Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 51 +52

trước
tiếp

“Trang Cường, sao các cháu quen nhau thế? Chao ôi, nhìn xem những đồ cháu mang đến này, mau ngồi đi!”  Mẹ của Tô Đồng Hân tên là Vương Tuệ Mẫn.

Là phó tổng giám đốc của công ty.

Cũng là một nhân vật có tiếng trên thương trường.

Đương nhiên bà ta hiểu rất rõ thực lực của nhà Trang Cường, tuy mấy hôm trước bị truyền ra tin anh ta nhân phẩm bại hoại, làm chuyện đê tiện, nhưng người trẻ tuổi mà, ai không có lúc phạm sai lầm đầu!  Huống hồ, gia đình của Trang Cường bây giờ đã lấn đến chiếm lĩnh địa bàn trên phố thương mại Kim Lãng r     Thực lực tầng lên rất nhanh.

Nếu lần này công ty có thể có được một khoản đầu tư tử phía gia định Trang ‘Cường, vậy nguy cơ tài chính của công ty không phải đã được giải quyết rồi sao?  Nghe câu hỏi của Vương Tuệ Mẫn, Trang Cường lạnh lùng liếc nhìn Trần Hạo: *Quen chứ, đương nhiên cháu quen cậu ta rồi! Cậu ta là người nổi tiếng ở trường đại học của Đồng Hãn mài”  Nghĩ đến mấy lần xấu hổ của mình đều bị tên Trần Hạo này nhìn thấy, đột nhiên Trang Cường thấy hận nghiển răng.

Anh ta lạnh nhạt nói một câu, sau đó ngồi xuống chiếc sofa ở chính giữa phòng.

Đương nhiên là Vương Dương đã từng nghe nhâc đến Trang Cường, hần cười tủm tÌm gật đầu,  ‘Còn Giang Vi Vi cũng mỉm người nhã nhãn với Trang Cường, hỉ vọng mình có thế thu hút sự chú ý của anh ta.

Dù sao thì, anh ta có làm nhiều chuyện quá quät hơn nữa thĩ cũng là một cậu ấm nhà giàu nổi danh của Kim Lăng.

‘Chẳng qua, ánh mắt của Trang Cường từ đầu chí cuối chỉ tập trung trên người Tô Đồng Hân.

Từ sau khi xảy ra chuyện đó, Trang Cường và Triệu Nhất Phàm coi như đã hoàn.

toàn cất đứt quan hệ rồi.

Thần bị cảnh sát bắt  Nhưng mà, quan hệ của cha anh ta ở trên thương trường rất rộng.

‘Vừa vặn, công ty của cha Tô Đồng Hân và công ty của cha anh ta có qua lại về lợi ích kinh tể.

Bản thân anh ta cũng từng thử hẹn Tô Đồng Hân ãn tối để bồi đập tình cám, nhưng đều bị Tô Đồng Hân thẳng thừng từ chối. Tô Đồng Hân trong mắt Trang.

‘Cường hoàn toàn là một nữ thần lạnh lùng,  Cô luôn không thèm để mắt đển anh ta.

Nhưng tình thế hiện giờ đã khác rồi, vừa nghe tin nhà họ Tô gặp rắc rối, Trang.

Cương đã nổi lên âm mưu.

Dù không giúp được thì vờ làm người tốt cũng chẳng thừa.

*Bác trai bác gái, chuyện là vầy, ba cháu biết chuyện của công ty nhà bác nên sai cháu đến thăm hỏi gia đình, lát nữa cháu sẽ gọi điện lại cho ba cháu, để eháu bàn với ba xem có thể giúp được gì cho nhà mình không. Hơn nữa có các.

bạn của Đồng Hân hôm nay đến đây đều là những người có khả năng, mọi người cũng chung sức chung lòng, cùng nghĩ cách giái quyết, không chừng có thể giúp gia định vượt qua cơn khốn khó này!”  Trang Cường cười cười nói.

“Đúng đó, con xem Trang Cường hiểu lòng người biết bao, ở đây xem như cô ‘Vương xin nhờ các cháu, mọi người ai có năng lực có thể giúp nhà cô chú móc.

nối một chút có được không!”  ‘Vương Tuệ Mẫn cảng nhìn Trang Cường càng thấy vữa lòng.

‘Còn mấy việc xấu Trang Cường lâm kia đã bị bà ta lờ đi, giờ phút này bả ta chỉ ‘cö một suy nghĩ, Trang Cường là con rể cúa mình thị tốt biết mấy!  Nghe xong những lời này, bọn người Vương Dương đều gật đầu tán thành.

*Cậu Trang nói rất đúng! Tuy rằng chúng tôi không so được với cậu Trang, nhưng có thể giúp bao nhiều thì giúp bấy nhiều vậy, dũ sao công ty nhà Đồng Hân cũng có sẵn rrền tảng tốt, chỉ là vấn đề quay vòng vốn gặp khó khăn mà thôi!”  “Đúng đó! Mẹ tôi có một người bạn làm phó tổng giám đốc ngân hàng, không chừng có thể qua đó mượn một ít tiền!”  Mọi người tức thì nhao nhao tranh luận, ai có tiền giúp tiền, ai có mối quan hệ thì gấp rút nhờ vả.

‘Vương Tuệ Mẫn nhìn thấy cảnh này, trong lòng vui như nở hoa,  Bà ta hiếu rõ mẩy người bạn học của Đồng Hản, không một ai có thân phận đơn gián cả, đều là những người có năng lực.

Có điều…

Khi Vương Tuệ Mân nhìn về phía thẳng nhóc tên Trần Hạo kia  Chỉ thấy anh tay cầm di động đứng một góc làm bộ bận bịu tìm tôi, ra vẻ vắt óc.

tính toán gì cơ chứ!  ‘Vương Tuệ Mẫn thấy ghét kinh khủng.

Từ lúc nào Đồng Hân lại quen loại người như thế này?  Hơn nữa cậu này lại có ÿ với con gái mình, chuyện này thật là còn kinh khủng, hơn cả phim kinh dị!  “Trần Hạo này, hôm nay chảu không có tiết học sao? Cô rất cảm ơn cháu đã đến đây thăm Đồng Hãn, nhưng cũng không thể để lỡ việc học của cháu được, nếu bận cháu cứ về đi học đi nhé…”     Vương Tuệ Mẫn cảm thấy cậu Trang hình như không tra tên Trần Hạo này.

Lập tức có ý đuổi khéo đi chỗ khác.

Trần Hạo vừa tìm được số điện thoại của Lý Chấn Quốc, nghe được lời này thật cảm thấy có một chút bất ngờ.

Nhưng ngắm lại cũng là điều dễ hiểu, người ta ngại bản thân đứng đây tốn chỗ, hơn nữa cũng thấy được, người ta đứng về phía của Trang Cường.

Trần Hạo không khỏi phiền lòng.

Bản thân trước kia có thể đã làm vài việc không hay ho, nhưng việc tên Trang.

Cường kia làm càng quá đáng mà, nhưng chỉ vị Trang Cường là cậu ấm nhà  danh giá, n, bởi vậy việc xấu anh ta làm mọi người đều có thể xem.

như không xảy ra.

Nhưng bản thân anh thì không được, người ta nhìn đến mình cũng đã thấy ghê tởm!.

Tại sao chứ? Bởi vì trong mắt họ Trang Cường có tiền có quyền, anh thì vừa bần vừa nghèo chứ sao.

“Buồn cười, anh ta còn cầm điện thoại bận này bận nọ, người không biết còn.

tưởng rằng anh ta quan hệ rộng lầm đấy!” Tô Kì ở một bên lạnh lùng châm chọc.

“Đúng vậy đấy, lẽ nào cậu ta định đem tiền trúng số lấy ra giúp, ước chừng còn chẳng đú một phần ngàn!”  *Tên đầu đường xó chợ nào vậy, chưa nhìn thấy bao giờ!”  Nghe từng lời cười nhạo vang lên bên tai, Trần Hạo thật muổn một hơi nói ra hết thân phận thật sự của bản thân, sau đó lật bài luôn.

Nhưng Trần Hạo chẳng mấy chốc đã tỉnh táo lại.

Nếu như vậy, thân phận của mình sẽ hoàn toàn phơi bày ra ngoài.

Nếu bây giờ nói hết tất cả ra, hiển nhiên sẽ không thể giống như trước đây yên ng đi học, mà chỉ cỏ thể rời đi  Ít nhất ông giả anh sẽ không yên tâm để anh một minh đến trường đi học, Cuộc sống hoàn toàn sẽ bị xáo trộn.

Cuộc sống như vậy, không phải là thứ Trần Hạo mong muốn.

Anh chỉ muốn lặng lẽ trau đồi bản thân, không thiếu tiền là được rồi.

Trần Hạo thở đài nói: “Dạ, hình như cháu còn có tiết, xin phép mọi người về trước”  Trần Hạo đứng dậy đi ra phía ngoài cửa.

“Trần Hạo” Tö Đồng Hãn đuổi theo phía sau.

Trong lòng cô lúc này rối ren trăm bề, đặc biệt là vừa rồi khi nghe chuyện xưa.

của Trần Hạo, chính cô cũng tỏ ra coi thường cậu ấy.

‘Cô rất hối hận.

Đúng, tại sao bản thân lại không đứng ở góc độ của Trần Hạo mà suy nghĩ, nếu không vì quá túng quản, ai lại muốn làm vậy cơ chứ?  Hơn nữa, khoảng thời gian này Trần Hạo đối xứ với mình tốt ra sao? Vừa mới  nghe nói mình gặp chuyện không may, cậu ẩy lập tức mua quà đến thăm hỏi mình.

”Tô Đồng Hân cảm thấy đã trách nhầm Trần Hạo.

“Trần Hạo, cậu giận tớ sao, vừa rồi những người đó nói xấu cậu như vậy mà tớ lại không giúp được cậu vài lời”  Tô Đồng Hân cần môi.

*Tớ không giận cậu, tớ chỉ muốn biết, có phải cậu cũng nghĩ tớ là kiểu người đó giống bọn họ, cám thấy tớ là một ké vì tiền mà không có liêm sỉ không?”  Trần Hạo cười nhìn Tô Đồng Hân.

“Mới rồi có một chút, nhưng bảy giờ tớ không có nghĩ vây, Trần Hạo, tóm lại, chúng ta là bạn tốt của nhau!”  Tô Đồng Hân tiến đến đối diện Trần Hạo.

“Được!”  Trần Hạo không nói thêm gì nữa, sau khi gật đầu liền lập tức bước đi Bên ngoài khu nhà.

Trần Hạo thở một hơi thật dài, nói thật, vừa tồi anh có chút ít tổn thương, Tö ‘Đồng Hãn cũng nghĩ anh giống như lời người khác.

Nhưng hiện giờ, trong lòng Trần Hạo có phần rối bời, tóm lại là đủ vị chua cay mặn đẳng.

Nhưng anh vẫn rút điện thoại khỏi túi, nhấc máy gọi cho Lý Chấn Quốc một cuộc điện thoại.

“Cậu Trần, cậu có chuyện gÏ cần tối giải quyết sao?” “Anh Chẩn Quổc, có chút chuyện căn nhờ anh giúp, em nghe đâu công ty trách.

m hữu hạn khoa học công nghệ Phi Dương gặp chút khó khăn về kinh tế, không biết em có thể bỏ ít vốn đầu tư vào đó không?”     “Đầu tư?” Lý Chấn Quốc trước tiên là sửng sốt, sau đó thì võ cùng mừng rõ: “Tất nhiên có thể, chú tịch Trần còn ước gì cậu có thể làm vậy, không thành vấn đề, một chút vấn đề cũng không có! Tôi lập tức đi xử lí thủ tục giúp cậu!”  “Ùm, không cần dùng danh nghĩa cá nhân đầu, cứ dùng tên cúa tập đoàn thương mại Kim Lãng nha anh Chẩn Quốc!” Trần Hạo nói thêm.

“Được được, trong vòng một giờ đồng hồ, tôi sẽ lo liệu ổn thỏa chuyện này!” Lý Chấn Quốc vui vẻ nói. Cậu Trần coi như đã tiến bộ một bước dài rồi.

Thân bị cảnh sát bất  Cúp máy.

Trần Hạo chuẩn bị quay về trường học, cuộc thí sát hạch cấp bằng B2 sắp tổ chức, anh muốn đi luyện tập một chút.

‘Vừa đặt chân đến trường học, Dương Huy đã gọi điện tới.

“Ha ha ha, lão Trần ơi, tin tốt, có tin võ cùng tốt đây!” Dương Huy cười to nói.

*Ö? Chuyện gì vậy?” Trần Hạo bị thái độ hơi quá của ký túc xá trưởng dọa sợ luôn rồi.

“Là Dương Hạ, Dương Hạ với Lục Thần đánh nhau rồi, cảnh sát cũng đến đây để bắt Lục Thần luôn rồi, tóm lại là tình cánh vô cùng nhộn nhịp! Bọn tôi chuẩn.

bị sang bên kí túc xá nữ hít tí drama đây!”  Dương Hạ đánh nhau với Lục Thần?  Đến cảnh sát cũng tới rồi?  Trần Hạo cả đầu dấu ba chẩm, hai người đánh nhau thôi cũng có thể đánh đến lớn chuyên như vậy?  Đi xem  Nghĩ không ra, sau khi cúp điện thoại, Trần Hạo cũng đi về phía kí túc xá nữ hồng chuyện!

“Lão Trần, bên này này!”  Lúc Trần Hạo đến kí túc xá chỗ Dương Hạ ở, nơi này đã tụ tập không ít người rồi  Nam nữ đều có cả.

Còn có cảnh sát, giáo viên hướng dẫn Mạnh Thái Như lớp anh và cả giáo viên hướng dân của Lục Thần cũng đều có mặt.

Thật sự rất náo nl     Giữa đám đông, Dương Huy ngoắc tay gọi Trần Hạo.

Trần Hạo đi về phía đó.

Anh cũng đã nhìn thấy hai người Dương Hạ và Lục Thần.

Xem chững cá hai người đều ra tay đánh đối phương, trên mặt Dương Hạ có.

một dấu tay, tóc tai b xù, vừa khóc vừa la mảng.

Lục Thần bị cảnh st ghỉ chặt, hai tay bẻ ngoặt ra sau bị công tay khóa lại.

Anh ta đã sợ đến mức tái xanh cả mất.

Một vị cánh sát đang điều tra tình hình với hai thầy cô hướng dẫn.

“Chuyện này… là sao vậy?”  Trần Hạo kinh ngạc hỏi.

“Còn làm sao nữa, đệch, lão Trần, không phải cậu luôn không hiểu vì sao từ sau ngày ấy tên Lục Thần này lại có tiền như vậy sao? Cậu đoán xem, tên nhóc Lục Thần này cũng thật không biết sợ là gì, cậu ta vay một trăm nghìn tệ từ một cõng ty ảo cho vay tiền trên mạng, thời hạn cho vay là bảy ngày, rồi sau đó có thể là bị bọn cho vay nặng lãi hại ngầm, vừa hết bảy ngãy, lãi mẹ đẻ lãi con đã.

thành món nợ năm trăm nghĩn tệ, thăng nhóc Lục Thần này hình như đã đem toàn bộ số cổ phần nhà máy của cha nó đi thế chấp trả nợ rồi!”     “Tóm lại mọi chuyên hiên giờ tất phức tạp, cảnh sát cũng là do cha nó báo đó!” “Lục Thần bây giờ cùng đường rồi, nên đã báo Dương Hạ trả lại tiền cho cậu ta, thấy bảo số tiền cậu ta đắp lên người Dương Hạ cũng đến một trăm nghìn tệ, Dương Hạ không chịu trả, cậu ta liên quay sang đánh cô ả!”  *Ta nói chứ mấy công ty cho vay nặng lãi kiểu này cũng ác ghê, ngày trước tớ xem thời sự nói cõ người mượn mười nghìn tệ, một tưần sau bị đội lãi lên thành.

một trăm nghìn tệ, gấp mười lần cơ đấy, lúc đó tớ còn cảm thấy không tin, bây giờ tớ tin sái cổ luôn, quá đáng sợ”  Nghe xong, Trần Hạo nhìn Về phía Dương Hạ đang khóc như mưa.

Lại quay sang nhìn Lục Thần đang bị áp giải vào xe cảnh sát vẫn cố với ra mảng tiếp: “Tao nói cho mà biết, con điểm kia, bố mày tiêu cho mày những một trăm tệ mà giường cũng chưa lên được, mày chờ đẩy cho tao, mày mà không nôn tiền ra, tao bảo cha tao tìm người chém chết mây:’  “Mau đi vào!”  Lục Thần chưa mắng xong đã bị cảnh sát nhét vào xe!  “Mày còn mặt mũi đòi tao trả tiền, bà đây làm bạn gái mày coi như làm không công hả?”  Dương Hạ tức giận giậm chân.

“Mày là thẳng lừa đảo, đáng đời mày!”  Tuy ngoài miệng mảng ác váy, nhưng trong lòng Dương Hạ cũng rất sợ hãi, gia cảnh nhà Lục Thần không đơn giản, ít nhất hơn nhà của cô ta nhiều.

Nhin thấy Lục Thần bị cảnh sát bắt, tim của Dương Hạ cũng sắp sợ đến nhảy ra ngoài.

Đột nhiên, cô ta thoáng liếc thấy bóng đáng của Trần Hạo trong đám người.

Đôi mắt của Dương Hạ lập tức đỏ lên.

‘Cõ ta chạy một hơi Về hướng Trần Hạo, nâng tay vá chát chát cho Trần Hạo hai.

cái tất vô cũng vang đội.

“Đồ khốn, nhĩn thấy tôi bị người khác đánh đến như này, anh chỉ đứng ở một bên coi thôi hả? Đồ khốn kiếp, anh phải lôi hẳn ta ra đánh cho một trận chứt”  Dương Hạ như phát điên, đưa tay xé rách quần áo của Trần Hạo, miệng thì quát mảng om sòm.

Trong suy nghĩ của cô ta, kẻ hèn Trần Hạo này có thể vì bản thân mà làm bất cứ chuyện gl.

Không nhắc đến bãy giờ, chỉ nói khi trước, cô ta mới cảm nhẹ Trần Hạo đã sốt sảng đòi cõng cô ta đến phòng y tế cho bằng được.

‘Cö ta nói một câu đói bụng, dũ là nứa đêm gà gáy, Trần Hạo chắc chắn sẽ chạy  ra ngoài cổng trường mua đồ ăn mang đến tận cửa tòa kí túc xá.

Muốn mua một chiếc di động mới, Trần Hạo có làm thêm đến kiệt sức cũng sẽ.

bỏ tiền mua cho cô ta.

‘Cho nên, bây giờ Dương Hạ bị đánh, tiềm thức của cô ta vẫn cho rằng Trần Hạo.

trăm phầm trăm sẽ vì cô ta mà liều mạng.

Kết quả thì sao, Trần Hạo lại đứng đực ở đảy nhìn cõ ta bị đánh! Dương Hạ điên tiết, tức đến phát hóa.

*Dương Hạ, tôi không phải là bạn trai của cô!”  Tự dưng ăn không hai cái tát, Trần Hạo thật muốn giơ tay tát trả.

Nhưng nhìn thấy dấu tay Lục Thần đánh lưu lại trên mặt Dương Hạ Trần Hạo lại không nhẫn tâm ra tay.

Chỉ có thể đẩy cô ta rat  Dù gi thì trước đây Trần Hạo cũng thật lòng thật dạ yêu thương Dương Hạ.

lẽ nào anh không muốn làm hòa lại  Dương Hạ khóc kêu.

‘Cõ ta của bây giờ không bị điên,  nhưng Tiần Hạo của bây giở, cô ta lại nhìn không thấu.

‘Chẳng lẽ ngay cả tên khố rách áo ôm nảy cũng không yêu mình nữa sao? Không thể nào?  Dương Hạ tôi, dù có thất bại hơn nữa, tên Trần Hạo cũng chỉ có thể quỷ mọp xuống liếm chân tôi thôi.

“Tôi không muốn!” Trần Hạo lắc lắc đầu, xoay người rời đi. Lòng anh thật ra cũng nhoi nhói.

“Tên khốn nạn! Anh không quay về bên tôi, tôi làm sao trả hết nợ? Nếu không.

phải Lục Thần so giàu với anh, tôi sẽ biển thành bộ dạng này sao?”

Dương Hạ nói toạt móng heo rai Trần Hạo hoàn toàn không yêu mình nữa rồi!  Nhưng mà bảy giờ mình đang gánh trên vai khoán nợ một trấm nghìn nhân dân.

tệ, nhà tên Lục Thần đó cũng không phải hạng dễ chọc.

Làm sao bây giờ? Bây giờ nền làm gì đây?  Một trăm nghìn nhân dân tệ, cho dù có đi bán thân thì trong chốc lát cũng không kiếm được khoản tiền lớn như v:     Dương Hạ ngồi sụp xuống đất, cất tiếng gào khóc.

Lại nói về Trần Hạo,  Anh mang theo một mớ bồng bong trong lòng mà quay về kí túc xá, muốn ngã lưng một chút, nhưng làm thế nào cũng không vào giấc được.

Nhìn thấy dấu tay in hẳn trên khuôn mặt của Dương Hạ, Trần Hạo đau lòng võ.

cùng.

Nếu như Dương Hạ vẫn giống như trước đây, một lòng một dạ ở bên mình, bây giờ có phải là muổn gì có đồ rồi không.

Cô ta là bạn gái     mà bị người khác bắt nạt, Trần Hạo đương nhiên sẽ dốc hết toàn lực báo vệ     Nhưng châm chọc là, cô ta lại phán bội mình.

Cô ta lừa mình nói muốn một mình tĩnh tâm suy nghĩ, nhưng mới qua ba ngày.

đã quấn quýt bên kẻ khác.

Trần Hạo không chủ động nhắc lại chuyện này, nhưng trong lòng anh vĩnh viễn không quên được!  Nằm trên giường, chốc chốc nhớ đến những điều tốt đẹp của Dương Hạ trước.

kìa, chốc chốc lại nghĩ về từng lần Dương Hạ cười nhạo bản thân, cứ như vậy, hơn nửa tiếng đồng hồ đã trôi qua  Lúc này, chuông điện thoại của Trần Hạo vang lên.

Cầm lên nhìn, hóa ra là cuộc gọi đến của Tô Đồng Hân.

“Trần Hạo, cậu đang ở đâu đấy? Mau đến nhà tớ đi, cơm nước chuẩn bị để thiết đãi mọi người đã xong xuôi hết rồi đó!

Giọng nói của Tô Hân Đồng toát ra sự phấn khích rõ rệt “Tớ về kí túc xá rồi, có chuyện gì vậy?”  Trần Hạo đã đoán được đại khái là có chuyên gì, nhưng vẫn giả như không biết hỏi lại.

“HÌ hi, khó khăn tải chính của nhà tớ đã được giải quyết, hơn nữa cậu có biết không, công ty còn nhận được khoản đầu tư tử tập đoàn thương mại Kim Lãng, những một trăm triệu tệ! Cậu mau đến đi Trần Hạo, chúng ta cùng ăn một bữa cơm!”  Bây giờ Tô Đồng Hân rất vui vẻ, Trần Hạo cũng rất vui, ngoài ra còn có chút ngạc nhiên.

Hiệu suất làm việc của anh Chấn Quốc thật quá nhanh, nhưng Trần Hạo không ngờ ông ấy sẽ đầu tư đến một trăm triệu tệ, nhiều tiền như vậy! Chậc chậc.

Nếu là lúc trước Tô Đồng Hãn mời mình qua đó, Trần Hạo có lẽ sẽ đi chúc.

mừng.

Nhưng hiện giờ, vi chuyện của Dương Hạ mà trong lòng Trần Hạo vẫn còn vôi cùng khó chịu.

“Thôi vậy, mọi người cứ dùng bữa đị, tớ hơi mệt, muốn ngủ một lát, tớ không đi đâu!”  “Này, cậu làm sao vậy Trần Hạo, sao lại không đi chứ! Có phải cậu lo bọn họ lại chế giễu cậu, câu yên tâm, có tớ báo kê, bọn họ không đám làm gì đầu!”  “Không phải chuyện đó, tớ hơi mệt thật mà!”  “Vậy được rồi, đợi đến buổi tối, đến tối tớ quay về trường sẽ hẹn riêng cậu, nói chứ tớ vẫn muốn mời cậu một bữa mà còn chưa có dịp nào đâu!”  Sau khi cúp điện thoại.

Trần Hạo nghĩ buổi tối có nên tìm một cơ hội nói cho Tô Đồng Hân người giúp cô ấy lần này là mình hay không?  Thừa dịp nói luôn cho cô ấy thân phận thật của mình?.

Nhưng nên mớ miệng thể nào mới tốt?  ‘Cö bất ngờ quá hay không!

Trời đất ơi, Trần Hạo cảm thấy đầu của mình cũng sắp nổ đến nơi rồi! Cùng lúc đó, trong nhà của Tô Đồng Hân.

“Sao? Thâng bạn nghèo đó của con không thèm đến? Còn làm kiêu cho ai xem.

không biết!”  ‘Vương Tuệ Mẫn nhìn sang dáng vẻ cô đơn khi buông điện thoại của Tô Đồng Hân, cất tiếng nói.

Bà ta thật không hiểu, con gái minh tại sao cứ phải để ý cái tên nhóc kia cơ.

chứ?  “Không đến thì tốt, chị họ, em thấy chị sau này nên ít quan tâm đến tên nghèo.

không, chị với cậu ta không phải là người của một thế giới, lần.

này có sự đầu tư của tập đoàn thương mại Kim Lãng, công ty nhà họ Tô chúng.

ta nhất định có thể tiến thêm một bước dài, thừa dịp này sớm chặt đứt ý nghĩ cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga của tên đó đi!”

*Đũng vậy, còn liên lạc với cậu ta làm gì chứ!”  Cả đám người trẻ không ngừng thì thầm bàn tán.

*Phải rồi Trang Cường, có phải nhờ mối quan hệ của ba cháu mới kêu gọi được vốn đầu tư của tập đoàn thương mại Kim Lãng không? Đây chính là tập đoàn đứng đầu Kim Lãng, sao lại đột nhiên nhảm trúng công ty của nhà cô được?”  Bấy giờ, Vương Tuệ Mẫn lại dân dắt câu chuyện đến tập đoàn thương mại Kim Lãng.

Đây cũng là mối nghĩ hoặc lớn nhất trong lòng bà ta.

Trang Cường nghe thế thì lắc đầu phú định:  *Không thể nào là ba cháu, có thể huy động vốn đầu tư của tập đoàn thương mại Kìm Lăng, thực chất phải có một trong hai người đứng đầu mới được, cho.

dù là tống giám đốc Lý – Lý Chấn Quốc cũng không thể làm chủ chuyện này! Chỉ có thể là hai vị chú tịch của tập đoàn, hiện chủ tịch Trần không ở trong nước, nên cháu đoán rằng, người phát động cuộc đầu tư này rất có thể là cậu Trần võ cùng bí ẩn kia!”  “Cậu Trần? Tại sao chưa từng nghe nói đến người này?”  Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều im lặng.

Phải biết rằng, Lý Chẩn Quốc chính là một nhân vật có tiếng của Kim Lăng, bây.

giờ trên đầu ông ta có hai ngọn núi dựa chắc chắn, một trong số đó chính là      cậu Trần này,     Vậy chẳng phải là toàn bộ phố thương mại Kim Lãng cũng là của người ta sao?  ‘Vậy phải nhiều tiên đến mức nào chứ?  Trang Cường trưng ra dáng vé kính cẩn tôn trọng: “Thân phận thân thể của cậu Trần này đều là một ấn số, sổ tài sản nắm trong tay cũng không phải là con số.

mà mọi người có thể tưởng tượng được… Cậu Trần bây giờ mới tới Kim Lãng nên nhất định sẽ hành động đế trố tài cán. Bởi vậy cháu nghỉ ngờ, công ty của cô Vương có lẽ nào đã may mắn lọt vào mắt xanh của cậu Trần?”        “Hắn là như vậy!” ‘Vương Tuệ Mẫn mừng rỡ gật đầu.

‘Vê phía các cô gái, bao gồm Giang Ví Vi đã không thể tiếp tục bình tĩnh được nữa:  “Cậu Trang, cậu mau nói xem, cậu Trần đó rốt cuộc bí ẩn đến mức nào, có phái toàn bộ phố thương mại Kim Lãng đều thuộc sở hữu của cậu ấy không? Ôi mẹ.

Trang Cường cười nhạo một tiếng: “Gì chứ? Khu phố thương mại Kim Lăng? Ha ha, nói cho mọi người biết, tôi cũng là nghe ba kể, thứ trong mắt mọi người là cái máy in ra tiền của cả thành phổ Kim Lãng, trong mắt người nhà của cậu.

Trần thì không là cái rằm gì cải”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!