Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 41 +42

trước
tiếp

Rất nhiều nam sinh vây quanh lại đây.

Ngay cả Lý Niệm cũng nhìn sang bên kí: Trần Hạo cũng tò mò nhìn theo, sau đó mí mắt giật giật Bạn nữ kia đã ra ngoài rồi, quá nhiên là xinh đẹp.

Hơn nữa, Trần Hạo còn vừa mới quen cô ấy.

Không phải là Tô Đồng Hân sao.

“Thật là xinh đẹp, nếu là bạn gái của tôi thì tốt rồi!” Nam sinh đứng bên cạnh Lý Niệm cảm thán nói Bộ dạng như một con lợn ngốc vậy.

“Bạn gái cái rầm. Nói cho cậu biết, cô gái này là người anh Dương khoa chúng ta để ý đến rồi, các cậu nhìn cho đã mắt thôi, còn muốn cô ấy làm bạn gái ư?” Lý Niệm khinh bỉ phán một câu.

“Hải Anh Dương sao? Haiz, chẳng trách, anh Dương xuất sắc như vậy, cô gái anh ấy để ý cũng phải khác người thường chứ!” Cậu bạn kia vừa nghe đến anh Dương thì tự nhiên uể oải đi v Anh Dương chính là Vương Dương, là phó chủ tịch hội học sinh khoa ngôn ngữ.

Trung. Nhà có quyền có thế, đi học lái chiếc Audi A6, trong trường không ai không biết.

“Tốt nhất là không nên đắc tội hân.

“Có ai dám xin Wechat của cô ấy không? Nếu xin được thì ti chấp nhận trả một trăm đồng!” *Có người đám xin rồi mà người ta không muốn cho thì cũng võ dụng thôi!” “Hơn nữa cậu không nghe tên kia vừa nói gì sao? Người đẹp này là cô gái mà ‘Vương Dương đang theo đuổi…” “Vương Dương là người chạy xe Audi A6 trong trường đó. Cậu không thấy đệ tử.

của hẳn đang giám sát ở đây hả, bớt nói lại một tí đi!” ‘Cũng có các nữ sinh rất khó chịu, từ khi Tô Đồng Hân xuất hiện thì dàn mỹ nữ bọn họ đều bị lu mờ hết.

Mọi người đều nhìn chảm chảm Tô Đồng Hân.

Trần Hạo cũng không ngoại lê, chăm chú nhìn Tô Đồng Hân.

Bổng nhiên có một viên đá nhỏ đập lên mặt anh.

Đệch, là ai? Trần Hạo quay đầu liền thấy Trịnh Thiên Thiên đang tức giận nhìn minh: “Trần Hạo cái tên nghèo kiết xác này, người khác ngầm người đẹp, cậu cũng đi ngắm. Cũng không thứ xem lại chính mình thế nào?” Ban đầu bởi vì tên nghèo Trần Hạo này mà Trịnh Thiên Thiên thua cược với Lý Niệm nên phải cùng đi ăn cơm với anh ta.

Nhưng sau đó cô ta lại ghen tị với Tô Đồng Hân. Lễ nào minh không thu hút được ánh mắt của cả một tên nghèo sao? “Trịnh Thiên Thiên cậu điên à, cậu làm trò gì vậy?” Trần Hạo chửi một câu.

Anh thật sự rất muốn vá cho Lý Niệm và Trịnh Thiên Thiên mỗi người một cái.

“Trần Hạo!” Đúng lúc này, Tô Đồng Hân nhìn thấy Trần Hạo sau khi vừa xuống xe liền lên.

tiếng chào.

‘Tô Đồng Hân lúc nãy vội là vi đến đây để học lái xe.

Nhưng không ngờ vừa đến đã bị một đám nam sinh nhìn chằm châm.

Mặc dù phần lớn nữ sinh đều thích cảm giác được nam sinh nhìn mình.

Nhưng mà bị nhìn chăm chú từ đầu tới cuối, lại đang trong lúc luyện lái xe, bị chí tró tháo luận khiến cho Tô Đồng Hân cảm thấy xấu hổ.

‘Cũng may là lúc chuẩn bị dừng xe cô đã nhìn thấy Trần Hạo trong đám người đó.

Trên cá sân tập lái có thể nói Trần Hạo là người duy nhất cô quen biết cũng như là người duy nhất thật thà an phận.

Trần Hạo cũng cười nhìn Tô Đồng Hân gật gật đầu.

“Đệch, kiểu gì đây? Chị dâu quen biết tên nghèo kiết xác này?” Lý Niệm ngớ ra Ngay cá đám nam sinh còn lại cũng tò mò nhìn về phía Trần Hạo.

“Tên nảy ăn mặc xấu xí như vậy, sao lại lâm quen được với nữ thần vậy?” “Hơn nữa các cậu nhìn đi, quan hệ của hai người họ không tệ lắm, cười cười nói nói như vậy kìa!” Nhiều ánh mắt ghen tị có, nghỉ hoặc có, đều phóng về phía Trần Hạo, ý nói nhìn bộ dạng thảm hại của mày đi, tại sao nữ thần lại để ý mày mà không nhìn thấy: tụi tao? ‘Còn về phía Trần Hạo thì anh thật sự cảm thấy rất bất ngờ.

“Không ngờ cậu lại đến đây học lái xe..” Trần Hạo cười cười.

“Ừm, đúng vậy… H‹ thật đó. À đúng rỉ m qua tớ mới đến đăng kí! Nhưng mà chúng ta có duyên cảm ơn cậu đã trả tiền trà sữa lúc trưa giúp tớ..” Trần Hạo chỉ nói vài câu với cô ấy.

Ngoại trừ Dương Hạ và Mã Hiểu Nam.

Trần Hạo đường như chẳng bao giờ nói chuyện nhiều với các bạn nữ, anh không biết tán gầu về đề tài gì với họ cả.

Trần Hạo luôn nghĩ được gì thì hỏi cái đó, hoặc là người ta hỏi thì anh trả lời lại thôi.

Nhưng mà người nói vô tình, người nghe lại hiểu khác.

‘Vừa nghe nói Trần Hạo trả tiền trà sữa thay Tô Đồng Hân.

Lý Niệm ở bên kia liền nhíu mày.

Anh ta nhận ra hai người kia có quen biết nhau, hơn nữa Trần Hạo lại mua trà sữa cho Tô Đồng Hân? Trong chuyện này không có gì mờ ám chứ? ‘Vữa nghĩ xong anh ta liền nhản tin cho Vương Dương.

‘Sau đó anh ta nhìn Trần Hạo đang nói chuyện phiếm với Tô Đồng Hân, chế giễu: “Trần Hạo, cậu đến học lái xe hay là đến tán gẫu vậy? Vất vá lầm mới góp.

đủ tiền học mà cậu định để uổng phí như vậy sao? Sao cậu không tranh thủ thời gian để học đi?” Bên kia mấy nữ sinh cũng nhìn Trần Hạo coi thường. Tưởng đâu tên này thành thật lắm, ai ngờ thấy gái đẹp thì cũng không biết trời trăng gì.

Tô Đồng Hân sao không biết Lý Niệm đang nói kháy, nói: “Lý Niệm, cậu nói người khác sao không nhìn lại mình đi? Nợ môn hai lần mà còn nói người khác.

Cậu có bản lĩnh thì lo tập trung học đi…” “Tôi! Lý Niệm xám xịt cả mặt mày.

Grừt Lúc này, ở cạnh sân thể dục bỗng nhiên nghe tiếng động cơ vang lên.

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

‘Có mấy nữ sinh chỉ ra bên ngoài hô lớn: *Con Audi kia nhìn xinh thật đấy!” “Ôi trời, anh ấy chính là Vương Dương mà bọn họ vừa nói đến khi nãy nhỉ? Phó chủ tịch hội sinh viên khoa ngôn ngữ Trung!” *Ngầu quả đi trời ơi!” Mấy nữ sinh hưng phẩn nhìn sang bên kia.

Chiếc xe cuối cùng dừng lại ngay trước mặt Tô Đồng Hân.

‘Vương Dương cao lớn bước xuống xe.

Đi theo sau hần là Giang Vi Vi.

‘Vương Dương ra khỏi xe, mắt liền quét tới Tô Đồng Hân và Trần Hạo đang đứng trước mặt Lúc nãy hắn nhận được tin nhắn mà chưa tin lầm, giờ lại nhìn thấy quá thật là Tô Đồng Hân đang đứng cùng Trần Hạo.

“Đồng Hân, sao cậu lại quen biết Trần Hạo?” ‘Vương Dương tò mò hỏi.

Cốt yếu là hẳn sợ Trần Hạo bày trò lừa gạt Tô Đồng Hân.

“Hôm nay mới quen biết, sao vậy?” Tô Đồng Hân không vui khi nghe Vương Dương hỏi câu ấy.

*Không có gì. Trần Hạo không có nói gì với cậu à? Không lẽ cậu ta chưa nói cậu ta quen biết một vài đứa bạn chạy Ferrari sao? Tớ nói cho cậu biết, mọi chuyện đều là giả hết. Tớ đã điều tra xong rồi!” Chuyện đó Vương Dương đã điều tra rõ ràng, có khả năng là Trần Hạo đi bỏ ra năm mươi nghìn để chạy thử Ferrari, mượn cơ hội khoác lác với các bạn gái thôi Nhưng hắn lại không ngờ anh lại để ý tới Đồng Hân.

T6 Đồng Hân không hiểu nên nhíu mày lại.

Mà Trần Hạo đứng ở một bên lại nhìn Giang Vi Vi đầy hứng thú.

Rõ ràng chuyện lần trước mình lừa cô ta đã khiến cô ta ghi thù rồi.

Hơn nữa còn đi điều tra thật Cô ta đang có ý đồ gì đây? Chuyện của mình không có quan hệ gì với cô ta cá “Hữ, Trần Hạo, tôi nói cho cậu biết, tốt nhất cậu nên tránh xa Đồng Hân ra một chút. Đồng Hân là cô gái mà cá đời cậu có mơ cũng không thể với tới được.

‘Còn nữa, cái kẻ dối trá như cậu khiến tôi cảm thấy thật bẩn mắt!” Nhớ lại cảnh tượng Trần Hạo xuống khỏi xe Ferrari ngày hôm đó và cả tâm trạng căng thẳng khi anh nói bạn mình lái xe, Giang Ví Vi liền tức giận.

“Tên này chỉ giỏi vờ vịt thôi! Bây lại nghe Vương Dương nói Trần Hạo mua trà sữa cho Đồng Hân.

‘Đây không phải là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga thì là gì? Mà Giang Ví Vi vừa mắng xong, đám Lý Niệm cũng lập tức chế nhạo Trần Hạo.

*Vi Ví, sao cậu lại nói Trần Hạo như vậy…” Từ lần trước Tô Đồng Hân đã nhận ra Vi Vi luôn độc mồm độc miệng như vậy.

đối với Trần Hạo.

“Đồng Hân, tớ sợ cậu bị tên Trần Hạo kia lừa, cậu ta tuyệt đối không ngoan hiền như cậu tướng đâu!” Giang Vi Vi hung hãng lườm Trần Hạo: “Đúng rồi, tối nay cậu có rảnh không Đồng Hân? Đại Dương muốn mời cậu đến Bếp Gia Viên ăn cơm, tớ chỉ được ăn ké thôi!” Giang Ví Vi ghen tị nói.

“Chiều tớ phải tập lái xe nên tối có thể không rảnh..” Tô Đồng Hân không muốn đi.

“Ôi, xe thì khi nào tập cũng được mà, đâu nhất thiết phải tập trong chiều nay.

Đồng Hân, cậu đừng có nói là cậu muốn tập lái xe với tên nghèo kiết xác này chứ? Thế thì phí thời gian lảm!” Giang Ví Vi nói một tràng khiến cho Tô Đồng Hân khó xử.

Cô đi cũng không được, mà không đi cũng không được.

VI theo như lời Vị Vi thì có vẻ như mình không muốn ở cùng Trần Hạo, khiến cho Trần Hạo khó xử.

‘Con người của anh rất tốt, ít nhất thì Tô Đồng Hân nghĩ như vậy.

Nhưng Giang Vi Vi bên đây thì lại là bạn từ nhỏ của cô, không đi cũng không được.

Cuối cùng Tô Đồng Hân nói: “Tớ sẽ đi, nhưng mà tớ muốn mời một người nữa cùng đi. Hôm nay cậu ấy đã giúp tớ nên tớ mời. Tối chúng ta cùng đi ra ngoài ăn cơm được không?” Nồi xong, Tô Đồng Hân nhìn sang Trần Hạo đang đứng im lãng một bên…

“Cái gì? Đồng Hân, cậu muốn đưa Trần Hạo đi cùng à?” Giang Vi Vi kinh ngạc nói.

Trần Hạo cũng cá kinh.

Qua cuộc gặp nho nhó ngày hôm nay, Trần Hạo đã biết Tô Đồng Hân thật sự là một người có tâm địa lương thiện, hơn nữa còn là một cô gái không chê nghèo ham giàu. Chí cần con người bạn tốt thì Tô Đồng Hân sẽ coi bạn là bạn tốt.

Nếu so sánh với nhau thì cô ấy và Giang Vi Vĩ là hai thải cực đối lập nhau.

Hơn nữa Tô Đồng Hân còn biết suy nghĩ cho người khác.

Nhưng mà, còn về chuyện đi cùng với bọn Vương Dương và Giang Ví Vi thì Trần Hạo thật sự là không có hứng thú.

Không cùng một loại người thì không chơi với nhau được! Tô Đồng Hân gật đầu: “Vi Vi, hôm nay Trần Hạo đã giúp tớ mà. Nên buổi tối tớ mời mọi người ăn cơm thì Trần Hạo đương nhiên là được đến! “Thôi, các cậu đi chơi đi!” Trần Hạo cười cười. Tô Đồng Hân mời cơm đã khiến anh hiểu được tâm ý của cô rồi “Không được, cậu phải đi!” Tô Đồng Hân quá thật còn mục đích khác. Sao cô có thể không hiểu tâm tư của Vương Dương được.

Biện pháp duy nhất chính là tạo khoáng cách giữa hai người thôi.

Tô Đồng Hân không thích Vương Dương, cực kỳ không thích.

Còn Vương Dương đứng bên cạnh thì sắc mặt khó coi.

Nếu không cho Trần Hạo đi, Tô Đồng Hân người ta đã nói là cô ẩy mời khách tồi ‘Còn nếu để Trần Hạo đi cùng…

‘Vương Dương cũng không thể thật sự để Tô Đồng Hãn mời được.

Nếu vậy thì mình còn có phong độ hay không? Hắn lập tức oán giận nói: “Đồng Hân à, thế này đi, đêm nay vẫn là tớ mời. Lăn trước mời cậu đến Bếp Gia Viên nhưng cậu không đi, lần này cậu nhất định.

phải đi. Còn Trần Hạo thì… để cậu ta đi cùng cũng được…” Tô Đồng Hân bây giờ mới gật đầu.

Giang Vi Vi tức tối nhìn Trần Hạo: “Hừ, lần này thật sự hời cho cậu rồi đó, lại để cho Vương Dương mời cậu ãn cơm. Cậu ấy nể mặt Đồng Hân mới mời cậu, nếu không cậu có nâm mơ cũng không được!” Nói xong liền quay đầu nhìn Tô Đồng Hân: “Đồng Hân, tối gặp lại!” ‘Sau đó liền củng Vương Dương một trước một sau rời đi.

Haiz! Trần Hạo thở dài trong lòng.

Mọi chuyện đã như vậy rồi, muốn không đi cũng không được.

Sau đó, Trần Hạo không nghĩ nhiều nữa, lập tức tập trung tập lái xe.

Tập mãi đến chạng vạng tối.

Giang Vi Vi đến đón Tô Đồng Hân.

‘Vương Dương lái xe.

Hơn nữa lần này có không ít người đi cùng, đều là các nữ sinh trong hội sinh viên và đám nam sinh có quan hệ không tồi với Vương Dương.

Trong đó còn có Trịnh Thiên Thiên và Lý Niệm.

Sau khi đến nơi, để khoe khoang sự giàu có, Vương Dương đặt hẳn một phòng ăn xa hoa.

Trần Hạo theo bọn họ vào.

Chỉ là Trần Hạo không đế ý, trên hành lang có một người phục vụ đi ngang qua anh, kinh ngạc liếc nhìn anh, nhưng rồi lại vội vã chạy xuống cầu thang, không, biết làm gì! ai đó chắc chẩn là chưa từng tới nơi như thế này. Cũng chỉ e là cả đời này cũng không có tư cách vào đây!” Tất cả mọi người đồng loạt cảm thấy phấn khích.

Trịnh Thiên Thiên đang liếc mắt nhìn Trần Hạo nói.

“Thiên Thiên cậu sai rồi, Trần Hạo đã tổ chức một bữa tiệc họp lớp ở đây đó.

Nghe nói một đêm đó đã tốn rất nhiều tiền! Giang Ví Vi giớ giọng kỳ quái.

“Trịnh Thiên Thiên và Lý Niệm đều kinh ngạc.

Giang Ví Vì lập tức kể chuyện lần trước Trần Hạo trúng trong lớp một bữa tiệc phung phí khao các bạn

Mọi người nhìn Trần Hạo, cảm giác như đang nhìn một thăng ngốc vậy Trần Hạo không nói gì.

Chỉ ngồi im lặng một chỗ.

“Trước kia cậu có trúng xổ số à?” Tô Đồng Hân hơi kinh ngạc, vui vé hồi.

*Ừ, có trúng một ít!” Trần Hạo cười cười.

ˆSao cậu lại tiêu hết số tiền đó, sao không giữ lại một ít?” Tô Đồng Hãn hỏi.

“Giữ lại? Lòng ham hư vinh lớn như vậy, cậu Trần giữ lại sao được chứ? Ha ha…” Lúc này Vương Dương từ bên ngoài đi vào, vừa lúc nghe được mọi người đang nói về chuyện Trần Hạo trúng xổ số.

‘Sao có thể không nhân cơ hội chèn ép chút được.

“Được rồi, mọi người mau ngồi xuống đi. À vừa nãy lúc tớ xuống lầu có gặp chủ tịch hội sinh viên khoa bên, tớ có gọi các cậu ấy rồi. Tí nữa họ sẽ sang đây ăn cơm cùng chúng ta!” Vương Dương cười nói “Tốt lắm. Nhưng mà Vương Dương này, phòng ăn của chúng ta tuy là phòng cao cấp nhưng lại hơi nhỏ, chỉ sợ không chứa được nhiều người như vậy nhỉ?” Giang Vi Vi vừa nghe nói chủ tịch hội sinh viên khoa bên cũng ở đây liền cảm thấy hứng thú.

‘Quan hệ cúa bọn họ rất rộng rãi, Giang Vi Vi lại là một người rất thích kết nối quan hệ “Đúng vậy, họ đi ba người. Nếu có hai người thì phòng vẫn đú, nhưng mà bây giờ rõ ràng lại thừa một người rồi!” ‘Vương Dương xoa trán, tỏ vẻ lo lắng.

Sao Trần Hạo lại không hiểu hẳn đang cố ý nói cho anh nghe chứ.

Nhưng thật sự thì hôm nay anh đến đây là vì nể mặt Tô Đồng Hân.

Đôi lúc tụ tập bạn bè chính là như vậy, mời một người bạn đến, người bạn này.

lại đưa theo một người bạn khác đến.

Tuy răng khiến chủ xị không vui nhưng lại không thể nói được gì.

Nhưng lần này Trần Hạo không như vậy, anh được Tô Đồng Hân mời đến.

Ha ha, thích cái gì thì làm.

Tần Hạo nghĩ thầm.

Anh thấy trên bản có đồ uống, đang muốn cầm lên rót một ly để uống.

Nhưng không biết là ai đã xoay bản, đẩy đồ uống ra chỗ khác rồi.

Bên cạnh lại có một ấm trà, Trần Hạo đành uống trà.

Nhưng chưa kịp cầm lên đã lại bị đẩy đi rồi.

Đệch? Ai làm vậy? Trần Hạo đơ người, vừa nhìn lên liền thấy Giang Vi Vi đang quay bàn, nghiến.

tăng trừng mắt nhìn anh.

“Trần Hạo, cậu không nghe thấy Vương Dương nói gì à? Cậu ấy bảo ở đây đang dư một người đó!” Dư một người liên quan gì tới mình.

‘Con nhỏ này tốt nhất đừng có rơi vào tay mình, nếu không không biết kết cục.

sẽ thế nào đâu.

Gởi quần tết mông nha! Thật sự Trần Hạo thấy mệt lắm với cô bạn Giang Vi Vi này rồi.

“Mặt dày như bức tường! Đã ăn ké rồi còn muốn chiếm chỗ ngồi của người khác!” Trịnh Thiên Thiên cũng khinh thường nói.

Đương nhiên là cô ta nói giúp bọn Vương Dương rồi. Hơn nữa chính cô ta cũng đang coi thường Trần Hạo nên không nói được câu nào tốt đẹp cả.

*Đồng Hân, tớ thấy trước tiên cậu bảo Trần Hạo quay về đi, lần sau chúng ta lại mời! Cậu nhìn xem bây giờ rõ ràng là đang dư một mình cậu ta!” Giang Vi Vi bát đầu khuyên nhú Tô Đồng Hân.

T6 Đồng Hân nhíu mày, sớm biết như vậy thì cô và Trần Hạo sẽ không đi rồi Tô Đồng Hân nghĩ ngợi có nên cùng rời đi với Trần Hạo không.

Trịnh Thiên Thiên chỉ vào cái bàn nhỏ bên cạnh nói: “Trần Hạo không về cũng được, để cậu ấy sang bản bên kia ngồi rồi chúng ta chia ít đồ ăn sang cho cậu ấy được không?” “Được, tớ thấy ý này không tê, tránh Trần Hạo ăn quen rồi, bụng dạ chịu không.

nổi!” Lý Niệm cười nói Đám người này miệng quá thúi rồi! Thật ra Trần Hạo đã muốn đứng dậy đập bàn bỏ đi cho rồi.

Nhưng mới vừa đứng lên, Trần Hạo liền thay đổi suy nghĩ.

Đi ư2 Cứ thế rời đi thì chẳng phải để không cho bọn họ đùa giỡn mình cả nửa ngày trời sao? Mẹ nó, hôm nay ông đây sẽ không đi đâu cả, ở đại bản của ông mà để chúng mày ức hiếp à? Trần Hạo nghĩ như vậy.

Rồi gặt đầu nói: “Vậy cũng được, tớ sẽ sang bàn nhỏ ngồi!” Nói xong Trần Hạo kéo ghế đi sang bàn nhỏ ngồi xuống.

Đúng lúc này, cửa phòng ăn mở ra…

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!