trước kia.

Lúc đó mình rất nghèo, nghèo đến mức không được ăn cơm, bình thường cuối tuần sẽ đi làm thêm ít việc, bị đánh bị máng là chuyện thường tình.

“Trịnh Duyệt, chị cử làm việc của chị đi, chẳng phải là một bát canh Phật nhảy.

tường thôi à, đâu làm người khác bị thương, chị bảo phòng bếp làm bát khác là được!” Trần Hạo sắp xếp.

Trịnh Duyệt không dám không nghe, sau khi liếc cô gái này xong thì đi dặn dò phòng bếp.

Tất nhiên Trịnh Duyệt biết Hàn Tư Dư là cỏ streamer Trần Hạo thích nên mới xem cô ta là khách quý trong số những khách quý. Nếu không, tại sao cậu Trần Hạo lại dùng một trăm triệu để lấy lòng Hàn Tư Dư.

Việc này làm Trịnh Duyệt hâm mộ ghen tị, bực mình mà không thể nói.

“Cảm ơn… Cảm ơn cậu!” Cô gái cúi đầu, lễ phép với Trần Hạo.

“Đừng khách sáo!” Trần Hạo mỉm cười.

Thật lòng rất muốn bảo có gái này ngẩng mặt đế Trần Hạo có thế nhìn rõ diện mạo của cô ấy. Bởi vì nhìn từ góc nghiêng, cô gái này thực sự rất xinh đẹp, một vẻ đẹp bị lãng quên.

Nhưng nhìn bộ dạng gượng gạo của có ấy, Trần Hạo cũng mất hứng trêu chọc người ta.

‘Sau khi nói xong, anh bước lên lầu.

Trên lầu, nhóm Hàn Tư Dư đã bát đầu lên món.

Không cần nghỉ ngờ gì hơn, Trần Hạo được xếp vào góc khuất nhất trên bàn, ngồi chung với đám người đáng ghét nhất.

Mà trên bàn chính là Mạnh Thái Như và vài chị em trong hội livestream như.

‘Vương Tiểu Nha Lần trước đã từng gặp.

Bốn bản tiệc nằm trong một căn phòng riêng rất rộng, tất nhiên rất sôi nổi.

“Này này, chào bạn, có thể sạc pin điện thoại giúp tôi được không?” Trần Hạo ngồi trong bàn, không nói lời nào, thịt gà om, sườn non kho, anh sắp chết đói rồi nên án được bao nhiêu sẽ ăn bất nhiêu.

Bởi vì anh ngồi tựa vào ổ điện cho nên lúc này mới có một nữ sinh đi đến muốn Trần Hạo giúp đỡ.

“Ha hạ, thì ra là cậu àI” Chí là Trần Hạo vừa ngẩng đầu, cô gái đó lập tức cười lạnh.

Cô ta chính là streamer Vương Tiểu Đề, lần trước gặp ở công viên, có gái này đẹp theo phong cách dịu dàng ít nói nhưng lại là một người thích có thành kiến với người khác.

‘Vn dĩ cô ta đến tham gia tiệc ăn mừng của Hàn Tư Dự, luôn thể hiện sự điềm đạm, lúc nói chuyện với bạn bè của Hàn Tư Dư cũng rất dịu dàng.

Bởi vì cò ta đã biết anh chàng đại gia tên Bình Phàm học cùng khoa với Hàn Tư Dự, lúc trước có ta có hỏi thế nào, Hàn Tư Dư cũng không chịu nói thật, bảy giờ đã được lộ ra ngoài.

Cho nên cô ta nghĩ, có thể làm quen với bao nhiêu anh chàng đẹp trai của Đại học Kim Lắng thì cứ làm quen bấy nhiêu, vậy thì sau này sẽ có lý do thường xuyên đến Đại học Kim Lãng chơi, lỡ như mình tình cờ gặp được anh Bình Phàm, được anh ấy ưu ái thì sao? Dù sao Vương Tiểu Đề vẫn luôn cảm thấy mình không thua kém gì Hàn Tư Dư.

Không ngờ vừa ngẩng đầu đã gặp Trần Hạo đang án đến mức miệng dính đầy đầu.

Thật sự làm cô ta hơi ghê tớm và thất vọng.

Dù sao lần trước cô ta cũng đã được chứng kiển thẳng nhóc này ngu ngốc và hèn hạ đến nhường nào.

“Ồ, là cậu à! Nào, tôi sạc pin giúp cho!” Trần Hạo đã thấy cô ta từ lâu nhưng không chào hỏi, lập tức dùng khăn giấy lau tay, chuẩn bị nhận lấy.

“Ha ha, không cần đâu, bạn ơi, bạn giúp tớ nhat” ‘Vương Tiểu Đề nói với sinh viên bên cạnh Trần Hạo.

‘Sau khi cắm sạc xong, Vương Tiểu Đề liếc Trần Hạo rồi về bàn chính.

Rất rõ ràng, cô ta ghét Trần Hạo và bây giờ còn ghét hơn.

Trần Hạo chỉ cười cười chắng sao cả, dù sao anh đã quen với chuyện này, giống như từ khi sinh ra, mình đã thuộc loại người bị những cỏ gái xinh đẹp khinh thường.

“Các bạn, với tôi mà nói, hôm nay là một ngày cực kỳ quan trọng. Ngoài việc.

cảm ơn mọi người đã chăm sóc giúp đỡ tôi thì cảm ơn anh Bình Phàm đã nâng đỡ em, cho dủ anh ấy không đến, không muốn lộ mật nhưng có thể nói thế này, không có anh ấy, sẽ không có Tư Dư!” “Em cạn với anh ba ly!” Bưng rượu vang đỏ, Hàn Tư Dư uống cạn một hơi.

Ngay lập tức, tiếng vỏ tay nhiệt liệt vang lên trong phòng.

“Tôi nghỉ là anh Bình Phàm thích Hàn Tư Dư, hơn nữa còn thích cực kì Lúc này, bạn cùng phòng của Hàn Tư Dư thảo luận.

Câu nói này khá hấp dẫn nên ngay lập tức thu hút sự chú ý cúa mọi người.

“Thôi thôi thôi, Tiểu Mỹ, đừng nói lung tung! Nếu anh Bình Phàm thích tôi thì anh ấy đã gặp tôi lâu rồi!” Hàn Tư Dư lạnh lùng nói.

Cô ta đã tự hỏi vấn đề này vô số lần.

Tại sao anh Bình Phàm lại tốt với mình như vậy? Thích mình sao? Nếu thích mình thì anh ẩy đã lộ mặt từ lầu rồi. Mặc dù tiêu chuẩn cúa Hàn Tư Dư rất cao, cho dủ là cậu ẩm nhà giàu thì ít nhất cũng phải hợp mắt cỏ ta nhưng anh Binh Phàm anh có biết không, trong lòng Tư Dư, anh đã không còn là người mà những cậu ẩm bình thường có thể so sánh được! Nếu anh thích Tư Dư dù chỉ một chút, cho dù em phải theo đuổi anh, chờ anh, Hàn Tư Dư em cũng sẵn lòng.

Chưa bao giờ gặp mặt nhưng thường xuyên tán gắu với anh Bình Phàm, còn cứu mình ngay thời khâc nguy hiểm, trái tìm lạnh lùng kiêu ngạo cúa Hàn Tư Dư đã tan đến mức không thể tan hơn.

Cho nên vấn đề này, Hàn Tư Dư không nâm chắc, mặt đó tim đập.

“Tớ nói thật mà, nếu không phái thích Tư Dư thật lòng thì tại sao lại trá giá nhiều như vậy? Cho nên chỉ dựa vào chuyện này thôi đã có thể kháng định được, nhưng mà mọi người cũng biết, anh Binh Phàm rất khiếm tốn, không thích bị quấy rầy. Tớ đoán anh ấy đang nghĩ rắng, đầu tiên ám chỉ lòng mình để.

Tư Dư biết rằng, có một người vẫn luôn thích em, sau đó đợi đến khi thời cơ chín muồi sẽ cho Tư Dư thấy thân phận thật sự, rồi hai người ở bên nhau!”   “Mẹ ơi, Tiểu Mỹ, tiếc là cậu viết tiểu thuyết trinh thám đấy. Nhưng mà cậu phân tích cũng đúng, có thể lúc chúng ta tốt nghiệp sẽ là ngày anh Bình Phàm chính thức thổ lộ với Tư Dư. Mà trong lúc này, mặc dù sự nghiệp của Tư Dư phát triển nhưng nhất định không được gần gũi với những chàng trai khác!” Một cô gái khác nói.

“Tớ biết!” Hàn Tư Dư gật đầu, trên thực tế, ngoại trừ anh Binh Phàm, bây giờ trong lòng cô ta đã không còn nam sinh nào khác, dấu cho cuổi cùng phát hiện người đó giàu hơn anh Bình Phàm! “Tớ đi lấy điện thoại!” Một tiếng bụp, Vương Tiểu Đề đặt ly rượu xuống, chuyện anh Bình Phàm thích Hàn Tư Dư làm lòng cô ta rất ghen ghét và khó chịu.

Mọi người không thể tưởng tượng được, hôm đó lúc anh Bình Phàm tặng cho.

phòng live cúa Hàn Tư Dư một trấm triệu, Vương Tiểu Đề đã ghen tị đến nhường nào.

Ghen ghét như thể Hàn Tư Dư giành bạn trai của cô ta Bước về phía Trần Hạo.

“Tránh ra cho tôi!” Vương Tiểu Đề xé áo Trần Hạo một cách thô bạo.

Trần Hạo thầm nghĩ cô gái này điên rồi há.

Sau đó muốn đưa điện thoại cho có ta thật nhanh, để cô ta rời đi.

Nhưng không ngờ Trần Hạo vừa chạm vào thì giống như động phải thuốc nỡ.

“Cậu là ai mà dám động vào điện thoại của tôi, nhìn bộ đáng bần hèn của cậu đi! Cậu xứng chạm vào điện thoại của tôi à!I!” ‘Vương Tiểu Đề đánh thật mạnh lên tay Trần Hạo.

“Câu có gì ghê gớm hả, chẳng phái chí là một thẳng nghèo hèn thôi ả, cậu chạm vào đồ cúa tôi làm gì! Chiếc điện thoại này, tôi không cần nữa!” “ốp ‘Vương Tiểu Đề như bị điên, chợt cầm điện thoại di động lại rồi ném mạnh xuống đất.

Còn bưng ly rượu vang trước mặt Trần Hạo, tạt thắng lên mặt anh.

Căn phòng chợt yên tính lại Tất cá mọi người đều ngơ ngác.

Mà Trần Hạo mặt dinh đầy rượu cũng ngơ ngác…

Chương 96

 

Ly rượu của Vương Tiếu Đề làm Trần Hạo bất ngờ.

Điên rồi, cô gái này điên thật rồi.

“Tiểu Đề, cậu sao vậy?” Hàn Tư Dư không biết Vương Tiểu Đề tó ra như vậy là bới vì đố kị với cô ấy, nên sốt sắng hỏi han, “Tớ không sao, Tư Dư, hôm nay tớ thật sự không khỏe, tớ về trước đây” Đến cả điện thoại của mình cũng không cầm theo, Vương Tiểu Đề đã vội vã rời đi Cô ta cũng không giải thích nổi vì sao chính mình lại như vậy.

Anh Bình Phàm rất lợi hại, nhưng anh ấy không hề biết mình, tại sao mình lại vì anh ấy mà sinh lòng đố kị như vậy.

Không ai biết cả.

Lúc nấy mọi người đều nói anh Bình Phàm thương thầm Hàn Tư Dự, trái tim ‘Vương Tiểu Đề vô cùng đau đớn.

Phụ nữ mãi luôn là một sinh vật lòng chất đầy đố kị.

Huống hồ chỉ là một cô gái đẹp so đo với một cô gái đẹp khác.

‘Cho nên, cô ta phát điên lên, nhưng vì không thể nổi điên với Hàn Tư Dư, nên.

chỉ còn cách trút giận lên tên nghèo mạt Trần Hạo.

Trước giờ cũng đều coi thường Trần Hạo như vậy, cho nên cô ta phớt lờ Trần Hạo rồi rời đi   “Hứ, đều là do cậu cả Trần Hạo! Chọc tức khiến Tiểu Đề bỏ đi rồi. Tỏi thật hối hận đã để cậu đến đây!   Ánh mắt Hàn Tư Dư nhìn Trần Hạo càng thêm lạnh lùng.

Trần Hạo làm gì còn tâm trí mà để ý Hàn Tư Dự, bây giờ anh chí muốn cách trá thù Vương Tiểu Đề.

Cho nên, anh liền lập tức đi theo ra ngoài.

Ôi, hất rượu lên mật mình, rồi mâng mình một hơi, xong cử vậy mà bó đi? Trần Hạo từ lâu đã không còn là Trần Hạo trước kia nữa rồi.

Anh nhất định phải làm Vương Tiểu Đề mất mặt một lần.

Nhưng đợi đến lúc anh đuổi tới nơi thì Vương Tiểu Đề đã sớm biến đâu mất dạng, điều này khiến Trần Hạo tức điên.

Lúc này, một tin nhắn QQ hiện lên trên màn hình điện thoại của Trần Hạo.

Là tin nhắn của bạn học cùng lớp Hách Lan Lan.

Hình như cảm thấy không khỏe, nên hôm nay cô ấy không đến dự buổi tiệc của.

Hàn Tư Dư.

Nhưng mà khi đọc nội dung tin nhắn, mi mắt Trần Hạo giật giật.

“Trần Hạo, cậu nói xem vì sao người ta sống trên đời lại khổ sở như vậy? Tôi suốt ngày chí biết liên lụy người thân, không giúp được gì cho họ cá. Tôi có cố gắng như thế nào, cũng không bãng người khác. Tôi không bao giờ làm cho ba tôi nở mặt nở mày, khiến cho em gái đến một bộ quần áo mới cũng không có.

Hiện giờ em tôi đổ bệnh rồi, thân là chị mà tôi cũng chí biết bất lực đứng nhìn nó đến cả nhập viện cũng không đủ khả năng. Tiền trong nhà đều đem cho tôi ăn học cả rồi, nhưng tôi không biết làm sao để báo đáp!” “Trần Hạo, cậu nói xem, làm sao để tôi thôi khổ sở đây?” Hách Lan Lan gởi cho mình một tin nhản dài ngoäng.

Trần Hạo đã rõ, gia đình Hách Lan Lan xảy ra chyện rồi, cô ấy không giúp được gì. Cô ấy tự trách bán thân, thậm chí Trần Hạo còn nghe ra trong tin nhần cuối có một ý tứ ẩn giấu.

Tim Trần Hạo đập thình thịch.

Hách Lan Lan cũng là một cô gái con nhà nghèo. Bình thường cô ấy rất ít nói, nhưng khi quan sát cô ấy, Trần Hạo phát hiện cô ấy có một trái tìm mạnh mẽ nâm bên trong thân xác có vẻ yếu đuối.

Luôn muốn chiến thẳng người khác.

Hơn nữa, có thể thấy, cô ấy không những muốn cuộc sống vô lo vô nghĩ như người khác, thứ cô ấy muốn còn hơn như vậy.

Điểm này có thể nói là mạnh hơn mình.

Nhưng thực tại luôn tàn khốc, không phải việc gì cũng xảy ra như cách mà bạn muốn.

Cho nên, những phiền muộn của Hách Lan Lan cứ ngày một tích tụ. Lần này.

em gái cô ấy bệnh, cần rất nhiều tiền nhưng cô ấy không có một đồng nào cả.

E rằng lòng tự tôn của cô ấy bị đả kích mạnh mẽ.

Trần Hạo vô cùng hiểu cảm giác này.-Truyện được đăng tải bởi TRUYEN-NET.COM. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!!

 

Lo sợ cô ấy nghĩ quẩn làm chuyện ngốc nghếch, Trần Hạo vội vã trá lời: “Hách Lan Lan, cậu đang ở đâu? Ở ki túc phái không?” “Ừ. Đúng vậy!” Hách Lan Lan cũng trả lời rất nhanh. Những người cô ấy nói chuyện được trong lớp không nhiều, Trần Hạo là một trong số ít những người có ấy có thể tâm sự: được.

Trần Hạo nghĩ thầm không biết cái cô streamer Vương Tiểu Đề đó chạy đâu mất rồi. Nếu bảy giờ mà anh quay về khẳng định sẽ bị mấy người đảm Hàn Tư.

Dư châm chọc.

Nhưng Trần Hạo th lại không muốn bộc lộ thân phận.

Tuy rằng Trần Hạo không phải rất thân thiết với Hách Lan Lan, nhưng dủ sao.

cũng cùng trong một tổ nhà nghèo suốt ba năm, có thể nói là đồng bệnh tương lân, Trần Hạo không nhắn tâm nhìn Hách Lan Lan cứ dẫn vặt như vậy mãi.

Thôi thì tạm thời không quay lại chỗ kia, Trần Hạo bắt xe về kí túc xá nữ, làm thú tục đăng kí ớ cổng.

Trước cửa phòng Hách Lan Lan.

“Trần Hạo?” Hách Lan Lan khóc đến sưng húp cả mắt, lúc mở cửa ra nhìn thấy Trần Hạo, cô ấy võ cùng ngạc nhiên.

“Hách Lan Lan, cậu không sao chứ? Tỏi đến thăm cậu!” Trần Hạo mở lời.

“Tôi không sao, làm phiên cậu rồi. Ngược lại bảy giờ tôi cảm thấy tôi sống trên thế giới này thật dự thừa, luôn làm liên lụy người khác!” Hách Lan Lan ngồi cạnh giường, che mắt khóc tiếp.

“Nói bây gì vậy chứ, Hách Lan Lan, lúc trước tôi cũng như cậu, từ nhỏ ba tôi đã nói với tôi, gia đỉnh mình nợ rất nhiều tiền, nghèo lầm. Ví tôi mà chị tôi còn không được đi học cấp ba, phải đi làm thuê làm mướn. Chị tôi học hành rất tốt, vậy mà cuối cùng phái bỏ thỉ tốt nghiệp!” Trần Hạo muốn khuyên nhú Hách Lan Lan, châc là do đều là vì cái nghèo, nên làm làm anh nhớ tới bản thân ngày trước.

Vậy mà lại có hiệu quá, Hách Lan Lan nín khóc, lẳng nghe Trần Hạo nói.

Trần Hạo tiếp: “Cậu không biết lúc ấy áp lực tâm lý của töi lớn đến mức nào đâu, tôi gánh vác trên mình biết bao trách nhiệm và sự kì vọng của gia đình, cho nên tôi mới lao  vào học tập, tôi nỗ lực hết sức để không bị người ta coi thường” “Nhưng mà sao chứ, tôi vẫn bị người ta bắt nạt và xúc phạm.Xin ủng hộ team truyện astory bằng cách truy cập trực tiếp vào Tôi luôn thấy mình thấp kém, rẻ mạt hơn người ta. Gặp các bạn nữ tôi còn không dám mớ miệng nói chuyện, tôi sợ họ sẽ khinh khi tôi!” “Thực tế là họ coi khinh tôi thật, thường dè bíu tôi. Nhưng tôi tự nói với lòng, mình, tôi cứ sống tốt phần mình đã. Những ngày nhục nhã cuối cùng cũng sẽ trôi qua. Hơn nữa tôi còn học được một đạo lợI” Những lời Trần Hạo nói rất động lòng người Hách Lan Lan gấp gáp hỏi: ‘Đạo lý gì vậy? “Chính là mỗi người, ở mỗi giai đoạn sẽ nghĩ những việc cần nghĩ, làm những việc cần làm, như vậy mới không khổ sớ. Giống như cậu bây giờ đang đi học, trong lúc cần tích lũy kiến thức cậu lại đi lo việc kiếm tiền, làm sao để có nhiều.

tiền, như vậy đâu có thực tế?” “Đúng thế, tôi rất muốn kiếm được nhiều tiền. Nhưng tôi không làm được. Cậu.

bây giờ có thể nói được những lời này, bới vì cậu trúng xổ số, số cậu tốt hơn so với người khác nhiều!” Giọng Hách Lan Lan đầy mất mát.

“Công nhận tôi tốt số, nhưng cậu phải tin tướng, ngày đó cũng sẽ đến với cậu! Tóm lại, mọi việc rồi sẽ qua, đó là chuyện sớm muộn, không nên để chuyện này.

đè nặng cậu. Báy giờ thứ cậu muốn chắc là phương pháp giải quyết vấn đề” Trần Hạo khuyên báo.

Hách Lan Lan cúi đầu, chỉ nói: ‘Ừ, tôi biết. Cảm ơn cậu Trần Hạo, cậu để tôi suy nghĩ thêm đi!” Trần Hạo cũng không giỏi khuyên răn, cũng không biết phải khuyên thế nào.

Nhưng bây giờ anh đã biết vấn đề của Hách Lan Lan, anh vốn cũng không phải người bạn tồi. Bây giờ anh đã biết rồi, nhất định phải giúp đến nơi đến chốn.

Rầm rầm rầm.

Lúc này, kí túc xá vang lên tiếng đập cửa dồn dập.

Giống như muốn lật tung căn phòng lên.

Hách Lan Lan liền ra mở cửa.

Một người phụ nữ trung niên, thân hình đẩy đà, mặt to bè bè, lông mày xoản lại như hai con sâu rồm.

*Tao còn thấy lạ tại sao không có ai ra mở cửa, thì ra đồ hư hỏng nhà mày lại chứa trai. Ba mày còn nói mày ớ trường chăm chí học hành. Tao nhổ, vô liêm   “Mẹ! Mẹ đừng nói vậy, Trần Hạo là bạn học cúa con, cậu ấy đến thăm con!” Hách Lan Lan khóc hu hu.

“Đừng gọi tao là mẹ! Tao không phải mẹ mày! Người kia là ai, mày nhìn cái gì mà nhìn? Có phải muốn dê con gái tao không, tin tao đi báo công an liền không?” Người phụ nữ trung niên móc điện thoại ra.

Hách Lan Lan luống cuống nói: “Trần Hạo, cậu đi trước đi, hôm nay rất cắm ơn cậu!” “Được rồi!” Trần Hạo muốn mắng người phụ nữ điên này vài câu, nhưng dù sao cũng là mẹ của Hách Lan Lan, nên cũng không nói gì “Người này làm mẹ kiểu gì vậy!” Trần Hạo mắng thầm như vậy rồi rời đi.

Cũng không biết người phụ nữ này có phái mẹ ruột của Hách Lan Lan hay.

không, cử một cảu hư hóng hai câu khốn nạn Hôm nạy liên tiếp bị những người phụ nữ điên máng chứi, tâm trạng Trần Hạo không được vui Anh định đi công viên tản bộ cho khuây khỏa.

Lúc này, điện thoại của Trần Hạo reo, là chị anh gọi đến.

Trần Hạo bắt máy ngay, định hỏi vài chuyện liên quan đến phố thương mại Kim Lãng, Không ngờ vừa nghe điện thoại thì phát hiện giọng nói của chị rất gấp gáp: “Em trai, không hay rồi. Chị gái của em gặp chuyện lớn rồi!!!”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!