Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 47 + 48

trước
tiếp

chương 47 + 48

Hôm nay Trần Hạo thật sự muốn thể hiện trước mặt Dương Hạ để cô ta biết mã Dương Hạ đối với chuyện lần trước vẫn luôn tức giận bất bình.

Nhất là lúc Trần Hạo mua túi xách đã khiến cô ta và Lục Thần muối mặt! Nên bây giờ cô ta chỉ vào mặt Trần Hạo chửi xối xả.

Chính là vì muốn khích anh! *Thưa các cô các cậu, đây là nơi công cộng, mong các cô các cậu đừng gây ồn ào!” Một nhân viên phục vụ đi tới phía Dương Hạ cười lễ phép.

Dương Hạ nói rất to, ánh hưởng đến các gian hàng khác.

*Ý của cô là gì! Cô muốn đuổi tôi đi đúng không? Cô không mau mở to đôi mắt của cô ra mà xem, tôi mua bao nhiêu là đồ, người mà cô nên đuổi đi phải là bọn họ!” Dương Hạ vẫn không buông tha: “Cô mau đi gọi quản lý của các cô lại đây! Rốt cuộc là muốn đuổi khách quý mua hàng, hay là muốn để cho những kẻ ngớ ngẩn không có tiền làm bộ đi dạo ở chỗ này!” Lần này, lời của Dương Hạ đã làm nhân viên phục vụ sợ hãi.

Tìm quản lý tới, hơn nữa xem ra, cô gái này thật không dễ chọc, cô ta còn phải giữ bát cơm của mình nữa.

Nhân viên bán hàng lập tức cảm thấy rất khó xử.

Còn Lục Thần thì khoanh tay cười túm tím nhìn những việc đang xảy ra.

Đặc biệt là được nhiều người nhìn như vậy, cảm thấy hãnh diện quá đi mất.

Dương Huy vốn đã chọn được một bộ quần áo hơn một nghìn tệ nhưng sau khi nghe những lời châm chọc của Dương Hạ đối với Trần Hạo, liên đặt đồ xuống, kéo Trần Hạo về phía mình nói: *Lão Trần, đi, chúng ta đi chỗ khác xem tiếp!” Anh đã chọn được đồ rồi, nhưng nếu muốn trả tiền, Dương Hạ này sẽ không châm biếm mình nhưng tuyệt đối sẽ không tha cho Trần Hạo nên quyết định không mua nữa.

Dù sao Trần Hạo cũng là bị anh kéo đến đây mua quần áo.

“Đi?” Trần Hạo cười nhạt.

*Tại sao chúng ta lại phải đi, đều là tới đây để mua quần áo mà!” Trần Hạo lại nhìn sang Dương Hạ và Lục Thần.

Lục Thần vẫn luôn để ý thấy Trần Hạo có gì đó kỳ lạ, ngược lại trong thời gian này Trần Hạo cũng nghe nói, Lục Thần cũng chỉ mạnh tay hơn trước đây nhiều, cũng có nghĩa là anh ta có tiền rồi.

Tuy rằng nhà anh ta cũng dư giả nhưng cũng không đến mức tiêu quá hào.

phóng như vậy.

Tiêu chuẩn bảy giờ của Dương Hạ đã tăng lên tới hơn mười nghìn một bộ quần áo.

Nhưng một khi đụng tới bạn gái cũ là Dương Hạ, luôn có thể kích động lòng tự trọng của Trần Hạo.

Bởi vì Dương Hạ là người mà anh yêu rất sâu đậm, cũng là người con gái làm tổn thương anh rất sâu sắc.

Sau đó anh quay sang phía nhân viên phục vụ: “Đúng rồi, cô mang những bộ tốt nhất của cửa hàng ra đây để chúng tôi chọn!” *Hảá?” Nhân viên phục vụ có chút sửng sốt, nhưng khách hàng đã yêu cầu, cô ta không thể không thực hiện.

“Ha ha, Trần Hạo, anh vẫn còn tiền sao, hai trăm nghìn tệ tiền trúng sổ xố đều đã bị anh tiêu hết, anh lấy gì mà mua?” “Đúng vậy, chớ có đứng đây rồi bẽ mặt!” Dương Hạ và Lục Thần lần lượt nói.

Dương Hạ thầm nghĩ, anh còn muốn so với tôi à, anh có bì nổi không? Trần Hạo lắc đầu cười khổ, mua nổi không? Tất cá quần áo trong cửa tiệm này cộng lại, anh cũng có thể mua được.

Dương Hạ ơi là Dương Hạ, nếu như bọn họ chưa chia tay thì cho dù cô ta muốn mua cái gì, Trần Hạo cũng sẽ mua cho cô ta! Lúc này, nhân viên phục vụ mang ra vài bộ quần áo võ cùng quý giá đi ra.

Nhìn vào mác của một bộ quần áo trong đống đấy, Dương Hạ ngây ngẩn người, chỉ một chiếc thôi mà đã hơn tám mươi nghìn tệ.

Mẹ nó! Sở dĩ nhân viên phục vụ nghe lời Trần Hạo mang đồ ra là vì cũng có chút tâm tư.

Rõ ràng, nhìn quần áo trên người của Trần Hạo, nhất định là không thể mua nối những bộ quần áo ở đây.

Thế nhưng, bây giờ trong cửa hàng có khá nhiều khách, đem những trang phục và phụ kiện cao cấp trong nước ra trưng bày có thể mang lại hiệu quả quảng cáo rất tốt.

Tổng cộng có năm bộ, mỗi loại chỉ có một, tổng giá trị cũng phải hai trăm nghìn tệ.

Dương Hạ lại nhìn xuống bộ quần áo mười nghìn nãm trãm tệ trên tay, trong nháy mắt thấy hụt hẳng.

Cô ta nhìn Lục Thần với ánh mắt hy vọng.

Lục Thần liền cảm thấy mặt nóng ran, năm bộ quần áo này, bộ rẻ nhất cũng phải hơn bảy mươi nghìn tệ.

Đệch mợ nó đắt quá! *Gói giúp tôi một bộ! anh Huy, anh cũng chọn một bộ đi, xem như là tôi tặng anht” Trần Hạo cười cười.

Lúc đầu Dương Huy không đồng ý, dù sao những bộ quần áo này đều quá đắt, anh cũng không dám để cho Trần Hạo tiêu nhiều tiền như vậy.

Hơn nữa Dương Huy thầm đoán trong lòng, Trần Hạo cũng đã tiêu kha khá số tiền trúng được rồi.

Nhưng sau cùng, Dương Huy nhìn ánh mắt quyết đoán của Trần Hạo, cũng biết Trần Hạo sẽ không nói giỡn.

Lúc này mới đồng ý.

Trong nháy mắt, Trần Hạo và Dương Huy đã cầm lên hai bộ quần áo đắt nhất.

“Hứ, anh mua nổi à?” Dương Hạ không phục.

Sau đó nhìn về phía Lục Thần: “Cậu Thần, em cũng muốn, em cũng muốn!” “Chắc chắn cái tên nghèo kiết xác này không thể mua nổi, để xem cậu ta mất mặt ra sao! Hạ Hạ, tháng này anh không có nhiều tiền lắm đâu!” Lục Thần vất vả lắm mới kiếm được ra tiền, lại tiêu mất kha khá rồi, trong lòng nhất thời cảm thấy lo lắng.

Vội vàng khuyên bảo Dương Hạ.

Mà nhân viên phục vụ hiến nhiên cũng không ngờ Trân Hạo thực sự sẽ mua, sau khi Trần Hạo đã lựa chọn được kiểu dáng, liền cầm thẻ tín dụng đi thanh toán.

Hai bộ quần áo, hơn trăm nghìn tệ, đều là những bộ đắt nhất! “Mẹ nó, cậu ta thật sự sẽ mua mấy bộ đồ này sao?” *Tôi cho rằng đây là cậu bạn trai cũ gặp bạn trai mới, hai người đấu với nhau, mẹ nó, hơn trăm nghìn tệ, tên nhóc mua nổi không đấy?” *Ha ha, bạn trai bây giờ đã muốn nhụt chí rồi, chỉ chờ xem cậu bạn trai cũ này đủ tiền mua không thôi!” Quần chúng hóng chuyện vui đều đang hướng ánh mắt về phía Lục Thần và Trần Hạo.

Lục Thần lại một lần nữa mất hết cả thể diện.

Nhưng lần này anh ta bình tĩnh hơn rất nhiều Anh ta không có ý định rời đi, anh ta muốn đứng lại xem xem, hôm nay Trần Hạo mất mặt thế nào.

Hơn trăm nghìn tệ… Nếu Trần Hạo có thể lấy ra đủ tiền thì anh ta sẽ ăn cứt.

*Thưa anh, anh đã nghĩ kỹ chưa, thực sự muốn mua sao?” Nhân viên bán hàng cầm lấy máy POSS, không thể không hỏi lại.

»Y lấy hai bộ này đi…” Trần Hạo nói.

Sau đó lập tức lấy thẻ của mình ra quẹt.

Trước mắt bao nhiêu người, chợt nghe tiếng máy POSS vang lên ting ting.

Đầu tiên nhân viên bán hàng thế hiện sự kinh ngạc, sau đó, cùng với tiếng ting tỉng vang lên, nháy mắt cô ta liền trớ nên thất vọng.

*Ơ, thưa anh, số tiền trong thẻ tín dụng của anh không đủ ạ!” Ha ha, bây giờ thì nhân viên bán hàng mới biết, tên này đúng là tên vờ vịt.

Cậu ta chẳng qua không nghĩ tới mình sẽ thực sự đưa ra những bộ quần áo đắt nhất để cho cậu ta mua.

Cho nên mới vẫn luôn bảo muốn mua đồ đắt nhất, kết quả thì sao, không hề có đồng nào.

Đúng rồi, tại sao mình lại ngu như vậy, nhìn cậu ta ăn mặc như thế này, vốn không giống với bộ dạng người có tiền, việc gì cần phải lãng phí nhiều thời gian với cậu ta như thế chứ? “Ha ha ha ha!” Dương Hạ lại tiếp tục cười lớn: “Trần Hạo, anh nằm mơ đi! Tôi nói cho anh biết, trước kia, tôi chỉ là xem thường anh nghèo, sau khi chia tay với anh, kỳ thật vẫn còn niệm tình anh vài phần, bây giờ thì, tôi phát hiện anh chính là một tên xảo trá đến mức tận cùng, chia tay anh, chính là sự lựa chọn sáng suốt nhất của tôi!” Lục Thần cũng läc đầu cười khổ.

“Người anh em cũng cừ thật đấy!” *Tôi còn tưởng là đại gia ở đâu đến chứ!” Bây giờ có không ít các cô gái đều che miệng cười, nhìn về phía Trần Hạo giống như đang nhìn một đứa ngốc.

Không nói đến ai khác, mặt Dương Huy lúc này cũng đã đỏ rần rần.

Trần Hạo gãi đầu.

Lúc này anh mới nhớ ra, thẻ ngân hàng của mình phải tiêu ít nhất hai mươi nghìn tệ.

Anh chỉ biết trong thẻ đen của mình, bây giờ chỉ còn hơn một trãm nghìn, mức tiêu thấp nhất cũng phải là ba trãm nghìn.

Anh cũng lại quên khuấy mất là thẻ ngân hàng của anh cũng bị chị gái giở chiêu này.

anh không phái đồ võ dụng.

Nhưng bây giờ, khó xứ thật…

Đúng lúc này, một giọng nói đễ nghe vang lên: “Chắc chản là cậu ấy có thể mua được, những đồ này của cửa hàng chúng ta, cậu Trần sao có thể mua không nổi chứ…”

Đúng lúc này, một giọng nói bỗng cất lên trong cửa tiệm.

Đây là một cửa hàng lưu niệm hạng trung, khá giống với trung tâm mua sắm sầm uất Ginzo Plaza cúa Nhật Bản.

Tiệm quần áo này chỉ là một trong những cửa hàng của trung tâm.

Có một cô gái trẻ trung xinh đẹp đang đi tới bên này.

Cùng với sự xuất hiện của cô ta, rất nhiều nhân viên đều cung kính cúi đầu chào.

*Trời ạ, cô ấy thật xinh đẹp!” *Đẹp giống tiên nữ vậy đó, thật sự là quá đẹp!” “Lẽ nào cô ấy là chủ của cửa hàng này? Không thì tại sao tất cả mọi người lại tỏ ra tôn trọng như vậy?” Ánh mắt của rất nhiều chàng trai tại đó đã phát sáng rồi.

Trần Hạo quay đầu lại nhìn cô gái này, lông mày nhướng lên.

“Lâm Y Y?* Trần Hạo có chút bất ngờ.

Có thể nói cô ta để lại cho Trần Hạo một ấn tượng vô cùng sâu sắc, bữa tiệc chào mừng lần trước, cô nàng bạo lực này suýt chút nữa đã phá hỏng nhan sắc của anh, cuối cùng anh còn đánh mấy cái vào mông cô ta.

Đặc biệt, cặp đùi xinh đẹp của cô nàng này đã hoàn toàn khắc sâu trong đầu Trần Hạo.

Vừa dài vừa trắng.

Khuôn mặt cũng rất xinh.

Lúc này Lâm Y Y đi tới cạnh Trần Hạo.

Thực ra cô ta đã tới đây được một lúc, nhưng vừa đến đã thấy cảnh Trần Hạo.

bị mọi người vây quanh chí chỉ trỏ trỏ.

Khuôn mặt của Trần Hạo, chỉ sợ Lâm Y Y cả đời này cũng không quên được.

Dù sao thì, lần đầu tiên cô ta chịu sỉ nhục như vậy, cũng là do tên khốn này gây ra.

Hơn nữa, cha cô ta cũng đã nhiều lần dặn dò phải lấy lòng cậu Trần, bắt buộc! *Xin chào cậu Trần, chúng ta lại gặp nhau rồi!” Lâm Y Y hơi hơi cúi đầu.

Hành động này làm cho tất cả mọi người có mặt đều giật mình.

*Gi cơ, người đẹp gọi cậu ta là gì? Cậu Trần? Chuyện gì đang xảy ra vậy hả?” “Cái tên bốc phét đến mười tám tầng mây ấy lại quen nữ thần á?” Dương Hạ khó tin chớp chớp mắt.

Cô gái mà từ đầu đến chân đều mạnh hơn mình gấp trăm ngàn lần lại gần gũi với Trần Hạo, chuyện này khiến trong lòng Dương Hạ khó chịu muốn chết.

Càng không nói cô gái này xinh đẹp hơn bản thân không biết bao nhiêu lần.

Dù cho Trần Hạo có lọt vào mắt xanh của một ả xấu xi, Dương Hạ cũng sẽ cảm thấy không thoải mái.

*Cô gọi anh ta là gì? Cô nhận nhầm người rồi phải không? Anh ta không phải là cậu lớn gì cả, chỉ là một tên nghèo rớt mồng tơi thôi!” Dương Hạ chỉ tay vào Trần Hạo mà nói với Lâm Y Y.

Còn trong lòng Lục Thần thì bùng lên một ngọn lửa ghen ty.

Cô nàng này trông cũng được, sao lại tỏ ra cung kính với tên Trần Hạo thế chứ? Nếu cô ta đối xử với anh ta như vậy, khẳng định sẽ sướng muốn chết! *Đúng vậy đó cô Lâm, chúng ta lại gặp mặt rồi! Chà, vốn là tôi muốn mua một bộ quần áo, nhưng mà thẻ tín dụng của tôi hạn mức phải trên hai trãm nghìn tệ mới được!” Trần Hạo nhún nhún vai bất đắc dĩ.

*Gì cơ? Thẻ tín dụng của thẳng ranh này có hạn mức trên hai trảm nghìn tệ?” Nếu không phải nữ thần mà tất cả nhân viên phục vụ đều cung kính đang đứng ở đây, đánh chết bọn họ cũng không tin có chuyện này.

Dương Hạ trợn trừng mắt: “Trần Hạo, anh nói linh tinh, anh trúng thưởng tổng cộng hai trăm nghìn tệ, còn có hai trăm nghìn nào nữa, anh đây là định lừa ai?” *Ai nói với cô là tôi chỉ trúng hai trãm nghìn!” Trần Hạo cười gượng.

Trên mặt Lâm Y Y vẫn lộ vẻ tươi cười, chỉ là, lúc nhìn thấy thứ Trần Hạo muốn mua là một bộ quần áo chỉ dành cho phụ nữ, trong lòng Lâm Y Y thoáng qua một chút chua xót.

Đúng vậy, yêu cầu của Lâm Y Y thực ra rất cao.

Hơn nữa cô ta cũng có nhiều yêu cầu rất khắt khe với phẩm chất của một người.

Nhưng mà, khi một người đi đến một đỉnh cao nhất định, ánh hào quang sẽ giấu đi tất cả khuyết điểm của anh ta.

Người khác có thể không biết, nhưng Lâm Y Y lại rất rõ ràng.

Trần Hạo là người thừa kế độc nhất của gia tộc lâu đời có số tài sản bảng một nửa của thế giới! Cho nên, muốn nói đứng trước kiểu người có giá trị như Trần Hạo, nội tâm không rung động là chuyện không thể nào.

“Cậu Trần, nếu cậu đã thích, vậy tôi tặng cậu mấy bộ đồ này, được chứ?” Lâm Y Y nhẹ nhàng hít vào một hơi, thản nhiên nói.

Trăm mấy chục nghìn tệ, với Trần Hạo mà nói, chỉ là một hạt cát giữa sa mạc mênh mông mà thôi.

*Vậy được, hôm nay không tiện rút tiền, quần áo tôi sẽ cầm trước, vài hôm nữa trả lại tiền cho cô sau” Lúc này, người qua đường tụ tập lại đây ngày càng nhiều.

Trần Hạo không tỏ ra khách sáo nữa.

Anh cũng không muốn bị nhiều ánh mắt nhìn chăm chăm vào mình như vậy.

*Cậu Trần, để tôi tiễn cậu” Lâm Y Y vừa dứt lời, nhẹ khoác tay mình lên cánh tay của Trần Hạo, trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, hai người đi xuống lầu.

*Chuyện này…” Dương Hạ hoảng rồi.

Cô gái vừa rồi gọi Trần Hạo là gì? Cậu Trần? Còn nữa, Trần Hạo vừa rồi nói cái gì, thé của anh ta không thể chỉ trả cho số tiền dưới hai trăm nghìn tệ, việc này chứng tỏ trong tay Trần Hạo còn có một khoản! Vậy thì có thế khẳng định rồi.

Trần Hạo không chỉ có vẻn vẹn hai trăm nghìn tệ, nhất định anh ta còn có nhiều hơn thế nữa! Chỉ tính riêng hai bộ quần áo kia, tổng cộng cũng đã hơn một trăm nghìn! Dương Hạ bỗng cảm thấy Trần Hạo của bây giờ thật xa lạ.

Lục Thần đứng ở đây càng xấu hổ hơn, chỉ muốn kéo Dương Hạ rời khỏi chỗ này.

*Thưa anh, hai bộ quần áo mà anh đặt chúng tôi đã đóng gói xong rồi, tống cộng là ba mươi sáu nghìn tệ, xin hỏi anh muốn trả tiền mặt hay là dùng thẻ?” Nhân viên phục vụ đã nhanh tay lẹ mắt đứng chặn trước mặt Lục Thần.

Bây giờ muốn không mua cũng không được rồi.

Nói thật lòng, hôm nay Lục Thần chơi lớn như vậy, thật ra là muốn làm Dương Hạ cảm động, sau đó hai người có thể kéo nhau đi khách sạn.

Nhưng mà không khí hiện giờ sao lại hơi sai sai! Dù bây giờ anh ta bỏ ra ba mươi sáu nghìn tệ để mua đồ, cũng là bỏ tiền mua lúc mất mặt thôi.

Nhưng trước mặt nhiều người như vậy lại không thể không mua.

Nghiến răng trả xong khoản tiền ba mươi sáu nghìn tệ, Lục Thần mới cùng Dương Hạ xấu hổ rời đi.

Tầng dưới cửa hàng lưu niệm.

Dương Huy rất tự giác đi đến trước cửa trường học đợi Trần Hạo.

Còn Lâm Y Y vẫn khoác hờ cánh tay của Trần Hạo, đi tới phía bên đường.

“Cậu Trần, không biết tôi có thể tò mò, bộ quần áo cậu vừa chọn muốn đem tặng cho bạn gái của mình sao? Rốt cuộc là cô gái xinh đẹp nào lại có diễm phúc như vậy?” Lâm Y Y có chút ghen ty trong lòng.

Thông qua quan sát của Lâm Y Y đối với Trần Hạo từ lần khai trương nhà hàng Minh Hoàng.

Cô ta biết Trần Hạo không phải loại con nhà giàu chỉ biết dựa vào gia đình như tưởng tượng của cô ta, anh trầm ổn, mộc mạc, đối xử với mọi người lại rất chân thành.

Lần này nếu Trần Hạo thừa nhận có bạn gái thật thì cũng không khác gì những tên công tử nhà giàu khác, thích đổi thì đổi.

 

Có thể gả cho Trần Hạo, vậy chính là bà Trần tương lai rồi.

*Tôi định tặng cho một người bạn thôi, không phải là bạn gái.” Trần Hạo cười cười, hôm nay Lâm Y Y đã giúp anh giải vây, cũng đã đú nể mặt mình rồi.

Đồng thời Trần Hạo cũng rất khó hiểu: *Xem ra cửa tiệm này là do nhà họ Lâm quản lí?” Lâm Y Y nghe thấy Trần Hạo không có bạn gái, trong lòng có chút vui vẻ.

Lập tức cười cười: “Đúng vậy, những cửa hàng quà tặng như thế này, áng chừng nhà họ Lâm chúng tôi mở quanh tất cả các trường đại học ở tỉnh Giang Nam, đây chính là một trong số đó, ngày hôm nay có thời gian rảnh, tôi mới ghé qua một chút” Nhưng có điều Lâm Y Y không nói, cho dù là rảnh rỗi đi dạo, cũng có chút cố tình trong đó, nếu không phải cậu lớn Trần Hạo anh học ở Đại học Kim Lăng, ai thèm đến tận đây đi dạo cơ chứ! Trần Hạo nói một tiếng cảm ơn với Lâm Y Y, định bụng quay gót rời đi.

Đứng cạnh cô gái xinh đẹp như vậy, cũng quá chói mắt mà.

*Cậu Trần, xin đợi một chút!” Tiếng gọi của Lâm Y Y ngăn bước chân Trần Hạo: *Tuần sau có một buổi dạ tiệc, bọn Bạch Tiểu Phi đều tham gia, không biết cậu Trần có thời gian rảnh không, nếu có, chúng ta cùng tụ tập một chút?” Lâm Y Y khẽ cần môi, chủ động đưa ra lời mời.

Bởi vì cô ta biết, tám phần mười là không có kết quả, Trần Hạo là ai cơ chứt Không ngờ Trần Hạo lại gật gật đầu: “Được đó, tuần sau tôi có thời gian, ra ngoài chơi cũng tốt, đến lúc đó chúng ta cùng đi đi!” Không riêng vì hôm nay Lâm Y Y đã giúp mình một lần.

Càng quan trọng là Trần Hạo thật sự muốn thay đổi bản thân.

Không thể tiếp tục duy trì bộ dạng khúm núm, thậm chí nhu nhược hèn nhát như trước nữa, biện pháp duy nhất chính là làm quen nhiều người hơn! *Vậy là chúng ta chốt lịch hẹn rồi đó nha!” Lâm Y Y hưng phấn vẫy vẫy tay với Trần Hạo.

Trần Hạo đi cùng Dương Huy trở lại kí túc xá.

Dương Huy đương nhiên đã rước được nàng về dinh.

Còn Trần Hạo muốn theo đuổi Tô Đồng Hân, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Dù sao thi thời gian quen biết Tô Đồng Hân cũng quá ngắn, tùy tiện mở lời, liệu cô ấy có cảm thấy bản thân không đáng tin hay không? Di động của Trần Hạo đúng lúc này vang lên.

Nhìn thấy thông báo cuộc gọi, Trần Hạo có hơi mừng thầm.

Là Tô Đồng Hân.

*Trần Hạo, cậu có bận học không, nếu rảnh thì đi tập lái xe với tớ được không?” *Không bận” Trần Hạo vui vẻ nói.

*Vậy được, tớ đang ở bãi tập xe, cậu qua đây đi, giới thiệu cho cậu một người bạn của tớ luôn.”

 

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!