Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 113 + 114

trước
tiếp

Chương 113.

 

Rõ ràng cô gái này quen Trần Hạo.

Trần Hạo nhìn thấy cô gái xinh đẹp này cũng rất ngạc nhiên “Giang Vi Vi?” Vi chuyện đánh Vương Dương lần trước mà mối quan hệ giữa mình với Giang Vi Vi được xem như là hoàn toàn rạn nứt Người ta trước giờ vẫn yêu thầm Vương Dương, cho dù sau đó mình có tăng cho Giang Ví Vi một bộ quần áo nhưng trong mắt cô ta, mình hoàn toàn không so được với Vương Dương.

Hơn nữa vì mình mà suýt chút nữa Giang Vi Vi đã không được làm chú tịch hội sinh viên nữa, cho nên mấy ngày nay chạm mặt nhau Giang Vi Vi đều lạnh lùng nhìn Trần Hạo.

Thật không ngờ hôm nay lại chạm mặt nhau ở đây! “Trần Hạo, cậu đến đây làm gì?” Giang Vi Vi lạnh mặt hỏi.

“Trần Hạo, hai người quen nhau à” Lúc này Trịnh Duyệt đang đứng bên cạnh Trần Hạo, giọng hơi mập mờ hỏi.

“Quen, tôi và cô ấy học cùng một khoal” Trần Hạo cười khổ.

‘Sau đó nhìn Giang Vi Ví: “Tôi đến gặp ba mẹ Trịnh Duyệt!” “Gặp ba mẹ, gặp ba mẹ gì chứ?” ‘Vẻ mặt Giang Vi Vi lại càng lạnh lùng.

Cùng lúc đó, ba người nhà họ Giang cũng nhìn về phía Trần Hạo.

“Trần Hạo là bạn trai tôi, cô nói xem anh ấy gặp bố mẹ ai?” Trịnh Duyệt nói thẳng ra không chút kiêng dè.

Cô ta thực sự không có chút hứng thú nào với người đàn ông tên Giang Tử Kiều này, Thực ra sau khi quen Trần Hạo, tiêu chuẩn lựa chọn bạn trai của Trịnh Duyệt cũng vô tình được nâng cao lên.

Trong lòng cũng càng hiểu hơn, nếu xuất hiện một người xuất sắc, thì cho dù có xuất sâc thế nào đi nữa cũng không so được với cậu Trần – Trần Hạo.

Cho nên bây giờ Trịnh Duyệt đang ở trạng thái lựa chọn bạn trai kiểu này.

Câu nói này giống như một quả bom vậy.

Khiến cho tất cả mọi người ở đó đều sững sờ.

Đặc biệt là mấy người nhà họ Giang.

Bọn họ đến đây trong tâm trạng phấn khởi, là bởi vì nghe nói Trịnh Duyệt có quan hệ rất tốt với Tập đoàn Thương mại Kim Lăng, hơn nữa cũng rất xinh đẹp, gia đình có điều kiện, cũng được xem như môn đăng hộ đổi.

Nói tóm lại, nếu có thể trở thành con dâu của nhà họ Giang thi thật sự rất tốt.

Nhưng không ngờ Trịnh Duyệt người ta đã có bạn trai rồi, hơn nữa giờ mình dắn con trai đến xem mát mới biết được? “Lão Trịnh, thế này là sao?” Bác cả Giang Vi Vị lạnh mặt hỏi.

Gòn người đàn ông tên Giang Tử Kiều cũng nhìn Trần Hạo với ánh mắt căm thù.

Sao anh ta có thể không thích Trịnh Duyệt được chứ.

Lúc này anh ta đang nhìn chảm chảm Trần Hạo, muốn mau chóng tìm được điểm nổi bật của Trần Hạo rồi so sánh với mình thứ xem.

Ba mẹ Trịnh Duyệt vội vàng xin lỗi, nói rằng chỉ là hiểu lãm mà thôi.

Trong lòng thầm mắng cả dòng họ nhà Trần Hạo, một đứa rẻ rách hôm nay đến gây chuyên làm loạn gì chứ! “Ba, đừng nôn nóng, như chú Trịnh đã nói thì ở đây có thể có hiểu lầm rồi, hơn nữa người anh em này cũng là bạn học của Vi Vi mà!” Giang Tử Kiều giơ đồng hồ trong tay lên Lúc này nhàn nhạt cười.

“Ha ha, bạn học? Trần Hạo, cuối cùng tôi cũng biết tại sao dạo này cậu lại phất lên như vậy đấy, hóa ra là cậu trở thành bạn trai nhỏ của người ta. Nói thật nhé Trần Hạo, mặc dù trước đảy cậu trúng về số trở nên giàu có làm tôi rất khó.

chịu, nhưng cậu tặng cho tôi một bộ quần áo, thực ra thì tôi vẫn ghét cậu thôi, nhưng lại không phái là kiểu kinh tớm cậu như trước kial” “Nhưng giờ thi có vẻ cậu côn khiến người ta kinh tởm hơn cả tưởng tượng của tôi!” “Tôi nói mà, sao cậu lại nhiều tiền đến vậy được, một tờ vé số rách mà tiêu hoài tiêu mãi cũng không hết, hóa ra là cậu được người ta nuôi, hơn nữa hai người quả nhiên là có vấn đề mài” Thực ra sau khi vào phòng bao, Giang Vi Vi không nói gì nhiều.

Cô ta cũng dần nhận ra Trịnh Duyệt.

Chẳng phải là người phụ nữ Hứa Siêu theo đuổi, lần trước bị Hứa Nam với Lâm Kiều bắt gian tại trận đó sao, và Trần Hạo được người phụ nữ này bao nuôi, giấu ở trong xe.

Chính mắt mình nhin thấy cánh tượng hôm đó.

Nhưng một số việc sau này khiến Giang Vi Vi cảm thấy không có khả năng lầm Nhìn từ góc độ của cô ta, nếu mình nuôi một tên trai bao thì chắc chắn sẽ không nuôi một tên vò dụng như Trần Hạo.

Nhưng giờ thì sao, chính miệng người phụ nữ này thừa nhận Trần Hạo chính là bạn trai nhỏ của chị tai Cho nên Giang Vi Vi mới không chút kiêng dè gì mà nói ra Cô ta nhìn châm châm Trần Hạo với vẻ mặt kiêu ngạo, chẳng phái cậu ngầu.

lắm sao? Ha ha ha, hóa ra cậu chính là trai bao!   Những lời nói này cũng khiển cho sắc mặt của ba mẹ Trịnh Duyệt Nói thế thì có vẻ thắng ranh con này là loại há miệng chờ sung à.

Mẹ Trịnh Duyệt chí vào Trần Hạo: “Trịnh Duyệt, con nói rõ cho mẹ, cậu Trần Hạo này rốt cuộc là thế nào? Cậu ta thật sự là kẻ bám váy phụ nữ sao?” “Mẹ, không phải đâu, mẹ nghe con giải thích!” Trịnh Duyệt cũng hơi sốt ruột.

Cô ta thực sự không ngờ, việc từ hôn vốn rất đơn giản giờ lại ồn ào đến mức này.

Cái cô Giang Ví Vi này cũng thật là, sớm không đến muộn không đến mà lại đến ngay lúc này.

“Mẹ không nghe không nghe, con chỉ cần nói cậu ta phải hay không phái thôi?” Mẹ Trịnh Duyệt nói như đỉnh đóng cột.

Giang Vi Vi khoanh tay đứng một bên, sau đó đến bên cạnh Giang Tứ Kiều, cười nói: “Anh, anh không cần buồn đâu, anh có nhớ trước đây ở nhà em đã từng nói, trong khoa bọn em có một tên nghèo kiết xác không? Nghèo đến mức.

không có lòng tự trọng, nghèo đến mức bị bạn gái đá không chút thương xót, sau đó người ta quen với một cậu ấm rồi!”   “Sau đó cậu ta trúng vé số, vênh váo đắc ý không biết họ của mình là gì, còn nhớ tên đầu buồi rẻ rách đó không? Ha ha, chính là cậu ta đấy!” Giang Vi Vi nghĩ, đã lật mặt rồi thì cứ lật cho bâng hết luôn đi ‘Gần đây Trần Hạo cậu giày vò Giang Vi Vi tôi cũng không nhẹ đầu.

Ban đầu tưởng cậu có tiền, còn muốn làm bạn với cậu.

Thậm chí Giang Vi Vi tôi suýt chút nữa đã nghĩ rắng khi đó cậu có rất nhiều tiền.

Đặc biệt là cậu tặng cho tôi một bộ quần áo năm sáu mươi nghìn tê, còn nói là tôi đã giúp đỡ cậu, nhưng cậu tặng cho tôi quần áo đât như vậy mà không tiếc sao.

Nếu nói không cảm động chút nào thì là nói dối.

Nhưng Trần Hạo cậu quả nhiên là một ké cặn bã, làm đếch gì có tiền! Cô ta nói ra trước mặt mọi người, là để Trịnh Duyệt thấy rõ được cậu ta trước đây thế nào, thắng chân đá tên tầm thường này đi! Lúc này hai mắt Giang Tử Kiều phát sáng, nếu thật sự là tên nghèo kia thì anh ta chắng có một chút áp lực nào cả.

“Trịnh Duyệt, con nói rõ cho mẹ, người này có giống như những gì Ví Vi nói không? Cậu ta chính là một kế nghèo?” Mẹ Trịnh Duyệt hối thúc hỏi. Thật mất mặt mà, hôm nay quả thực là quá mất mật! “Con..” Trịnh Duyệt vô cùng lúng túng Không biết phải trả lời thế nào.

“Phải, trước đây tôi nghèo, nhưng tôi không nghèo đến mức không có lòng tự trọng, tôi chí muốn kiếm tiền trang trải cuộc sống, học tập chăm chỉ để tiến lên trong tương lai, vậy thì có gì sai sao?” Trần Hạo bị câu nói của Giang Vi Vi đầm vào tim.

Không thể không nói ra những kiềm nén trước đây của mình.

“Tại sao mấy người cứ phải chỉ tay năm ngón vậy, mặc dù tôi nghèo nhưng tôi cũng đâu có gây phiền phức gì cho mấy người, sao mấy người luôn ức hiếp tôi vậy?” Trần Hạo nhìn chấm chấm Giang Vi Vị, ít lên một câu.

Bới vì trong ba năm qua, những sỉ nhục mà Giang Vi Vi đem đến cho Trần Hạo cũng chẳng it hơn bọn Lục Thần.

Ở trước mặt mọi người, cô ta không hề giữ lại cho anh một chút mặt mũi, có một lần, anh và Dương Hạ đi dạo ở bên ngoài lớp học thì chạm mặt cô ta.

Cô ta lại mắng thế này ở trước mặt mọi người “Trần Hạo, nghèo rớt mồng tơi như cậu mã cũng có thể tìm được bạn gái à? Thật là ha ha ha, trời đất ơi!” “Phải rồi, cậu đi quét dọn hội trường đi, đừng có đi ăn với bạn gái, với lại, người như cậu có đi căn tin hay không thì cũng đâu có sao đầu, nghèo như cậu mà một ngày không làm bán thời gian thì không mua nối cơm để ăn đâu!” “Cái gì cái gì? Cậu dám không đi? Bốp!” Chính là một bạt tai giáng xuống, “Có tin tôi cắt học bổng của cậu không, cậu cút đi” Những việc thế này đều là lúc năm nhất và năm hai, Giang Vi Vi đổi xử như vậy với anh trước mặt Dương Hạ.

Dương Hạ cũng vì vậy mà cãi nhau với cô ta mấy lần.

Nhưng Trần Hạo thì sao, giống như tâm ma trỗi đậy nhưng trong lòng vẫn luôn kiềm nén lại Lên năm ba thi tốt hơn một chút, bi vì Giang Ví Vi căn bản đã lười mảng chửi mình rồi, ha ha…

Những việc này Trần Hạo đều kiềm nén lại trong lòng, anh không nói nhưng không có nghĩa là anh quên.

“Hữ, quá nhiên cậu là một tên nghèo, đừng có làm lỡ dỡ con gái tôi, cậu cút đi cho tôi!” Bồng nhiên lúc này, mẹ của Trịnh Duyệt tức giận thớ hổn hển, bưng cốc trà nóng trên bàn lên, hắt về phía mặt Trần Hạo.

Chương 114.

 

“Mẹ! Đừng mà!” Trịnh Duyệt thấy cảnh này thì như đần ra! Vội trừng lớn mắt, lên tiếng ngăn lại Nhưng đã quá muộn, nước đã hắt ra mất rồi.

Trần Hạo cũng tránh không kịp.

May mà không trúng mặt anh, cốc trà chỉ hắt trúng người Trần Hạo.

Bồng chốc làm cho Trần Hạo ướt như chuột lột, cả người toàn là lá trà.

“Hừ, loại người như cậu mà cũng xứng với con gái tôi sao, cút được bao xa thì cút ngay đi!” Mẹ của Trịnh Duyệt tức giận ném thẳng cốc trà xuống đất.

Bà ta làm như vậy chinh là đang phát một tín hiệu.

Để nhà họ Giang biết, nhà họ Trịnh cũng rất thành tâm thành ý.

Còn tên nghèo Trần Hạo này sống chết thế nào, bà ta lười phải quan tâm.

“Hừ, đáng đời, Trần Hạo, cậu ngẩng đầu lên đi, tôi chụp cho cậu tấm hình, để mọi người trong khoa chúng ta đều biết, Trần Hạo cậu là một tên tầm thường khiến người ta kinh tởm! Ha ha” Giang Vi Vi cười há giận.

Khóe miệng của mấy người nhà họ Giang cũng mang theo ý cười.

Trần Hạo hoàn toàn không ngờ mẹ của Trịnh Duyệt sẽ làm như vậy.

Trước mặt nhiều người như vậy mà hắt nước trà vào mình, phải coi thường.

mình cỡ nào mới có thế làm được vậy chứ? Trần Hạo cấn thận gỡ lá trà trên người mình Vừa liếc mắt nhìn một lượt tất cả những người có trong phòng.

Đặc biệt là Giang Vi Vi, “Vi Vi, có phái cậu cám thấy tôi rất nghèo không, nếu có một ngày cậu phát hiện tôi chẳng những không nghèo mà còn vô cùng giàu có thì cậu sẽ làm thế: nào?” “Cả mấy người nữa, cũng chê nghèo ham giàu quá rồi, không xem người ta là con người sao? Các người xuất sắc cái gì chứ? Nếu các người biết, trong mắt tôi các người mới thực sự là kẻ nghèo, vậy lúc đó các người sẽ làm thế nào?” Trịnh Duyệt cho rắng Trần Hạo sẽ nổi giận, nhưng không ngờ giọng của anh lại võ cùng bình tĩnh.

“Ha ha hai” “Trần Hạo, cậu là thăng ngu à, cậu muốn tiền đến phát điên rồi hả, cậu còn vô củng giàu có, tôi nhổ vào! Mấy lời này cũng đế tôi ghi âm lại cho cậu đi, để mọi người thấy câu xấu hổ đến thế nào!” Giang Vi Vi ôm bụng cười giễu cợt.

“Trịnh Duyệt, đây là bạn trai em tìm à? Ha ha, còn xem cậu ta là người? Em nhìn cậu ta đi, thế mà giống con người à? Nghèo đến mức như thế, loại người này chết trên đường mới tốt, nghèo một thời thì nghèo luôn một đời, cả đời này cậu ta cũng không khá lên nổi đâu!” Xin ủng hộ team truyện astory bằng cách truy cập trực tiếp vào “Đúng vậy đúng vậy! Xem cậu ta mặc cái thứ gì vậy chứ? Duyệt Duyệt, cô biết là có thể cháu nhất thời không hiểu chuyện, cô cũng hiểu mà, thế này đi, chú Giang của cháu không dễ gì mới kiếm được ba tấm vé vào sơn trang chơi, chẳng phải hôm nay sơn trang suối nước nóng tố chức hoạt động sao, để Tử Kiều với Vi Vi đi với cháu, mấy đứa đi dạo đi, ha ha, cũng may trước đây Duyệt Duyệt là quản lý ở sơn trang suối nước nóng, cháu dẫn Tử Kiều với Vi Vì đi dạo là tốt rồi!”     Lúc này mẹ của Giang Tử Kiều cũng lên tiếng Giải quyết thế này rất tốt “Cháu..” “Đi đi, không cần lo cho tôi!” Trần Hạo nhàn nhạt nói, Trịnh Duyệt muốn lắc đầu nhưng nghe giọng điệu của Trần Hạo thì bị dọa nên không dám từ chối.

Trần Hạo rốt cuộc cũng nhìn rõ, mình muốn trải qua cuộc sống đại học một cách bình thường nhưng hoàn toàn không thế mà.

Luôn có người gây chuyện! Luôn có người mía mai! Đã vậy thì không cần thiết phái nhịn mấy người nữa.

Lúc này, Trần Hạo thò tay vào túi, muốn lấy khăn giấy ra lau người.

Bịch! Cùng lúc này, chiếc chia khóa xe Lambor của mình rơi ra ngoài Thật sự không phải cổ ý làm rơi! Trần Hạo cũng không đến mức phải vả vào mặt bọn họ như vậy.

Nên muốn vươn tay nhật lên.

“Ôi! Lại có cả chia khóa xe cơ ả? Kì lạ quá!” Còn chưa chạm vào thì đã bị Giang Vi Vị nhật lên trước.

Cô ta cầm lên nhìn thật kỹ.

Sau đó phụt một tiếng, cười khẩy.

“Mẹ ơi, chìa khóa Lamborghini đấy, trời ơi, Trần Hạo, cậu lái Lamborghini à?” “Ha ha, chia khóa này giá đấy, Lamborghini làm gì có kiểu chia khóa này chứ?” Giang Tứ Kiều mới đầu còn giật mình.

Nhưng nhìn một cái thì lại cười Chiếc chìa khóa này, đương nhiên là không giống với những chiếc khác, bởi vì nó giống như một bộ điều khiển, có ký hiệu của Lamborghini Nói thật, cũng từng thấy người có chia khóa điều khiển thế này nhưng thật sự không nhiều.

Chẳng trách Giang Tứ Kiều và Giang Vi Vi lại có biểu cám này.

“Ha ha ha, Trần Hạo, không ngờ tên ngốc cậu cũng thích thể hiện đấy nhị, lại đi mua loại đồ chơi này, cho xin đi, cậu muốn lừa ai chứ, có thể nào dùng hàng thật được không hả?” “Thật sự không muốn nói cậu ta nữa rồi, anh, chúng ta đi thôi, ngồi Maserati của anh đến sơn trang suối nước nóng, chị Duyệt Duyệt, chúng ta đi thôi!” “Hữi Trần Hạo, từ hôm nay trở đi, người khiến Giang Ví Ví tôi kinh tớm nhất trong khoa chúng ta chính là cậu! Cậu mau biến đi cho khuất mắt t   Bịch.

Nói xong, Giang Ví Vì dứt khoát vứt bộ điều khiển xe Lamborghini xuống trước mặt Trần Hạo.

Trịnh Duyệt không đám làm trái ý của Trần Hạo cho nên m ở rời đi “Lão Trịnh à, không thì cùng nhau đi xem xe mới của Tử Kiều nhé?” Ông Giang đề nghị.

“Được đấy, cùng đi đi! Ôi chao, cậu cút qua một bên cho tôi!” Lúc mẹ Trịnh Duyệt đi đến bên cạnh Trần Hạo còn đẩy mạnh anh một cái.

“Phủt” Trần Hạo thở ra một tiếng, nhặt chìa khóa xe lên rồi theo bọn họ ra ngoài.

Đã vậy rồi thì anh cũng không cần phải chừa lại đường lui gì nữa hết…

Lúc đi ra ngoài.

Mấy người Giang Vi Vi vẫn chưa đi mà vây quanh chiếc Lambirrghini Reventon bình phẩm từ đầu đến chân.

“Mẹ ơi, chính là chiếc này. Anh, anh biết không, chiếc mà em nói với anh, chính là như thế này, ở trường bọn em có một đại thần nhà giàu, trời ơi trời ơi, anh ấy nhất định đang ở đây, chắc chẳn là đang ăn cơm trong nhà hàng này!” Giang Vi Vi nhìn thấy chiếc xe này, kích động nhảy lên đầy hào hứng.

Giang Vi Vi vẫn luôn muốn gặp người siêu giàu có cúa Kim Lãng, “Tử Kiều, con biết xe này à?” Lúc này, ba của Giang Tử Kiều và ba mẹ của Trịnh Duyệt đều đến.

Ai cũng ngạc nhiên.

Lúc nãy đến cũng không có để ý đến chiếc xe này! Nhưng thoạt nhìn thì chiếc này chính là siêu xe mà.

“Lamborghini, nhưng cụ thể là dòng nào thì con cũng không rõ, nhưng chắc là rất đât, còn đắt hơn cả Lamborghini Veneno! Thật xa xi” “Trời ơi!” Cả nhà họ Trịnh và nhà họ Giang đều vô cùng kinh ngạc.

“Chiếc Reventon này là của một người rất giàu ở trường bọn con!” Giang Vi Vi vội bố sung thêm.

Trong lúc có ta đang nói, Trần Hạo lạnh nhạt bước qua mặt bọn họ.

“Trần Hạo, cậu làm gì vậy há?”   “Tên nghèo kiết xác này vẫn còn chưa đi à2” ‘Giang Tứ Kiều lạnh lùng cười.

“Phải đấy, tên nghèo như cậu đến bãi đỗ xe làm gì?” Mẹ của Trịnh Duyệt cũng góp thêm một câu.

“Tên nghèo tôi đến để lấy xe, các vị, lần sau gặp lại nhé!” Trần Hạo cười nhạt, ấn chìa khóa trong tay một cái, tít tít!! Vang lên hai tiếng, đèn xe sáng lên rồi tắt, sau đó dang đôi cánh rộng ra Biến thành một chiếc xe thể thao mui trần.

Trần Hạo ngồi lên xe.

gì cái gì?” Mọi người đều sững sờ.

Nhất là Giang Vi Ví, lúc này đã thốt lên.

Trần Hạo, Trần Hạo, Trần Hạo! Cậu ta, cậu ta, cậu ta là chú chiếc xe này? Thì ra chia khóa xe đó là thật! Chiếc xe này là của Trần Hạo? ‘Vây người siêu giàu ở trong khoa chính là Trần Hạo, thậm chí anh Bình Phàm.

siêu ngầu kia cũng có khá năng lä Trần Hạo! “AI Trần Hạo, rốt cuộc đây là chuyên gì? Xe này là của câu sao? Thật sự là của cậu à2” Giang Vi Vi không có cám giác bị vá vào mặt mà là có một quả bom nổ trong tim cô ta.

Cả người chấn động, luống cuống không biết phải làm thế nào.

Vé mặt khó mà tin được.

Trong mắt minh cậu ta chỉ là một thẳng nghèo! Rốt cuộc đáy là chuyện gì vậy chứ?

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!