Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 79 +80

trước
tiếp

“Lý Chẩn Quốc? Chủ Lý!” Nhin thấy Lý Chấn Quốc, Trang Cường vô cùng kinh ngạc, nhìn thấy vẻ mặt của Lý Chấn Quốc bấy giờ thì anh ta càng không dám lên trước chào hỏi.

Hơn nữa bây giờ, Trang Cường vân chưa thoát ra được chuyện khi nãy Trần Hạo lái xe đi.

“Tổng Giám đốc LýI” ‘Vương Cường lập tức lên đón.

“Thể nào rồi? Cậu Trần đâu?” Lý Chấn Quốc hoang mang hỏi.

“Cậu Trần đã lái xe đi mất rồi, cậu ấy sợ muôn sẽ không kịp mất!” ‘Vương Cường vội nói.

*Ôi trời, không hay rồi! Nhanh lên, đưa tôi tới chỗ cậu Trần đi. Dù có thế nào thì hôm nay cậu Trần cũng không được phép xảy ra chuyện!” Lý Chấn Quổc vừa nói vừa bắt đầu gọi người đi ra ngoài. Cùng lúc đó, lúc ra Lý Chấn Quốc soạn tin nhắn gửi cho Trần Hạo, rồi cẩn thận lấy ra một cái máy nút đỏ, sau đó bấm xuống…

‘Còn bọn Trang Cường Trịnh Thiên Thiên thì ngây người ra.

“Cái gl? Cậu… cậu Trần? Sao bọn họ có thể không hiếu cho được, cậu Trần mà Lý Chấn Quốc gọi dường như chinh là Trần Hạo đó! Trần Hạo chính là cậu Trần? Cậu Trần chính là Trần Hạo? Trong lòng tất cả bọn họ đều cả kinh, đại danh của cậu Trần phố thương mại Kim Lãng ai cũng đã nghe đến, thời gian gần đáy đã nổi tiếng khắp nơi rồi.

Nhưng, chẳng ai ngờ lại là…

‘Đúng vậy! Vừa nãy Trần Hạo vừa vào đã rất gấp gáp, bọn họ nói bóng nói gió nhưng Trần Hạo còn không thèm quan tâm, lái xe đi thẳng, Hơn nữa còn lái chiếc Lamborghini Reventon đó nữa.

Đó là xe của Trần Hạo! Rồi liên tưởng thêm việc Trần Hạo mời mọi người ăn ở phòng đắt nhất của sơn trang suối nước nóng.

‘Vung tay hào phóng! ‘Sao có thể còn chưa hiếu ra Trần Hạo chính là cậu Trần đó được chứ! Trang Cường suýt chút nữa ngồi phịch xuống đất.

Anh ta không dám tin hỏi nhân viên tư vấn bán hàng đứng bên cạnh *Giám đốc Vương và Tổng Giám đốc Lý gọi cậu Trần có phải là Trần Hạo.

không? Người vừa lải xe đi ấy là cậu ta à?” ‘Vẻ mặt nhân viên tư vấn bán hàng sửng bái gật đầu: ‘Đúng vậy, chẳng phải các cô cậu quen cậu ấy à?” Câu nói sau củng cứ kỳ quái thế nào.

Tôi còn đang bất ngờ ấy vậy mà mấy cô cậu dám nói cậu Trần như thế, còn thưởng các người còn ngu hơn cả cậu Trần nữa đẩy, ai ngờ, mấy người còn không biết cậu Trần là ai! “Ôi đệch mẹ!” ‘Bấy giờ, Trang Cường hoàn toàn ngây ngốc.

Sắc mặt Trịnh Thiên Thiên thì cảng khö coi hơn, người cõ ta khinh thường lại là người cô ta có muốn xách dép theo còn không được? Tóm lại bây giờ, cá đám người Trịnh Thiên Thiên, trong lòng vỡ đú mũi vị, thậm chí còn muổn chết luôn cho xong! *Hay là chúng ta lén chạy đi xem thử rốt cuộc có phải trùng tên không?” Lý Hạo và Lý Niệm dường như đồng thanh nói.

Dù biết là lừa mình dối người nhưng bọn họ thật sự không thế đối diện với sự.thật này.

“Được, tôi đồng ý!” “Tôi cũng đồng ý!” *Thể nhanh đi, nếu không không theo kịp mất!” Trang Cường lau mồ hôi lạnh, vội Vã đi lái xe với Lý Hạo! Nói về Trần Hạo, anh lái xe như bay suốt cả dọc đường, ‘Vượt đến mười mẩy cải đèn đỏ.

Cuối cùng cũng đến được tòa Lạn Vĩ mà Ninh Phàm nói.

Nơi đây bỏ hoang đã lâu, chỉ xây lên mười mấy lầu, nhưng vì vấn đề nền móng mà bỏ hoang.

Vi gần khu này chính là chỗ giao nhau của nhánh hạ du sống hộ thành Kim Lãng.

Sông chảy rất mạnh.

Vốn dĩ nền móng của tòa kiến trúc này cách sông một đoạn nhưng vì sạt niên bờ sông tiến đến sát móng của tòa nhà.

Thế nên trở thành tòa nhà không an toàn, buộc phải ngừng xây dựng! Trước đây Trần Hạo có nghe về chỗ này qua tin tức.

“Trần Hạo! Không ngờ mày đến nhanh vậy đấy!” Đột nhiên trên lầu vọng xuống một giọng nói, chính là Ninh Phàm đang ở trên.

cao nhìn xuống Trần Hạo.

Trần Hạo lòng đầy giận dữ, anh cũng không trả lời, chạy thẳng lên tầng thượng.

Ninh Phàm vẫn mang mũ lưỡi trai, nhưng bây giờ nhìn anh ta đen đi rất nhiều, tất nhiên cũng cường tráng thêm không ít, râu ria xồm xoàm, trông giống như tên du côn đầu đường xó chợ.

Còn bên cạnh chính là Tô Đồng Hân bị anh ta trói chặt và dán băng dính bịt miệng, “Hu hu hu..*   Tô Đồng Hân nhìn Trần Hạo rồi cật lực lắc đầu, ý nói sao cậu lại ngốc như vậy, cậu đến đây làm gì! Nhanh đi đĩ! “Thả cậu ấy ra, anh muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa anh!” Trần Hạo lạnh lùng nói “Ha ha ha, tiền? Trần Hạo, mày thật sự nghĩ tiền có thể giái quyết được tất cá mọi chuyện sao? Tao nói cho mày biết, bây giờ tao hận tiền đến xương tủy rồi.

Đương nhiên, tao hận Trần Hạo mày còn hơn cả hận tiền, bầy giờ ông đây đếch cần gì hết, chỉ cần cái mạng cúa mày!” “Tuy thú đoạn này không mới mẻ gì nhưng tao thấy khoái là được rồi. Trần Hạo, cậu Trần! Khi nãy tao nói chuyện với bạn gái mày mới biết thì ra có bạn gái của mày không biết thân phận thật sự của mày!” Trần Hạo cảm thấy bây giờ mình đang đối diện với một tên biển thái mất hết tính người Tên Ninh Phàm này, trước đây giàu có thì nghênh ngang ngông cuồng, chà đạp người khác.

Nhưng không có tiền càng khiến anh ta đi tới bước đường cực đoan.

“Tô Đồng Hân, hôm nay tôi nói cho cô biết, người đứng trước mặt cô không phải là ai khác mà chính là Kim Lăng, à không, thậm chí phải nói lä tài phiệt giàu có có tiếng trên toàn quốc đấy, cá con phố thương mại Kim Lãng đều là của Trần Hạo đấy!” Tô Đồng Hân nghe xong thì trợn to mắt.

‘Cô đã đoán được từ sớm, nhưng không ngờ là thật Nồi như vậy, người vẫn luôn glúp gia tộc minh thật sự là Trần Hạo! “Ninh Phàm, tôi khuyên anh tốt nhất thả cậu ấy ra, nếu thả thì tôi còn có thể cho anh một món tiền, nếu không anh sẽ phải hối hạn đẩy!” *Hối hận? Ha ha ha, Trần Hạo, trước đây tao cũng nghĩ có tiền thì có tất cả, nhưng bây giờ tao sẽ cho mày mở mang tầm mắt một chút, cái mà có tiền eững bất lực! Thá cô ta, không thế! Tao phái cho mày tận mât chứng kiến cô ta chếu” Nồi xong thì Ninh Phàm hoàn toàn mất kiểm soát cảm xúc cúa mình Anh ta lập tức tóm lấy tay Tô Đồng Hãn muốn ném cô xuống dưới.

“Vũ vũ vũt” Ngay lúc này, trên trời đột nhiên vang lên tiếng động cơ.

Vô cùng vội vã.

Sau đó, Ninh Phàm mất hết tâm trí càng trợn to mắt.

Đến Trần Hạo cũng hơi ngây ra.

VI trên trời xuất hiện đến hai ba mươi chiếc trực thăng màu đen.

‘Đang nhanh chóng bay tới, bao vây lấy tòa nhà.

Hơn nữa, những chiếc trực thăng cũng gấp rút bắng từng tẩm lưới lớn ra, móc.

nối chặt chẽ với nhau.

Phải nói cánh tượng vô cùng hùng vĩ.

Bây giờ xem ra, nếu nhảy từ đây xuống thì sẽ rơi xuống lưới.

“Trần Hạo! Mày   Nhìn thấy cảnh này, Ninh Phàm ức đến suýt phun một ngụm máu, €ó tiền khống phải là vạn năng, bây giờ Ninh Phàm đã thật sự hiểu được câu.

này rồi.

Anh ta muốn câu này ứng nghiệm trên người cậu ấm con nhà thế phiệt siêu cấp Trần Hạo.

Nhưng không ngờ, thể này cũng được sao? Hai mươi mấy chiếc trực thăng? Tử lúc Trần Hạo đến đây tới bây giờ chẳng qua.

cũng chỉ chưa đầy hai mươi phút, tử lúc minh gọi điện thoại đến bây giờ cũng chưa đầy bốn mươi phút.

Hân điều từ đâu ra nhiều trực thăng thế này? Bảy giờ đừng nói nhảy xuống, lưới này bao vây tứ phía, mày có muốn chết còn.

không chết được nữa! Còn Trần Hạo cũng ngây người.

Anh không ngờ, tin nhắn vừa này nhận được từ Lý Chấn Quốc lại có tác dụng như vậy.

“Cậu Trần! Tuyệt đối đừng bồng bột, chỉ cần kéo dài thời gian tầm ba mươi phút, chỉ ba mươi phút thôi thì mọi chuyện sẽ ổn!” Lý Chấn Quốc làm việc trước nay đều rất thận trọng.

Không cần phải nói dối lừa anh vào luc này nên Trần Hạo đã tin, Vi thế, từ khi Trần Hạo tới đến bây giờ đã qua hơn bổn mươi phút rồi.

Trần Hạo không hề quá lơ là! Nhưng anh không ngờ, Lý Chấn Quốc nói không sao chính là phái đến cho anh.

hai mươi chiếc trực thăng ä?’ ‘Cảnh tượng thế này, đến Trần Hạo cũng bị dọa sợ.

“Át   Ngay lúc này, Ninh Phàm sững sở nhìn bông kêu lên một ôm lấy cổ mình lần đùng ra đất, toàn thân run rẩy.

ng thám thiết rồi Nhưng mắt vẫn uất hận đỏ ngầu không cam tâm nhìn Trần Hạo chằm chằm.

Sau đó một chiếc trực thăng hạ cánh xuống sản thượng.

Lý Chấn Quốc vội vã xuống khỏi trực thăng.

“Cậu Trần, khiển cậu lo sợ rồi” Lý Chấn Quốc hoảng hốt nói.

Đúng là đã lo sơ.

Nhưng Trần Hạo vấn vội tháo dây trói ra cho Tô Đồng Hân, Bẩy giờ mới tới trước mặt Lý Chấn Quốc: ‘Anh Chấn Quốc, những cái này đều là đo anh điều đến à?” Tiền Hạo ngờ vực hỏi.

“Vâng ạ, tôi đã dùng trợ giúp đặc cấp của gia tộc, chỉ sợ cậu Trần hôm nay xảy ra chuyện gì, khụ khu, nhưng tôi thấy cũng đến lúc phải cho cậu biết thêm về gia tộc của mình rốt cuộc như thể nào rồi! Xem như là lần cuối tôi hiến sức vì cậu vậy!”   Lý Chấn Quốc cười khổ nói.

Cuối cùng lần này Trần Hạo và Tô Đồng Hãn cũng không sao, còn về Ninh Phàm thì bị áp đi bàn giao rồi  Cũng lúc đó ở dưới lầu.

Trang Cường và Lý Hạo lái xe dẫn đảm người kia kịp tới.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì cả kinh đến tột đỉnh.

Tất cả đều ngây người tại chỗ.

Đây chính là quyền uy của cậu Trần sao? Hai mươi mấy chiếc trực thăng!I! *Anh Chấn Quốc, anh nói vậy là có ý gì? Lần cuối hiến sức?” Lúc này, Trần Hạo lại vô củng kinh ngạc về câu cuổi của Lý Chấn Quốc, tuy rằng anh rất muốn tìm hiểu về gia tộc mình nhưng Lý Chấn Quốc như thế này là đang tử biệt mình.

“Đúng vậy, cậu Trần. Phương tiện này có trong những phương tiện trợ giúp đặc cấp của gia tộc, hôm nay tôi lo cậu xảy ra chuyện nên đã sử dụng! Đừng thấy trực thăng này cách Ninh Phàm khá xa, nhưng thật ra hẳn có bất kỳ hành động gì thì cũng sẽ lập tức bị khống chế. Đội ngũ này sớm đã tìm ra hơn mười cách giải quyết cho tình hình cúa cậu” “Nhưng, một khi sử dụng nó thì cũng có nghĩa lä tôi đã thất trách một cách nghiêm trọng, tôi sắp nhận trách nhiệm rồi từ chức!” Lý Chấn Quốc chán nản nói.

Nhưng, không hề thấy sự hối hận trên gương mặt cúa ông ấy! Nói thật, điều này cũng khiến Trần Hạo khá lo lắng và tự trách.

Dù sao tất cả mọi chuyện đều do anh mà ra.

Lúc đầu chị đã nói một câu rất đúng, nếu đã muốn chà đạp một người thì phải chà đạp đến khi hẳn không thể ngóc đầu lên được.

Lúc đó, anh không cho là đúng.

Nhưng bây giờ chính là bằng chứng xác thực nhất.

Không giải quyết Ninh Phàm triệt để, kết quả lúc biết được thân phận của mình thì anh ta lại điên cuồng trả thủ! Tuy tằng bây giờ đã giải quyết sạch sẽ vấn đề của Ninh Phàm rồi nhưng nghĩ.

thôi cũng thấy lo sợ và hối hận, nếu mình không thể kéo dài được thời gian thì có lẽ bây giờ T6 Đồng Hân đã vì mình mà mất mạng oan uổng!   Xong rồi còn liên lụy đến Lý Chấn Quốc phải nhận trách nhiệm từ chức.

*Anh Chẩn Quốc, không sao đâu, chuyện này để em nói với chị Trần Hạo nói.

Nói ra cũng trùng hợp, ngay lúc này chị gái Trần Hiểu gọi điện đến.

*Em trai, sao thế? Không bị sợ chứ?” Trong điện thoại truyền đến giọng quan tâm của Trần Hiểu.

“Chị, chị biết nhanh vậy ả?” “Phí lời, dùng đến trợ giúp đặc cấp rồi mả chị còn không biết ä? Sau này em làm gì thì cũng phải thận trọng chu đáo một chút!” “Em biết rồi, đúng rồi chị, chị có thể giữ lại Lý Chấn Quốc không? Dũ sao thì anh ấy cũng vị cứu em mà?”   Trần Hạo vị   ng nói “Không thể, nhiệm vụ chị giao cho anh ta anh ta làm không xong, theo quy định của gia tộc thì phải từ chức cuốn xéo! Anh ta lấy tính mạng ra cứu em cũng là chuyện nên làm!” Trần Hiểu nói võ cùng phách lối bá đạo.

Lý Chấn Quốc đứng bên nên nghe rõ cuộc đối thoại của Trần Hạo, trong long thấy cám kích, đồng thợi cũng không hề giận những lời Trần Hiểu nói mà lại cảng cung kính hơn.

Đứng vậy, tất cả những thứ của ông ấy đều do nhà họ Trần cho, mạng của ông ấy lúc đó cũng do nhà họ Trần cứu rồi cất nhắc ông ấy tới vị trí ngày hôm nay.

Mà đến nhiệm vụ bảo vệ cũng không hoàn thành.

Không trừ khử hết những thế lực uy hiếp tiềm tàng.

‘Đấy chính là điểm thất trách nghiêm trọng của Lý Chấn Quốc.

*Ä,nhưng mà, chị thì không thể dùng Lý Chấn Quốc nữa, còn về em, nếu muốn giữ lại anh ta thì cũng được. Quy định của gia tộc không hề nói là người khác không thể thu nhận!” Trần Hiểu dường như cũng nhận ra cứ thể này đuổi việc Lý Chẩn Quốc thì có lẽ em trai mình sẽ rất áy náy, nên đã đề xuất một ý kiến.

“Thật ạ?” Trần Hạo vui mừng.

*Ừ, nhưng mà, tiền đề là em phải có sự nghiệp của mình trước, nếu không thì anh ta vẫn không thể nào về được đâu! Sau khi em thành lập công ty có thể bảo Lý Chấn Quốc đến giúp, chỉ có thể vậy thôi!”   “Vâng” Cuối cùng Trần Hạo cũng có thể giải quyết được chuyên khiến minh tự trách rồi.

Lý Chấn Quốc thì báy giờ không biết trong lòng cảm kích Trần Hạo bao nhiêu.

“Cậu Trần..” Ngàn vạn lời nói, bây giờ cũng chỉ thốt ra được hai chữ, Lý Chấn Quốc tận tâm gọi từ đáy lòng! Thật sự cậu Trần không cần phải thế này, không cần một chút nào hết nhưng.cậu Trần lại vì mình mà xin xỏ.

Tình ngi   này, Lý Chấn Quốc thật sự không biết lấy gì để báo đáp! -Từ nay về sau, Trần Hạo chính là chủ nhân trực tiếp của Lý Chấn Quốc! Sau đó, Lý Chấn Quốc đi theo bên cạnh Trần Hạo, đang định giảng giái về gia tộc.

“Cậu Trần, dưới lầu có mấy người lẩm la lấm lét, đã bị khống chế rồi, xử lý thể nào ạ?” Một người mặc đồ đen đi tới.

“Được, cứ đi xem thử”.

Trần Hạo gật đầu.

Dưới lầu.

“Thả chúng tôi ra, chúng tôi là bạn học của Trần Hạo, các người không được giết chúng tôi!” Lý Niệm vừa khóc vừa hét.

Cảnh tượng vừa nãy quả hùng vĩ, anh ta thật sự sợ đám người này sẽ giết người diệt khẩu.

“Đúng vậy, các người có biết không, tôi côn suýt chút nữa trở thành người phụ nữ của Trần Hạo đấy, các người dám đối xử với tôi thế này à!” Trịnh Thiên Thiên cũng hét lớn.

‘Vừa nãy, bọn họ nhìn thấy Trần Hạo được váy quanh bởi một đổng người thì đã sợ mất mật rồi ‘Còn đám người Trang Cường Lý Hạo cũng thật thà hơn nhiều, ai nấy đều bị dọa đến mặt tái mét.

“Thả họ ra đi” Trần Hạo đi xuống.

“Nghe thấy chưa, nhanh thá chúng tôi ra” Trịnh Thiên Thiên quát lớn.

Trần Hạo thật sự là cậu Trần Kim Lăng, cậu Trần sở hữu cả khu phố thương mại Kim Lăng, mẹ ơi, quá ngầu rồi! Một tin mừng quá lớn! Trịnh Thiên Thiên sắp bay lên luôn! “Trần Hạo! Trần Hạo! Từ lãu tôi đã biết cậu khác với đám người này, trước đây.

là tôi sai, thật sự sai rồi. Trước đây tôi luôn muốn thu hút sự chú ý của cậu nên.

mới thường xuyên mỉa mai cậu, thật ra tất cả đều vì tôi thích cậu, nhưng cậu lại không hề thích tôi!” Trịnh Thiên Thiên nhảy bổ tới trước mặt Trần Hạo, ra sức quyến rũ.

‘Cô ta nói đến nỗi Trần Hạo nổi gai ốc toàn thân.

‘Đệch, đúng là giải thích võ địch luôn nhỉ? Mia mai mình để thu hút sự chú ý của mình?” “Cậu Trần!” Lúc này, hai cô bạn gái mới đứng bên cạnh Trang Cường và Lý Hạo cũng đều vô cùng cung kính nói.

Cung kính tới mức nào?’ Đó chính là bây giờ chỉ cần Trần Hạo nói một câu thì bảo bọn họ làm gì bọn họ.

sẽ làm nấy! Hệt như mấy nhân vật có máu mặt trên phim vậy, muốn gì được nấy.

Nhưng, trong đầu Trần Hạo chỉ thoáng qua tia tà ác thôi.

Dù sao thì anh cũng không phải là loại người tàn ác.

chúc các bạn đọc truyện vui vẻ “Cậu Trần, cậu định xử lý bọn họ thế nào? Cần thì có thể áp dụng những thủ đoạn cần thiếu” Lý Chấn Quốc đứng bên cạnh ám thị. Dù sao thì thân phận đầu tiên của cậu Trần bây giờ cũng đã bị mấy người bọn họ biết rồi! “Không không không! Cậu Trần, à không phải, Trần Hạo, cậu vân là thẳng nghèo mạt Tiần Hạo đó, chúng tôi không quen cậu, hôm nay xảy ra chuyện gì chúng tôi quên rồi, quên sạch sẽ luôn!” Trong đám người đó thì Trang Cường là người thông mình nhất.

Vừa nghe thấy lời của Lý Chấn Quốc thì liền hiểu ra.

Rồi sau đó quỳ phịch xuống một cái, vội vã nói.

*Đũng vậy, bọn tôi không biết cậu là cậu Trần!” Lý Hạo Lý Niệm cũng cuống quýt hét lên.

*Có thể quên chuyện hôm nay thì tốt nhất, đỡ sau này lại rắc rồi!” Trần Hạo hờ ‘hững nói một câu rồi quay người đi.

Mẩy người này đã vậy rồi, Trần Hạo cũng không thể vì thân phận của mình lả giết bọn họ được.

Cuối cùng thì chuyện này cũng trôi qua, Lý Chấn Quốc nói riêng với Trần Hạo về tình hình của gia tộc.

Nói tất chung chung, chỉ biết được nhà họ Trần là một đại thể gia truyền thừa đã gần mấy trăm năm, sở hữu võ số sản nghiệp của cải! Thế nên quy tắc của nhà họ Trần cũng rất nhiều, lúc kế thừa thì trình tự cảng tườm ra hơn.

Nhưng quá trình nuôi nghèo mười mấy năm của Trần Hạo chỉ là bước thử.

thách đầu tiên! Sau này Trần Hạo vẫn còn sẽ đối mặt với nhiều thứ thách phức tạp hơn, Lý ‘Chấn Quốc khuyên Trần Hạo phải chuẩn bị tâm lý đầy đủ.

Xong chuyện, Trần Hạo đưa Tô Đồng Hãn về nhà, rồi lại lái xe trở về trường, dửng xe ở một chỗ không xa cổng trường lầm.

Không ít ánh mắt của các người đẹp đều nhìn sang.

Thậm chí còn có người kêu lên.

Những thứ này, Trần Hạo đã quen rồi Nói thật, Trần Hạo thấy mình thế này cũng thật cặn bã, bây giờ đúng là giàu có.

ồi, nhưng rêu rao trước mật người khác thế nây cứ khiến trong tâm anh thấy, không thoái mái   Nối thẳng ra là Trần Hạo có thay đổi thế nào thì cũng không thay đổi được việc anh thích khiêm tốn, tính cách như ngày trước ấy.

Suốt ngày lái siêu xe thế này lòng vòng chẳng ra gì.

Xem ra anh phải mua một căn nhà ở Kim Lăng rồi Như vậy thì xe cũng có chỗ đô, sau này dù mình có mở công ty hay làm gì cũng tất tiện.

Hơn nữa đáng nói nhất là mỗi ngày anh cũng có thể đi học nghỉ ngơi binh thường, sống cuộc đời sinh viên mà mình thích trong trường đại học! Trần Hạo ngồi trước vô lăng, tính toán trong lòng.

Lúc này, trong group chat của nhóm nhảy lên rất nhiều tin nhăn.

“Chẩn động đây! Mọi người mau xem đi! Thật sự quá chấn động rồi!” “Ảnh!” “Ảnh”   Một sinh viên trong lớp đã tải hết những hình ảnh anh ta chụp được lên!

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!