Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 119 + 120

trước
tiếp

Chương 119.

 

“Được rồi Trần Hạo, tôi đồng ý!”    Triệu Nhất Phàm vươn tay sửa sang mái tóc của mình, nhẹ giọng nối rằng.

“Lạy chúa trên cao! Nữ thần Triệu Nhất Phàm đồng ý lời tó tình cúa một tên nghèo?” “6ì cơ gì cơ2 Tôi không nghe lâm chứ, trời ạ, khoa chúng ta có biết bao cậu ấm theo đuổi Triệu Nhất Phàm, Triệu Nhất Phàm liếc cũng không thèm liếc đến bọn họ, hiện giờ lại trớ thành bạn gái của tên nghèo này á?” “Lê nào nữ thần thích kiểu bần bần như vậy, sớm biết vậy tôi đã giá làm một tên tách tưới rồi, a a a! Đây là mối tình đầu của Triệu Nhất Phàm phái không?” Đám sinh viên nam rơi vào trong vô tận kêu gào và hoài nghỉ.

Đám sinh viên nữ thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Các cô đoán Triệu Nhất Phàm điên rồi, tên Trần Hạo này đúng là có vẻ ngoài sạch sẽ đẻ nhin đôi chút, thế nhưng cái dáng vẻ kia của hắn, Triệu Nhất Phàm mắt cao hơn đầu sao có thể vừa ý hắn ta? Nhưng mặc kệ mọi người tự tìm !ý lẽ kiểu gi, Triệu Nhất Phàm cũng đã đồng ý rồi.

Hơn nữa còn chú động cầm lấy bó hoa từ trong tay Trần Hạo.

Sau đó còn như xấu hổ mà vòng qua người Trần Hạo trớ về lớp học cúa minh.

*Mở tiệc mở tiệc, tối nay cậu phải mở tiệc chiêu đãi bọn tôi nha!” Bọn người Từ Hà đều vui vẻ muốn chết, ồn ào la hét Chí có Lâm Kiều ôm một cục tức trong lông ngực, còn vô cùng tức giận mà liếc xéo Trần Hạo một cái, tiếp cũng vung tay rời đi mất.

Tên Trần Hạo này có ý gì đây, kể từ ngày yêu đương với Hứa Nam đến giờ, Trần Hạo cậu không biết tôi cũng có ý với cậu sao? Giờ lại ngang nhiên ở trước mặt tôi mà tỏ tình với cô gái khác.

Quả thật đả thương lòng tự trọng của Lâm Kiều.

Haizzz! Chỉ có Trần Hạo mắt to trừng mắt nhỏ, hồn phách còn chưa kịp phục hồi lại từ trong ngạc nhiên vừa rồi Anh tới đây làm gì? Đó là định hẹn Tô Đồng Hàn ra ngoài gặp mặt Định mệnh! Sao mình lại thành bạn trai của Triệu Nhất Phàm rồi? Mẹ cha nó chứ! Minh chưa mớ miệng một chữ mà sao lại trở thành bạn trai của Triệu Nhất Phàm rồi? Trần Hạo vừa rồi vốn muốn giải thích rõ ràng.

Thế nhưng bị nhiều người vây quanh như vậy, Trần Hạo có hơi không biết phái nói gì mới đúng đây.

Mới thắn thờ phút chốc, không khí đã biến đổi rồi.

Sự việc bị làm to đến mức này, kết quả bản thân lại nói không phải muốn tới đế tỏ tình với Triệu Nhất Phàm, vậy cũng quá mất mặt phải không? Còn có Tử Hà vẫn đứng một bên ra sức cổ vũ nữa.

‘Khiến cho Trần Hạo giải thích cũng không phải, không giải thích lại càng không được.

“Không được, chuyện này nhất định phải nói rõ ràng với Triệu Nhất Phàm, nơi này cũng không nên ở lâu. Nếu để cho Tô Đồng Hân thấy, vậy thì có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch hiếu làm này!” Trần Hạo gãi đầu một cái, xoay người định đi.

“Trần Hạo!” Đúng lúc này, một giọng nữ từ phía sau truyền đến ngăn bước Trần Hạo.

Nghe thất giọng nói này, Trần Hạo cả người chẩn động.

Chính là Tô Đồng Hân.

Trần Hạo lúc này mới nhận ra, Tô Đồng Hân vẫn luôn đứng lẫn trong đám người nhìn về phía mình.

Thôi xong, hểu lầm to rồi! “Đồng Hân, cậu nghe tớ nói!” Trần Hạo sốt ruột lên tiếng.

Trần Hạo thừa nhận, lúc ban đầu anh rất thích cô gái tên Triệu Nhất Phàm, bởi vì vẻ ngoài của cô ta thật là quá quá đẹp, Nhưng trải qua vài lần tiếp xúc, Trần Hạo sớm đã không còn cảm giác gì với cô ta.

Hơn nữa người Trần Hạo muốn theo đuối nhất vẫn là Tô Đồng Hân, cô ấy là một tồn tại mà những cô gái khác không thể thay thế được.

Thế nhưng hiện giờ, nhà đột lại gặp mưa rào, đến nước này thì cảng bôi càng đen “Trần Hạo cậu không cần nói gì hết, tớ đều nhìn thấy cá rồi! Ùm, rất tốt, chúc.

cậu hạnh phúc!” Tô Đồng Hân nhìn châm châm Trần Hạo, chậm rãi nói ra từng chữ từng chữ một Hừ, tên lừa tình đáng ghê tởm, một đẳng thì mỗi ngày chơi trò mờ ám với Tô Đồng Hán nhà chúng ta, vừa chớp mắt đã tỏ tình với cô gái khác, đâu, không phái chỉ là một tên nghèo hèn thôi à? Tó vé cái nỗi gì, Đồng Hân nhà chúng tôi mắt mù rề   “Nhổ vào, thật là buồn nôn!” Bạn cùng phòng của Tô Đồng Hân tất nhiên đều biết Trần Hạo, lúc này tất cá đều khinh bỉ chửi mảng Trần Hạo, chỉ thiếu chưa nhổ nước miếng vào thắng.

mặt anh.

*Mau cút khỏi khoa Phát thanh của chúng tôi, thật mất mặt!” Mấy sinh viên nữ như thể cùng chung mối thù “Chuyện này có thể là hiểu lầm! Đồng Hán, cậu nghe tớ…” “Bốp!” Trần Hạo chưa kịp nói hết lời, Tô Đồng Hân bồng nhiên xoay người lại, xông đến.

quãng cho Trần Hạo một cái tát.

Tát ‘bốp’ một cái vang rền.

Sau đó vứt cho Trần Hạo một ánh mắt về sau cậu thích làm thế nào thì cứ làm thế đi liền xoay người bỏ đi.

Trần Hạo bổi rối Không ngờ chuyện này lại rối rằm như vậy.

Thậm chí người xung quanh tiếp tục chê cười anh như thể nào, bán thân làm sao rời khỏi khoa Phát thanh truyền hình Trần Hạo cũng không biết nữa Tại sao bản thân lại phải bận tâm đến cám nhận của Triệu Nhất Phàm? Vào đọc Tại sao lại quan tâm đến cảm nhận cúa kế khác? Thắng thản nói rõ mọi chuyện không được sao? Nếu như làm rõ tất cả, cũng sẽ không phát sinh ra nhiều chuyện như vậy! Trần Hạo sốt ruột đến vò đầu bứt tai.

Vừa hay Triệu Nhất Phàm gứi tin nhân đến điện thoại cúa Trần Hạo.

“Trần Hạo, mấy người Từ Hà kêu buổi tối cùng nhau đi ăn cơm, cậu định thế nào?” Trần Hạo yếu ớt thớ một hơi dài, anh muốn thẳng thần mọi chuyện với Triệu Nhất Phàm Tôi không muốn theo đuổi cậu, cũng không thích cậu, tất cá chí là hiểu lầm.

Nhưng mà lúc ấy, nhìn dáng dấp thiết tha của Triệu Nhất Phàm, hơn nữa mấy người Từ Hà cũng rất nhiệt tình vun vào.

Trần Hạo không biết phái lên tiếng làm sao.

Có phải cái tỉnh xoắn xuýt không quyết đoán này là bán năng cúa chòm sao Thiên Bình không? “Mọi người đi đi, tôi còn có việc không đi được, tiền cơm để töi trả cho!” Trần Hạo thờ ơ trả lại một câu, thôi chờ chuyện này lắng xuống lại giải thích với Triệu Nhất Phàm vậy.

Tin rằng Triệu Nhất Phàm từ những lời này cũng có thể nhìn ra manh mối.

“Cậu có ÿ gì đây? Cái gi là các cậu đi một mình đi? Trần Hạo, có phải Triệu Nhất Phàm tôi đồng ý cậu quá dễ dàng rồi?” Triệu Nhất Phàm lại gứi tiếp một tin nữa Triệu Nhất tắt luôn di động, sau đó không có mục đích gì mà lang thang trên sân trường.

“Grừ grữ giữ!” Lúc này, từ đâu vọng tới tiếng của động cơ.

Tiếng động như biết nói Sau đó bốn chiếc xe thể thao Ferrari vọt thẳng vào trường, khiến không khí trong toàn bộ sân trường nháy mắt sôi sùng sục.

Một chiếc xe đắt tiền sượt qua bên người Trần Hạo.

Bới vì không chú ý, suýt chút nữa Trần Hạo đã bị chiếc xe đó tông trúng, Anh giật minh liên tiếp lủi về sau, không đế ý đã đặt mông ngồi ngay xuống đất.

“AI Xe sang kìa, có thật nhiều xe hơi dắt tiền, Ferrari đó!” “Trời a, đây là cậu lớn nào vậy? Mẹ chứ, nếu có thể ngồi lên chiếc xế hiệu cỡ này, tôi tình nguyện bị chơi đến đầu bù tóc rối!” “Chắc là cậu ấm nhà giàu hoặc là con ông lớn có chức có quyền nào đó, bọn.

họ đến đây đón ai vậy?” Năm chiếc xe thế thao ầm ầm xông vào, chỉ ít phút đã thu hút hơn nửa số sinh viên nữ của trường đến vảy xem, sinh viên nam cũng có không ít người tới Trên đường vào trường có rất nhiều người đứng xem, miệng mồm đua nhau bàn luận, trên mặt tất cá đều hiện lên vé ngưỡng mộ.

Lúc này, một chàng trai đi đầu tử trên xe nháy xuống.

Bộ dáng ngang ngược phách lối: “Mẹ nhà mày! Bị mù hay sao hả, nhìn đến xe của cậu Triệu mà không biết đường tránh đi, đâm chết mày!” Câu chàng nhuộm quả đầu đỏ rực vô cùng đẹp trai, tức tối chỉ vào Trần Hạo.

mà sí nhục.

Quần áo Trần Hạo mặc ngày thường đều rất khiêm tốn.

Khiến người khác đều cảm thấy anh là loại học sinh nghèo dễ bắt nạt Tất nhiên sẽ không khiến cậu ấm này phải kiêng dè làm gì “Thôi thôi Tô Kiệt, cậu nhìn tên đó, vừa nhìn là biết loại mọt sách học nhiều đến ngu người, tức giận với loại người đó không đáng đâu!” “Ha ha ha, đúng đó anh Tô Kiệt ơi, cẩn thận anh vừa ho một cái tên ngu này đã bị dọa sợ mất mật, ha ha ha!” Trên xe còn có hai cô gái ăn mặc rất sang chánh, thấy cánh tất cả đều xúm lại nhin Tô Kiệt, hai có cảm thấy vô cùng mát mặt.

“Hừ, đợi chút nữa xử cậu ta! Đi xem cậu Triệu sao trước đất’ Tô Kiệt nhíu mày, sau đó cung kính đi tới trước một chiếc xe đứng giữa, chủ động vươn tay mở cửa xe.

“Cậu Triệu?” “Ai là cậu Triệu vậy? Ôi đệch, người tên Tô Kiệt kia đã đú đẹp trai rồi, hơn nữa còn ngang ngược vậy mà, còn có người khiến cậu ta cung kính như vậy sao?” “Tôi biết là ai rồi! Các cậu còn không biết sao? Tập đoàn Thương mại Kim Lăng đối Tống Giám đốc rồi, Tống Giám đốc mới đến họ Triệu đấy, lẽ nào là? Vậy cậu Triệu này…Mẹ ôi!” Mấy cô gái phấn khích muốn rụng trứng rồi! Đúng vậy đúng vậy, tôi cũng nghe nói, con trai của ngài Tống Giám đốc Triệu kia hình như có ý định chuyển trường thi phải!” ‘Có mấy cô gái tụm năm tụm ba mà la hét.

Phố thương mại Kim Lăng, ai ai cũng biết có một cậu Trần vô cùng tài giỏi, thế.

nhưng đều là lời đồn, làm sao có thể so với cậu Triệu có thể nhìn thấy sờ được.

cơ chứ?   Nói chung, với không tới cậu Trần, còn cậu Triệu này, các chị em cứ xuất ra bảy.

mươi hai phép thần thông, không chắc lại có thế… thì sao! Chuyện tình yêu á mà, ai có thể đoán trước được đây! Lúc này, Tô Kiệt giơ tay che khuất thân xe, cậu ẩm ngồi ớ ghế lái chậm rãi bước.

xuống Một cái chớp mắt, không khí cúa toàn bộ khuôn viên trường như thể đông cứng…

Chương 120.

 

Cho đến lúc cậu sinh viên này đứng ra ngoài xe.

Dường như một quá bom làm tất cá mọi người ở đây như nổ tung! “Đẹp trai muốn chết, đẹp đến mị không thớ nổi luôn đáy này!” Có cô gái vui vẻ hò reo.

Chàng trai này đeo một cặp kính rảm, quá ngầu, quá đẹp trai! Khí thế toát ra cũng rất mạnh mẽ.

Anh ta nhìn liếc qua ánh mắt ngưỡng vọng cúa những người xung quanh, khóe miệng hơi nhếch lên tạo thành một đường cong “Chào mọi người, vốn là định hôm nay tổ chức một buổi party gì đó để làm quen, nếu mọi người đã đông đủ rồi, tôi sẽ giới thiệu bản thân luôn vậy. Tôi đến từ Nam Dương, trước đây theo học ở Đại học Nam Dương, còn bây giờ thì… mọi người chắc đều nhìn thấy trên các phương tiện truyền thông rồi, ba của tôi – ông Triệu Tử Hưng, sâp tới sẽ tiếp nhận chức Tổng Giám đốc của Tập đoàn Thương mại Kim Lãng, ha ha, cho nên tôi sẽ theo công tác của ba chuyển tới Đại học Kim Lãng để tiếp tục hoàn thành chương trình học!”Đọc full tại nhé

“Đương nhiên, mặc dù tôi rất giàu có, nhưng cũng không phải loại cậu ẩm con nhà giàu ngang ngược trong tưởng tượng của mọi người, ha ha, sau này ai muốn đến phố thương mại Kim Lăng giải trí, cứ nói tên của tôi ra là được, tôi là Triệu Sơn! Chữ Sơn trong núi Thái Sơn!” Nói hết , Triệu Sơn tháo kính râm thẳng tay ném nó xuống đất.

Vô cùng có khí phách.

“Mẹ ôi, ngầu quả đi mất, đây là cậu Triệu sao? Từ rày về sau phố thương mại Kim Lăng đều nắm dưới sự quản lí của nhà bọn họ rồi, ông trời ại” “Cậu Triệu, em yêu anh, em đồng ý trở thành vợ cúa anh!” “Cậu Triệu, em muốn sinh con cho anh!” Có mấy sinh viên nữ không biết xấu hổ hô to! Triệu Sơn cùng mấy tên bạn râu ria phía sau nhìn thấy vậy đều cười khổ lắc đầu.

Haizzz, anh ta quen rồi, đi tới đâu cũng nhận được sự chào đón của các cô nàng, thật là mệt đó! “Đi thôi nào, đến văn phòng làm việc của khoa Quản lí tài chính xem sao!”   Triệu Sơn ngồi lại vào trong xế hiệu của anh ta, lúc này tên Tô Kiệt đang đứng ở.

đầu xe chỉ ngón tay vào mặt Trần Hạo đang đứng dậy phủi phủi mông: “Mẹ nhà mày, lần sau còn không có mắt như vậy, tao lái xe đảm chết mày luôn!” Nói xong, mấy chiếc xe lao đi trong tiếng thét của đám sinh viên nữ.

Hóa ra là con trai cúa Triệu Tứ Hưng à Sao lại ngạo mạng dữ vậy! Trần Hạo xém chút bị tông trúng, trong lòng cũng mang chút lửa giận.

Nhưng mà nếu thật phải ra tay xử lí anh ta thì thân phận của mình cũng bị bại lộ.

Vậy thì cái được không bù nổi cái mất rồ Vá lại, nếu là con trai cúa Triệu Tứ Hưng vậy thì nể mặt cậu ta vài phần cũng được! Trần Hạo vỏ vỗ mông đứng dậy định đi nơi khác.

Mấy chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến anh ngột ngạt muốn điên rồi ˆHa ha, tên bần này vừa rồi suýt bị bị đảm đến ngã chổng vớ!” “Haizzz, đúng đó, nhưng nếu có đảm vào thật đi chăng nữa, cậu ta có bản nhà đi cũng không đủ tiền đền đâu!”   “Các cậu nói coi, cùng là một bờ vai một cái đầu, làm sao khoảng cách giữa người với người lại xa đến vậy? Nhìn xem phong cách của cậu Triệu, lại nhìn sang ai đó xem, đối lập quá rõ ràng đúng không?” “Thôi bó đi, không nói về cậu ta nữa, mau đi xem cậu Triệu đang làm gì ở khoa.

Quản lí tài chính đi!” Không ít cô gái bắt đầu chuyển bước đi qua bên khoa Quản l tài chính.

Lúc đi ngang qua người Trần Hạo đều phát ra âm thanh khinh bí, Trần Hạo sa sút tinh thân, khó khăn lâm mới đi đến một góc công viên để tập trung suy nghĩ.

Nghĩ xem phái giái quyết chuyên cúa Tô Đồng Hân như thế nào.

Đúng lúc này Tô Tử Nguyệt lại gọi điện thoại tới “Trần Hạo, tôi xin nghỉ rồi, cùng cậu trở về núi Vân Mông coi sao!” Ngọn núi lớn kia tên gọi núi Vân Mông.

Trần Hạo đã hẹn Tô Tử Nguyệt từ trước, ngày hôm nay chờ cö ấy xin nghỉ được thì sẽ đi đến đó khảo sát thực tế.

Được, vậy cậu chờ một lát, tôi gọi điện cho Lý Chấn Quốc, đợi bên anh ấy mang theo tất cả tài liệu thì chúng ta đi chung luôn!” Phù! Cúp điện thoại, Trần Hạo thở dài một hơi.

Ngày hôm nay đi núi Vân Mông, coi như để bản thân giải sầu một chút vậy, cũng đã buồn bực cá ngày rồi! Hẹn xong với Lý Chấn Quốc, Trần Hạo lái xe tiện đường tới đón Tö Tử Nguyệt, đoàn người chạy xe đến núi Vân Mông nơi xóm núi nằm ở tận rìa ngoại ô của Kim Lãng.

Bởi trước đấy Lý Chấn Quốc đã chào hỏi qua nên lúc mấy người họ đến đã thấy các vị lãnh đạo của thôn đứng chờ tự bao giờ.

Nồi thật thì thôn Vân Mông này của bọn họ, bởi vì cách xa khu trung tâm, thêm nữa đường sá cũng không được thuận tiện.

‘Cho nên mãi không không phát triển được.

Giờ thì tốt rồi, nghe nói có một ông lớn muốn đầu tư phát triển chỗ này.

Dẫn tới sự coi trọng cao độ của lãnh đạo địa phương.

Mà Trần Hạo cũng là lần đầu tiên gánh trách nhiệm ký kết một hợp đồng mớ rộng như vậy.

Có chút xíu căng thẳng.

Nhưng kết hợp tài liệu mà Lý Chấn Quốc đã tổng hợp, củng với cảm nhận trực.

quan của bản thân khi đứng dưới chân núi Vân Mông thì anh thấy rng, núi Vân Mông xanh um tươi tốt, không khí cũng vô cùng trong lành mát mẻ.

Dưới chân núi có hồ nước, trên đỉnh có suối nước chảy xuống.

‘Vé đẹp vô ngần, khiến con người ta thoải mái tâm hồn.

Cho nên Trần Hạo quyết định ngay tức thì, ngọn núi Vân Mông này nhất định phái được khai thác.

Còn các điều khoản cụ thể trong hợp đồng sẽ giao cho Lý Chấn Quốc bàn bạc.

Mua cả một ngọn núi đế khai thác, anh xem như là người đầu tiên trong lịch sử.

Mất đến năm trăm triệu mới mua được hết toàn bộ ngọn núi Ngoài hai trãm triệu mà chị gái cho không, còn tiêu thêm ba trãm triệu tiền túi của bản thân.

Nhưng mà tính đi tính lại thì có cá một ngọn núi hoàn chinh, vậy cũng coi như.

đáng giá Tiếp đó, Trần Hạo kí tên của mình, sau đó còn có tọa đàm với bên lãnh đạo địa phương.

Chuyện này cứ để Lý Chấn Quốc xử lí là được rồi, Trần Hạo liền dẫn theo Tô Tử Nguyệt ra ngoài, nhờ cô ấy dẫn mình đi dạo xung quanh chân núi.

Tô Tử Nguyệt tất nhiên rất quen thuộc địa hình nơi này.

Đầu tiên cô dẫn Trần Hạo đến một hồ nước rất nổi tiếng của núi Vân Mông là hồ Tịnh Sơn.

Hai người dạo bước ven hồ.

Nhìn đến hồ nước trong suốt, tâm trạng cúa Trần Hạo khá lên nhiều, mới ngồi xuống bên bờ.

Chợt nghe từ phía sau truyên đến tiếng ồn ào.

“Trời ạ, Đinh Hạo, không ngờ quê của cậu lại đẹp như vậy đớ? Buổi tối chúng ta ở đây cảm trại nấu cơm có được không?” “Một trăm phần trãm có thể, đáy đích thực là nơi tiên cánh. Haizz, Đình Hạo, nếu không phải sau này bọn tôi phải cầm đầu làm việc trong thành phố Kim Lãng, tôi chắc chắc sẽ lấy cậu, ha ha ha!” Mười mấy nam nữ thanh niên còn tuối xuân phơi phới vui vẻ cười nói đi đến phía hồ Tịnh Sơn.

Trong lời nói tràn ngập lòng hướng tới thiên nhiên, còn có một chút hám giàu *Đốt lứa trại thì có hơi khó, từ hôm qua núi Vân Mông của chúng tôi đã xảy ra một việc lớn, cho nên tất cá các hoạt dộng đã ngoại đều bị cấm. Nhưng mà tất cả mọi người đều muốn làm như vậy, tôi liền mạo hiểm thử một lần xem sao, Đọc full tại nhé ngoài ra, xong xuôi phải xử lí sạch sẽ toàn bộ than cúi! Một chút lứa cũng không thể còn sót lại!” Chàng trai tên Đinh Hạo lên tiếng.

*Được thôi được thôi, chúng ta làm đồ nướng ngoài trời, rồi kiếm một két bia về đây, không say không về nhat” Mọi người hoan hô.

‘À phải rồi Đinh Hạo, vừa nãy cậu nói thôn Vân Mông các cậu có chuyện lớn xáy ra? Là chuyện gì vậy? Từ sáng sớm đã giấu giấu giểm giếm, mau nói ra đi!” Cũng có người bắt đầu tò mò.

“Ha ha, tôi không thế tiết lộ quá nhiều, đây đều ba nói cho tôi biết, đặn tôi không được nói ra bên ngoài. Nhưng mà các cậu đã muốn biết thì tôi sẽ nói cho các cậu một chút vậy, chính là thỏn Vân Mỏng chúng tôi säp được khai thác rồi, hì hì, sẽ kí hợp đồng ngay trong hôm nay, có một ông lớn chỉ khoán tiền to mua trọn ngọn núi này! “Cái gị cái gì cơ, ôi đệch?” Tất cả mọi người đều kinh hãi.

Tiếng thét chói tai liên tục vang lên, nếu như là như vậy, Đinh Hạo sau này cũng là con trai nhà có tiền rồi! Trời ạt Các cô lại cười cười nói nói đi tới.

Mà Trần Hạo cũng đã nghe thấy giọng nói của họ, anh cảm thấy có vài giọng tất quen tai, theo bản năng ngoái đầu trở lại xem.

Không ngờ sẽ nhìn thấy là họ, mí mắt của Trần Hạo hơi giật giật Sao lại là bọn người Trần Lâm và Lý Thi Hàm vậy?

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!