Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 127

trước
tiếp

Đoàn người Trần Hạo lái xe đến Bếp Gia Viên.

Chiếc Lamborghini của Trần Hạo ban đầu còn làm mọi người phái kinh ngạc nhưng Đường Sở lại vội vã giải thích cho họ.

Nói Trần Hạo tiêu tiền linh tinh thế này thế kia.

Cứ như vậy, vốn dĩ hai chị em nhà họ Ngụy hơi thay đổi cách nhìn về Trần Hạo cũng tỏ ra khinh thường.

Cảm thấy chiếc xe tốt như vậy mà để Trần Hạo lái đúng là lãng phí.

‘Vê chuyện này, Trần Hạo chí cười cười không thèm để ÿ.

Tiếp theo là thời gian biểu diễn của Ngụy Cường.

Anh ta gọi điện thoại cho một người bạn ở Kim Lăng của anh ta, sau đó vào Bếp Gia Viên đặt một căn phòng riêng không tồi Làm mọi người đều rất kinh ngạc.

Đặc biệt là Đường Sở.

“Wow! Nguy Cường, không ngờ em lại có người quen ở Kim Lắng đấy, ha ha, đúng vậy, Bếp Gia Viên, vừa nhìn đã biết là nhà hàng cao cấp, dùng bữa ở đây mới có thể diện chứ!” “Không giống như ai kia, chí biết chọn những nơi bọn nhà quê mới tới thôi!” ‘Đường Sở ngắm khung cảnh trong phòng riêng, vừa nhìn đã thích mẻ.

“Được rồi, chị Đường Sở thích thì hay quá, nhóm anh em của em là khách quen của Bếp Gia Viên này, lần sau chúng ta lại đến đây nữa! Đồng Hân, cậu thấy thế nào?”   Nguy Cường vừa cười vừa đưa mât nhìn Tô Đồng Hân.

Rõ răng người tên Trần Hạo kia đã bị anh ta phớt lờ.

Vi so ra, Ngụy Cường anh ta là cậu ấm, phía trên có chỗ dựa còn người tên Trần Hạo này thì sao, chẳng qua là thẳng nghèo trúng thưởng mà thôi, không có gia cảnh.

“Cũng được!” Tô Đồng Hân có thể nói gi, chỉ gật đầu nói một câu đãi bói.

“Nguy Cường này, tui em cũng năm ba rồi, lên năm tư học không được bao.

nhiêu là phái đi thực tập rồi, em đã có kế hoạch gì chưa? Ra nước ngoài đào.

tạo chuyên sâu hay thế nào?” Đường Sở vui vé hỏi.

“Chắc là em sẽ lập nghiệp, không đi du học đâu, lý tưởng của em là thảnh lập.

một công ty của riêng eml Ha ha…” “Ý tướng này hay đó, bây giờ môi trường kinh tế trong nước rất tốt, tự làm ông.

tổng thì con đường tương lai rất tươi sáng!” Đường Sở gật đầu tán thành.

Lại nhìn về phía bạn trai của em mình, ngöi một chỗ chẳng dám nói gì.

Tự dưng thất vọng tràn trề.

Thật sự, con đường tương lai của một người có tươi sáng hay không, Đường Sở ©hỉ cần nhìn một cái là biết ngay, mà hiến nhiên, người tên Trần Hạo này thuộc.

loại người không có tiền đồ, cá đời này cũng không có tiền đồ! “Không biết bạn Trần Hạo đây có dự định gì cho việc thực tập chưa, đến tòa soạn báo hay là ban biên tập?” Lúc này, Ngụy Cường nhìn về phía Trần Hạo cười mia “Chưa có ý định gi, có thể là sẽ chọn một vài khóa học liên quan đến quán lý kinh tết” Trần Hạo lạnh nhạt nói “Ha ha, chút tiền đó của cậu mà cũng muốn tham gia khóa học chuyên ngành.

quản lý kinh tế há? Trần Hạo, tôi khuyên cậu tốt nhất nên cố gẳng liên lạc với một đơn vị tốt. Loại người như cậu, tốt nhất nên có năm loại bảo hiếm”, nếu không tôi thật sự lo rằng sau này cậu sẽ không lấy được vợ đấy!” *Năm loại bảo hiểm bao gồm bảo hiểm hưu trí, bảo hiếm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, báo hiểm thương tật lao động và bảo hiểm thai sán, và quỹ hỗ trợ nhà ở.

Đường Sở thắng thừng giễu cợt.

Bởi vì chuyên ngành ở nước ngoài cúa cô ta là quán lý kinh tế chuyên nghiệp.

Trần Hạo cũng muốn học, đúng là ha ha.

Mà Trần Hạo cũng nghe ra được ẩn ý trong lời nói của Đường Sở, chị ta đang ám chí mình rằng chị ta không hề đồng ý cho minh và Tô Đồng Hân ở bên nhau! Tỏ Đồng Hân thi ra sức chuyển đề tải của Đường Sở.

‘Cũng may đúng lúc này, món ăn được mang lên.

“Xin chào các quý ông quý cô, đây là rượu vang La Romanee – Conti nhà hàng chúng tôi dành tặng cho quý khách, mời quý khách dùng!” Một cô phục vụ cung kính bưng một chai rượu vang đỏ bước vào nói.

“La Romanee – Conti? Thật hay giá vậy? Đây là thương hiệu rượu vang đất đó nhất thể giới, là loại rượu đứng đầu trong mười loại rượu vang xa xỉ nhất thế.

giới!” Nghe phục vụ giới thiệu xong.

Nhóm người Đường Sở, Ngụy Lâm choáng hết Họ sống và làm việc ớ nước ngoài nên chắc chân rất hiểu về rượu vang.

“Lấy sang đây cho tôi xem thứ, rốt cuộc có phải thật không?” ‘Đường Sở kinh ngạc đến mức mặt đỏ rực, cấn thận nhận lấy và lật qua lật lại quan sát, kết quả vừa nhìn, cô ta càng phấn khích hơn: “Là thật đấy!” “Hả? Tớ cũng xem thử!” Nguy Lâm cũng kích động.

Cuối cùng tất cả mọi người đều dùng một ánh mắt cực kỳ kinh hãi nhìn về phía Nguy Cường, ánh mắt này, giống như ngay từ đầu chỉ cảm thấy cậu khá oách thôi, bây giờ bỗng phát hiện cậu là ông lớn đính cúa chóp! “Ngụy Cường, em nói đi, bạn của em là người thế nào vậy? Em quen được người thuộc hàng khủng như vậy luôn sao? Em có biết loại rượu vang đỏ này không, ở nước ngoài, chỉ có mấy ông chủ lớn mới có thể uổng!” Đường Sở càng nhìn càng thích Nguy Cường.

“Đúng đó em trai, em có bạn bè thế này, sao chị lại không biết vậy, nói đi, rốt cuộc em còn giấu chị bao nhiêu chuyện nữa?” “Em cũng không rõ nữa, tóm lại hôm nay người bạn đó làm em mát mặt quá, ha hai” Nguy Cường cũng ngơ ngác, tình nghĩa này nặng quá Chí là giờ phút này anh ta không suy nghĩ nhiều, bới vì ánh mắt sùng bái cúa nhóm người Đường Sở làm Ngụy Cường cực kỷ sảng khoái.

Trần Hạo ngồi một bên không nói gì.

Có lẽ Trịnh Duyệt là người đã đưa bình rượu này.

Bà chị này, vi muốn anh có thể diện, đúng là chịu bỏ vốn thật đấy.

Nhưng lại bị Ngụy Cường lấy đi thành quả chiến thắng mất, nhưng Trần Hạo.

cũng không hề có ý định bóc trần sự thật vì chắc chắn Đường Sở sẽ không tin.

‘Và một lý do khác nữa là, anh bóc trần là muốn thể hiện điều gì? Thể hiện anh rất đỉnh à? Chán ngât! Trần Hạo thầm nghĩ mọi người vui vẻ là được.

Cứ ăn thể suốt bữa cơm.

Toàn bộ quá trình, Đường Sở càng ngày càng chướng mắt Trần Hạo, hở tí là mang anh ra làm nền cho Nguy Cường.

Sau khi ăn xong, mọi người vui vẻ xuống lầu, Ngụy Cường đi ra quầy tính tiền.

trước.

“Quý khách, bữa cơm này được ưu đãi giảm giá 70%” “Cái gì?” Nhân viên đứng trước máy tính tiền vừa nói xong, mọi người lại ngạc nhiên.

“Mẹ nó, em được đó Tiểu Cường, giám giá 70%! Đúng là mát mặt quá đi!” Đường Sở lại nói một cách kinh ngạc.

“Hê hê, chuyện nhỏ thôi mà! Chị Sở Sở, Đồng Hân này, chỉ bằng chúng ta lại ra ngoài đi dạo đi, sau đó chiều nay em lại sp xếp khách sạn để mọi người nghỉ ngơi!” “Được đó được đó, nói thật lòng, ngoại trừ lúc nhỏ được chơi nhiều ở Kim Lãng, thì sau khi ra nước ngoài, chị không về nước nữa. Nhưng mà đợi chiều nay em chị xin nghĩ, chúng ta lại ra ngoài đi dạo, chị còn vài người bạn cấp ba đại học cũng muốn hẹn gặp nhau, mọi người đi chơi chung làm quen nhé!” Đường Sở cười nói “Thế thì tốt quá, nếu đã vậy thì tối nay em lại đặt bàn ở Bếp Gia Viên!” Nguy Cường vỏ ngực nói.

“À, chị, chị Nguy Lâm, chiều này trường tụi em có việc nên không đi chơi với mọi người được, mọi người chơi vui vẻ nha, em và Trần Hạo về trường trước!”   Tô Đồng Hân thấy có vẻ như Trần Hạo không vui lắm, dù sao thì.

Hôm nay cô muốn Trần Hạo mời chị mình ăn cơm, kết quả lại bị Ngụy Cường.

này giành mất hào quang.

Tô Đồng Hân cũng hiểu, Trần Hạo không thể tiết lộ thân phận được.

Sợ anh tức giận nên Tô Đồng Hân chí có thể về với Trần Hạo trước.

á? Nhưng mà em Đồng Hản không đi thì không hay lầm! Còn muốn nhờ em làm hướng dẫn viên du lịch cho mọi người mài!” Nguy Cường xin.

Thấy Tô Đồng Hân nhất định không chịu, đành phái nhìn về phía chị Đường Sở cầu xin.

Đường Sở hiểu ý ngay, lập tức lạnh lùng liếc Trần Hạo một cái, sau đó nói với Tô Đồng Hân:   “Đồng Hân, em sang đây với chị một lúc, có chuyện này chị phải nói với eml”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!