Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 69 + 70

trước
tiếp

“Tốt quá. Cậu cũng dùng cơm ở khách sạn Phượng Hoàng, Tôi qua kính cậu một ly” Khụ khụ.

Nếu nói kính rượu thỉ phải là Trần Hạo qua mời mới đúng, dù sao thì Hoäng Vĩ Dân cũng là bậc cha chú.

Nhưng mà nếu ông ta đã nói vậy thi cũng uống một chén vậy.

Anh cũng không thế không nế mặt Cục trưởng Hoàng được, nên đảnh nói số phòng cho ông ta biết.

Cùng lầm thì sau này tăng thêm đầu tư.

Bên này, Trần Hạo vừa cúp điện thoại.

Đám người Triệu Cương thì vẫn nhìn châm chảm Trần Hạo một cách khinh bỉ.

*Không tin được loại người này côn có bạn bè ở khách sạn Phượng Hoàng!” *Đúng vậy, còn bày đặt làm bộ làm tịch!” Đám con gái lạnh lùng cười.

Vị trí của Tiần Hạo trong làm đám con gái rớt không phanh. Đúng vậy, cho dù Trần Hạo trước kia là con nhà giàu khiêm tốn hay là trúng xổ số cũng được.

Anh ta cũng đều thật sự có tiền.

Ở cùng anh ta, biết đầu cũng có thế hưởng được vài thứ tốt đẹp.

Nhưng mà bây giờ, Trần Hạo chẳng qua chỉ là một gã trai bao. Còn được yêu.

thương thì có tiền tiêu xài, đợi người ta chơi chản rồi thì để xem Trần Hạo cậu còn là cái thá gi Chẳng là cái thá gì cả? Cho nên, thái độ của tất cả mọi người nhất trí một cách đáng ngạc nhiên.

Nhưng lúc này đây.

‘Cửa gian phòng hạng sang đột ngột mở ra.

Một toán người khoảng chừng hai ba chục người, đều là đàn ông trung niên âu phục giày da bóng bấy.

Trên tay mỗi người là một chén rượu, đứng ngoài cửa.

Triệu Cương phút chốc ngạc nhiên đến trợn tròn mắt.

Kể cả Triệu Nhất Phàm và bạn bè cô ta, ai nấy mặt mí thẳng.

tũng đều hết sức căng Đây là tình huống gì chứ? “Đây đây đây… Cục trưởng Hoàng?” “Tổng Giám đốc Mã, Tổng Giám đốc Lý, sao lại là các vị?” Giọng nói Triệu Cương có chút run rẩy.

Hai mươi mấy người này, có ai không phái là những nhân vật tiếng tăm vang đội cúa phố Kim Lãng.

Ngay cả Hoàng Vĩ Dân Cục trưởng quản lý kinh doanh cũng có mặt.

Kể cả nhân vật lớn trong mắt Triệu Cương là Triệu Xứ cũng đang đứng ở cuối hàng, tay nâng ly rượu.

Bọn họ đều đến đây để mời rượu mình sao?.

Trong đầu Triệu Cương xuất hiện một loại ảo giác.

“Mời ngồi, mời ngồi!” ‘Vợ chồng Triệu Cương kích động la lớn.

*Ông này, không cần phải khách khí như vậy, chúng tôi chỉ đến mời một chén tượu rồi Hoàng Vĩ Dân hơi hạ thấp người, tỏ vẻ tốn trọng Triệu Cương.

Sự tôn trọng này không phải là giành cho Triệu Cương, mà là bởi vì nế mặt Trần Hạo mà thôi.

*Gậu Trần, chúng tôi đến mới cậu một lyi” Hoàng Vĩ Dân bưng chén rượu, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, dẫn toán người đi thẳng đến trước mặt Trần Hạo.

Nâng chén rượu uống cạn một hơi.

“Cậu Trần, chúng tôi kính cậu!” Phía sau Hoàng Vĩ Dân, có Tổng Giảm đốc phát triển các hạng mục lần này, còn có quản lí thương đoàn, tất cả cùng nâng ly, uống cạn.

Trần Hạo lúc này có chút ngẩn người.

‘Vốn nghĩ là chỉ có mỗi một mình Hoàng Vĩ Dân đến, còn nghĩ sẽ nhờ ông ta giúp chuyện của Triệu Nhất Phàm.

Nhưng Trần Hạo không ngờ, có đông người cùng đến như vậy.

Trần Hạo không dám thất thổ, Anh cũng rót rượu mời lại.

Mà một màn này.

Khiến cho Triệu Cương há hốc mồm.

Triệu Nhất Phâm căng thẳng đến mức toàn thân cứng đỡ.

Lâm Kiều miệng há rộng đến mức có thể nhé vừa một cái trứng gà.

Không sai, chính bọn họ đã áp đặt cho Trần Hạo cái danh trai bao.

Nhưng mà giờ đây, hội trưởng thương đoàn Kim Lăng – Hoàng Vĩ Dân danh tiếng lừng lẫy cũng đến mời rượu anh.

Trong miệng lại còn một tiếng cậu Trần hai tiếng cậu Trần.

Chuyện nảy nói lên điều gi? Trần Hạo không phải là một trai bao tầm thường, phải biết rằng Hoàng Vĩ Dân.

chính là một người eó uy quyền ở phố Kim Lãng! “Cậu Trần, đợi tàn tiệc ở đây, trân trọng mời cậu đi lên một chuyển, cùng bàn việc kia!” Hoảng Vĩ Dân thân thiết nắm tay Trần Hạo.

Người này vung tay một cái, trong một đêm có thể vực dậy không biết bao nhiêu doanh nghiệp lớn nhỏ ở phố Kim Lãng.

Kinh tế ở phố Kim Lãng, không biết dinh dáng đến bao nhiêu tầng lớp.

Chỉ cần Trần Hạo kí tên một cái là xong,

Một cậu ấm ở trên vạn người, nhưng trước sau không hề kiêu ngạo, đối đãi với ai cũng hết sức lễ phép.

Hiếm có, hiểm thấy! Dứt lời, Hoàng Vĩ Dân đưa người rời đi.

Trong gian phòng hạng sang, không khi đột nhiên trầm lắng hẳn, không ai nói lời nào, mọi người đều chãm chủ nhìn Trần Hạo.

‘Vốn nghĩ Triệu Xứ rất lợi hại, cũng rất kiêu ngạo.

Nhưng bây giờ xem ra, nhân vật lợi hại thật sự, chính là chàng thanh niên trước mặt.

‘Vợ chồng Triệu Cương nghĩ thầm.

“Trần Hạo, bọn họ gọi cậu là gi? Gọi là cậu Trần?” Lâm Kiều khó khăn nuốt nước bọt.

Triệu Nhất Phàm cũng đổ mồ hôi hột nhìn Trần Hạo.

“Chỉ xưng hô thôi mài Trần Hạo thản nhiên cười nói.

Trần Hạo cũng không muốn vỡ vịt, nhưng mà sự việc lúc nãy, Trần Hạo cũng bị bất ngờ đến mức có chút xấu hổ.

“Không lẽ Trần Hạo chính là cái cậu Trần kia của Tập đoàn Kim Lãng?” “Cậu Trần? Cái cậu Trần của cả khu phổ thương mại Kim Lãng? E rằng đúng là như vậy mới khiến Hoàng Vĩ Dân cung kính như thế nhỉ?” “Không thể nào, sao có thể như vậy được, Trần Hạo đâu có giàu đến mức đỡ?” Đám người đoán giả đoản non, Lâm Kiều cảm thấy thật khó tin.

Nếu quả đúng là như vậy, chắc cô ta chết quách đi cho xong.

“Cám ơn chú Triệu cô Triệu đã thiết đãi, chuyện này dù sao cũng xảy ra trong buổi tiệc sinh nhật bạn gái của người anh em của cháu, để cháu đi giải quyết.

Cháu xin phép lên kia một lát!” Nếu Trần Hạo còn tiếp tục ở lại, e răng sẽ bị mọi người dò xét, không được tự nhiên.

Anh chính là mượn cớ để đi ra ngoài.

Còn về chuyện các cô gái bảo anh là cậu Trần của phố thương mại Kim Lăng, Trần Hạo không khẳng định cũng không phủ định.

‘Sau khi ra ngoài, anh cấp tốc gọi điện thoại cho Lý Chẩn Quốc, nhờ ông ta ra mặt làm người hòa giải, cho mọi chuyện trôi qua nhẹ nhàng.

Lý Chẩn Quốc vô tư đồng ý.

“Nhất Phàm, con có nhầm không? Con nói cậu ấy là trai bao?” Triệu Cương hối hận nói.

Sớm biết, ông ta đã không buông những lời châm biếm.

Không ai biết, lúc Hoàng Vĩ Dân hơi cúi đầu trước mặt Triệu Cương, ông ta kích động đến mức sắp đái trong quần.

*Không thể nào đâu, chắc chắn có ấn tình. Trần Hạo sao có thế là cậu Trần của phổ thương mại Kim Lãng được. Hơn nữa hôm nay đắc tội nhà họ Từ, đâu thể chỉ nhờ một câu nói của cậu ta là giải quyết được?” Triệu Nhất Phàm nhỏ giọng nói.

Rõ ràng, nếu việc này là thật thì quá sức là chấn đông.

Đúng lúc này, điện thoại di động cúa Triệu Cương reo vang.

Nhìn dãy số trên màn hình, ông ta hết sức mừng rỡ, “Là tôi, là tôi. Xin chào! Vâng vãng vâng! Hả? Ông nói gì? Vậy tốt quá, cám ơn, Võ cùng cảm ơn!” Nồi xong, Triệu Cương phấn chấn cúp máy.

Mọi người đồng loạt nhìn ông ta

Triệu Cương nói: “Nhất Phàm, lăn này chúng ta thật sự gặp được quý nhân rồi.

Thật đó! Trần Hạo, không, là cậu Trần mới đúng, chính là quý nhân cúa chúng tat Vừa rồi một vị tiền bối trong thương đoàn gọi điện đến, nói chuyện này đã có một nhân vật cỡ bự ra mật, giải quyết một cách tốt đẹp!” Triệu Nhất Phảm nghe xong thì co rúm, không còn chút sức lực ngồi trên ghế.

Tất cả trước giờ đều là do Trần Hạo giải quyết, cậu ta thật sự rất có năng lực!

Nhưng này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Trần Hạo rốt cuộc là ai? Ai ai cũng mang một nỗi băn khoăn trong lòng, không gạt đi được.

Trần Hạo đã đi sang phòng kia rồi. Vừa rồi anh gọi cho Lý Chấn Quốc để giúp những người bạn kí túc của Từ Hà, bao gồm nhà của Triệu Nhất Phâm và Lâm.

Kiều. Còn về phần hội của Hứa Siêu và Hứa Nam, Trần Hạo không quan tâm, không muốn quản, bởi vì bọn họ đâu có quan hệ gì với mình? Trần Hạo không tiếp tục nghĩ đến việc này nữa, đi vào gian phòng kia, cùng đảm người Hoàng Vĩ Dân uống rượu.

‘V& chuyện quan trọng mà Hoàng Vĩ Dân nói đến, chính là mời Trần Hạo đến tham dự buổi khởi công các hạng mục giải trí quan trọng.

‘Chuyện này cũng không phải vấn đề gì lớn, Trần Hạo không do dự nhận lời.

Lúc quay lại trường học đã găn mười một giờ.

Anh nâm ở trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được.

“Ting tỉng!” Âm báo Wechat vang lên liên tiếp mấy tiếng.

“Trần Hạo Trần Hạo, ngủ chưa? Sáng sớm ngày mai gấp nhau ở căn tìn phía tây trường, tớ có chuyện quan trọng muốn nóit Không cần trả lời!” Nhìn qua, chính là tin nhản của Tô Đồng Hân

‘Sảng sớm hôm sau.

Vị là thứ bảy nên bọn Dương Huy ngủ đến là say sưa.

Trần Hạo cũng không quấy rầy bọn họ mà tự minh đi đến căn tin phía tây.

Tô Đồng Hân đã ở đó đợi từ sớm.

Hơn nữa đã mua sẵn hai phần điểm tâm sáng.

‘Cơm chiên trứng và chân giò hun khỏi.

“Tớ đã mua cơm cho cậu rồi, nhanh ăn đii”  Tô Đồng Hân cười nói  Trần Hạo cũng không khách sáo, vừa ăn vừa hỏi: “Đồng Hân, cậu tìm tớ có chuyện gi không?”  Tô Đồng Hãn hỏm nay ăn mặc rất đẹp, đôi chân trắng ngần lộ ra, khiến người khác vừa nhìn đã rung động nhẹ.

Khiến cho tâm trí Trần Hạo cũng có chút nhiễu loạn.

“HÌ hì, hôm nay là mừng thọ bà nội tớ. Tớ phải về chúc thọ!”  Tô Đồng Hân chớp mắt: ‘Cậu biết quan hệ giữa tớ và Tô Dĩnh rồi, cậu cũng đừng nói tớ nhỏ nhen. Thật ra tớ không thích so đo với người khác, nhất là cái kiểu so đo vô vị kia. Nhưng cậu không biết đâu, tớ và Tô Dĩnh thì khác. Haizz, chúng tớ vừa chào đời đã bắt đầu so sánh. Cải gì cũng so sánh, so tên ai hay hơn, so học hành, so trang phục, so ai được khen nhiều hơn!”  “Không biết có phái sự so đo này là bẩm sinh hay không, nhưng tớ không muốn thua Tô Dĩnh!”  không biết nói vậy cậu có hiểu được không?”     Tô Đồng Hân chủ môi.

Trần Hạo cái hiểu cái không: “Tớ cũng không hiểu lâm!”  Thật sự là khó hiểu, chắc có lẽ là do hoàn cảnh từ nhỏ đã không giống nhau, tư.

tưởng Trần Hạo được tiếp xúc từ nhỏ đến lớn chính là không có so sánh thì không có đau thương.

Hơn nữa, dù Trần Hạo muốn so cũng lấy gì mà so. Trước kia, tiền mua quần áo.

mới đón tết còn không có nữa.

Cho nên, Trần Hạo có ác cảm với việc khoe giàu khoe của.

Thậm chí trong thâm tâm còn có ý phản đối.

Hoặc có thể nói, khoe giàu khoe của chính là hành động gian ác.

Tóm lại, Trần Hạo không hiểu thế giới cúa những người giảu có, dù bản thân anh thỉ vô cũng giàu,  *Tớ nói thắng vậy. Trần Hạo, cậu biết không Tô Dĩnh có một cậu bạn trai. Nghe.

T6 Kỹ nói, lần này Tõ Dĩnh mang bạn trai đến chúc thọ bà nội. Hơn nữa, cậu bạn trai đó còn chuẩn bị một món quà đặc. .

“Lúc đó, chắc chân sẽ có rất nhiều người khen ngợi Tô Dĩnh. Cho nên tớ cũng muốn dắt bạn trai về!”  “Không phải cậu muốn tớ làm bạn trai cậu chứ?”  Trần Hạo đã hiểu.

đúng vậy. Cậu tiếp tục giá làm bạn trai tớ, hơn nữa tiếp tục đồng giá con nhà giàu. Lát nữa tớ quay về kí túc dọn dẹp một chút rồi dắt cậu ra ngoài sắm.

cho cậu Ít quần áo.”  *Trần Hạo, Trân Hạo ngoan, giúp người thì giúp cho trót đi mài”  Tô Đồng Hân nững nịu nói.

Nói thật, cô gái này quả thực xinh đẹp.

Một đôi mắt trong vât, đôi môi anh đào chúm chím, Trần Hạo không có cách.

nào để từ chối.

Nhưng mà loại cảm giác này khiến Trần Hạo cảm thấy kỉ lạ.

Haizz, mình vốn muốn làm bạn trai thật sự của cô ấy, ha ha…

“Thật ra không cần giả vờ, tớ là con nhà giàu thật!”  Trần Hạo cười khổ.

‘Sau khi anh đồng ý rồi, Tô Đồng Hãn kéo anh đi mua quần áo.

Ăn vận cho Trần Hạo rất đẹp trai.

Lúc hai người đang định đi đến bữa tiệc mừng thọ bà nội.

Điện thoại của Tô Đồng Hân reo vang: “Hả? Em nói gì? Được rồi được rồi, ch qua liền!”  ‘Cúp điện thoại, Tô Đồng Hân thở dâi:  “Trần Hạo, tớ phải đi đây một chút. Tớ và Tô KĨ cùng đặt một món quả tặng bả.

nội, nhưng món quả này có chút vấn đề. Thật là lo chết mất. Như vậy đi, chúng †a gập nhau lúc mười một giờ ở trước cửa sơn trang Ngọc Long, tớ sẽ gọi điện cho cậu!  “Khöng thành vấn đề!”  Trần Hạo gật đầu.

Tô Đồng Hân vội vã lái xe rời đi.

Anh cười chua xót, bây giờ mới chín giờ, mình ph;     Đúng rồi! Bằng lái xet Bảng lái xe lẽ ra bưu điện sẽ gởi tới!  ‘6oi điện thoại kiểm tra, đúng như dự đoán, bưu kiện của bên bưu chính đã gởi đến rồi  “Mẹ kiếp!” Trần Hạo phẩn chấn đến thiếu điều muốn nhảy dựng lên.

Ước mơ lớn nhất của anh chính là lái chiếc xe của chính minh, không cần biết là Xe sang cỡ nào.

Bây giở, cuối cùng cũng có thể lái rồi.

Hơn nữa lại còn là Lamboghini, nói không kích động là nói dối.

Đi lĩnh bằng lái xong, Trần Hạo đi đến cạnh xe của mình,  “WowW wow wowl”  Một chiếc Passat màu đen mới toanh lướt ngang qua Trần Hạo.

Đuôi xe cũng rất bát mắt, chú nhân chiếc xe lái tới lái lui mấy vòng ở quảng trường.

Trong công viên, không ít sinh viên nam nữ đang đi dạo.

Chiếc Passat này cũng khiến không ít nữ sinh trầm trồ.

*Passat kìa, chiếc này là dòng mới nhất trong năm nay, vẻ ngoài rất đẹp mắt” “Chiếc này đâu tầm khoảng hai trầm nghìn tệ ha?”  “Chiếc này cấu hình rất khủng, ít nhất cũng ba trăm nghĩn tệ!”  “Mẹ ơi, ba trăm nghìn, người này chắc hắn phải là đại gia nha!”  Một đám nữ sinh chỉ trỏ bản tán rảm ran.

‘Công viên bây giờ nhờ chiếc Lamboghini mà trở nên đẳng cấp hơn nhiều.

Cũng lạ, mấy hôm nay tự nhiên có một loại quy luật mới hình thành, hễ là sinh.

viên trong trường có xe ngon, đều thích mang tới nơi đây diễu vài vòng, thu hút ánh nhìn của các bạn nữ sinh.

Đặc biệt là xe mới.

‘Chủ nhân chiếc Passat này chắc cũng theo trảo lưu mà mang xe tới đây lượn mẩy vòng.

“Ha ha, không phái là Trần Hạo sao? Trùng hợp vậy?”  Chiếc xe kia đột nhiên ngừng lại, cửa kính xe hạ xuống, một thanh niên đẹp mã nhô đầu ra ngoài.

“Trần Hạo vừa nhìn đã biết là ai.

Là Lý Kiện người học thi bảng lái xe cùng đợt với anh.

Anh ta trước cũng là người cũng với Lý Niệm châm chọc anh.

Lúc đầu anh ta thích nữ thần Tô Đồng Hân, nhưng vừa mới nghe Vương Dương cũng theo đuổi Tô Đồng Hân thì tự nguyện rút lui.

Anh ta với Trần Hạo cùng thí đỗ, sau đó nhanh chóng đi mua xe.

Rõ ràng, anh ta đến đây để lòe đám con gái.

Đối với người này, Trần Hạo cũng chẳng ưa gì mấy, nên chỉ gật đầu lấy lệ.

“Tôi mới mua xe, ba trăm năm mươi nghĩn tệ. Trần Hạo, hôm nay nhận bảng rồi, cậu không thứ lái xe tìm cảm giác lái sao? Lâu không lái sợ quên hết cảm giác  ‘

rồi”  Lý Kiện cười đắc ý.

Anh ta cố ý lớn giọng, khiến không ít bạn nữ nhìn sang.

Nghe ra ý tử châm chọc trong lời nói của Lý Kiên.

Sở dĩ Lý Kiện đối xứ như vậy với một người không hề liên quan như Trần Hạo.

“Thứ nhất là vi, trong lòng anh ta rất coi thường kẻ nghèo mạt như Trần Hạo, không cần lí do gì cũng có thể chà đạp, rất có cảm giác thành tựu.

Thứ hai là, trong thời gian tập lái, anh ta từng muốn nói chuyện với Tô Đồng.

Hân, nhưng không ngờ, cô ấy lại nói chuyện với Trần Hạo.

Điều này khiến Lý Kiện khó chịu.

Lúc này châm chọc Trần Hạo một chút khiến anh ta cảm thấy hả dạ đôi phần.

“Cậu Lý, đang đi đâu vậy? Chúng tôi muốn ra ngoài đi dạo, cỏ thể ngồi nhờ xe của cậu không?”  Cuối cùng, một vài nữ sinh ngượng ngùng đi tới  “Có thể có thể”  Lý Kiện cười lớn, ngoái nhìn Trần Hạo nói:  “Trần Hạo, hay là cậu lái xe cúa tôi chở mấy người đẹp đi hồng giỏ đi?” Trần Hạo lắc đầu: ‘Bỏ đi”  “Chao ôi, cậu Lý thật là xấu xa. Ai mà thèm để loại người đó chở đi chứ!”  *Đúng vậy, trồng bộ dạng nghèo mạt của cậu ta kìa. Nhìn cũng phát ngán chứ nói gì đến ngồi xe của cậu ta. Nghĩ thôi cũng thấy sợ rồi!”  “Ha ha, với lại, cho dù cậu Lý để cho cậu ta lái, chắc gì cậu ta đã dám? Lỡ đụng trầy thì bán cậu ta đền cũng không nổi đầu!”  Ba cô gái nhõng nhẽo.

Rất tự nhiên ngồi vào trong xe của Lý Kiện.

Nữ sinh bây giờ thật bạo dạn, đều muốn câu được bạn trai có điều kiện, hoặc.

trong thời gian học đại học phái tìm người có tiền bao nuôi.

Đi học không tốn tiền, lại còn có tiền để sắm sửa quần áo đẹp.

Thật là tốt biết bao! Trần Hạo nghe lời cười cợt của mấy cô gái đó cũng không nói gì  Chỉ cầm lấy chia khóa chiếc xe thể thao Lamboghini của mình, đi tới chỗ chiếc xe.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!