Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 109 + 110

trước
tiếp

Chương 109

 

“Thưa anh, thật sự không được đâu, khách ở bên trong đều đã dọn món lên hết rồi” “Mẹ kiếp, vẫn không được chứ gị, có biết chú bữa tiệc lần này là ai không? Ba phút, nếu ba phút nữa cô không giải quyết được việc này thì tôi bảo quán lý của các cô ra giải quyết có tin không hả?” Anh chàng đó vênh váo tự đắc nói.

“Được rồi, để tôi cố gắng thử xem” Nữ nhân viên phục vụ nhanh chóng đi vào, nói ra mọi chuyện.

Nhóm Trần Lâm không làm.

Dựa vào cái gì chứ, bọn tôi vào trước, đã ngồi ăn luôn rồi, một câu cúa anh báo.

bọn tôi đổi bàn là bọn tôi phải đổi à? Anh là ai chứ “Không đổi, nói với bọn họ là chúng tôi không đổi!” Trần Lâm lạnh lùng nói, cô ta bực rồi đấy.

“Hà, tôi muốn xem xem là ai mà lớn giọng vậy đấy, dám khỏng nế mặt cậu Chu.

của bọn tôi saol” Cửa tự động của phòng bao bị đẩy ra, nhóm người đó đi thẳng vào trong.

Khí thế này, có vẻ như đã gươm súng sẵn sàng rồi Bây giờ anh Mã Phi chính là trung tâm của mọi người.

Nói thật, nếu là cậu ấm bình thường thì chẳng có gì phải sợ hãi.

Dù sao thì bảy giờ anh Mã Phi cũng là người của phố thương mại Kim Lăng.

Lúc này ánh mắt mọi người nhìn Mã Phi đầy hi vọng Mã Phi hãng giọng đứng lên.

“Mấy người bạn này, chô ngồi là bọn tôi đã đặt trước, muốn đổi thì chắc chân là không thể đổi, cũng đừng vô lý thế, nếu không đợi lát nữa tôi mời khách, mời mọi người đến Bếp Gia Viên ở phố thương mại Kim Lãng dùng bữa?” Mã Phi ung dung bình tĩnh, mỉm cười một cái Nội dung những lời này rất phong phú. Không chỉ thể hiện được vị thế của mình mà còn gián tiếp nói rõ ràng mình có quan hệ với phố thương mại Kim Lãng.

“Mẹ kiếp! Giờ ai cũng dám lấy danh nghĩa cúa phố thương mại Kim Lãng, chẳng lẽ thật sự cho rằng tôi không phải người của Kim Láng à, không có bạn tốt ở phổ thương mại à?” Lúc này, có một người tay đút trong túi từ ngoài cửa bước ra, như cười như.

không nói.

“Cậu Chu? Hóa là là cậu!” Ban đầu Mã Phi cũng rất cứng rản nhưng vừa thấy người này thì lập tức quay ra nịnh hót Ngay cả Lý Thì Hàm cũng khẽ liếc mât nhìn.

Cậu Chu trước mắt này, tên là Chu Trạch, cũng là sinh viên đại học Giang Nam như bọn họ, nhà rất giàu có, gần đây chơi rất thân với nhóm cúa cậu Bạch! Cách đây một thời gian, cậu Chu này cũng có tham gia vào dạ tiệc du thuyền, nghe nói quen biết được một người rất có quyền lực! Câu Chu này vốn đâu phải một cậu ấm bình thường, mọi người sao có thể không sợ được.

“Sao vậy, anh biết tôi à: Chu Trạch cười nhàn nhạt.

“Sao có thể không biết chứ, tôi chơi với anh A Khôn, anh A Khôn biết cậu!   Dáng vé Mã Phi rất cẩn thận, đâu còn ra vẻ đâc ý như ban nãy nữa! “Mẹ kiếp, thì ra là người của tên tiểu tử Tiểu Khôn à, sao vậy, tôi đến ăn bữa cơm, ngay cả đổi một phòng bao tiện hơn chút cũng không cho đổi à2” Chu Trạch lạnh lùng cười “Nào dám nào dám, nhưng mà cậu Chu cậu nhìn xem, bọn tôi cũng đã bắt đầu ăn rồi, cậu xem như nể mặt tôi đi!”   “Mẹ kiếp, anh ớ trước mặt tôi mà còn mặt mũi đếch gì nữa, có đổi hay không nói đi?” Chu Trạch mất kiên nhắn nói.

Mã Phi nuốt nước bọt.

Những người còn lại cũng nuốt nước bọt.

Mọi người đều không thể đắc tội với cậu Chu này được.

Bảy giờ, Mã Phi ớ trước mặt người ta lại chả là cái thá gì, chỉ cần làm cho cậu Bạch nối giận thì Mã Phi hắn sẽ phải cút khỏi phố thương mại ngay.

Mặc dù Mã Phi cảm thấy mặt mình đau rát nhưng vẫn phải cắn răng nói: “Đổi, chắc chắn phải đối chứ!” “Ôi chao, nhiều đồ ăn vậy sao đối được bây giờ?” Lúc này Trần Lâm nũng nịu nói.

Vừa nấy cô ta còn giống như một con hổ cái Cũng cùng lời nói đó nhưng bảy giờ nói ra thì lại biến thành một con cừu non ngay.

“Đế Trần Hạo giúp chúng ta mang đồ ăn qua một phòng khác đi, để chỗ này lại cho cậu Chú!” Một bạn nữ cùng cấp ba nói.

“Được, cũng chỉ có thể làm vậy thôi!” Nhóm Mã Phi gật gất đầu.

Nhưng Chu Trạch thì lại hơi bàng hoàng.

Trần Hạo? Lúc này anh ta mới nhìn thấy một người thanh niên vẫn đang bình thản ăn cơm, đưa lưng về phía anh ta.

Nói thật, ban nãy lúc Chu Trạch đi vào có liếc mắt nhìn thì đã cảm thấy bóng lưng này trông rất quen.

Nhưng bây giờ bị người ta gọi thì mới lập tức phản ứng lại Lại gần sát bên nhìn Trần Hạo.

Suýt chút nữa đã hét lên.

Đây chẳng phải là cậu Trần – Trần Hạo đó sao! “Trần… bạn Trần Hạo, hóa ra cậu ở đây à!” Nhớ đến những lời dặn dò của Bạch Tiểu Phi mấy hôm trước, Chu Trạch run lấy bẩy nói Còn nhóm người hổ báo cáo chồn ở phía sau Chu Trạch từng thấy Trần Hạo rồi nên cũng kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời.

Ai mà ngờ Trần Hạo lại có thể chạy đến đây, lại còn ở cũng một chỗ với đám người này chút “Hửm? Cậu Chu, cậu biết tên nghèo Trần Hạo này à?” Lúc này Mã Phi rất ngạc nhiên.

Không biết tại sao, Chu Trạch lại gọi thẳng tên của Trần Hạo, Mã Phi và rất nhiều chàng trai khác trong phòng bao đều rất ghen tị, tại sao cậu Chu lại biết Trần Hạo mà lại không biết minh chứ? Tại sao chứ! “Biết hay không không phải việc của anh, mẹ nó cứt qua một bên cho tôi!” Chu Trạch nghe Mã Phi gọi Trần Hạo như vậy thì lập tức bốc hỏa Chửi Mã Phi tái cả mặt.

“Bạn Chu Trạch, là cậu à, lần trước đến trường các cậu chơi có gặp một lần, phải rồi, cậu tìm thấy vé chưa?” Trần Hạo đặt đũa xuống, lúc này mới nhàn nhạt hồi lại một câu.

Cố ÿ thay đối chuyện lần trước một chút “À à, tìm được rồi tìm được rồi! Cảm ơn bạn Trần Hạo, thật sự cảm ơn bạn Trần Hạc   Chu Trạch dứt khoát khom lưng chín mươi độ, cười nói, anh ta ở trước mặt cậu Bạch đã khép na khép nép rồi, lúc này ở trước mặt Trần Hạo lại càng phải trung thực hơn một chút   “Cảm ơn bạn Trần Hạo!” Mà mấy tên hổ báo cáo chồn phía sau Chu Trạch cũng cúi đầu khom lưng luôn mồm cảm ơn.

Xem như chào hỏi đi.

“Đừng khách sáo, vậy cậu Chu nế mặt tôi, đổi sang một phòng khác được chứ?” “Phái vậy chứ phái vậy chứ!” Chu Trạch không biết Trần Hạo ở đây làm gi, nhưng Trần Hạo bảo làm cái gi thì mình cứ làm cái đó đi, sau khi nói xong thì lập tức dẫn theo đám người lui ra ngoài! Cả phòng bao liền khôi phục lại yên tĩnh như vừa nấy.

Bởi vì lúc này, tất cả mọi người đều ngẩn tò te nhìn Trần Hạo, người này lại có ô dù lớn cỡ nào đây?   Sao có thể vậy được? “Trần Hạo, sao cậu biết… cậu Chu này vậy? Tại sao cậu ta lại cảm ơn cậu?” Trong lòng Trần Lâm rất khó chịu, vội hói ˆÀ à, lần trước cậu ta làm mất vé xe, tôi nhật được trá cho cậu ta!” ‘What? Mọi người trợn to mắt.

Lửa ai vậy chứ? Nhặt được vé xe mà cảm ơn cậu kiểu đó à2 Trần Hạo cũng hơi sững người, nói không kịp suy nghĩ nên thành ra hơi luống cuống, thể này cũng phi logic quá rồi.

“Tôi quên mất, nếu không chắc là vé máy bay?” “từ Trần Lâm và Lý Thi Hàm đều hơi giật mình, vé máy bay cũng không thể đến mức như vậy được.

Trần Hạo gãi gãi đầu, không biết nên nói thế nào: “Tôi thật sự quên mất là nhặt được vé gì rồi, dù sao thì cậu ta cũng rất cảm kích tôi, ha hai” Qua loa lấy lệ một câu, Trần Hạo ăn cũng lưng lưng bụng rồi Cảm thấy còn ở lại nữa thì chán chết.

Tim một cái cớ nói với bọn họ mình còn có việc phải đi trước, sau đó thì chuồn.

đi luôn.

Sau khi Trần Hạo đi thì mọi người trong phòng bao đều đưa mắt nhìn nhau.

Vừa nãy chắc chẳn Trần Hạo đã không nói đúng sự thật.

Nhưng sao cậu Chu lại biết cậu ta chứ? Tại sao người đó không phải là mình, nếu như quen biết mình như vậy, thì sẽ thế nào chứ! Có người ghen tị, cũng có người giống như Lý Thi Hàm và Trần Lâm, trong lòng không rõ là cảm giác gì Bọn họ thậm chí còn hơi sợ hãi, chắc không phải là Trần Hạo đối vận đâu nhỉ, ngồi được lên xe của cậu Chu, rồi từ đó tìm được một công việc tốt, phái rồi, có thế là khả năng này.

Nếu là như vậy, thì Lý Thi Hàm và Trần Lâm hối hận muốn chết mất.

Rất sợ cánh này sẽ đến! Ôi, sốt ruột chết mất thôi! “Ha ha, chắc là cậu Chu sẽ không kiên nhắn với cậu ta thế đâu, dù sao thì loại chuyện cảm kích này làm một hai lần là đủ rồi, tên nghèo này còn có thể khiến cậu Chu báo đáp cho hắn cái gì nữa sao? Chắc chắn là không có khả năng đó rồi!” Dường như nhìn ra được lo lầng cúa mọi người, Mã Phi cười hihi nói.

Lúc này trong lòng mọi người mới thoải mái hơn đời chút.

‘Vê phía Trần Hạo đã rời đi, thật ra ban nãy Trần Hạo hoàn toàn có thể vả thẳng mặt đám người kia! Nhưng nghĩ đến tình bạn đã từng có với Lý Thi Hàm nên xem như nể mật có ta đi, cho dù bây giờ Lý Thì Hàm có thế nào đi nữa thì trước kia cô ta ít nhiều cũng đã giúp đỡ cho minh.

Lần này, xem như đã trả nợ xong đi! Sở sờ bụng, Trần Hạo ăn cũng lưng bụng rồi, không biết nhóm Tô Tử Nguyệt đã ăn cơm hay chưa, tiện thể gọi một it mang qua cho bọn họ.

Trần Hạo lại đến chỗ của Tô Tử Nguyệt.

‘Thậm chí là đến liên tiếp bảy ngày.

Trần Hạo không có việc gì làm thì thích đến chỗ của Tó Tử Nguyệt, trò chuyện, trông mấy đứa bé, cuộc sống kiểu này không cần phải kiềm nén cám xúc, khiến Trần Hạo cảm thấy rất thoải mái.

Ở đây dễ chịu hơn ở trường.

(Quan hệ giữa Trần Hạo và Tô Tử Nguyệt cũng ngày càng gần gũi hơn Kết bạn wechat với Tô Tử Nguyệt, hai người cũng thường hay nhắn tin trò chuyện với nhau.

Nếu hỏi Trần Hạo thích Tô Tử Nguyệt rồi phải không? Trần Hạo cũng không trả lời được là mình có thích cô gái này hay là không.

Sáu bảy ngày thường hay nói chuyện với Tô Tử Nguyệt, đôi lúc cũng sẽ trả lời tin nhân cúa Tô Đồng Hân rất chậm Đến tối hôm nay, Tô Đồng Hãn đột nhiên hỏi một câu: “Trần Hạo, ngoài tớ ra, có phải cậu cũng nói chuyện với cô gái khác không?”

Chương 110

 

Mối quan hệ bây giờ giữa Tô Đồng Hân với Trần Hạo thuộc kiếu thân hơn bạn thân một chút.

Cho đến bảy giờ Trần Hạo cũng không tỏ rõ rằng mình theo đuổi cô.

Hai người chỉ trò chuyện cùng nhau.

Còn Tô Đồng Hân thì sao, cô ấy vẫn luôn nói đùa với Trần Hạo rằng anh là bạn trai giả của cô.

Nên Trần Hạo cảm thấy, có phải Tô Đồng Hân hoàn toàn không hề nghĩ đến việc tiển xa hơn với mình? Nhưng Tô Đồng Hân lại thường hay nổi nóng với Trần Hạo.

Tóm lại bây giờ mối quan hệ của hai người cứ mơ hồ như vậy! “Tớ hỏi cậu mà cậu lại không trả lời, rốt cuộc mấy hòm nay có phải cậu nói chuyện với cô gái khác hay không?” T6 Đồng Hân gõ chữ gứi đến.

Con gái thường rất nhạy cảm, gió thổi cỏ lay thôi cũng có thế nhắn ra được.

Mấy hôm nay biểu hiện của Trần Hạo rất lạ, trước đây nói chuyên, chỉ cần mấy giây thôi là Trần Hạo đã trả lời rồi Nhưng giờ thì sao, có đôi khi cá phút cũng chưa thấy trá lời ‘Cảm giác này khiến Tô Đồng Hân rất khó chịu.

Trần Hạo không muốn giấu Tô Đồng Hãn, cũng chẳng có gì có thể giấu: “Phải! Có nói chuyện!” Trần Hạo nói.

“Ha ha, cậu không cần giải thích, cho dù cậu không chỉ nói chuyện thì tớ cũng không biết đâu, cậu giỏi như vậy chắc chắn có rất nhiều có gái xinh đẹp theo đuổi cậu, tớ đã biết từ lâu rồi! Người đang nói chuyện với cậu chắc chân cũng tất đẹp có phải không? Cô ấy tên gì, tớ có quen không?” Tô Đồng Hân gửi liên tiếp rất nhiều chữ.

“Câu không quen, tớ cũng chí mới quen cô ấy một tuần thôi, nếu nói về đẹp thì có thế tâm hồn của cô ấy đẹp hơn..” Nói thật, khoảng thời gian này, Tô Đồng Hân vẫn luôn chỉ đùa vui với Trần Hạo.

Nên Trần Hạo cảm thấy, Tô Đồng Hân không có một chút ý gì với mình.

Cô ấy chỉ đơn thuần cư xử với mình như một người bạn, cho dù cô ấy biết mình rất giàu có! Còn Trần Hạo cũng không có suy nghĩ lung gì với Tô Tử Nguyệt cả, chỉ là một người bạn tự nhiên quen thuộc thôi Trần Hạo cũng không nghĩ nhiều.

*À à, cô gái có tâm hồn đẹp, giỏi thật đấy, tớ nói này, ngay cả bạn gái cậu Trần cũng không quan tâm, thì ra là quen được bạn gái mới   “Tớ đâu có không quan tâm cậu, với lại chẳng phải cậu hay nói tớ là bạn trai giá của cậu sao, còn nữa, cô ấy không phải bạn gái tớ!” Trần Hạo giải thích.

Tỏ Đồng Hân: “Biểu cám mía mai” “Vậy cậu nói xem hai người đã tới bước nào rồi, là bạn tốt nhất của cậu, em gái tốt của cậu, tớ muốn biết rõ một chút!” Trần Hạo nghe Tô Đồng Hân nói xong câu này, đặc biệt là câu em gái tối, trong lòng không rõ là cảm giác gì.

Ha ha, hóa ra còn tưởng rằng quan hệ giữa hai người đã gần gũi hơn, sắp đến tình yêu luôn rồi.

Nhưng không ngờ trong lòng Tỏ Đồng Hân, lại vẫn luôn xem mình là một người anh.

Nghĩ cũng phải, mặc dù minh có tiền nhưng khi chất hoàn toàn không đạt được.

đến tiêu chuẩn hình mẫu bạn trai của Tô Đồng Hân!   “Không đến bước nào cả, là bạn bè, tớ thích sự tốt bụng và lòng dũng cảm của cô ấy! Một số cách làm của cô ấy khiến tớ rất khâm phục!” Trần Hạo nói.

“Wow! Vậy cô ấy thực sự tất giới đấy, hôm nào tớ nhất định phải gặp mới được! Giới thiệu cho tớ làm quen với nhé!” “Được chứ, nếu cậu gặp rồi cậu nhất định cũng sẽ thích cô ẩy, vì cô ấy thực sự tất tốt” “Đúng rồi Đồng Hân!” “Hửm?“ Trần Hạo muốn hỏi ngày mai Tô Đồng Hân có rảnh không, kết quá mới gửi được bốn chữ, th bên trái nội dung đã xuất hiện một dấu chấm than đỏ chót.

Nhắc nhở minh vẫn còn chưa kết bạn với đối phương! Trần Hạo “2??” Chuyện gì nữa đây?   Đang nói chuyện vui vẻ sao lại xóa mình rồi? Trần Hạo vội gọi điện cho Tô Đồng Hán.

Kết quả tổng đài nhắc đối phương đã tắt máy.

Sao vậy trời? Trần Hạo gãi đầu.

Đâu có ngờ, vừa nãy Tô Đồng Hân đang nắm trên giường nói chuyện với Trần Hạo.

Nói thật, vì Trần Hạo trả lời tin nhắn của mình rất chậm, cho nên mấy hôm nay.

Tô Đồng Hân vẫn mãi phóng đoán lung tung.

Sau đó mới hói đùa một câu, bởi vì nếu hỏi quá nghiêm túc sẽ thể hiện rằng.

mình không dè dặt! Thế nhưng lại đúng như mình nghĩ, thật sự có một cô gái đang trò chuyện với Trần Hạot Tô Đồng Hân cảm thấy trong lòng nhói đau Giống như bị người ta cướp lấy gì đó của mình vậy. Khoáng thời gian này cô đã quen được Trần Hạo yêu thương và ở bên cạnh cỏ.

Bây giờ lại có một cô gái đến chia đi một phần.

Cho nên Tô Đồng Hân hơi tức giận, nhưng cũng không nói rõ ra mà hói Trần Hạo cô ấy là ai, có xinh đẹp không, muốn đế Trần Hạo biết mình đã tức giận rồi! Đọc full tại nhé Nhưng sau đó thì sao? Trần Hạo lại nói cô ấy rất xinh, thích sự lương thiện của người ta! Được, tớ nhịn! Cho nên sau đó Tô Đồng Hân mới lạnh lùng một chút nói rằng mình xem Trần Hạo như một người anh, muốn đảm vào tim Trần Hạo một chút, rồi vấn hỏi chuyện về cô gái đó, nói mình muốn gặp cô ấy.

Sau đó Tô Đồng Hân xóa Trần Hạo, xóa xong thì ném mạnh điện thoại lên tường, ném đến tắt máy luôn! “Đồng Hân, cậu sao vậy? Không có việc gì chứ?” Bạn cùng phòng lo lắng hỏi.

“Tớ không sao, ngú thôi!” Tô Đồng Hân ôm đầu “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy!” Trần Hạo bên này liên tục gọi mấy cuộc nhưng đều không được.

Thực sự là không hiểu Tô Đồng Hân rốt cuộc bị sao nữa? Chỉ là trong lòng có hơi hụt hẳng, cố gắng lâu như vậy, còn tưởng rắng thời cơ chín muồi với Tô Đồng Hân đã đến rồi, kết quả… haizz! Ngủ thôi, không đế mấy chuyện phiền não này bám riết mình nữa! Sáng sớm hôm sau.

Trần Hạo cùng Dương Huy và Lý Duệ ăn sáng ở căn tin.

“Lão Trần lão Trần, mau nhìn xem ai kia!” Trần Hạo vừa vào Dương Huy đã đụng Trần Hạo, chỉ chỉ sang một bên.

Trần Hạo nhìn sang thì thấy Tô Đồng Hân cũng đang ăn sáng với hai người bạn cùng phòng! Chuyện tối qua làm Trần Hạo rất phiền muộn, không biết tại sao Tỏ Đồng Hân lại chẩn mình! Lúc này anh đi qua, ngồi xuống đối diện Tô Đồng Hân.

“Đồng Hân, sao tối qua cậu lại chặn mình?” Trần Hạo hỏi.

“Hả? Có sao? Sao tớ không biết nhỉ, chẳng lẽ tớ không cấn thận chạm phải à? Không thể nào, sao tớ lại chặn cậu được!” Tö Đồng Hân Ki quái hói, trong mắt lại lộ vé tức giận.

Trần Hạo lấy điện thoại ra: “Thật mà, cậu xem đi, cậu thật sự chặn tớ rồi đây.

này!” “Cạch!” Đôi đũa đập thẳng lên bàn, Tỏ Đồng Hân lạnh lùng nói: “Ăn xong chưa? Chúng ta đi thôi!” ‘Sau khi liếc Trần Hạo một cái, Tô Đồng Hân lạnh mặt quay đi “Mẹ kiếp, tối qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy lão Trần? Chẳng phái Tô Đồng.

Hân rất tốt với cậu à, sao giờ hai người các cậu lại thế này?”   Dương Huy cực kì hứng thú hồi.

“Tôi có biết đâu, đang nói chuyện thì lại vậy, có thể là cô ấy bât đầu ghét tôi rồi cũng nên!   Trần Hạo cười giều một cái “Không thể nào, làm gì có ai lại ghét vô duyên vỏ cớ thể được, con gái là phái dỗ dành, cậu đi dỗ cô ẩy đi, rốt cuộc cậu còn muốn theo đuối người ta nữa không hả!” Dương Huy nói.

Đây được xem là điểm yếu trong tính cách của Trần Hạo.

Anh thích Tô Đồng Hân, cho nên rất đế ý đến suy nghĩ của Tỏ Đồng Hân, nếu không hợp, Trần Hạo đã rất nghiêm túc rồi.

Việc này cũng có liên quan đến kinh nghiệm của Trần Hạo.

Dù sao thì Trần Hạo cũng chỉ vừa mới luyện được đến mức gặp con gái thì không đó mặt, còn làm thế nào để hiểu được trái tim con gái, có thể nói đây là một bài tập quan trọng khác mà Trần Hạo phải làm.

“Rõ ràng cô ấy nói cô ấy như em gái mình thôi, mình mà còn theo đuổi nữa thì chẳng phải ngay cả làm bạn cũng không được sao?” Trần Hạo thầm thở dài.

Nhưng mà Dương Huy nói cũng đúng, con gái là phải dỗ dành, hay mình dỗ thử xem sao?

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!