Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 111 + 112

trước
tiếp

Chương 111

 

Sau khi Trần Hạo đến lớp.

Anh thêm lại wechat của Tô Đồng Hân.

Còn gửi kèm một câu: “Tớ có chuyện quan trọng muốn nói với cậu!” Đương nhiên, câu này là do Dương Huy dạy.

Trần Hạo biết có thể là do mình mà Tỏ Đồng Hán tức giận, nên muốn nói rõ với Tô Đồng Hân.

Mà câu này thật sự rất hiệu nghiệm.

T6 Đồng Hân đồng ý rất nhanh “Chuyện gì, nói mau   “Buổi trưa cậu có rảnh không, có một bộ phim mới ra, hay lầm, tớ muốn đi xem! Nên muốn tìm một người đi cùng!” Còn những lời này là do Mã Hiểu nam dạy.

Tôm lại bây giờ bên cạnh Trần Hạo có rất nhiều bạn tốt, họ đều đang bày mưu tính kế giúp Trần Hạo.

“Ha ha, vậy cậu đi mà tìm cô gái cậu thấy rất tốt ấy, tìm tớ làm gì?” Tô Đồng Hân lạnh lùng nói.

“Người tớ muốn tìm ấy à, là cô gái xinh đẹp nhất, phóng khoáng nhất trong lòng tớ, là cô gái dề giận tớ nhất, tớ nghĩ đi nghĩ lại thì hình như chí có cậu là phù hợp với mấy điểm này nhất thôi, nếu không thi cậu giới thiệu cho tớ một cô gái khác giống vậy đi?” “Cút, không cóI” “Vậy thì chỉ có mỗi cậu thôi!”   “Sao cậu lại nói những lời này? Đâu có giống cải Tö Đồng Hân gửi đến một biểu cảm ngạc nhiên.

Nồi thật, kể từ khi nói chuyện với Trần Hạo, cộng tất cá lại với nhau thì hai câu này là hai câu khiến Tô Đồng Hân rất vui.

“Đi không? Tớ mua vé cho cậu rồi, nếu cậu muốn từ chối thì cũng được thôi, nhưng phải giới thiệu cho tớ một chị gái giống như cậu để đi cùng tớ thi tớ mới đồng ý!” “Ha, thấy câu có thành ý như vậy, tớ sẽ đi, nhưng tớ có một điều kiện, đó là cậu phái mời tớ ăn cơm, tớ không thể đi vô ích vậy được!” “Không thành vấn đề!” Vậy là đã quyết định xong! Dương Huy và Mã Hiếu Nam đều làm điệu bộ đã giành được chiến thắng.

Chỉ có Trần Hạo là cười khổ gãi gãi đầu Hóa ra nói chuyện với con gái cũng phái chú ý nhiều đến vậy? Trước đây Trần Hạo không hiểu những điều này, nói chuyện với con gái thì người ta hỏi một câu anh trả lời lại một câu.

Bới vì Dương Hạ từng nói, cô ta thích sự an phận và hiền lành của Trần Hạo.

Nên lúc Trần Hạo ở cùng với Dương Hạ rất hòa hợp.

Nhưng nhìn bây giờ.

Cùng một câu, cùng một mục đích, thêm vào vài từ, thì hiệu quả đã khác rồi! Đây cũng là một loại kiển thức, Trần Hạo thầm bất lực.

Mười một giờ phim bắt đầu chiếu.

Trần Hạo định hơn mười giờ thì qua chỗ Tô Đồng Hán trước.

Học xong, vừa mới ra khói lớp.

Bồng nhiên điện thoại của Trần Hạo vang lên, nhìn số thì Trần Hạo hơi lung lay.

Là Tô Tử Nguyệt gọi đến.

Hai người đã lưu sổ điện thoại của nhau từ lâu, Trần Hạo nói với Tô Tử Nguyệt, dù xảy ra bất cứ việc gì cũng có thể gọi cho mình trước.

Lúc này, điện thoại được nối máy.

Giọng Tô Tử Nguyệt hơi gấp gáp.

“Trần Hạo, cậu đang ở đâu?” “Ở trường! Sao vậy?” “Là Tiểu Dĩnh, vừa nấy Tiếu Dĩnh đột nhiên bị ngất, tớ bế con bé đi bệnh viện, nhưng… nhưng tớ không có tiền, bệnh viện không chịu khám!” “Cái gì! Hai người giờ đang ở cổng bệnh viện sao? Được được được, tớ đến ngay đây!”   Nghe nói Tiểu Dĩnh bị ngất, hơn nữa có vẻ rất nghiêm trọng.

Trần Hạo cũng hơi hoang mang.

Tuần trước ở với nhau cũng rất hòa hợp, Cho nên lúc này rất lo lắng cho sự an toàn của Tiểu Dĩnh, Trần Hạo chạy thắng.

xuống lầu, lái xe đến bệnh viện.

Đến bệnh viện, Trần Hạo thấy ba người Tỏ Tứ Nguyệt đang sốt ruột đứng ở.

cổng bệnh viện.

Anh đỗ xe bên đường.

Trần Hạo chạy thẳng qua đó.

“Thế nào rồi?” Trần Hạo thấy sắc mặt Tiểu Dĩnh trắng bệch, cả người run rẩy.

“Trước đây Tiểu Dĩnh cũng có triệu chứng này, nhưng lần này lại rất nghiêm trọng!” Tô Tử Nguyệt sốt ruột đến phát khóc.

Hai đứa trẻ cũng lắc lắc cánh tay Trần Hạo: “Anh Trần Hạo, anh cứu Tiếu Dĩnh.

địi” “Anh biết, vào bên trong để bác sĩ khám đã!” Trần Hạo ôm Tiểu Dĩnh từ trong ngực Tô Tử Nguyệt, muốn chạy về phía sảnh cấp cứu của bệnh viện “Đứng lại cho tôi! Tôi đã nói với mấy người rồi, không có tiền thì không thể khám được, mau tìm cách kiếm tiền đi, đừng ở đây gây chuyện nữa!” Hai nhân viên bảo vệ đến ngãn Trần Hạo lại “Tôi có tiền, khám cho đứa bẻ trước đã!” Trần Hạo vội nói “Ôi, chàng trai à, không phải là bọn tôi không giúp cậu, nhưng nếu cứ để cậu.

vào như vậy mà không thu được tiền thì hai bọn tôi cũng phải cuốn gói mà đi mất thôi, hay là thế này đi, mọi người mau đi góp tiền đãt” Hai nhân viên báo vệ cũng không còn trẻ, có thể thấy nhóm Tô Tử Nguyệt không đang khó khăn nên nói vậy, cũng không còn quyết liệt như vừa nãy nữa, Rõ ràng là Tô Tử Nguyệt đã bị đuối ra một lần rồi.

“Tôi nói này lão Lưu lão Lý, có chuyện gì vậy? Cổng bệnh viện chúng ta, mấy người này đứng xin cơm hay làm gi? Hửm? Chẳng phải vừa nấy không có tiền đăng kí khám nên bị tôi đuổi đi rồi sao? Sao lại còn đứng lỳ ở đây”Xin ủng hộ team truyện astory bằng cách truy cập trực tiếp vào“Ôi, là bác sĩ Tân, xin lỗi, tôi báo họ đi ngay đây!” “Khẩn trương lên, hình ánh gi thế này, đi thôi, Mĩ Mĩ Tiểu Lệ, chúng ta đi än cơm, hôm nay dẫn hai người đi än món ngon, khả khả khả!” Bác sĩ Tân này động tay động chân kéo hai cô gái xinh đẹp đi Hai cỏ gái đó cũng khinh thường nhìn nhóm Trần Hạo: “Ha ha, còn rất cổ chấp nữa, mau đi góp tiền đii” “Cô nhìn từng người bọn họ xem, có thể trả tiền khám bệnh nổi không? Ôi!” Hai cô gái tôi một câu cô một câu.

Rõ ràng chí cần nhìn quần áo, bọn họ đã hoàn toàn khinh thường Trần Hạo và Tô Tử Nguyệt rồi “Bác sĩ Tần, xin anh, khám cho Tiểu Dĩnh trước đã, cầu xin anh!” Tô Tử Nguyệt lo lẳng, còn muốn quỳ xuống trước vị bác sĩ Tân này.

“Tôi có tiền, anh khám trước đi, khám xong rồi, đâu!” Trần Hạo lạnh mặt nói.

cũng không nợ tiền viện phí    “Ôi ôi   cậu cũng có tiền à?” “Ha ha ha, đùa lớn vậy!” “Thâng ranh con, cậu đùa tôi đấy à? Nhìn cậu có chỗ nào giống người có tiền đâu? Ha ha, muốn lừa tôi sao, cậu không có cửa đâu, mau cút đi cho tô   Trần Hạo nhìn Tô Tử Nguyệt: “Cậu đợi tớ nửa phút, sẽ được vào ngay thôi!” Nói xong, Trần Hạo nhìn chẩm chấm vào bác sĩ Tân và hai cô gái xinh đẹp, sau đó chạy đến bên đường, ngồi vào xe, đạp chân ga nổ máy xe.

“Mẹ kiếp!” “Trời ơi!” “Cái gì cái gì?” Ba người đều rất kinh ngạc.

Nhất là bác sĩ Tân, tái xanh cả mặt.

Lamborghini Reventon, siêu xe mười tám triệu đấy! Người ta thương người, là một đại thần giàu có đấy! Hai cô gái xinh đẹp che miệng ngạc nhiên.

Chiếc siêu xe này đập thắng vào mắt bọn họ với lực rất lớn! “Giờ có thể vào được chưa?” Hạ cửa sổ xe xuống, Trần Hạo nhàn nhạt hỏi.

“Có thể có thể chứ, đương nhiên là có thể rồi, tôi lập tức đi sáp xếp một nhóm chẩn đoán, tôi cũng không ăn cơm nữa, chắc chẩn sẽ nhanh thôi!” Bác sĩ Tân hoáng hốt nói.

Trần Hạo lạnh lùng cười Có một số người lại như vậy đấy, bạn hòa nhã cầu xin họ thì họ không cho bạn lấy một cơ hội, nhưng tùy tiện vả mặt họ thì họ lại như cháu trai bạn vậy.

Dĩnh Nhi được đưa thẳng vào phòng cấp cứu.

Kết quả chẩn đoán bệnh rất nhanh đã có, Dĩnh Nhi bị thiểu máu, khá nghiêm.

trọng.

Nhưng trong vòng một năm sẽ chữa hết bệnh, bệnh viện bày tó rất tự tin về phương diện này.

Lúc này Trần Hạo với Tô Tử Nguyệt mới hoàn toàn yên tâm.

“Cậu Trần, về sau cậu nhất định phải chú ý đến Tiểu Dĩnh, chăm sóc cho cô bé.

nhiều hơn, báo cô bé ăn nhiều trái cây nữa!” Lúc này, hai cô y tá xinh đẹp kia đến gần Trần Hạo.

Thân thiết căn dân Trần Hạo cái này cái kia.

Trần Hạo chỉ cười khố gặt đầu.

Đợi đến lúc Tiểu Dĩnh vào phòng bệnh rồi thì Trần Hạo mới hoàn toàn yên tâm.

“Chị Tử Nguyệt, chị mau về làm việc đi, không thì viện trưởng lại nói chị đấy!” Hai đứa trẻ lâc đầu nói “À, chị không sao đâu, chị phái chăm sóc cho Tiểu Dĩnh!” “Để bọn em chăm là được rồi, anh Trần Hạo cũng ở đây mà!” “Bọn em là con trai sao có thế chăm sóc kỹ được, với lại nếu Tiểu Dĩnh muốn đi vệ sinh thì làm thế nào?” T6 Tử Nguyệt cũng không biết phải làm thể nào, có quả thực phải đi làm, còn phải nuôi ba anh chị em nữa.

Nhưng Tiểu Dĩnh vẫn quan trọng nhất.

“Nếu cậu bận thì cứ về làm việc đi, tớ báo một người bạn tới đây chäm sóc Tiểu Dĩnh là được rồi!” Tim hai cô ý tá kia? Nói thật thì Trần Hạo cũng không yên tâm.

Mà tự mình ở lại chãm sóc thỉ thật sự cũng không tiện.

Vi vậy Trần Hạo nghĩ đến một người, bảo cô ta đến đây là thích hợp nhất Trần Hạo ngay lập tức gọi cho Trịnh Duyệt.

Mẹ kiếp! Ai mà ngờ vừa lấy điện thoại ra thì Tô Đồng Hản đã gọi cho mình ba mươi cuộc gọi nhỡ, còn chưa kế đến tin nhắn điện thoại và wechat.

Là thế này, vì buối sáng có tiết nên Trần Hạo có thói quen đế chế độ im lặng, lúc ra khói lớp, vì vội quá nên quên mở tiếng, sau đó bận đến bây giờ.

Giờ xem thời gian thì sắp một giờ rồi.

Cũng có nghĩa là, mình đã cho Tô Đồng Hân leo cây hơn hai tiếng rồi.

Chương 112.

 

Gọi cho Trịnh Duyệt trước.

Mặc dù Trịnh Duyệt rất thích tiền nhưng gần đây tiếp xúc với nhau, chỉ cần là việc cúa mình thì Trịnh Duyệt cũng rất quan tâm Quá nhiên, anh gọi một cuộc thì cô ta tới ngay.

Trần Hạo lau mồ hỏi trên trán, lại gọi qua cho Tỏ Đồng Hân.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đang tắt máy..” Lại tắt máy! Trần Hạo gửi tin nhân wechat.

Kết quả đúng như mình nghĩ, đã bị chặn rồi.

ôi Nói thật, bây giờ Trần Hạo tự trách mình nhiều hơn.

Còn tự trách hơn cả việc hôm qua mình nói sai, lần này cho có leo cây lâu quá, không biết phải giải thích thế nào, Sau khi Trần Hạo về trường có đến tìm Tỏ Đồng Hân mấy lần, kết quả đều là bị sập cửa vào mặt.

Tô Đồng Hân hoàn toàn không thèm nhìn đến mình.

Lần chiến tranh lạnh này, sợ là không biết đến khi nào mới kết thúc.

Trần Hạo một mình đi trong khuôn viên trường, sau đó đến công viên nhỏ một lát Giải quyết vấn đề tình cám nam nữ, thật sự khiến Trần Hạo có hơi không biết phải làm thế nào.

Hôm nay Trần Hạo nghe được một câu, đó là khi con gái nói không muốn, thực ra là có muốn đấy! Nhớ đến Dương Hạ.

Trước đây cũng ở công viên nhỏ này.

Hai người tay trong tay đi dạo.

Sau đó Trần Hạo lấy hết can đảm nói với Dương Hạ, có thể đi thuê phòng không? “Bổp!” “Cút, Trần Hạo, anh xem Dương Hạ em là loại con gái gì vậy hả!” Trần Hạo nhớ, mình bị tát một cái, Dương Hạ còn mắng mình một trận.

Rõ ràng là cô ta không muốn.

Nhưng thải độ đó, là thật sự không muốn ả! Lúc đó làm cho Trần Hạo cảm thấy rất tự trách, phải rồi, Tiểu Hạ là cô gái tốt như vậy, sao có thể thế được. Ngược lại còn khiến Trần Hạo tốt với Dương Hạ hơn nữa.

Bây giờ nghĩ lại…

Ha, đàn bà.

Cũng không biết là bây giờ Dương Hạ đã đi đâu, làm gì rồi? Tức cảnh sinh tinh, Trần Hạo lại nhớ đến Dương Hạ.

Nhưng suy nghĩ này chỉ thoáng qua mà thôi.

Cứ ngồi thể ngày trong công viên nhỏ đến hơn năm giờ chiều.

Lúc này, điện thoại của Trần Hạo vang lên, là Trịnh Duyệt gọi tới.

“Câu Trần, cậu… Cậu đang ở đâu?“ Nghe giọng cúa Trịnh Duyệt hình như rất gấp, nứa như đang ní non.

Thần kinh Trần Hạo căng ra, có thể là Dĩnh Nhi đã xảy ra chuyên gi rồi? “Tôi đang ở trường, đang chuẩn bị đến bệnh viện, mang đồ ăn đến cho mọi người! Trịnh Duyệt, chị sao vậy?” Trần Hạo hói.

“Cậu Trần, chiều nay tôi có chút chuyện, là do mẹ tôi, ôi trời, mới đầu tôi tưởng bà ấy chí nói chơi thôi, hơn nữa tôi cũng đã nói rõ với bà ấy là không được rồi, nhưng giờ thì sao? Mẹ tôi lại đặt một bàn tiệc ở Kim Lăng, muốn tôi đi gặp đối tượng xem mât” “Cậu Trần, töi thật sự không muốn đâu, tôi còn trẻ như vậy, cậu nói xem có phải không?“ Trịnh Duyệt thút thít nói Trần Hạo nghe xong, lúc này mới thở dài một hơi Loại chuyện bị gia đình ép đi xem mât thể này.

Nói thật, cũng chẳng phải là lần đầu xáy ra bên cạnh Trần Hạo.

Cũng không có gì ngạc nhiên.

Giờ cũng sắp tốt nghiệp rồi, thậm chí như Trịnh Duyệt đã tốt nghiệp rất lâu rồi, chẳng phái có câu thế này sao, mỗi người đều có một giai đoạn, mà tất cá mọi người đều sẽ trải qua những điều tương tự trong giai đoạn này.

Xem mắt là một trong số đó.

“Chị thật sự không muốn phái không?” Đọc full tại nhé “Phải phải, tôi thật sự không muốn đâu cậu Trần, cậu nói xem tôi phái làm thế nào đây? Giờ mẹ tôi đã đặt xong bàn tiệc rồi, phía nhà trai đã đi rồi, nhưng cũng không nói rõ đây là buổi xem mắt, chỉ nói là gia đình hai bên cũng ăn một bữa!”   “Được rồi, lát nữa tôi đi với chị, tôi giúp chị từ ch.-Truyện được đăng tải bởi TRUYEN-NET.COM. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!!

Trần Hạo nhàn nhạt nói.

“Hả? Thật là cậu Trần, cậu tốt quát Vậy cậu Trần, tôi nên nói thế nào, nói cậu là sếp của tôi, hay là bạn của tôi? Hay là…?   “Cứ nói töi là bạn của chị đi!” Trần Hạo cười khổ.

Hôm nay Trịnh Duyệt giúp mình, mình giúp lại cô ta cũng là việc nên làm.

Nếu nói Trịnh Duyệt là nhân viên của mình, đến nhờ mình giúp, mình cũng không thể nào tùy tiên đuổi người ta đi được.

Cho nên lần này Trần Hạo rất chủ động Sau khi quyết định xong, Trần Hạo mang đồ ãn đến bệnh viện cho Dĩnh Nhi trước, sau đỏ đợi Tô Tử Nguyệt đến rồi mới rời đi cùng Trình Duyệt Địa điểm là một phòng bao riêng của một nhà hàng ở Kim Lãng.

‘Đây cũng không phải lần đầu Trần Hạo làm việc này cho nên giống như xe nhẹ chạy đường quen vậy.

Phần mở đầu gần như là giống nhau cá.

Đẩy cửa phòng bao.

“Ôi, Duyệt Duyệt, sao giờ con mới đến? Hửm? Cậu này là ai?” Trong phòng bao, một người phụ nữ trung niên ăn mặc khá thời thượng, lúc này.

đang lạnh lũng nhìn Trần Hạo, chắc là mẹ của Trịnh Duyệt.

Chỉ cần nhìn quần áo Trần Hạo mặc đều bình thường thì đã khiến người phụ nữ trung niên này hơi khinh thường rồi Bà ta là người thành phố, từ xưa đến nay đều khinh thường người dưới quê.

“À ả, anh ấy là Trần Hạo, là bạn… trai con!” Trịnh Duyệt cũng không biết đầu minh nghĩ gì mà lại nói thẳng ra những lời này.

Ban đầu chẳng phải đã quyết định xong là bạn bè rồi sao? Giờ lại được người ta xem là bạn trai, mẹ kiếp! Trần Hạo thầm xấu hổ một hồi, nhưng đã như vậy rồi cũng không còn cách nào phủ nhận được nữa.

Còn Trịnh Duyệt sao khi nói xong thì thè lưỡi, có chút kích động.

Phái rồi, trong lòng mình muốn gì chứ? Đương nhiên là muốn như vậy rồi, nếu cậu Trần là bạn trai mình thì tốt biết mấy.

Mấy hôm nay, thậm chí trong mơ Trịnh Duyệt cũng muốn nữa là.-Truyện được đăng tải bởi TRUYEN-NET.COM. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!!

Trước đây Trịnh Duyệt biết Trần Hạo rất giàu có cho nên mới thích Trần Hạo.

Nhưng tiếp xúc với nhau một thời gian, Trịnh Duyệt đã hoàn toàn nhìn thấy một mặt khác cúa Trần Hạo, khiêm tốn hướng nội, rất rộng lượng với người khác, đặc biệt là cậu Trần rất tin tưởng mình.

Việc này khiến Trịnh Duyệt lại thêm tôn trọng nhân cách của Trần Hạo trên nền tảng tình yêu mà trước đây cô ta dành cho Trần Hạo.

Đương nhiên vô cùng say đầm.

“Cái gì? Duyệt Duyệt, con nói cái gì? Cậu ta là bạn trai con?” Cả ba và mẹ của Trịnh Duyệt đều ngạc nhiên, hai người kinh ngạc há to miệng.

Hai người đều là công chức nhà nước, trước nay luôn coi trọng việc môn đắng hộ đối Bây giờ con gái lại dẫn bạn trai nhỏ tuổi hơn đến xem mát, đây là..

“Ba, mẹ, đúng vậy ạ, anh ấy là bạn trai con, hai bọn con yêu nhau được một khoảng thời gian rồi!” “Trần… Hạo, chào ba mẹ em đi!” Thấy trong ánh mắt Trần Hạo không có ý từ chối thân phân này, nên Trịnh Duyệt cũng hơi bạo gan một chút.

Nhắc nhở Trần Hạo.

“Thưa cô…” “Thưa thốt gì, hừ! Thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch ở đâu đến, kẻ rẻ tiền như cậu mà cũng đòi tiếp cận con gái tôi sao? Mau cút đi cho tôi!” Mẹ Trịnh Duyệt lạnh lùng chửi thẳng.

Bây giờ bà ta khó khăn lảm mới nói chuyện với vợ của sếp, đã quyết định xong hôm nay để hai đứa trẻ gặp nhau, làm quen một chút Nếu sau này thành đối thì hai nhà là thông gia rồi Việc này tốt biết bao chứ.

Không ngờ con gái mình lại cứ khăng kháng không chịu, thậm chí mình còn lấy điểm yếu của con bé ra để ép nó đến, giờ thì hay rồi, cuối cùng thì sao, con bé.

lại dẫn thêm một người bạn trai nhỏ tuổi hơn đến.

Bên nhà trai cũng sẽ đến ngay thôi, lát nữa để người ta thấy cảnh này, đừng nói là làm thông gia, giải quyết không tốt có khi còn trở thành kẻ thù cũng nên.

Thật là tức chết bà ta rồi, nhìn Trần Hạo, tự nhiên lại vô cùng oán hận.

Đang nói chuyện thì lúc này của phòng bao đột nhiên mớ ra Bên ngoài, một nhóm người xách theo thứ gì đó bước vào.

“Lão Trịnh à, ngại quá, bọn tôi đến muộn rồi, ha ha ha!” Một nhóm bốn người bước vào, trong đó có một người đàn ông, một người phụ nữ và hai người trẻ tuổi Đặc biệt là cô gái đó trang điểm vô củng xinh đẹp.

Nói thật, cảnh này khiến nhà họ Trịnh cũng chưa lấy lại được tỉnh thần.

Chuyện gì đây? Chàng trai này chắc là con trai nhà họ Giang Vậy cô gái này? Chắc không phải là cậu ấy dẫn cả bạn gái đến đấy chứ? ˆÀ à, lão Trịnh, để tôi giới thiệu, đây là con của em trai thứ ba cúa tôi, là cháu si bé đến chơi với anh nó, đang học ở đại học Kim Lăng, năm nay năm.

“Cháu chào chú Trịnh một tiếng đi!” Thế nhưng cô gái này như thế không nghe thấy, lúc này ánh mắt đang nhìn châm châm Trần Hạo.

Khóe miệng mang theo ý cười châm biếm.

“Ha ha, Trần Hạo, không ngờ có thể gặp được cậu ở đây?”

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!