Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 43 +44

trước
tiếp

Chương 43+ 44 . Ủng hộ truyen-net bằng cách xem truyện hàng ngày trên trang web !

Một nam hai nữ từ bên ngoài đi vào, theo sau đó là chị quản lý sảnh lớn nhà hàng lần trước đã gặp.

Ba người kia chính là sinh viên khoa bên.

Nam sinh cao to đẹp trai.

Hai nữ sinh mặc váy ngắn, xinh đẹp động lòng người Xem ra đây là bài đàn anh tán đàn em Mỗi khi nhìn thấy mấy cảnh này, trong lòng Trần Hạo đều phiền muộn. Nhìn đi tại sao mình lại không được các bạn nữ xinh đẹp thích vậy! Haiz…

Nam sinh cao lớn kia tiến lên chào bọn họ.

Lúc này mới nhìn thấy Trần Hạo ngồi một bên “Chào cậu, tớ là Đỗ Lỗi, ở khoa quản lý… Chúng ta kết bạn chứ?” Anh bạn kia nhìn Trần Hạo cười chào hỏi, vừa nhìn liền biết là người đã trải đời nhiều rồi Mà hai cô gái xinh đẹp bên cạnh cũng tò mò nhìn sang Trần Hạo Nhưng hai người vừa nhìn thấy cách ăn mặc của Trần Hạo liền tỏ ra khinh thường.

*Khụ khụ, Đỗ Lỗi, cậu không cần làm quen với cậu ta. Cậu ta là Trần Hạo, là kẻ nghèo kiết xác ở khoa tớ. Hôm nay cậu ta đến đây để ãn chực một bữa cơm!” Lý Niệm chỉ là một trưởng ban nhưng vẫn nhận ra Đỗ Lỗi.

Anh ta liền cười nói *Ö… Tớ còn tưởng gì, ha ha!” Thản nhiên cười một tiếng, Đỗ Lỗi vội rút tay về.

Sau đó là hùa theo bọn Vương Dương cười cợt Tô Đồng Hân cực kỳ tức giận, cô rất muốn đi về cùng Trần Hạo. Cô thật sự hối hận khi mời Trần Hạo đến đây.

Nhưng Trần Hạo vân cười ha ha nhìn mọi người, không thấy anh bị tổn thương chút nào. Điều này khiến Tô Đồng Hân tò mò.

“Trần… Trân!” Còn chị quản lý sảnh lớn khi vừa nhìn thấy Trần Hạo đã hoàn toàn giật mình Vừa nãy cô ta nghe phục vụ nói vị đại gia lần trước lại tới rồi Đương nhiên nếu Trần Hạo chí là một đại gia bình thường thì chị quán lý sánh lớn đã không có biếu cảm như vậy.

Bởi vì người phục vụ không biết rằng cô biết Trần Hạo thông qua Tống giám đốc của Bếp Gia Viên.

Cậu trai này chính là bá chủ của phố thương mại Kim Lăng, cậu Trần Hạo! Lúc nãy sở dĩ không dám nói gì vì cô ta hoàn toàn bị hoang mang bởi lời nói cúa bọn Vương Dương Lý Niệm.

Không lẽ cậu Trần không phải là nhân vật chính của hôm nay sao? Chị quản lý không hiểu chuyện gì, vừa kêu một chữ Trần liền không dám nói gì nữa *Sao cậu đến đây?” Cô ta nhẹ giọng, kích động hỏi *Hả, chị không nghe họ nói sao, hôm nay tôi đến ăn chực thôi!” Trần Hạo mim cười, không ngờ lại bị nhận ra. Cũng tốt thôi, đỡ phải tự mình xuống gọi cơm “Dạ dạ dạ, có nghe thấy!” Chị quản lý vội gật đầu, giọng nói rất nhỏ.

*Ơ chị Kim, tụi em chỉ gọi mấy món ăn, sao chị lại đích thân đến thế?” Lúc này Vương Dương mới nhìn thấy chị quản lý, lập tức cười nói. Hẳn cảm giác bỗng dưng mình có thể diện ghê.

Mà chị Kim không dám nói gì.

Vương Dương không nhận ra điều gì, vô tư gọi một bàn đồ ăn *Anh Dương, mới gọi có hai món đặc sản thôi, không thể gọi thêm hai món nữa sao?” mwwy —y ỒÔ h5 mm Trịnh Thiên Thiên mong chờ nói.

Bếp Gia Viên không phải nổi tiếng nhờ hương vị và các món đặc sản sao.

Tuy rẳng Giang Vi Vi muốn Vương Dương gọi thêm mấy món đặc sản, nhưng những món đó rất đảt, cô ta không muốn Vương Dương tốn tiền vì bọn họ.

Cô ta liền vội nói: “Hai món này là đủ rồi, mấy món đặc sản đều hơn một ngàn một món đấy!” “Ôi!” Trịnh Thiên Thiên ngây cả người Ngay cả hai cô gái đi cùng Đỗ Lỗi cũng kinh hãi.

Danh tiếng của Bếp Gia Viên quả nhiên không phải bình thường “Trần… Thưa quý khách, cậu muốn gọi món gì?” Chị quản lý cẩn thận hỏi “Hừ, đợi bọn em ãn xong, đồ ăn còn thừa để cho cậu ta là được. Cậu ta còn dám gọi món sao?” Lý Niệm hừ lạnh một tiếng “Đúng vậy. Không nghĩ coi mình là thân phận gì mà còn muốn gọi đồ ăn.” Trịnh Thiên Thiên liếc mát Vương Dương cười không nói gì. Thật ra hắn cảm thấy để Trần Hạo gọi một đĩa khoai tây chiên cũng không đáng bao nhiêu cá.

Không uổng công đêm nay gọi Lý Niệm đến.

Nếu không Vương Dương thật sự không biết nên chơi Trần Hạo như thế nào ở trước mặt Tô Đồng Hân Bây giờ hẳn chí cần vui vẻ ngồi xem thôi “Thôi đi, Vương Dương gọi đồ an là cho các cậu, tôi tự mình gọi vài món là được!” Trần Hạo cười khổ Hôm nay anh vốn dĩ định chơi Vương Dương một vổ thật đau, nhưng nếu làm mm…

vậy không chừng sẽ bị đám người này cười nhạo trước tiên.

Tiếp theo lại phụ thuộc vào hai người Lý Niệm và Giang Vi Vi, chính bản thân mình không thể tự gọi.

Hơn nữa da mặt Trần Hạo thật sự không dày đến mức đó.

Tự mình gọi vài món vậy.

*Thế còn nghe được, nhưng mà cậu có thế gọi được món gì chứ?” Trịnh Thiên Thiên lạnh lùng nói.

*À, cho tôi một đĩa khoai tây chiên với sốt chua cay, cho nhiêu ớt một chút. Sau đó cho thêm một tô mì cắt sợi.” Trần Hạo cười nói “Ha ha! Chết mất, tên này đang đùa hả?” *Ai mà nghèo hèn như vậy trời. Đây là nơi nào mà đi gọi khoai tây chiên với mì?” Anh vừa nói xong, cả phòng ãn đều giật mình, theo đó là những lời khinh bỉ không ngơi miệng *Tôi đi chuẩn bị liền đây!” Chị quán lý lại không dám chậm trễ.

Trần Hạo ãn mấy món này chỉ vì không muốn bị bọn họ nói ra nói vào, bởi vì anh hoàn toàn có thể gọi mấy món như lần trước.

Nhưng bây giờ chỉ cần ăn đại thôi.

Nhưng mà Tô Đồng Hân lại thích thú nhìn Trần Hạo.

Trần Hạo cười cười: “Ở bên đó nếu ăn không no cậu có thể sang đây ăn một chút mì!” “Được!” Nhìn thấy Trần Hạo không có vấn đề gì, Tô Đồng Hân vui vẻ cười.

*Cậu bạn này thật thú vị!’ Đỗ Lỗi bất đắc dĩ cười khổ lắc đầu *Ha ha Lỗi Tử, đừng nói tới cậu ta nữa, nói về cậu đi. Thế nào, cậu lại dùng trò gì để cua hai người đẹp này thế?” Vương Dương nhìn Đồ Lôi cười nói Lại nhìn sang hai cô gái đáng yêu ngồi bên cạnh Đỗ Lỗi, đúng là đẹp động lòng người Đặc biệt là đôi chân dài trâng tréo kia “Ha ha, không phải đâu. Tớ chỉ đồng ý với hai em ấy, lúc nào bảo người anh em kết nghĩa của tớ đưa các em ấy đi hóng gió trên chiếc xe mới thôi!” Đỗ Lỗi gian manh nói.

“Anh em kết nghĩa? Xe mới? Xe gì mà có thể hấp dẫn hai người đẹp vậy?” Lý Niệm tò mò hỏi.

Đỗ Lỗi châm một điếu thuốc: “Ha ha, các cậu không biết chiếc Lamborghini Raventon đậu trong trường chúng ta à?” “Lamborghini?” Mọi người đều kinh ngạc. Họ chưa thấy ai đi chiếc xe này trong trường cả.

“Ôi trời ơi, Raventon gần hai mươi triệu ấy à?” Lý Niệm kinh ngạc hỏi.

Ngay cả đám Giang Vi Vi đều mắt chữ O mồm chữ A nhìn sang *Đúng vậy, chính là nó. Nó đậu ở bãi đậu xe của công viên gần trường mình. Nó là của người anh em kết nghĩa của tớ, nhìn phát thèm!” Đỗ Lỗi hút điếu thuốc, cười nhạt Trần Hạo ngồi bên kia giật nảy mình.

Từ khi nào mình lại thành anh em kết nghĩa của tên này? Nhưng mà vừa ngẫm lại Trần Hạo liền hiểu được vấn đề. Không phải tên này định mượn chiếc Lamborghini của mình để tán gái chứ? Nhìn dáng vẻ gian manh của Đô Lôi, Trần Hạo liền hiểu ra vấn đề.

*Tớ biết nó, tớ đã nhìn thấy ảnh trong các bải báo, hóa ra là có thật!” _¬ñ Trịnh Thiên Thiên hưng phấn kêu lên.

Sau đó mở mấy bài đăng trên điện thoại ra “Tớ xem với! Tớ xem với!” Giang Vi Vi cũng hít vào một hơi.

Rất nhiều nữ sinh đều bu lại xem ảnh *Ôi! Xe đẹp ghêt Một đám nữ sinh hét to.

Ngay cả Vương Dương cũng bị hấp dẫn. Thân xe cực kỳ ngầu, ai nhìn cũng mê.

Mà chú yếu là chiếc xe này có giá khoảng gần hai mươi triệu.

“Đỗ Lỗi, có thật không vậy? Cậu với cái người sừng sỏ đó là anh em kết nghĩa ä? Sao cậu quen được thế?” Vương Dương ghen tị lâm Trần Hạo cũng nhìn sang Đồ Lỗi.

Đúng vậy, sao cậu quen được thế?

“Tụi tớ là anh em chí cốt, nhưng mà tớ không thế nói ra danh tính của cậu ấy.

Người anh em của tớ nói phải giữ bí mật! Ha ha!” Đỗ Lỗi gạt tàn thuốc.

Anh ta cười nhạt một tiếng.

Lúc này mọi người đã thay đối cách nhìn với anh ta.

Đặc biệt là Giang Vi Vị đã nhìn anh ta với đôi mắt khác xưa.

Hai mắt Trịnh Thiên Thiên long lanh, nếu chuyện đó là thật thì có phải mình cũng có cơ hội được ngồi trên con xe được vô số người điên cuồng tranh giành đúng không? Còn các nam sinh thì lại ghen tị nhìn Đỗ Lỗi.

*Đô Lỗi, cậu nói thật hay giả vậy? Đừng nói là giống mánh khóe lần trước cậu dùng để tán cô ngôi sao kia đó nhé, cậu chém gió phải không?” Vương Dương không tin. Dù sao hân cũng biết gia thế nhà Đỗ Lỗi, điều kiện kinh tế bình thường, chỉ có thể xem như là một tên nhà giàu bình thường mà thôi.

Làm sao anh ta có thể quen biết người tâm cỡ thế này? Hơn nữa Đỗ Lỗi còn có cái tật hay khoác lác.

*Sao có thể, hơn nữa tớ có thể lấy con xe hai mươi triệu này để chém gió được ä? Các cậu đúng là!” Đỗ Lỗi cười khổ một tiếng.

*Đỗ Lỗi, tớ tin cậu!” Giang Vi Vi mỉm cười nhìn Đỗ Lỗi.

Cô ta thính thoảng lại liếc tấm ảnh của chiếc xe kia, thật sự là cô ta mê nó rồi Nếu có thể cho cô ta ngồi lên đó một lần thì trả giá thế nào cô cũng chịu.

Mà muốn có được cơ hội này thì phải thân thiết với Đỗ Lỗi. Sau đó có thể thông qua anh ta để làm quen với người kia! Trần Hạo ở một bên cười khổ.

Chìa khóa xe bây giờ vẫn còn nằm trong túi anh.

Kết quả anh lại trở thành anh em kết nghĩa của người khác lúc nào không hay.

Mà điều khiến Trần Hạo phiền lòng chính là.

Hai người đẹp thế này lại bị tên kia dụ dỗ.

Có phải nếu mình lái xe đó thì có thể dụ được nhiều em hơn không? Ngay cả Giang Vi Vi đều cỏ thể dụ được à? Trần Hạo thầm nghĩ, có phải mình không được quá khiêm tốn không? Thật uất ức màt “Bộp!” Lúc này Trần Hạo có cảm giác có cái gì đập lên mặt mình.

Ngẩng đầu lên nhìn liền thấy Giang Vi Vi đang cầm cục giấy nhỏ ném mình.

“Hừ, cậu nghe cái gì? Thế nào, cậu còn muốn ngồi Lamborghini cơ à? Muốn thì đi chuyển giới đi…” Giang Vi Vi cười lạnh một tiếng.

*Tên nghèo này lấy tiền đâu mà chuyến giới!” Lý Niệm cười ha ha.

Trong nháy mắt mọi mũi nhọn lại bản về phía anh.

Cũng may là phục vụ đã nhanh chóng mang đồ än lên rồi.

Ngay cả khoai tây chiên và mì của Trần Hạo cũng được mang lên.

*Wow, đồ ăn phong phú thật nha, nhìn là biết toàn những món đẳng cấp!” *Đương nhiên là đồ ăn ngon phải đi kèm với rượu tốt. Hôm nay cho mọi người nếm thử loại rượu vang này, hơn hai ngàn một bình đấy!” ‘Vương Dương cười nói.

Lập tức khiến mọi người trầm trồ.

Còn Trần Hạo ngồi trong góc thì bị bọn họ lờ đi luõn.

Trần Hạo ăn có chút mì, với mấy miếng khoai tây chiên nên hơi đói bụng.

Lúc này cửa phòng lại bị đẩy ra.

Bên ngoài, các nhân viên phục vụ đang xếp thành một hàng.

Họ bưng từng đĩa đồ ăn trứ danh đầy đẳng cấp đi vào.

Mấy món này đều được đặt trong đĩa nhỏ vì không thể đặt được quá nhiều đĩa đồ ăn lên bàn của Trần Hạo.

“Này… Đồ ăn của chúng tôi đã lên đủ rồi, đây không phải mấy món chúng tôi gọi mà” Vương Dương vừa thấy liền giật mình.

“Thưa anh, đây không phải của các anh. Cái này là cho anh Trần dùng ạ!” Trần Hạo nghe thấy người phục vụ giải thích, tự hỏi hình như anh không có gọi gi mà.

*Khoan đã, tôi nói trước, tôi chỉ trả bàn này thôi. Đống đồ ãn đó là của Trần Hạo gọi, không có liên quan gì tới chúng tôi!” Vương Dương hoảng sợ.

Nếu để hẳn trả thì hôm nay phải tiêu hết sạch tiền mất.

Đó toàn là mấy món đặc sản thôi, hắn chỉ dám gọi có hai món.

“Ha ha, anh đừng hiểu lầm. Mấy món này là chúng tôi tặng cho anh Trần. Bốp bốp!” Nói xong chị nhân viên vỗ tay hai tiếng.

Từng đĩa đồ ăn lần lượt được mang vào, thậm chí có vài món bọn họ còn chưa được nhìn thấy đều được mang đến.

Khoảng chừng mười hai món.

Chất đầy trên bàn của Trần Hạo.

Mấy món này có giá ít nhất cũng hơn hai mươi, ba mươi nghìn tệ.

“Này này… Cậu ta chí gọi có mấy miếng khoai tây chiên mà các người đã khuyến mãi cho cậu ta nhiều đồ ãn như vậy sao?” Giang Vi Vi kinh ngạc đứng lên nói.

Bọn họ đang mơ sao.

Cô ta rất muốn ăn thử các món đặc sản của Bếp Gia Viên trong một lần, nhu không có khả năng. Kể cả mỗi lần än hai món thì cũng phải ăn khoảng mười lần.

Hơn nữa có ai đủ giàu để mời cô ta än tới mười lần không? Mấy món đặc sản đắt lắm mà! Nhưng hôm nay Trần Hạo chỉ gọi một tô mì với đĩa khoai tây chiên, người ta liền tặng mười hai món.

Hơn nữa chất lượng đồ ăn đều là cao cấp nhất? Không riêng gì Giang Ví Vi, đám Trịnh Thiên Thiên đều ngơ người, kinh ngạc nhìn Trần Hạo.

Trần Hạo không ngờ, chị quản lý sảnh lớn này biết cách làm việc vậy sao? Một bàn nhiều đồ ăn thế này anh än không hết đâu.

Anh lập tức nhìn về phía Tô Đồng Hân: “Tô Đồng Hân, cậu có muốn cùng ăn tớ không?” Tô Đồng Hân cũng không ngại ngùng gì.

Hơn nữa bây giờ cô thật sự cảm thấy Trần Hạo cực kỳ thần bí.

Tại sao người ta lại nể mặt anh như thế? Cô lập tức cười cười đi tới ngồi đối diện Trần Hạo.

Khỏi phải nói biếu cảm trên mặt Vương Dương thế nào.

*Hừi Tôi biết rồi, có phải gọi khoai tây chiên sẽ được tặng món nổi tiếng đún: không? Nhà hàng đang có chương trình khuyến mãi gì sao?” Trịnh Thiên Thiên quả thật không tin vào hai mắt mình.

Cô ta muốn ăn nhưng lại rất ngại.

“Đúng vậy, có thể là chương trình khuyến mãi của nhà hàng rồi!”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!