Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 121 + 122

trước
tiếp

Chương 121

 

“Trần Hạo?” Sau khi nhóm người Trần Lâm, Lý Thi Hàm đến cũng đã thấy ngay Trần Hạo và Tô Tử Nguyệt bên cạnh anh.

Hôm nay, Trần Lâm và Lý Thi Hàm đã hẹn nhau rằng sắp tốt nghiệp rồi, thay một thân phận mới bước vào xã hội.

Bây giờ không vui chơi đó đây thì chừng nào mới đi? Khoáng thời gian trước, nghe bạn cùng trường Đinh Hạo cứ nói quê của họ đẹp.

biết nhường nào, Mời mọi người có thời gian hãy đến chơi.

Bảy giờ có thời gian rồi nên hẹn hết chị em và bạn thân đến đây chơi.

Không ngờ lại gặp Trần Hạo ở đây.

“Trần Lâm, cậu quen người này hả?” Vài cô gái bên cạnh nhíu mày hỏi.

Nhìn cách ăn mặc của Trần Hạo đã cảm thấy người này rất thấp hèn, huống chỉ bên cạnh anh cũng có một cô gái còn thấp hèn hơn cả anh.

Nên vài cô gái dấu môi khinh thường “Ha ha, đương nhiên là quen rồi, chẳng phái hôm qua tớ còn kể cho các cậu nghe về người bạn nắm cấp ba của tớ sao, ha ha, đúng là nói đâu có đó!” Trần Lâm cười khinh bỉ.

Bữa tiệc đồng hương lần trước, không ngờ Trần Hạo này lại quen bọn cậu Chu – Chu Trạch, đúng là làm Trần Lâm kinh hãi Mọi người đều cho rắng Trần Hạo sắp phất lên rồi Nhưng sau khi điều tra thăm hói từ nhiều phía thì mới phát hiện, chí đơn gián thế thôi.

Bởi vì nhờ một người bạn hỏi thắm mới biết, cậu Chu đó chớp mắt một cái đã quên béng Trần Hạo rồi.

Người khác hỏi anh ta có quen Trần Hạo không, anh ta nói thắng là không quen, Trần Hạo là ai? Ha ha, quả nhiên, nghe nói cậu Chu thường hay rất khó hiểu, e là lần trước ở khách sạn, cũng vì nhất thời hứng khởi nên mới nói chuyện tầm phảo với Trần Hạo.

Nhưng mà làm người ta giật mình thật đó, nhỡ không biết còn hối hận với Trần Hạo thật ấy chứ.

Cho nên bảy giờ tâm trạng Trần Lâm rất thoái mái, đạp Trần Hạo mấy cái sẽ thoải mái hơn.

“Trần Hạo, đây là bạn gái của cậu hả?” Lý Thi Hàm đứng bên cạnh hói một câu.

Nhưng sau đó lại khe khẽ lắc lắc đầu.

Đúng là người thế nào thì bạn gái sẽ thế đó, người nghèo thì đương nhiên sẽ tìm một cô bạn gái cũng nghèo, nhìn cách ăn mặc cúa hai người họ, đúng là thấp kém.

Lý Thi Hàm cúa bây giờ, mỗi khi nhớ đến mình đã từng mập mờ với Trần Hạo, đều muốn bật cười.

“Không phải, đây là bạn thân của tôi!” Trần Hạo thờ ơ nói.

“Tôi nói mà, mặc dù Tô Tử Nguyệt nghèo nhưng rất xinh đẹp, chắc sẽ không yêu thẳng nghèo hèn Trần Hạo này đâu!” Đinh Hạo lạnh lùng nói, tất nhiên anh ta quen biết Tô Tứ Nguyệt, dủ sao ba mẹ nuôi của Tô Tử Nguyệt đang ở thôn Vân Bàng.

“Đinh Hạo, cậu cũng quen người tên Tô Tử Nguyệt này à2” ấ   t nhiên rồi, để tớ nói cho mọi người nghe chuyện của cô ta nhé…” Đinh Hạo hạ giọng, bát đầu th thăm gì đó với đám con gái Rất nhiều cô gái nghe xong, ánh mắt nhìn Tô Tử Nguyệt càng khinh bỉ hơn.

Tô Tử Nguyệt biết Đinh Hạo đang nói cô ấy là cô nhị, là đứa trẻ không ai mong muốn.

Ngay lập tức, lòng tự trọng bị sỉ nhục, cô cúi đầu, hai tay siết chặt góc áo.

Lúc này, Trần Hạo bắt lấy cổ tay cô, nói với cô räng, mọi thứ đã có tớ ở đây rồi “Tử Nguyệt, chúng ta về thôi!” Trần Hạo không chịu nổi đám bạn cấp ba này nữa.

Thật sự không muốn nói thêm gi cá, định rời đi.

“Wow wow wow, còn giận dỗi nữa kia, đừng đi mà, nếu hai cậu đã đuổi kịp rồi thì cho hai cậu ăn một bữa thịt cừu xiên miễn phí đẩy, chắc hắn hai cậu chưa.

bao giờ được ăn đâu nhỉ? Ha ha, đúng lúc chúng tôi thiểu người xâu thịt, hai cậu ở lại đi” Trần Lâm cười khẩy nói.

Thật ra cô ta cũng mới vừa nghĩ đến, hai sức lao động miễn phí, không tận dụng thì uống.

Trần Hạo không muốn quan tâm đến bọn họ.

“Tõ Tử Nguyệt, cậu đi được à? Cậu và người tên Trần Hạo này ở lại đi, cậu không nghĩ lại rằng mấy nãm trước sửa đường, nếu không nhờ ba tôi thì mộ.

của ba mẹ nuôi cậu đã bị người ta san bâng lên rồi. Bây giờ mời cậu ăn, báo cậu xiên thịt giúp tôi mà cậu lại không muốn làm?” Đình Hạo cà lơ phất phơ nói.

Lúc trước anh ta ít nói, trong mắt người khác, anh ta thuộc kiểu người không có chút tiếng nói nào.

Nhưng bây giờ thì khác, thân phận cậu ấm chính thức làm giá trị con người anh ta tăng lên vùn vụt, bây giờ mọi người đã xem anh ta là trung tắm.

Mà yêu sách trên danh nghĩa đạo đức của anh ta rất hữu dụng với Tô Tử.

Nguyệt Tô Tử Nguyệt dừng chân, nhẹ nhàng nói: “Trần Hạo, hay là cậu về trước đi, tớ ở lại xâu thịt cho họ!” Trần Hạo đã nói chuyện của minh cho Tô Tử Nguyệt nghe và cũng nhờ Tô Tử.

Nguyệt giúp mình giấu giếm thân phận.

Cho nên Tô Tử Nguyệt biết Trần Hạo tuyệt đối không thế làm những chuyện nặng nhọc thế này được.

Hơn nữa, những người như họ, nào có tư cách được Trần Hạo hầu hạ…

Cho nên cô mới ở lại Mà Trần Hạo thì nếu Tô Tử Nguyệt không đi, anh đi cũng không hay lm.

Haiz, xâu thịt thì xâu thịt thôi, giúp đỡ Tô Tử Nguyệt vậy! Cuối cùng anh quyết định ở lại, gọi điện thoại cho Lý Chấn Quốc để giái thích tình hình, bảo Lý Chấn Quốc làm xong thì cứ về trước.

Mọi người thấy đã tìm được người lao động nên Đinh Hạo gọi điện thoại đất thịt cừu ngay, còn cho người chuyển bếp nướng BBQ và mười thùng bia đến.

Buổi dã ngoại lửa trại bên hồ bắt đầu rồi Trần Hạo và Tô Tử Nguyệt xâu vài tiếng đồng hồ mới xâu hết đống thịt cừu này.

“Ồ! Thưởng cho hai cậu năm mươi xiên thịt đó, tự mang bếp nhỏ sang bên cạnh nướng ăn đi!” Trần Lâm kiêu ngạo đưa cho Trần Hạo một bó thịt, sau đó quay về phía lửa trại nói chuyện phiếm.

Thật ra Trần Hạo đang muốn như vậy.

Nhưng lúc này, anh lại nghe đám người bên kia reo lên ngạc nhiên: “Cái gì, Thi Hàm, cậu muốn chia tay với Mã Phi hả? Thật hay giả vậy?” “Thật mà, thật ra hai ngày nay chúng tớ cãi nhau hoài à. Tớ nghĩ rãng có lẽ không hợp nhau nên đêm nay tớ quyết định nói với anh ấy! Hơn nữa có chuyện này tớ ngại nói ra lãm, Mã Phi luôn mập mờ với những cô gái khác!” Lý Thi Hàm tủi thân nói.

“Mẹ nó, thẳng khốn nạn này, trước mặt thì tỏ ra yêu cậu nhiều đến nhường nào, sau lưng lại làm như vậy, ghê tởm quá, chia tay đi!” C6 cô gái quát lên “Tớ cũng đồng ÿ, nếu thật sự Mã Phi khốn nạn đến vậy thì chia tay là đúng. Trên đời này còn rất nhiều đàn ông tốt, giàu và đẹp trai hơn anh ta nhiều!” Trần Lâm nói.

Lý Thi Hàm chỉnh lại tóc gật đầu.

Trên thực tế, từ buổi tiệc đồng hương lần trước, khi Lý Thi Hàm nhìn thấy bộ dạng khom lưng cúi đầu trước Chu Trạch của Mã Phi, cô ta đã nguội lòng với anh ta rồi.

Ha ha, cô ta cứ ngỡ rằng, chỉ cần một người đàn ông tốt với cô ta, hơn nữa có suy nghĩ muốn đi đến tương lai, gia cánh không quá kém thì sẽ không sao cá Nhưng c ta suy nghĩ ngây thơ quá.

Trước mặt câu ấm chân chính như người ta, mày chẳng là gì cả.

Cùng lảm chỉ là nhân viên làm công thôi.

Giống như Trần Hạo kia, mày nhìn bây giờ đi, cho dù cậu ta có cố gắng học tập.

thì có ích lợi gì? Cuối cùng, vân chí là một người tầm thường đấy thôi? Cho nên suy nghĩ của Lý Thi Hàm cũng dăn thay đổi.

“Thi Hàm, tụi mình gặp nhau nhiều rồi, cũng xem như bạn bè. Tớ khuyên cậu.

một câu, cũ không đi thì mới sẽ không đến, chúng ta phái biết nhìn về phía trước!” Lúc này, Đinh Hạo nói một câu.

Lý Thi Hàm ngấng đầu nhin Đinh Hạo, chỉnh tóc ử một tiếng, còn cười với Đinh.

Hạo một nụ cười ý bảo mình sẽ cố gảng, Ở đây có rất nhiều sinh viên nhạy bén, hầu như đều cám nhận được sự khác thường.

Chính là có vé như Lý Thi Hàm có ý với Đinh Hạo, mà Đinh Hạo thì rõ ràng cũng.

có ý với Lý Thi Hàm.

Ánh mắt mập mờ ban nãy của hai người, vừa nhìn là biết ngay.

Ngẫm lại cũng đúng, bây giờ Đinh Hạo đã thành cậu ấm chân chính rồi, sau này.

sẽ không thiếu tiền, đi theo anh ta, chắc chắn sẽ tốt hơn Mã Phi ăn nhờ ở đậu, mặc dù Mã Phi cũng rất xuất sắc.

Sao Trần Lâm lại không nhận ra chuyện này cơ chứ.

Lập tức, cô ta nhíu mày, làn sóng ghen tuông thầm trào dáng.

Đình Hạo là bạn của cô ta đấy nhé, vì cô bạn thân Lý Thi Hàm này đã có người yêu là Mã Phi nên từ trước đến nay, Trần Lâm luôn rộng rãi giới thiệu bạn khác giới cúa mình cho Lý Thi Hàm làm quen.

Nhưng bây giờ, từ khi biết Định Hạo đã phất lên, Trần Lâm cũng có vài suy nghĩ.

Nhưng bản thân cô ta đã quên rằng mình phải phòng cháy, phòng trộm, phòng, cả bạn thân, bây giờ chẳng khác gì cô ta thúc đẩy cho Đỉnh Hạo và Lý Thỉ Hàm? Trần Lâm buồn bực.

Mà lúc này, Trần Hạo bước đến muốn lấy ít que nướng.

Trần Lâm đang ôm một bụng tức không có chỗ xả Nên rống lên với Trần Hạo: “Mẹ nó ăn än än, chí biết ăn thôi, ăn cho chết hay gì! Đồ ngu ngốc hèn hạ!!!”

-Truyện được đăng tải bởi TRUYEN-NET.COM. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!!

Chương 122.

 

Trần Lâm ghen tị tồi Tâm trạng cô ta không vui, vừa thấy Trần Hạo lại đây, càng cám thấy chướng mắt hơn.

Bình thường vẫn có thể duy trì sự khách sáo cơ bản nhất nhưng báy giờ, Trần Lâm nổi cơn luôn.

Tóm lại là nói rất nhiều lời khó nghe trước mặt tất cả mọi người.

Mọi người phải khuyên ngăn mới làm Trần Lâm bớt tức giận.

Nói thật lòng, bây giờ Trần Hạo chí muốn làm một chuyện, đó chính là giơ tay lên tát cho Trần Lâm một cái thật mạnh.

Chưa tính đến chuyện cứ giễu cợt anh mãi.

Bảy giờ lại còn giận chó đánh mèo, thật là khinh người quá đáng! “Được rồi được rồi Trần Lâm, cậu cáu với cậu ta làm gì, cậu ta muốn ân thì để cậu ta đi ăn đi. Cậu phái chú ý, sau này cậu là giáo viên rồi đó, là người ăn cơm nhà nước!” Định Hạo cười nói.

Thấy lần này Đinh Hạo đến khuyên mình, Trần Lâm mới hết giận.

lừ, người này, vừa nhìn đã làm người ta thấy ghét. Đinh Hạo vẫn tốt hơn nhiều, mặc dù lúc trước anh Hạo rất nghèo nhưng bảy giờ thì tốt rồi, cậu thành cậu.

ấm chân chính, chắc cậu sẽ không có mới nới cũ, quên mất người bạn là tớ đúng không?” Trần Lâm nhích lại gần Đinh Hạo.

“Sao lại thế được, cho dù sau này thế nào, Trần Lâm cậu vẫn là bạn thân của.

tới” Định Hạo cười to.

Câu nói này lại làm Lý Thi Hàm cảm thấy không thoải mái.

Thật ra những người ở đây đều nhận ra không khí đêm nay rất kỳ lạ, giống như.

Trần Lâm và Lý Thi Hàm đang tranh giành qua lại vậy.

Hai người cứ vy lấy Đinh Hạo, đấu tranh gay gắt.

Đúng rồi, quê cúa Đinh Hạo sắp được khai thác, cho dù thể nào cũng sẽ chia cho anh ta vài căn nhà, thêm vài triệu nữa, sau này không cần lo đến chuyện cơm ăn áo mặc.

Thảo nào hai cô gái xinh đẹp cứ giảnh tới giảnh lui “Trần Hạo, tới đây làm đi, tớ nướng xong rồi!” Tô Tử Nguyệt thấy Trần Hạo siết chặt nầm đấm, giống như muốn nổi cơn giận dữ, nên biết ý kéo Trần Hạo sang một bên.

Cũng nhờ có Tô Tử Nguyệt khuyên nhú.

Nên Trần Hạo mới không phát cáu.

Ha ha, khinh thưởng thi khinh thường đi, chờ đến ngày minh có thế công bổ thân phận, không biết Trần Lâm cô ta, và còn Lý Thi Hàm nữa, sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?   Liệu có hối hận vì hành động của ngày hôm nay hay không? Cười gượng một cách khoái trá.

Trần Hạo không quan tâm đến bọn họ nữa, chạy sang bên kia thưởng thức phong cảnh bên hồ với Tô Tử Nguyệt Đêm nay, Định Hạo sắp xếp khách sạn trong thôn để mọi người nghí chân.

Trần Hạo thấy trời đã tối, hơn nữa có vé như Tô Tử Nguyệt rất muốn ở lại đây.

một đêm, có lẽ là nhớ lại khoảng thời gian khi ba mẹ nuôi còn sống.

Chờ sau khi nhóm Trần Lâm đã vào ớ.

Trần Hạo mới sắp xếp cho Tò Tử Nguyệt, hai người thuê hai phòng.

Tóm lại đêm nay, ngoài chuyện của Trần Lâm, Trần Hạo cảm thấy rất an nhàn.

Thật sự rất muốn ngọn núi này nhanh chóng được khai phá, thế thì sau này anh có thể lên núi ở rồi! Một đêm yên tĩnh! Hôm sau, từ sớm Trần Hạo đã lái xe chở Tô Tử Nguyệt đến dưới chân núi, cũng sợ đụng phải đám người Trần Lâm, nếu không anh lại ra tay đánh người ta.

Lúc chạy đến một nơi, Trần Hạo chợt giảm phanh ngừng xe lại Sau đó cười nói “Chốc nữa mới đến lúc cậu đi làm, tớ đi học, tớ đưa cậu đến nhà hàng Michelin ăn cơm nhé!” Trần Hạo chỉ vào nhà hàng Michelin bên đường.

“Hả? Trần Hạo, tớ nghe đồng nghiệp của tớ nói nhà hàng Michelin rất rất đắt, là chỗ của dân nhà giàu, tớ không vào đâu!” Tô Tử Nguyệt cúi đầu, bồng lắc đầu.

Trần Hạo cười nói: “Yên tâm đi, sau này ăn mỗi ngày cũng không sao!” Từ sau khi anh có tiền, cách nói chuyện của Trần Hạo cũng mạnh mẽ hơn trước.

nhiều.

Đây là lời thật lòng, mặc dù nhà hàng Michelin cực kỳ đắt nhưng ẩn mỗi ngày thì có sao đâu? Không thể chống lại sự lỏi kéo của Trần Hạo, Trần Hạo trực tiếp lên mạng đặt bản trước.

Cuối cùng, Tô Tử Nguyệt vẫn bị Trần Hạo dắt vào Michelin.

“Xin chào quý khách, xin hỏi quý khách đi bao nhiêu người?” Sau khi bước vào, một nhân viên nữ mím cười bước đến.

“Hai người, đã đặt bàn rồi!” Trần Hạo thờ ơ nói.

Nhân viên nữ khẽ nhíu mày, bởi vì nhìn thể nào cũng thấy hai người này không giống như người có thế dùng bữa ở Michelin.

Nhưng bởi vì yêu cầu công việc nên cô ta phải lễ phép gật đầu.

Đang định hỏi xem Trần Hạo đặt bàn ở đâu.

Thì đúng lúc này, có một cặp nam nữ bước đến ‘Vừa nhìn thấy Trần Hạo, cô gải kia ngạc nhiên: “Trần Hạo, sao lại là cậu? Cậu.

mà cũng dám đến Michelin à?” “Há? Vương Tiểu Đề?” Trần Hạo nhìn Vương Tiểu Đề trang điểm cực kỳ xinh đẹp, mặc một chiếc đầm.

ngân màu đen, cũng thấy hơi ngạc nhiên.

Trần Hạo nhớ rõ, lần trước ở tiệc ăn mừng của Hàn Tư Dư, bởi vì mình lỡ chạm.

phái di động cúa cô ta nên cô gái điên khủng này hắt một ly nước lên mặt mình.

Lúc đó anh cực kỳ tức giận, đang định tìm Vương Tiểu Đề báo thủ, kết quá cô gái điên khùng này chạy nhanh hơn thỏ, lúc mình ra đến thì chẳng thấy cô ta đâu Làm Trần Hạo bực mình phàn nàn suốt mấy ngày.

Không ngờ mới sáng sớm đã gặp ở Michelin.

“Hừ, câu bớt gọi Vương Tiểu Đề đi. Nghệ danh cúa tôi là thứ cậu có thể kêu há? Không ngờ, thẳng nghèo như Trần Hạo lại đến chỗ thế nào, wow wow wowl Còn có bạn gái nữa hả?” Vương Lệ Na vừa nhìn cô gái bên cạnh Trần Hạo thì khinh thường ra tiếng.

“Lệ Na, em biết hai người này à?” Bên cạnh Vương Lệ Na là một chàng trai cao lớn đẹp trai, đang lạnh lùng nhĩn.

hai người Trần Hạo.

“Tất nhiên là biết rồi, là thắng nghèo trong lớp của Hàn Tư Dư đây mà, Lý Thiếu, chẳng phải anh nói Michelin là nhà hàng cao cấp ở Kim Lãng hả? Sao hai người này lại vào đây được? Anh nhìn cách ăn mặc cúa hai người này đi?” Vương Tiểu Đề bực mình lắc lắc cánh tay cúa Lý Thiếu kia.

Vốn dĩ cô ta rất vui vi được đến Michelin, b‹ cấp.

ì có cảm giác nơi này rất đẳng Con gái mà, đều có lòng ham hư vinh.

Đặc biệt là bảy giờ, chỗ của Vương Tiểu Đề và Lý Thiếu này là kế bên cửa sổ, người đi đường cũng có thể nhìn thấy.

Ánh mắt sùng bái hâm mộ của người khác làm Vưng Tiểu Đề cảm thấy rất thoải mái.

Đúng rồi, nói đến Lý Thiếu này, phải giới thiệu sơ lược.

Lý Thiếu cũng là sinh viên của Đại học Giang Nam, là một cậu ẩm nhà giàu có.

Bởi vì lúc Vương Tiểu Đề livestream thích Vương Tiểu Đề, đêm đó đã tặng hai mươi nghìn, bảy giờ là một người anh và cũng là người tình mập mờ của Vương.

Tiểu Đệ! Dù sao cũng ăn rất ngon.

Nhưng không ngờ sau khi đi vệ sinh xong lại đụng phái thằng nghèo Trần Hạo.

Thấp kém quá đi! “Ha ha, đừng nôn nóng mà Tiểu Đề, đúng như em nói, có lẽ là hai người này.

đến đây làm việc đó, sao lại đến dùng bữa được?” Lý Thiếu vội vàng an úi.

“Hữ, em không quan tâm, dù sao em không muốn nhìn thấy người này, mới sáng sớm mà, ghê tớm quá đi! Cô đó, lát nữa cô phải nói với giám đốc cúa cô, cho dù là nhân viên phục vụ cũng phải tìm người có đẳng cấp, nếu không người giàu như chúng tôi, ai lại muốn đến đây dùng bữa hả?” Vương Tiểu Đề vừa làm nũng vừa lạnh lùng nói với cô gái đang đứng bên cạnh Trần Hạo.

“Hả? Quý khách thân mến, họ không phái là nhân viên cúa chúng tôi! Có thế là khách đến đây dùng bữa đó?” Giở phút này, nhân viên phục vụ njnh bợ hai người Vương Tiểu Đề, bởi vi từ ban đầu đã khinh thường Trần Hạo nén giọng điệu bắt đầu hơi không tôn trọng.

“Mẹ ơi, không phải nhân viên phục vụ?” Vương Tiểu Đề ngạc nhiên.

Mà Trần Hạo lại chịu đựng đủ rồi Đôi mắt lạnh lùng nhìn chăm chäm nữ phục vụ: “Cô nói đủ chưa! Bàn tôi đã đặt ở đâu? Nhanh chóng đưa tôi đi, hôm nay tôi đến đây là để nếm thử đồ ở đầy của các cô!”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!