Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 39 +40

trước
tiếp

Chương 39 + 40

Trong phút chốc Ngụy Lệ hoàn toàn không kịp phán ứng lại được.

Nhưng trực giác của phụ nữ nói với cô ta, có thể cô ta đã làm ra một việc mà cô ta sẽ hối hận cả đời. Cô ta vội vã bước lên phía trước hỏi “Cô cút cho tôi, tôi sẽ tính sổ với cô sau!” Vương Cường lập tức trừng mát tức giận nhìn Ngụy Lệ Quản lý tài vụ, nhân viên giải quyết nghiệp vụ ở đằng sau ông ta cũng đi qua, cung kính nhìn Trần Hạo.

Nguy Lệ hoàn toàn ngơ ra.

Nói thật, cô ta thực sự cảm thấy Trần Hạo là một tên nghèo kiết xác đến đây chỉ để mở mang tầm mắt mà thôi Cho nên để không đắc tội với đôi nam nữ tré tuổi có thể mua được một chiếc xe khác kia, Ngụy Lệ đương nhiên không tiếc đắc tội với cái tên nghèo này rồi Nhưng cái tên nghèo này, sao có thể làm cho quản lý có thái độ như vậy được, vả lại anh ta thật sự có thế mua được Reventon? Ông trời ơi, anh ta có bao nhiêu tiên chứ? Đôi nam nữ trẻ kia chợt sửng sốt.

Đặc biệt là chàng trai kia, cảm thấy bán thân anh ta như đang chịu một sự sỉ nhục vô cùng lớn: “Quản lý, tôi khuyên ông tốt nhất nên làm cho rõ, tôi mới là khách hàng của các ông!” “Phải đấy, bọn tôi muốn mua Gallardo nên tìm chị này, ông đối xử với chị ấy như vậy, cẩn thận bọn tôi không mua nữa!” Cô gái kia cũng lên tiếng.

“Hai người thích mua hay không thì tùy, còn cô nữa, ai cho cô ngồi trong xe, ra ngoài cho tôi!” Vương Cường nghĩ, hai người các người mà đem so với người có thẻ đen thì tính là cái thá gì chứ. Câu sau đó là chỉ cô gái đang ngồi trên ghế lái để trải nghiệm.

“Tôi..” Cô gái kia tức giận đến trắng bệch mặt.

Lúc này Vương Cường mới cười ha ha nhìn về phía Trần Hạo: “Cậu Trần, cậu xem tiếp theo..’ Trần Hạo biết ông ta muốn hỏi mình có thể bắt đầu làm thủ tục chưa. Anh gật gật đầu, đưa thẻ qua Nhắm vào camera độc quyền, trực tiếp nhập mật khẩu “Tinh!” “Mười tám triệu bốn trăm nghìn đã được chuyển vào tài khoản!” Chớp mắt, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên.

“Cái gì?” Lần này, tất cả những người có mặt, bao gồm cả những người khác đang mua xe trong cửa hàng đều rất kinh ngạc.

Mười tám triệu bốn trăm nghìn, mua thẳng về tay chiếc siêu xe hàng đầu của Lamborghinit Đúng là giàu có! “Người này là ai? Nhìn quần áo trên người anh ta rất giản dị, mới đầu còn tưởng đến để mở mang tầm mắt thôi, mẹ kiếp, quả thực là làm sáng mắt chó của tôi luôn rồi, người ta mới thật sự là kẻ giàu có!” “Nhìn giống như sinh viên, hay là trúng vé số, mẹ ơi, trúng được bao nhiêu vậy, chắc không dưới một tỷ đâu nhỉ?” “Mẹ ơi, không biết anh ấy có bạn gái chưa nhỉ, nếu chưa có, con muốn giới thiệu em gái cho anh ấy!” Bông chốc cửa hàng xôn xao hẳn lên, mọi người đều đưa mắt nhìn Trần Hạo.

Nhìn đến nỗi mặt Trần Hạo nóng bừng bừng.

Mà ở bên cạnh, đôi nam nữ kia đã vô cùng xấu hổ, chỉ hận không thể tìm được một kẽ hở để chui xuống.

Một chiếc xe của người ta có thể mua được tám chiếc Gallardo đấy. Vừa nãy còn đuổi người ta xuống xe, nghĩ lại thôi cũng cảm thấy hai má đau rát.

“Cô này, phiền cô nhường chút, tôi muốn xem lại nội thất một lần nữa..” Trần Hạo đến bên cửa xe, nhìn vào cô gái đang lưu luyến không muốn xuống xe, thản nhiên nói *À… Tôi tôi tôi!” Cô ta thực sự muốn ngồi vào xe, rồi bảo người ta lái trên đường, đến lúc đó, ánh mất của tất cá mọi người đều sẽ bị thu hút. Như vậy đối với phụ nữ mà nói, đời này cũng đủ lắm rồi.

Nhưng nghĩ đến bạn trai mình thì sao? Chỉ có thể mua một chiếc Gallardo, quả thực là yếu chết mất, aaaaaaa! Cô gái vừa xấu hổ vừa giận dữ chạy sang một bên.

Còn tất cả mọi người đều ở bên ngoài đợi Trần Hạo xem xe.

Cuối cùng, Trần Hạo xem xong bước ra khỏi xe. Đúng lúc Vương Cường ở bên này cũng làm xong thủ tục.

“Cậu Trần, đây là chìa khóa xe và cả danh thiếp nữa, sau này, nếu cậu Trần có yêu cầu gì, cho dù là trong cuộc sống, cậu Trần cứ việc căn dặn!” Vương Cường cung kính nói.

Bởi vì Trần Hạo không chí đơn giản là mua một chiếc xe, mà còn đại diện cho cả một gia tộc lớn phía sau anh nữa. Một khi đã kết thân được với cậu Trần này rồi thì Vương Cường ông ta há chẳng phải lên như diều gặp gió hay sao.

“Được, cảm ơn quản lý Vương, nói thật, giờ tôi có một việc phải phiền quản lý Vương!” Trần Hạo cười cười “Cậu cứ nói cậu cứ nói!” “Đó là cử một người lái xe về giúp tôi! Ha ha, tôi còn chưa thi bằng lái nữa…” “Hóa ra là vậy, tôi sẽ đi lo liệu ngay!” “Anh Trần, tôi lái giúp anh được không?” “Anh Trần, để tôi giúp anh nhé, người ta có bằng lái được hai ba năm rồi đấy!” “Anh Trần, anh học lái xe ở trường nào vậy?” Anh vừa nói dứt thì ngay lập tức có một nhóm fangirl vây quanh, điên cuồng bắt tay Trần Hạo, đuổi theo cả chặng đường hỏi Trần Hạo là sinh viên trường nào, học lái xe ở đâu v.v.

Trần Hạo rất qua loa lấy lệ, may mà Vương Cường làm việc nhanh nhẹn, dứt khoát tự mình lái xe đưa Trần Hạo về.

Ngụy Lệ đứng ở cửa, nhìn theo bóng lưng Trần Hạo đang đần đi xa rồi cần cản môi, chỉ hận không thể tát vào miệng mình một cái! Mắt chó thì nhìn thấp mà, vốn tưởng chỉ là đồng thau, ai mà ngờ lại là đại gia, còn là đại gia chân chính nữa! Ngụy Lệ bất lực ngồi gục xuống đất, sự nghiệp cả đời của cô ta cũng kết thúc luôn rồi! Lại nói, sau khi Trần Hạo quay về cũng không để Vương Cường đưa mình vào trong khuôn viên trường. Suy cho cùng thì chiếc Lamborghini này thực sự quá thu hút, đi trên đường đã bị rất nhiều người chụp ảnh rồi. Nếu đi vào khuôn viên trường thì sẽ liên tục thu hút người khác liếc mắt nhìn.

Vậy thì phách lối quá. Cảm giác như đang khoe khoang sự giàu có.

Mà vừa hay cái Trần Hạo ghét nhất chính là khoe khoang mình giàu có.

Cho nên Trần Hạo bảo Vương Cường dừng xe cách trường học không xa, trong chỗ đậu xe của một công viên. Rồi Vương Cường tự mình gọi xe về.

Ôi chao, mua một chiếc xe, mình thì quá ngại để lái nó, thật là làm người ta nóng ruột mà.

Nhưng Trần Hạo thật sự vô cùng hài lòng với chiếc xe này. Quả thật là giống như đang mơ vậy.

Nhìn chìa khóa xe một chút, bận cá ngày đến khô cả họng, Trần Hạo chuẩn bị sang bên cạnh trường mua một ly trà sữa uống.

“Cô không có tiền mặt thì thanh toán điện tử cũng được!” “Xin lỗi ông chủ, điện thoại của tôi hết pin mất rồi, với lại tôi quên mang theo ví tiền, hay là thế này đi, tôi để trà sữa ở đây trước, đợi tôi về kí túc xá lấy tiền rồi quay lại…” Trần Hạo vừa mới đến thì nhìn thấy một cô gái tay xách túi trà sữa, đang nói chuyện với chủ quán Nhìn thế này, chắc là sau khi cô gái mua xong mới phát hiện là quên mang theo ví tiền, điện thoại còn hết pin, không có tiền để trả, như vậy thì đúng là ngượng rồi đây.

Nhưng mà, sau khi Trần Hạo nhìn góc nghiêng khuôn mặt của cô ấy thì không khỏi hơi sững sờ.

“Hửm? Là cô ấy?” Trần Hạo bỗng thấy vui vui Cô ấy chính là cô gái mà lần trước Giang Vi Vi gọi anh đi dọn dẹp vệ sinh, sau đó lúc nghe thấy Vương Dương nói đến chuyện mua xe, anh không cẩn thận đã dùng chổi làm bẩn đôi giày trâng của người ta Cô gái này rất xinh đẹp nhưng không nhìn người khác bằng ánh mắt đầy thành kiến như Giang Vi Vi. Nói tóm lại chính là một cô gái rất dịu dàng điềm đạm.

Cho nên Trần Hạo rất ấn tượng với cô ấy, còn nhớ rất rõ tên của cô ấy, Tô Đồng Hân! “Cô gái này, cô không thể đùa như vậy được, cô nhìn đi, mua một lần sáu ly trà sữa, trong đó còn có một ly cô đã uống mấy ngụm rồi. Cô để ở đây, lỡ như cô không quay lại thì tôi biết tìm ai đòi tiền bảy giờ? Cô gái, cô cũng đừng trách tôi, tôi cũng chỉ làm kinh doanh nhỏ thôi!” Ông chủ trẻ đứng bên trong bất lực nói.

Tô Đồng Hân hình như có việc gì đó, nhìn có vẻ rất gấp, vội lau mồ hôi trên trán “Bao nhiêu tiền? Tôi trả giúp cô ấy cho…” Tô Đồng Hân đang lo lắng thì bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói. Cô thở phào một hơi, ngoảnh đầu lại nhìn, có hơi bất ngờ rồi mỉm cười: “Là cậu à?” *Ừ, lại gặp nhau rồi!” Trần Hạo mim cười, con mẹ nó tự dưng lại đỏ mặt…

“Hôm nay cảm ơn cậu nhé… Tớ quên mang theo ví tiền mất!” Tô Đồng Hân vén tóc, vừa cười vừa nói.

‘Cô cũng không trực tiếp từ chối Trần Hạo thanh toán giúp mình, khách sáo một chút để làm gì chứ. Cô là kiểu con gái rất tự nhiên. Truyen.one chúc các bạn luôn vui và sức khỏe.

Đặc biệt là hôm nay gặp được Trần Hạo, nên Tô Đồng Hân hơi bất ngờ cũng hơi vi Bởi vì lần trước báo cáo ở đại sảnh, Tô Đồng Hân cũng có ấn tượng sâu sắc với Trần Hạo. Chỉ nhớ đây là một sinh viên dù vinh quang hay nhục nhã cũng không sợ hãi, đối mặt với sự chế giễu của người khác cũng vô cùng thản nhiên.

“Đừng khách sáo…” Trần Hạo cười   “Cậu yên tâm, đợi tớ về lấy ví tiền rồi trả lại cho cậu nhé. À phái wechat chứ nhí? Nếu có thì tớ chuyển thẳng qua cho cậu luôn…” “Có!” Trần Hạo cũng không khãng khăng từ chối, mặc dù cô gái trước mặt này.

tất xinh đẹp nhưng nói cho cùng thì cũng chỉ là tinh cờ gặp nhau mà thôi.

Trần Hạo cũng chẳng có thói quen nịnh hót lấy lòng người khác.

“Theo lẽ thường, nếu gặp phải trường hợp này thì con trai chắc chẳn sẽ nói không cần trả lại tiền. Nói không chừng còn hẹn được cô gái đó ra ngoài ăn một bữa cơm, kết bạn gì gì đó.

Nhưng Trần Hạo là một chàng trai khá thẳng tính, chí ít thì hiện tại tính cách của anh là vậy. Cô ấy đã muốn trả lại tiền, thì mình cũng không có lý do gì để từ chối cá.

“Tớ về kí túc xá, đợi đến tối tớ sẽ chuyển tiền qua cho cậu! Cảm ơn cậu nhé, tớ tên Tô Đồng Hân!” “Tớ tên Trần Hạo!” Trần Hạo cười nói.

Tô Đồng Hân vẫy vảy tay với anh rồi hơi vội vã rời đi.

Thật là xinh đẹp.

Nhìn theo bóng lưng cô gái. Trần Hạo thầm nói.

Haizz, mình trở nên mê gái như vậy từ khi nào nhí? Trần Hạo khẽ cười, tồi xoay người cầm lấy trà sữa, chuẩn bị đi về phía xe cúa mình ngắm nghía Lần đầu tiên mua một chiếc xe tốt như vậy, ít nhất thì nắm mơ Trần Hạo cũng chẳng dám mua, còn cảm giác mới mẻ thì tất nhiên là có.

“Wow, mọi người mau đến xem, đáy là xe gì này?” “Trời má, xe thể thao Lamborghini, chiếc này ngầu quá, chiếc này ít nhất cũng phi vài triệu nhí?” “Đây là Reventon, là chiếc đắt nhất của Lamborghini, ít nhất cũng phải mười lăm triệu trở lên, đây còn là chiếc có cấu hình cao nhất, chắc hai mươi triệu rồi! Đại gia, chắc chắn là đại gia mài”   Đến lúc Trần Hạo đi qua thì mới kinh ngạc phát hiện trước xe mình đã có rất nhiều người vây lại.

‘Đa số là con gái, còn lèo tèo vài nam sinh.

‘Xung quanh xe chật như nêm cối, họ đang thảo luận rất sôi nổi.

Lúc này có không ít cô gái hai mắt như đang phát ra ánh sáng.

“Ôi mẹ ơi, một chiếc xe thể thao cool ngầu gần hai mươi triệu, nếu tôi có thể ngồi một lát, tôi chết cũng mãn nguyện!” “Không biết chiếc xe này của anh nhà giàu nào, đại học Kim Lăng chúng ta ©ũng có người giàu đến vậy à, nếu có thì thật muốn làm bạn gái anh ấy quá đi!” “Đến đây, nhanh lên, chụp giúp tớ bức ánh đi, tớ muốn có tấm ánh chụp chung với xel” “Tách tách!” Tiếng chụp ánh không ngừng vang lên.

‘Cũng có cô gái muốn chụp ảnh nhưng lại cám thấy ngại Nhưng ánh mắt của họ không chỉ đặt trên xe mà còn dáo đác nhìn xung quanh.

Muốn xem chủ nhân của chiếc xe là ai, nếu là con trai mà còn là sinh viên của đại học Kim Lãng thì mình phải nằm bắt lấy cơ hội.

Lỡ như… Lỡ như được anh chàng nhà giàu đó thích thì sao.

*À, có thể nhường cho tôi qua chút được không..” Trần Hạo gãi gãi đầu, quyết định vẫn nên bất chấp khó khăn mà đi qua đó thôi.

“Cậu cút ra chút coi, chen cái gì mà chen!” Không ngờ lại bị một cô gái bực mình rồi đẩy sang một bên.

Trần Hạo tức giận, cô con mẹ nó còn hỏi lại tôi, đặt mông ngồi lên đầu xe của tôi mà còn ngang ngược như vậy! “Cậu xem cái người này, quê mùa một cây mà lại muốn đến chụp ảnh, có kinh tớm quá không đây?” “Ha ha, nói không chừng là muốn lợi dụng thời gian chúng ta đều ở đây, đến tìm một cô gái để sàm sỡ đấy, bây giờ thứ người kinh tớm nào mà chẳng có chứ!” “Đợi lát nữa chủ chiếc Lamborghini đến rồi, nhìn thấy chúng ta ở đây toàn là gái xinh thì cũng thôi đi, nếu nhìn thấy một đứa con trai kinh tởm như vậy ở đây, người ta không tức giận mới là lạ đó!” Nói xong, mấy cô gái lại căm điện thoại lên, đến chụp ảnh với Lamborghini “Nhìn kìa, sao bên kia nhiều người thể nhỉ?” “Hình như là trường mình xuất hiện một người nhà rất giàu có, mua một chiếc.

thể thao Lamborghini Reventon!” “Trời má, chiếc đó phải hai mươi triệu đấy, đi đi đi, qua đó xem xem!” Trần Hạo bị mấy cô gái đấy mạnh ra tận phía ngoài, cũng có nhiều người nghe thấy chạy đến xem.

Trần Hạo lại bất lực.

Nếu bây giờ anh muốn vả vào mặt mấy cô gái vừa chế giễu mình thì cũng rất đơn gián, chí cần lấy chia khóa ra rồi bấm nút là được.

Nhưng mà Tiần Hạo lại không có thói quen đó. Đặc biệt là ở nơi đông người như vậy.

Không ngờ là dừng xe ở đây, hiệu quá cũng chẳng kém dừng ở cổng trường học.

là bao.

Thôi đợi lúc khác lái xe đến một chỗ khác. Chỉ có thể như vậy thôi! Haizz, Trần Hạo thở dài một hơi Trần Hạo cất chìa khóa lại, xoay người rời đi ‘Vữừa đi chưa được mấy bước thì điện thoại đột nhiên reo lên, iếc nhìn thì là một số lạ. Trần Hạo bấm nhận cuộc gọi.

“Bạn Trần Hạo phải không, buổi sáng quên thông báo với bạn, một giờ chiều nay, mời bạn đến sân tập phía Bắc tập hợp, để tiến hành luyện tập cho phần thí thực hành!” Một giọng nữ lạnh nhạt vang lên. Nói xong thì cúp máy.

Ngày mốt mình thì lý thuyết, chắng trách hôm nay phải luyện thi thực hành rồi.

Cũng chẳng quan tâm đến thái độ của người gọi đến, Trần Hạo chỉ mong chờ mau mau có được bằng lái nên vội vã đi về phía sân tập phía Bắc Sau khi đến nơi thì đã bát đầu huấn luyện rồi.

Người huấn luyện đeo kính râm, đang hướng dẫn một chiếc xe tiến hành đỗ xe vào bãi.

Còn lại khoảng mười một người vẫn đang đợi. Có cả nam và nữ. Họ đều đứng ở bên cạnh để quan sát.

“Trời má, thật sự là Trần Hạo, cậu ta thật sự học lái xe à?” Khi Trần Hạo đi qua, một học viên nữ lập tức che miệng lại vì kinh ngạc, mặt đầy vẻ khó tin.

“Ha ha, sao vậy, tớ đã nói là cậu ta mà, Thiên Thiên, cậu thua cược rồi, tối nay cậu phải ăn với tớ một bữa cơm!” Cũng có cậu nam sinh cười rất phấn khích.

“Ai da, không tính không tính, ai mà có thể ngờ được Trần Hạo nghèo rớt mồng tơi có thể đến thi bằng lái xe chứ, đúng là ly kỳ mà. Tớ thấy Lý Niệm cậu đã biết Trần Hạo đăng kí từ trước rồi nên mới đánh cược với tớ chứ gì! Cậu lừa tớ!” Cô gái tên Thiên Thiên lập tức thấy bất mãn.

Việc là thế này, lúc bọn họ đến học lái xe thì nhìn thấy tên Trần Hạo trong danh sách.

Sau đó hai người mới bắt đầu đánh cược, rốt cuộc có phải tên Trần Hạo nghèo kiết xác ở khoa bọn họ hay không. Kết quả là sau khi nhân viên công tác của trường lái xe gọi điện bảo Trần Hạo đến thì đúng thật Quả là chói đến mù mắt bọn họ mà.

Mà hai người này, Trần Hạo cũng không quen lắm, chỉ là ở cùng khoa nên có gặp qua vài lần.

Còn vì sao lại gặp, là bởi vì hai người này đều ở trong hội sinh viên, một người là trưởng ban ký luật tên Lý Niệm, còn một người là trưởng ban vệ sinh tên Trịnh Thiên Thiên, đều là người của hội sinh viên cả.

Trần Hạo là sinh viên nghèo trong diện nhận trợ cấp, được Giang Vi Vi cử đến chỗ bọn họ làm việc. Và đối với tên Trần Hạo nghèo kiết xác khác người ở trong khoa, đương nhiên bọn họ cũng biết rất rõ Cả một khoa có ai là chưa từng nghe đến một người rất rất nghèo chứ? Mà cuộc nói chuyện giữa hai người cũng là để cho nhóm nam nữ học viên   đang ở đó phải liên tục liếc mắt nhìn Trần Hạo.

Thậm chí có một nam sinh còn cười khinh bỉ: “Anh Niệm, ở khoa anh người này rất nghèo à?” Cậu ta chế giều hạ thấp người khác thì giá trị bản thân của cậu ta chắc chắn được nâng lên, chủ yếu là nhìn người này chắng có chút địa vị gì, không châm biếm hai câu thì làm sao tôn bản thân mình lên được? “Nghèo, nghèo đến mức mà cậu không tưởng tượng nối đâu, ha ha ha!” Lý Niệm cười lớn.

Đối với những lời châm biếm này, Trần Hạo chỉ lạnh lùng cười một cái, rồi xoay đầu nhìn sang chỗ khác, xem như Lý Niệm với Trịnh Thiên Thiên không tồn tại.

Chắng lẽ chó cần mình một cái, mình còn quay qua cần lại nó sao? Thấy bị coi thường nên Lý Niệm cảm thấy tức giận.

Lúc anh ta đang định phát cáu lên thì học viên đang tập lái kia đã dừng xe lại rồi Sau đó cửa xe từ từ mở ra. Một cổ tay trắng ngần lộ ra Toàn bãi tập, không chỉ có nhóm Trần Hạo mà ngay cả nam nữ của nhóm khác cũng nhìn về hướng này.

“Mọi người mau đến xem. Người đẹp kia ra rồi kìa!”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!