Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 53 +54

trước
tiếp

chương 53 +54

Cả một khu phố thương mại to như vậy mà trong mắt của cậu Trần còn không ra cải rắm gì cả sao? ‘Cậu Trần này rốt cuộc khủng đến mức nào? ‘Các cõ gái cùng nhóm Giang Vi Ví đã bị tin tức này mê đến điền đảo, nếu người nào trở thành bạn gái của cậu Trần, vậy thì tốt biết bao nhiêu.

“Nhưng mà cậu Trang, có phải cậu đã quá đề cao nhà họ Trần rồi hay không?” *Nếu là một gia tộc lớn, chúng ta ít nhiều cũng đã nhìn thấy tin tức về họ ở trên mạng rồi chứ?” Có vải cô gái không quá tin tưởng những lời vừa rồi.

Trang Cường cười cười: “Thứ mọi người thường xuyên nhìn thấy không nhất định là thứ tốt nhất, mọi người thử nghĩ mà xem, những tập đoàn hiện đang rất có tiếng trên mạng, vậy thì tập đoàn lớn đứng sau lưng úng hộ bọn họ sẽ là một tồn tại như thế nào? Cho nên, đứng sau môi một công ty lớn đều có một tập đoàn tài chính làm chống lưng, những người này, chính là những gia tộc lớn bình thường mọi người sẽ không bao giờ nghe đến tên mà tôi đã nhắc đến.

trước đói” “Shhh… cũng rất có lý!” Nhóm các cô gái lúc này mới hoàn toàn tin phục.

Reng reng reng! Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.

‘Vương Tuệ Mãn đi đến ngó qua số điện thoại hiến thí trên màn hình, tức khắc cả kinh: ‘Là điện thoại của hiệp hội quản lí thị trường ZFI” Trong lòng Vương Tuệ Mẫn bông chốc tràn ngập bất an.

Công ty đích thật bởi vì thiếu hụt tài chính mà xém chút đến bờ vực phá sản, nhưng mới vừa rồi, tập đoàn thương mại Kim Lãng đã tuyên bố muốn đầu tư Vào công ty nhà họ Tô.

Hiệp hội quản lí thị trường lại chọn đúng lúc này để gọi điện đến, không phải là muốn kê khai tải sản của công ty đấy chữ? Phải biết rằng, ngân hàng cho vay vổn xoay vòng của bà ta không hề nể tình nghĩa, Vòng quay vốn lưu động của công ty vừa gặp vấn đề, phía ngân hàng đã lập tức thông báo cho bên cục quản lí kinh doanh.

Hiến nhiên, nguyên tắc này ai ai cũng đều rõ.

Tất cả mọi người lập tức dừng trò chuyện, lẳng lặng chờ đợi.

“Cám ơn cục trưởng Hoàng, vâng vãng vâng, cắm ơn ông đã cổ vũ và ủng hộ công ty chúng tôi! Vâng, chào ông!” Sau đó, mọi người nghe thấy Vương Tuệ Mẫn vừa kích động vừa hưng phấn nói một tràng.

Tất cả đều không hiểu đang xảy ra chuyện gì.

*Là cục trưởng Hoàng sao?” Cha của Tô Đồng Hân ngạc nhiên hỏi.

Đối với doanh nghi hãi vô cùng to lớn.

nhỏ như nhà bọn họ, cục quản lí thị trường là một nỗi sợ Nghe giọng điệu của Vương Tuệ Mắn thì biết đây là chuyện vui chứ không phải tin buồn, “Đúng vậy!” ‘Vương Tuệ Mẫn lập tức kích động thuật lại những lời chúc của cục trưởng Hoàng vừa nãy.

“Xem ra đúng thật do cậu Trần nhúng tay vào vụ này, nếu không mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy!” “Cậu Trần quá nhiên có năng lực phi phàm!” ‘Đám người Tô KÌ sùng bái nói.

‘Chuyện này có thể nói là đã khơi dậy lòng tò mò của không ít người, cậu Trần bí ẩn này rốt cuộc là ai? Lại nói đến mấy ngày kế tiếp, Trần Hạo lại im hơi lãng tiếng. Tất nhiên, anh cũng đem theo thẻ mua sắm trị giá hai mươi triệu nhân dân tệ mà chị gái đã đưa, tiêu hết sạch sành sanh một triệu tệ còn lại.

Mua cho bản thân một ít quần áo hàng hiệu, cộng thêm đồng hồ và một ít đồ dùng linh tỉnh khác.

Trong khoảng thời gian đó, Dương Hạ có gọi đến một lần, muốn vay Trần Hạo ít tiền nhưng đã bị anh thẳng thừng từ chối.

Tất nhiên không phải do Trần Hạo lòng dạ độc ác, anh chỉ muốn để Dương Ha.

học được một bài học: ‘Chỉ chăm chăm theo đuổi tiền tài không có ích lợi gì, có đôi khi bạn tưởng đã.

chiểm được một thứ gì đó, thực tế lại đánh mất càng nhiều.

Anh thật sự không hi vọng Dương Hạ tiếp tục u mê như vậy.

Cứ vậy rồi cũng sẽ có một ngày cõ ta đánh mất chính mình.

Sau khi Dương Hạ bị Trần Hạo từ chối, mấy ngày liền không có tin tức gi.

Trền Hạo tập trung chuẩn bị cho kì thỉ lấy bằng lái ö tô B2 của mình.

“Đang làm gì thế em giai?” Hôm nay là thứ báy, Trần Hạo đang nâm trên giường đọc sách, bọn Dương Huy lại rủ nhau ra ngoài chơi hết rồi.

Đúng lúc nhàm chán, chị gái Trần Hiểu của anh đột nhiên gọi điện đến.

“Em đang đọc sách thôi chị! Có chuyện gì a?” Trần Hạo thấy khá là đau đầu với người chị gái mình.

ống hách kiêu ngạo này của Nhớ trước đây, nhà nghèo khó, vì muổn mua một que kem mã anh bị chị gái đánh cho một trận, mâng mình không biết nghe lời.

Hiện giờ thì ngược lại, giáo dục khác nghiệt kết thúc, tiêu không hết tiền vân bị chị gái mắng không ngóc đầu lên được.

Trần Hạo nghĩ đến đây, phát hiện cuộc sống quả là một vở kịch đầy xung đột mang tính bất ngờ.

Còn có cảm giác như đang năm mơ vậy đó.

“Ừ, chị vừa kiểm tra qua thẻ mua sắm của em, đúng là đã tiêu hết toàn bộ số.

tiền trong đó, ha ha, tốt lầm tốt lầm, chị nghe Chấn Quốc nói, em còn cỏ tiến bộ.

rất lớn, đã học được cách sử dụng nguồn lực của gia định đầu tư vào một cóng.

ty nhỏ rồi!” “Chị tìm hiểu rồi, em giúp doanh nghiệp nhỏ kia là vì đế ý con gái nhà người ta đúng không? Chuẩn bị tìm cho chị một cõ em dâu hả? Hi hit”

Trần Hiểu cười giỡn nói.

Mấy ngày nay Trần Hạo vẫn giữ liên hệ với Tô Đồng Hân, quan hệ hai người.

cũng rất mở ám, hầu như cö việc gì Tô Đồng Hân đều chia sẻ hết với Trần Hạo..

Trần Hạo cũng hết sức vui vẻ tân gầu với cô ẩy.

Nhưng càng chuyện trò, Trần Hạo lại cảng không muốn bước thêm một bước, tiến đến theo đuổi Tô Đồng Hân.

Không ngờ tín tức này đã truyền đến tai chỉ gái.

“Không có mà!” Trần Hạo cười gượng nồi.

“Khu khụ, không đùa em nữa, chỉ là nhìn em bắt đầu quan tâm đến chuyện đầu tư, chị mới nhớ đến một việc, vừa lúe chị tính đầu tư xây dựng một vài trường học, khu mua sắm gì đó ở Kim Lãng, nhưng chị lại nghĩ, chẳng bằng để em thử: một lần, việc này em làm giúp chỉ đi!” Trần Hiểu vô tư nói.

*Ø? Nhưng bà chị của tôi ơi, em đâu có hiểu gì về đầu tư đâu? “Không hiểu mới để em học, không sao cả, Lý Chấn Quốc sẽ sắp xếp nhân viên chuyên nghiệp giúp đỡ em, hơn nữa đều là những người có năng lực cao siêu, vừa lúc em cũng nhân cơ hội này, học tập nên sử dụng tài sản như thế nào, miễn cho về sau lại không qua được cửa ải quan trọng nhất, đến lúc đấy thì ông ba cũng không có cách nào cứu em…” “Cái gì mà cửa ải cuối cùng?“ Trần Hạo bây giờ mới muộn màng phát hiện, lời chị gái nói cứ quái quái thể nào đó.

Hơn nữa, từ lúc đầu chị gái gửi tiền cho anh, đến việc giao nhiệm vụ bắt anh phải trong một khoảng thời gian tiêu hết tối thiểu hai trăm nghĩn, hai mươi triệu tệ gì gì đó…

Không giống như chị ấy thừa tiền quá hóa điên, càng giống như có một mục đích nào đấy.

Hiện giờ xem ra, quả nhiên là như vậy! *Không có gì không có gì, có một số chuyện em không cần biết đến, bây giờ không nên tô mò làm gì, em cứ theo lời chị nói mà làm đi, quãng thời gian về sau, tập trung vào việc đầu tư một chút, lĩnh vực giáo dục, giải trí, tóm lại em.

nghĩ ngành nào kiểm được tiền thì cứ làm, về phần danh nghĩa nhà đầu tư, cứ lấy tên của tập đoàn thương mại Kim Lăng ra dùng, tiền cũng lấy từ tập đoàn luôn!” Trần Hiểu nói xong, lại dặn dò thêm vài câu bảo anh trân trọng cơ hội nây, mới yên tâm cúp điện thoại.

Trần Hạo không biết làm sao vò đầu bứt tai.

Anh thật sự không hiếu mấy thứ đó.

Đúng lúc này, di động vừa buông khỏi tay lại vang lên một lần nữa.

Anh cầm lên nhìn, là cuộc gọi từ con người của công việc Lý Chấn Quốc.

“Cậu Trần, đang bận gì sao? Nếu không bận cậu có thể đi một chuyến đến sơn trang hay không, cục trưởng Hoàng của hiệp hội quản lí thị trường, bộ trưởng.

Tống cúa Bộ Giáo dục và không ít nhân vật nổi tiếng của các giới đều đã ở đây, họ đều muốn được gặp mặt cậu một lần!” *Cũng không có việc gì bận, được rồi, em sẽ đến ngay!” Từ chối đề nghị cử xe tới đón của Lý Chấn Quốc, Trần Hạo tự mình bắt taxi đến đó.

Làm quen nhiều người hơn, giao thiệp với nhiều người hơn, phù hợp với hỉ vọng.

näng bản thân cúa Trần Hạo.

Ngồi trên xe, Trần Hạo nghĩ tới việc sắp thì được bảng lái ô tô, nghĩ đến việc.

bằng lái đến tay, anh có thể tự mình lái xe, Trần Hạo thật vô cùng trồng chờ.

bao lâu đã đến sơn trang suối nước nóng.

Trần Hạo quen nẻo quen lối mà đi vào bên trong sảnh lớn.

“Chào ngài, xin ngài dừng bước một chút, cho hỏi ngài có hẹn trước không ạ?” Không ngờ, Trần Hạo vừa bước vào đã bị nhân viên tiếp tân chặn đường.

Chủ yếu là nhân viên nhìn kiểu gì cũng không thấy anh giống người có khả năng đến mấy chỗ cao cấp thể này để vui chơi.

Nghe thấy giọng nói của nhân viên nữ này, Trần Hạo giật mình quay ngoắt đầu lại.

Bốn mắt nhìn nhau.

Người nhân viên đó cũng bất ngờ đến mức há hốc miệng.

“Trần Hạo?” *Dương Hạ?” “Tại sao lại là anh?“ “Sao cô lại ở đây?”

Trần Hạo thấy Dương Hạ trở thành nhân viên tiếp tân trong sơn trang thì thật sự rất bất ngờ.

Chẳng trách mấy ngày nay không thấy bóng dáng của cô ta, hóa ra là đến đây.

Nhưng mà phần nhiều, Trần Hạo cũng mừng thay cho Dương Hạ.

Nói thế não đây, tuy rằng thái độ bây giờ của Dương Hạ với anh ta là căm ghét, nhưng mà sau khi Dương Hạ trải qua việc lần này không có cảng sa đọa, mà lại chủ động tìm một công việc.

Nỗ lực làm việc kiếm tiền.

So với những kết cục khác, Trần Hạo càng hi vọng nhìn thấy kết quả như trước.

mắt, “Trần Hạo, anh đến đầy làm gì? Đây là nơi mà anh có thể đến hay sao? Anh mau mau đi ra ngoài cho tôi! Dương Hạ lạnh lùng nói *Ê! Tiểu Hạ, người quen của cô sao?“ Hai ba nhân viên nữ tuổi tác xấp xỉ Trần Hạo, đứng chung một nơi với Dương Hạ cùng nhau đi tới Hiển nhiên, các cô cũng giống như Dương Hạ, sinh viên năm ba phải đi thực tập, bèn nghĩ đến sơn trang làm việc kiếm lấy một khoản thu nhập.

‘Chủ yếu là bọn họ nghe nói ở trong nảy có thể làm quen được rất nhiều người tai to mặt lớn.

‘Cho nên khi nhìn thấy Trần Hạo, trên mặt bọn họ đều có về ngờ vực.

Nhìn cách người nảy ăn mặc không giống như lả kiểu cậu ấm con nhà giảu, cho nên đầu tiên bọn họ nghỉ ngờ anh đến để mở mang tầm mắt.

Sơn trang có quy định, mấy người tạp vụ miễn vào! “Hữ! Tôi tất nhiên có quen người này, anh ta chính là tên bạn trai cĩ mà tôi kể!” Dương Hạ dùng về mặt u oán trừng mắt lườm Trần Hạo.

“Gì cơ, Hạ Hạ, anh ta chính là tên khốn sau khi trúng số thì đá cậu, hơn nữa còn.

ăn chơi đến không biết trời đất đó á? “Ôi trời, với cái điệu bộ thấp hèn nây của anh ta, trúng được xổ sổ liền sướng đến phát rồ rồi? Trên đời này, không biết có bao nhiêu cậu ấm giàu có tài giỏi hơn anh ta, ví dụ như câu Khang đó, người ta giàu như vậy nhưng cũng đâu có ăn chơi trác táng, có người ý, tầm thường từ trong xương rồi!” “Sao có thể đem so sánh người này với cậu Khang được chứ, Hạ Hạ, may cậu sớm nhìn thấu bộ mặt thật của tên khốn này, không trao đi trinh trắng của mình cho hân, nếu không cậu phải hối hận đến phát khóc mất..” Mấy cô gải xinh đẹp không hề khách khí buông những lời mía mai Trần Hạo.

Thân thế cúa các cô ấy có thể không hề cao quý, nhưng mà, bây giờ bọn họ đều làm việc ở sơn trang suối nước nóng, trong khoảng thời gian này cũng đã làm quen được không ít nhân vật có tiếng tăm.

Tâm mắt được nắng cao, tính tình cũng kiêu ngạo không ít.

Đối với kẻ tầm thường vô dụng như Trần Hạo, các cô tất nhiên không cần kiêng đê làm gì! Trần Hạo bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Anh đang định hỏi thăm chỉ gái Trịnh Duyệt trước kia tại sao lại không có mặt.

Lễ nào xin nghỉ việc rồï? Nhưng giờ lại phải hứng chịu tràng cười chê của mấy cô gái đến mức không cất lên lời.

Dương Hạ thật biết cách cho mình gánh tội thay cô ta, chẳng lẽ không phải là cô ta phán bội mình sao? Nhưng Trần Hạo bảy giờ đã lười phải tranh cãi vấn đề này với cổ ta.

Mặc kệ Dương Hạ có lấy cớ gì đi nữa, hai người cũng đã chia tay rồi.

Trần Hạo tuy còn sót chút tỉnh cảm phức tạp với Dương Hạ, nhưng tuyệt đối không có ý định gương vỡ lại lành gì đầu.

Vậy nên, cô ta nói gì đều không quan trọng! “Trần Hạo, tôi nói cho anh biết, đừng nghĩ trúng số là t: thật sự sai rồi, thời điểm mới vào năm nhất, là do tôi khờ khạo, anh giá vỡ vịt đối tốt với tôi, tôi vì quá cám đông mà đồng ý đến với anh. Ha ha, sau đồ tôi lại yêu tên Lục Thần kia, tôi cảm thấy anh ta tài giỏi hơn anh, có thể biến tôi thành một cô công chúa hạnh phúc, nhưng kết quá thì sao?” “Dương Hạ tôi trước kia đũng là ếch ngồi đáy giếng, ánh mắt thiển cận đến ©hương 54 Tôi thật sự là con nhà giàu mức này, đến tận khi tôi tới sơn trang suối nước nóng, anh biết không, giống như mở ra một thế giới mới trước mặt tôi vậy, anh đừng nói là trúng số một triệu tệ, cho dù là năm triệu, mười triệu, trong lòng tôi, anh vẫn mãi chỉ là con giun con đế, một tên nhà giàu mới nổi mà thôi!” “Vậy nên, trăm ngân lần đừng tưởng rằng bản thân rất tài giỏi, trong mắt của Dương Hạ tôi, anh chính là một tên khốn kiếp!” Dương Hạ kích động gào thét.

Mấy hôm trước, cô ta nợ Lục Thần một trăm nghìn tệ, cô ta hạ minh cầu cứu Trần Hạo, điều kiện là hai người làm hòa, hơn nữa bản thân sẽ hoàn toàn thuộc.

Về anh ta.

Nhưng mà, cô te bị Trần Hạo cự tuyệt, Tên mạt hạng Trần Hạo từng bị cô ta đá bổng chốc trở nên giảu có.

Dương Hạ vô cùng xấu hổ và giận dữ.

Hiện giờ, nhân cơ hội này, cô ta phải trút hết tất cả nôi phần uất bấy lâu nay trong lòng mình ra.

Tên Trần Hạo kia là cái thá gì! Có gi đặc biết hơn người chứt “Hữi Tên khốn mau cút đi, còn không đi, tôi gọi bảo vệ đến đánh chết anh!” Mấy cô gái lạnh lùng nói: “Đây đâu phái chỗ ai thích thì đến… Kia! Hạ Hạ, các cô nhìn kia, cậu Khang đến rồi!” Đang mia mai Trần Hạo, bọn họ đột nhiên hãng hái chỉ tay ra hướng cửa.

‘Chỉ nhìn thấy một chiếc xe sang từ từ dừng lại.

Một chàng trai trẻ tuổi tuẩn tú bước xuống tử trên xe, trên người mặc một bộ.

âu phục màu lam, một tay đút trong túi quần, tư thế hiên ngang bước vào.

“Cậu Khang!” ‘Đám nhãn viên tiếp tân nữ nhiệt tình vẫy tay.

‘Còn Dương Hạ lại tỏ ra vô cùng dè dật, vô cùng dịu dàng e thẹn.

*Hạ Hạ, các cô đang bận gì vậy…”

Cậu Khang bước tới chỗ mấy cô gái, tươi cười hỏi han.

“Đâu có bận gì đâu cậu Đỗ Khang, bọn em chỉ đang ngăn cản một tên khố rách áo ôm không biết chui từ đầu ra, tránh cho anh ta thừa dịp lén vào, quấy rầy mấy vị cha chú của anh đang ở phía bên trong bàn công chuyện!” Dương Hạ vừa đáp lời, vừa kín đáo nép vào bên người Đỗ Khang.

Đỗ Khang öm hở vòng eo của Dương Hạ, lúc này mới liếc mắt sang Trần Hạo.

đang đứng ở một góc.

“Tên đầu đường xỏ chợ từ nơi nào đến, đây là nơi ai muốn đến thì đến hay sao? Mau cút ra ngoài!” Đỗ Khang chỉ tay vào Trần Hạo lớn tiếng quát.

Gòn Tần Hạo thì đã sững sờ.

‘Đương nhiên không phải bị Đỗ Khang dọa cho sợ.

Mà là bị Dương Hạ làm cho bất ngờ.

Xem ra anh đã hiểu lầm cô ta, vốn tưởng trải qua chuyện vừa rồi có thể khiến Dương Hạ bỏ đi cái thói nịnh hót tham tiền.

Nhưng không ngờ rằng lại càng trầm trọng thêm.

‘Cð ta đến sơn trang đâu phải làm việc, hóa ra là đến để câu một con rùa vàng.

Ki thực vừa nãy nghe thấy những lời cười nhạo của nhóm người Dương Hạ, Trần Hạo không định tiết lộ thân phận của bán thán.

Như vậy còn có thể chữa lại cho Dương Hạ một đường lúi.

Nhưng mà việc đã đến nước nây, Trần Hạo quyết định không cần phải giấu giếm gì nữa.

“Dương Hạ, có một việc tôi đã giấu cô rất lâu rồi, hôm nay tôi quyết định lật bải tất cải” Trần Hạo cười nhạt một tiếng.

“Ö, lật bài? Trần Hạo, anh thì bài gì đáng để lật chứ? Đừng có bảo là thật ra anh là con õng cháu cha, một người giàu có nhưng luôn giấu giếm thân phận nha! Ha ha ha, nếu thật sự như vậy, Trần Hạo, tôi sẽ hối hận lâm đấy!” Dương Hạ cọ cọ người vào cậu Khang ở bên cạnh, trên mặt không che giấu vé hương 5A Tôi thật sự là con nhà giảu châm chọc.

“Đúng vậy, tôi thật sự là con nhà giàu, chuyện này, mãi đến ba ngày sau khi chúng ta chia tay tôi mới được biết, hóa ra mình lại là con nhà giàu, lại giàu có như vậy, ha ha..” “Ha ha ha ha…” Dương Hạ cười phá lên.

*Trần Hạo, tõi phục anh rồi, tôi biết anh là người có lòng tự trọng cao, sợ nhất là bị người khác coi thường, nhưng tôi không ngờ bây giờ anh lại dối tr đến v: anh là con nhà giàu? Tôi nói cho anh biết, Dương Hạ tôi còn là con gái nhà t: phiệt đấ) *Thâng tồi này, vì thể diện đến lòng tự trọng tối thiểu cũng vứt luôn rồi, anh ta há, không biết xấu hổ tự nhận mình là con nhà giàu, không phải là trúng số một.

lần thôi sao?” “Các cô không hiểu, chắc là tên khốn này nhìn thấy Hạ Hạ của chúng ta hiện giờ xinh đẹp như hoa, còn lọt vào mất xanh của cậu Khang, cho nên sính lòng đố ky, mới nói bản thân là con nhà giàu, anh ta nói vậy chính là muốn Hạ Hạ quay về bên anh ta, sau đó lại bỏ rơi Hạ Hạ đế trả thù, loại thủ đoạn bẩn thiu.

này tôi nhìn thấy nhiều rồi!” “Dương Hạ, tôi thật sự là con nhà giảu, chuyện tới nước này tôi cũng không muốn tiếp tục lừa cô, tôi không chỉ có một ít tiền thôi đâu, bảy mươi phần trăm khu phố thương mại là tài sản cúa tôi!” Trần Hạo cười cay đắng.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!