Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 67 + 68

trước
tiếp

Triệu Nhất Phàm có thể xảy ra chuyện gì? Trần Hạo kinh ngạc.

Nhưng bây giờ Dương Huy gọi mình đến ký túc xá Từ Hà xem thử, mình không đi thì không hay lầm.

Đúng lúc Trần Hạo cũng muốn xem thử xem cuối cùng Triệu Nhất Phàm đã xảy ra chuyện gì? Mặc dù lúc trước cô gái nảy làm mình hơi cảm động, nhưng sau khi mình bị Lâm Kiều nói xấu bôi nhọ xong, thái độ của cô ta đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

Nhưng dù sao thì, miễn cưỡng có thể xem là bạn.

Thật ra Trần Hạo đang tìm cho mình một lý do, mặc dũ ngoài miệng nói rắng Triệu Nhất Phàm như thế chẳng sao cả nhưng trên thực tế thị, với tư cách là một người đản ông bình thường, sao có thể chẳng sao cá trước một cô gái xinh đẹp như vậy.

ký túc xá Triệu Nhất Phảm.

Nhóm sáu người của Trần Hạo và Dương Huy ký tên ở lầu dưới là được vào.

ngay.

Sau khi bước vào.

Nhìn thấy Triệu Nhất Phàm đang ngồi trên giường khóc to, bao gồm cả Lâm Kiều cũng đang khóc nấc lên.

Mặt Lâm Kiều trắng bệch, giống như đang rất sợ hãi.

“Nhất Phàm, Lâm Kiều, tụi tớ đến thăm các cậu!” Dương Huy nói.

Trên đường đi, sau khi hỏi thãm, Trần Hạo mới biết được sự thật.

“Thì ra, thân phận của bổn người bị đánh ở sơn trang không hề tầm thường.

Trong đó eó một người, sán nghiệp trong nhà, dùng chữ anh lớn ở Kim Lãng để hình dung cũng chẳng phái nói ngoa.

Hầu như ngoại trừ Tập đoàn Thương mại Kim Lãng thì trên những phương diện khác, gia đình của người thanh niên đó là vua.

Người đó là ai? Anh ta tên Từ Vệ, cha tên Từ Hải Sơn, kinh doanh địa ốc, có thể nói là anh lớn Kim Lãng.

Hôm đó cũng trùng hợp, người tên Từ Vệ này, mặc dù là cậu ấm nhưng bình.

thường rất khiêm tốn.

‘Sau đó đến sơn trang uống rượu với vài người bạn.

Nhất thời quả chén, đặc biệt là Triệu Nhất Phàm và Lãm Kiều còn rất xinh đẹp, Nên mới nương theo men rượu, chọc ghẹo hai người.

Không ngờ, lại bị hai trận đồn hiểm.

Đánh vỡ đầu chảy máu.

Sau khi trở.

, Từ Vệ kêu người ngay.

‘Gia tộc của anh ta cũng kinh ngạc.

Mặc dù không tìm đương sự để trả thù nhưng gia định của Hứa Nam, Hứa Siêu, Lâm Kiều, Triệu Nhất Phàm đều nhận được lời cảnh cáo ở các mức độ khác nhau.

Nhà Hứa Siêu thành lập công ty, bây giờ tất cả ngưồn cung đều bị chặt đứt.

Nhà Triệu Nhất Phàm cũng thành lập công ty, tình hình cũng không khác gì nhà Hứa Siêu, Thậm chí là cha mẹ của Hứa Nam và Lâm Kiều cũng bị cảnh cáo đe dọa.

Chuyện này giống đã chạm vào vảy tồng nên phải bị hành hạ đến chết.

T6m lại là bây giờ nhóm Triệu Nhất Phàm đang sợ hãi tột độ.

Bởi vì Từ Vệ đã tuyên bố, trong vòng một tháng, sẽ làm họ táng gia bại sản! “Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Ba tôi đã liên lạc với rất nhiều người nhưng không có tác dụng gì cải” Triệu Nhất Phàm khóc nấc.

Miễn bàn đến cha mẹ Lâm Kiều đã trực tiếp nghỉ việc.

“Nhất Phảm, bọn Hứa Nam, Hứa Siêu cũng không có cách gì há?”

Dương Huy đứng bên cạnh nhìn, có thể nói là không thể giúp được gì, chỉ có thể an ủi họ thế này.

“Ù, họ có biên pháp gì đầu, nghe nói Hứa Siêu và Hứa Nam còn đến công ty người ta tìm người ta, nói là sẽ quỷ xuống xin lồi, kết quả bị người ta kêu bảo vệ.

đuổi ra” “Lần này gặp rắc rối to rồi, tớ còn nghe nói, Hứa Nam còn điên cưỡng tự tát vào.

mặt mình trước mặt người nọ! Không có tác dụng gi!” Một nữ sinh trong ký túc xá lo lắng nói.

Triệu Nhất Phàm càng khóc to hơn Đến Lâm Kiều cũng không còn sự kiêu căng hổng hách như trước.

“Chỉ bằng mình báo cảnh sát đi!” Nhà họ Từ, sinh viên Đại học Kim Lãng không ai không biết, thật sự thế lực rất mạnh.

Người bình thường không thể dây vào.

Triệu Nhất Phàm lắc đầu: “Không được, hơn nữa, chúng ta đánh họ mà họ lại không đánh trả nên có báo cảnh sát, cảnh sát cũng sẽ bắt chúng ta!” Mọi người vừa nghe, đúng là như vậy, “Hai người đừng đau lòng quá, sẽ có cách giải quyết thôi mài” Trần Hạo đang im lặng chợt lên tiếng.

Anh cũng không biết nên an úi thế nào.

Nhưng, vì Dương Huy và Từ Hà mà, dù sao cũng là tiệc sinh nhật của Từ Hà niên mới như vậy.

Trần Hạo định hỏi Lý Chấn Quốc xem thứ xem ông ta có cách gì hay không.

“Hả? Anh còn dám đến đây à? Mẹ nó! Mẹ nó! Ai cho anh can đảm đẩy, anh còn dám vác mặt đến đây à?” Lâm Kiều vừa nghe Trần Hạo nói chuyện, nổi giận đũng đùng ngay.

‘Vừa mắng vừa mía mai.

Ngọn ngưồn của câu chuyện này, là do đâu mà nên? Chẳng phải là vì thẳng trai bao nghèo hèn này hả? Nếu như không phải vì anh thì Triệu Nhất Phàm có mất mặt muốn đi toilet không? Nhất Phàm không tức giận đến toilet thï mình đâu cần phải đi theo? Nếu hai người không đi thì làm sao có thể làm người có gia thế như Từ Vệ tức.

giận? ‘Cho nên đầu số thủ phạm, là Trần Hạo.

Còn dám vác mặt đến? Lâm Kiều nhảy từ trên giường xuống, giơ tay lên tát Trần Hạo, thằng khốn nạn này, cô ta hận thấu xương, “BốpI” Tiếng tát lại không vang lên như dự kiến.

Tay cô ta đi được một nửa đã bị Trần Hạo chụp được.

“Lâm Kiều, cô dú rồi đẩy!” Trần Hạo đập tay cô ta xuống đất một cách tàn nhân.

Trần Hạo hiền, rất rất hiền, nhưng không phải không biết tức giận.

Năm lần bảy lượt bị cô gái này sỉ nhục khinh bị, còn tát mình vài cái.

Dương Hạ là bạn gái cũ của minh, có đánh mình thì mình cũng không nỡ đánh.

lại.

Nhưng Lâm Kiều cô thì là cái gi? Cho nên lửa giận tích tụ trong lòng Trần Hạo đã bộc phát.

“AAAI Anh dám đánh tôi?” Lâm Kiều phát điên, ngồi dưới đất, đôi mắt đỏ rực, khóc la.

“Được rồi được rồi!” Nhóm Từ Hà vội vàng khuyên Lâm Kiều Triệu Nhất Phàm ngẩng đầu lên nhìn Trần Hạo, cười lạnh nói: “Trần Hạo, cậu cố ý đến đây chế giễu chúng tôi đúng không?” Bây giờ Triệu Nhất Phàm chán ghét Trần Hạo.

Nhưng không giống như Lâm Kiều.

“Nhất Phàm, Lâm Kiều, lão Trần nghe nói các cậu gặp chuyện nên đến thãm các cậu, sao lại đến đây chế giều cơ chứ!” Dương Huy không chịu nổi nữa, nói.

“Ha ha, không đến đáy chế giễu thì đến đây làm gì? Tôi phát hiện anh ta làm.

trai bao nên chắc chắn anh ta hận tôi, tôi hiểu anh ta quá mà, nói thật, lúc trước tôi còn muốn theo đuổi anh tạ!” Lâm Kiều nhảy lên máng.

Đúng là Lâm Kiều hiểu rõ quá khử của Trần Hạo, muốn theo đuổi Trần Hạo.

Mắt thấy Lãm Kiều lại muốn đánh Trần Hạo.

Ngay tại lúc này, điện thoại Triệu Nhất Phàm vang lên.

“Ba, mọi chuyện thế nào rồi? Người mà ba mời nói thế nào vậy ba” Triệu Nhất Phàm nôn nóng hỏi.

Mà lần này, Lâm Kiều hoàn toàn im lãng, chú ý lầng nghe.

Bãy giờ chỉ có thể dựa vào quan hệ của nhà Triệu Nhất Phàm.

“Ba, ba đừng buồn quá, ông ấy bận thế nên chắc là bận thật, ba đứng suy nghĩ gi nhiều. Dạ dạ, bây giờ con đang ở ký túc xá, có bạn con đến thãm con. Con không đói, chưa ăn cơm đâu, chẳng có khẩu vị gì hết. Hả? Dạ được, để con hỏi các cậu ấy xem…” Nói xong, Triệu Nhất Phàm cúp máy.

‘Cö hơi thất vọng, nói: “Ba tớ đến nhà hàng, vốn đĩ muốn nhờ một người nói giúp vài cu nhưng người ta nói bận nên tìm cớ từ chối, bây giờ ba tớ gọi tớ đến nhà hàng đó, bởi vì đã gọi rất nhiều thức ăn mà lại không hủy dược nên mọi người đi chung đi, xem như mọi người ãn trưa với tớ” Nói xong lại nhìn về phía nhóm Dương Huy: “Dương Huy, các cậu cũng đi chung.

đi. Ấy da, tớ nghĩ kỹ rồi, cử buồn phiền như vậy mãi cũng chẳng có tác dụng gì, cùng lắm thì, ngày mai tớ đích thân đi cầu xin Từ Vệt”

“Nhất Phàm, cậu?” Tất nhiên Từ Hà hiểu ý của Triệu Nhất Phàm, muốn ngăn cản nhưng lại không tiện nói gì.

Trữ chuyện đó ra thì còn biện pháp gì nữa? Đám con gái đi xuống lầu.

Bây giờ Triệu Nhất Phàm rất bất lực, chỉ muốn đến bên cạnh ba mình.

Mà nhóm Lâm Kiều cũng sẵn sảng đi chung. Bởi vì bây giờ có người lớn, ít nhất sẽ làm các cô cảm thấy an toàn. Hơn nữa, kinh nghiệm của người lớn phong phú, sao lại không mạnh hơn nhóm thanh niên trẻ như các cô được.

Dương Huy không tiện từ chối nên tất nhiên cũng đi theo.

Mà bất ngờ là lần này Trần Hạo đã không rút lui.

‘Yên lãng đi theo sau.

Chuyện hôm nay, cho dù nói thế nào cũng đã gấp phải rồi, làm sao có thể mặc.

kệ không quan tâm được đây!

‘Công ty nhà Triệu Nhất Phàm là Công ty truyền thông.

Lợi nhuận hãng nấm khoảng sáu bảy triệu.

Không được xem là cao nhưng cũng không tê.

Vị trí nhà hàng được chọn là một nhà hàng trong khách sạn sang trọng, chờ sau khi nhóm Trần Hạo bước vào, đúng là đã có một bản thức ăn và rượu rất xa xỈ.

Thật đảng tiếc khi người thực sự muốn mới lại không đến.

“Nhất Phàm, các con đến rồi!”  Triệu Cương đứng lên cười gượng. Bây giờ con gái gặp rắc rối lớn như vậy, công ty thì bị chèn ép, ví dụ như cậu Vệ đã nói lời tàn nhãn răng có thể công ty sẽ đóng cửa trong vòng một tháng,  Mười mấy năm tâm huyết đã vỡ tan.

Bãy giờ chỉ có thể cười gượng cho vui.

“Chào bác trai, chào bác gái!”  Mọi người cùng chia ra chào.

“Nhất Phàm, hôm nay ba muốn hỏi con, chẳng phải lúc trước con đã nói con có một người bạn rất tài giỏi, quan hệ rất rộng há, hôm nay người bạn đó có đến.

không?”  Triệu Cường nhớ vải ngày trước con gái có nói rẫng con có một người bạn quen với sơn trang suối nước nóng.

Cho nên Triệu Cường mới hỏi như vậy.

Nếu người đó có thể giúp đỡ thì chẳng phải sẽ dễ dàng hơn nhiều hay sao.

“Đến, nhưng mà ba à, mọi chuyện không như ba nghĩ đâu, quan hệ của cậ  không phải như lúc con nói.

‘Sắc mặt Triệu Nhất Phàm rất hờ hững.

Hôm nay Tiần Hạo có đi theo hay không, cô ta cũng không tỏ thái độ rõ ràng.

“Hữ, Nhất Phàm, chị còn giữ thể diện cho người ta làm gị. Đúng đó bác trai, lúc  trước, tụi con cứ nghĩ Trần Hạo rất tài giỏi, quan hệ rộng nhưng bây giờ tụi con đã biết, cậu ta là một thẳng trai bao được người ta nuôi thöi, Vậy nên mới có.

thế tự do ra vào sơn trang, lại côn không phải chỉ có một người nuôi!” “Nhìn thì giỏi đấy nhưng mà hèn hạ, người ta sẽ không giúp chúng ta đâu!” Lâm Kiều đứng lên mắng.

Thật ra mắng xong là hơi hối hận ngay.

Sai rồi!  Hình như cô ta đã quên chuyện này, phải biết rằng, Trần Hạo của trước kia, có thể làm người như Lý Phi Hồng phải khom lưng xin lỗi mọi người.

Cho thấy rắng quan hệ cúa Trần Hạo rất rông  Nếu như anh đi tìm tình nhân của anh, nói không chừng sẽ giải quyết được.

chuyện này!  Ây da, lúc đó Lâm Kiều cũng nghĩ đến điều này.

Những quan trọng, Trần Hạo không phải là cậu ấm đại gia như cô ta tưởng tượng, đã từng hy vọng quá nhiều nên thất vọng cũng nhiều.

Lăm cho cảm xúc của Lâm Kiều bất ổn, không để ý đến chuyện này.

“Thì ra là vậy!” ‘Vợ chồng Triệu Cường nghe vậy, ánh mắt buồn bã ảm đạm.

Hôm nay là lần đầu tiên họ gập Trần Hạo, không ngờ cậu thanh niên nhìn thỉ thư sinh này lại dơ bẩn hèn hạ đến thế.

-Thật lòng không biết tại sao cô con gái xinh đẹp của mình lại làm bạn với loại người như vậy?  Sắc mặt của vợ chồng Triệu Cường có hơi không vui.

Trần Hạo ngồi ớ đãng kia, không nói câu nào.

Quay mâm ấn cơm.

Rất nhiều món ãn ngon, Trần Hạo thật sự đói bụng.

Nhìn thấy cảnh này, sự chán ghét trong mắt của vợ chồng Triệu Cường càng đâm nét hơn.

“Nếu cậu đói bụng gì cứ gọi một phần cơm té rồi ãn đi!”

Mẹ của Triệu Nhất Phàm là một người phụ nữ cao gầy, cực kỳ xinh đẹp.

Mặc dù năm nay đã gần bổn mươi nhưng khi nhìn thì trẻ trung như chưa đến hai lãm tuổi.

Lân da cực kỷ trắng.

Giờ phút này, bà ta khoanh tay, lạnh lùng nói. Cơm tẻ, nói thẳng ra là cơm trắng, ©ổ ÿ sỉ nhục Trần Hạo.

“Hữ, đúng rồi, cử ấn cơm trắng là được, đúng là ngu ngốc, đã là lúc nảo rồi mà chỉ biết ăn thôi!        “Các cậu nói xem cậu ta đến đây làm gì? Chẳng giúp được gì mà chỉ biết ân nhờ uống nhờ, mặc dù được bao nuôi nhưng vẫn không mất đi sự hèn hạ tận trong xương tủy, có thể ãn miễn phí là sẽ ăn miền phí!”  “Đúng là không biết những người đó nghĩ thế nào mà lại đi nuôi một thâng trai bao như thế này!”  Lâm Kiều dẫn đầu nhóm nữ sinh, ngay lập tức sĩ nhục Trần Hạo.

Trần Hạo thầm cười gượng.

Mắng đi, cứ mắng cho thỏa thuê đi, sớm muộn gì cũng cỏ lúc các người phải khóc.

“Rầm!”  Lúc này, cửa phòng chợt mớ ra.

Một người đàn ông trẻ trung mặc tây trang mở cửa bước vào.

Thoạt nhìn khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, quần áo rất trang trọng.

Anh ta vừa bước vào, ngay lập tức, vợ chồng Triệu Cưỡng tỏ ra cung kính, đứng.

lên.

“Tiêu Nham, bên Triệu Xứ nói thế não?”  Người đàn ông trước mặt là thư ký của Triệu Xứ, là con trai của em họ hàng xa của vợ Triệu Cường.

Dù sao cũng có chút quan hệ Là anh họ hàng xa của Triệu Nhất Phảm,

Đúng là Triệu Cương đã nhờ anh ta, muốn thông qua mối quan hệ với Triệu Xứ, khơi thông một chút, ít nhất không thể để công ty cứ đóng cửa thế này.

Tiêu Nham cười gượng lắc đầu.

“Dượng, ngại quá, ban nãy Triệu Xứ cũng dùng cơm ở đây, vốn dĩ cháu cứ nghĩ ông ta sẽ xuống đưới nhưng hôm nay Triệu Xứ cũng phái đi với một vị khách quan trọng. Thật sự rất bận rộn, báo sớm với dượng là không cần phải đợi ở đây nữa!”     “Dượng biết Triệu Xứ sẽ không đến đây nhưng mà Tiêu Nham, dượng có thể lên đó được không, ít nhất là kính một ly rượu, thể hiện thành ý của chúng ta!”  Nét mặt Triệu Cương đau khổ.

‘Ông ta biết như vậy thì sẽ không lịch sự.

Nhưng thật sự không còn cách nào khác, nếu ông ta không thể móc nổi được.

quan hệ này.

Đắc tội với ông trùm trong Kim Lãng, mình sẽ xong đời ngay.

‘Cho nên, Triệu Cương đang giấy dụa hấp hối.

“Đúng đó anh Tiêu Nham, nếu anh có thể giúp thì nhất định phải giúp gia đình em”  ‘Giờ đây, Triệu Nhất Phàm luôn lạnh lũng cũng không thể không cầu xin Tiêu Nham.

Tiêu Nham chí thớ dài: “C6, dượng, cháu hiểu tâm trạng cúa mọi người nhưng thật sự không được! Chỉ bằng chờ sau này có thời gian, cháu lại hỏi giúp mọi người”  Nói thì nói vậy.

‘Nhưng nếu không thể xử lý chuyên hôm nay thì nào còn sau này.

Triệu Cương cũng nhận ra.

Không phải Triệu Xứ bận không đến được mà là không muốn giúp đỡ.

Dù sao tắc rối lần này quá lớn, đây là nhà họ Từ đó.

Nhìn tia hy vọng cuối cùng tan biến.

Sắc mặt của mọi người đều trở nên m đạm.

“Tinh yêu anh dành trọn nơi cuối chân trời rộng lớn. Non cao vời vợi có hoa nở dưới chân ta đi. Giai điệu thế nào mới là giai điệu uyển chuyển nhất. Tiếng ca thể nào mới là tiếng ca thoải mái nhất”  Lúc này, nhạc chuông bài “Bản sắc dân tộc rực rỡ nhất” của điện thoại Trần.

Hạo vang lên,  Trời! Không biết là thiết lập từ khi nào nữa! Sao lại thành thế này!  Mà ca khúc dùng để nhảy quảng trường này làm bầu không khí trong phòng tiêng trở nên bối rối.

Khóe miệng Triệu Cương run rẩy,  Nhóm Triệu Nhất Phàm, Lâm Kiều thì nhìn Trần Hạo với ánh mắt cực kỳ khinh thường,  “Mẹ ơi, người kiếu gì thế này, quê mùa quá đi!”  Lâm Kiều quát lên.

Bên kia, Trần Hạo đã nhấc máy.

Là số lạ.

“Alo?”  “Lâ cậu Trần đúng không ạ?  Đầu bên kia là giọng nói của một người đàn ông trung niên.

Trần Hạo vừa nghe là biết, chẳng phải đây là giọng của Hoàng Vĩ Dân à.

Cục trưởng Cục quản lý kinh doanh – Hoàng Vĩ Dãn!  “Là tôi”  “Gọi điện thoại cho cậu, tôi có hơi mạo muội nhưng mà là thế này, cậu Tiần.

Hôm nay, chúng tôi và những người quản lỷ của các khu vực khác nhau chuẩn.

bị thảo luận về những khu vui chơi mà cậu đã đầu tư và vấn đề thành lập công  in hói cậu một câu, cậu có thời gian không ạ, nếu cậu có thời gian, chúng tôi đều hy vọng cậu có thế đích thân đến đây!”

Hoàng Vĩ Dân cười nói, *Öồ,cót” “Trần Hạo thầm nghĩ đã được kha khá rồi nên qua xem thử.

“Vậy thì tốt quá, cậu Trần, bây giờ chúng tôi đang ở Khách sạn Phượng Hoäng, cậu ở đâu, tôi để tài xế đến đón ngài?”  *À? Khách sạn Phượng Hoàng? Bảy giờ tôi cũng đang ở Khách sạn Phượng Hoàng đây!”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!