Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 107 + 108

trước
tiếp

Chương 107

 

Trần Hạo vừa nhìn cô gái này là nhận ra ngay.

Đây chẳng phải là cô phục vụ mà anh đã gặp vào mấy ngày trước ở Bếp Gia Viên, bị Trịnh Duyệt rần dạy sao? Lúc đó Trần Hạo rất ấn tượng với cô ấy, chỉ nhìn sườn mặt đã biết cỏ ấy rất xinh đẹp.

Sau khi thấy chính diện lại cám giác như đã từng quen biết, tử từ nhớ ra.

“Anh quen tôi hả?” Cô gái vừa thầm thì vừa kéo kéo ba đứa nhỏ ở sau lưng.

Hiển nhiên là cô ấy hơi sợ Trần Hạo, càng sợ Trần Hạo là bọn buôn người gì đó.

“Tất nhiên, lần trước chúng ta đã từng gặp ở Bếp Gia Viên, cô quên rồi hả?” Trần Hạo cười nói.

Cô gái nhớ lại, lúc này mới vui vẻ nói: “Thì ra là anh, cảm ơn lần trước anh đã cứu tôi!” Sự kiện lần đó, cô ấy bị mảng đến mức không dám ngẩng đầu.

Chỉ là đến khi cô ấy ra khỏi nhà hàng, trộm ngâm bóng lưng của Trần Hạo một cái.

Bây giờ nghe thấy giọng Trần Hạo, tất nhiên cô ấy sẽ nhận ra.

Lần trước anh đã giúp mình.

Hơn nữa người này, rất giàu! “Không cần khách sáo, thể thì cö có thế yên tâm rồi nhỉ, ba đứa nhỏ này, có đang nuôi chúng à?” Trần Hạo tò mò hỏi.

Tư T6 Tứ Nguyệt gát đầu, đưa ba đứa nhỏ đến ven đường.

Vừa đi vừa nói cho Trần Hạo nghe.

Thì ra, ba đứa nhỏ này là ba đứa nhỏ lang thang, sau khi bị bọn buôn người bắt cóc thì lén chạy ra.

Lai lịch không rõ ràng nên cô nhỉ viện cũng không muốn nhận nuôi Dần dà bắt đầu lang thang đầu đường xó chợ.

Ăn xin kiếm sống.

‘Sau đó, Tô Tử Nguyệt gặp được nên nhận nuôi chúng.

Bình thường, cô ấy là giáo viên ở một nhà trẻ, nhân lúc thời gian ránh rồi đi làm công việc parttime, như vậy có thể kiếm đủ sống.

Còn có thể tiết kiệm được một khoản tiền để ba đứa nhỏ đi học.

Cũng may Tô Tử Nguyệt là giáo viên nhà trẻ, nếu không ba đứa trẻ này sẽ không ngoan ngoãn như vậy.

Ngắm lại đúng là đáng thương quá Xem ra đây là ba anh em.

Lòng Trần Hạo hơi đau nhói.

“Vậy người nhà cô đâu?“ Trần Hạo lại hỏi.

“Tôi lớn lên ở cô nhỉ viện, không có người nhài” Tô Tử Nguyệt vừa nói, vừa cúi đầu vò quần áo của mình.

Cô ấy rất xinh đẹp nhưng sự bần cùng trong khoảng thời gian dài đã che lấp đi ánh sáng của cô ấy.

Quan trọng nhất là, trước mặt Trần Hạo, cô ấy rất gượng gạo.

Trần Hạo   ấy đang sợ anh sẽ khinh bỉ cô ấy.

Ha ha, Tò Tử Nguyệt không biết, lúc trước Trần Hạo anh cũng là một người không dám ngẩng đầu lên nhìn người khác đó thôi? Tô Tử Nguyệt không khác anh là mấy,   Nồi thật, Trần Hạo đã từng cho râng mình là người thê thám nhất nhưng không ngờ, không biết Tô Tử Nguyệt còn thê thảm hơn mình bao nhiêu.

Co ấy không có ai cha mẹ, một cô gái, còn có thế lương thiện đến mức nhận nuôi ba đứa trẻ lang thang.

Cô gái thế này, đúng là hiếm thấy! Chỉ điểm này thôi đã làm Trần Hạo rất cảm động rất bội phục.

“Mọi người ở đâu?” Trần Hạo hói “Chúng em ở bên kia!” Ba đứa nhỏ chỉ vào một khu dân cư binh thường gần trường tiểu học.

“Có thế đưa anh đến xem thử được không!” Trần Hạo cười hì hì hỏi.

Tô Tử Nguyệt bối rối một chút rồi cuối cùng vẫn gật đầu.

Khu dân cư này giống như khu lều trại thời cổ xưa.

Sau khi đi vào, Tô Tử Nguyệt lau ghế cho Trần Hạo, báo Trần Hạo ngồi xuống.

‘Sau đó vôi vàng bảo ba anh em đi tâm táp rửa mặt, ba anh em này rất ngoan ngoãn nghe lời, mỗi ngày ra ngoài nhặt một ít rác đem bán, làm mặt mình nhem nhuốc lấm lem.

“Tô Tử Nguyệt, tôi tên Trần Hạo! Mình làm bạn nhé?” Trần Hạo nói.

“Làm bạn?“ Tô Tử Nguyệt hơi ngạc nhiên.

Trong mắt cô ấy, Trần Hạo là người có thể làm cô Giám đốc kia nghe lời mình, chắc chắn rất tải giỏi.

Một người tài giỏi như vậy, làm sao có thể sẵn lòng làm bạn với người như cô ấy? Nhưng nếu muốn nói tại sao, Trần Hạo không nói được.

Hôm nay chỉ là bèo nước gặp nhau Trần Hạo có lòng đồng cảm, hơn nữa có cảm xúc đặc biệt với những người khốn khổ.

Anh có thế trực tiếp giúp đỡ cô ấy, sắp xếp kỷ túc xá cho họ, sắp xếp chuyện học hành, thật sự, những chuyện này chỉ cần nói một câu là được.

Nhưng sau khi Trần Hạo gặp Tô Tứ Nguyệt, trái tìm anh đập như trống, giống như một loại cảm xúc định mệnh đang bảo Trần Hạo hãy hiểu cô ấy hơn một chút, làm bạn với cô ấy.

Cảm giác này rất kỳ lạ Thật ra, nghĩ về lần đầu tiên khi Trần Hạo gặp Tô Tứ Nguyệt sẽ biết.

‘Sườn mặt thỏi đã khiến Trần Hạo nhớ như in.

Tại sao mình lại có cảm giác này với cô gái như bèo nước gặp nhau? Trần Hạo cũng cười gượng không thể trả lời Tóm lại, vừa gặp cô ấy đã cám thấy thân thiết Tiếp theo, Trần Hạo tán gẫu với Tô Tử Nguyệt, càng nói càng thân.

Không biết tự lúc nào, buổi chiều đã trôi qua.

“Tử Nguyệt, Tiểu Dĩnh, tôi phải đi rồi, vài ngày nữa tôi sẽ đến thăm mọi người!” Trần Hạo vấy tay tạm biệt các cô.

Nửa ngày ở bên nhau, Trần Hạo cảm thấy lần đầu tiên tâm hồn mình được bình yên, sự bình yên lâu rồi không thấy! Mà đúng lúc này, điện thoại Trần Hạo vang lên.

Vừa nhìn, Trần Lâm gọi đến.

Lúc nãy, Trần Hạo xin số điện thoại của Trần Lâm, mặc dù Trần Lâm không.

muốn nhưng vẫn lưu số của nhau.

“Tôi nói cậu này Trần Hạo, lần đầu tiền tham gia tiệc đồng hương đã đến trẻ đúng không? Không phải hẹn nhau năm giờ gặp hả, cậu đâu rồi?” Trần Lâm mắng.

*À à, bởi vì tôi có chút chuyện nên không đến kịp, bây giờ đi ngay đây, khoảng.

mười phút nữa!” “Tút tút..” Đối phương không nói gi đã cúp máy.

Trần Hạo cười gượng.

Nếu biết như vậy, anh đã không đồng ý tham gia gì mà bạn học cũ rồi Đúng là phiền phức thật! Nhưng nói tới nói lui, đã đồng ý với người ta rồi, bảy giờ không đi thì không hay.

lầm. Trần Hạo quay về gara trường, lái xe chạy đến nhà hàng Trăn Lâm đã đặt.

Sau khi đậu xe xong thì đến phòng riêng.

n Hạo, bây giờ mới đến hả. Đế mọi người chờ một mình cậu, cậu có thấy, xấu hố không?” Trần Hạo vừa bước vào, Trần Lâm đã không hề khách sáo rồi.

“Mẹ nó, là Trần Hạo thật đó hả, vài năm không gặp, không mặc quần áo chắp.

vá nữa, bắt đầu mặc quần áo bình thường rồi à?” “Ha ha ha, ây da Trần Hạo, nghe nói cậu học ở Đại học Kim Lãng, đây là đại học nổi tiếng, thế nào rồi, dạo này sâp thực tập đấy, đã có việc làm chưa?” “Ngồi xuống trước đi, nói cho chúng tớ nghe xem những năm gần đây cậu đã sống thế nào rồi?” Bàn ăn trong phòng rất lớn, có thể chứa hơn hai mươi người.

Đồng hương trong bữa tiệc đồng hương khoảng hơn hai mươi người, Nhớ truyện astory nhé,bao gồm bốn năm người bạn cùng lớp cấp ba với Trần Hạo, có thế nói là ngồi đầy.

Trần Hạo vừa cười cười với họ vừa nhìn cô gái ngồi ở vị trí chủ.

Lý Thi Hàm! Đây là người bạn thân nhất lúc Trần Hạo học cấp ba, cũng là hoa khôi của lớp, luôn luôn đi học chung với Trần Hạo, Lý Thi Hàm Nói thật lúc trước, hai người đều có chút tình cảm với đổi phương.

Nhưng Lý Thi Hàm không hề quyết tâm muốn yêu một người có gia cảnh như Trần Hạo.

Mà Trần Hạo cũng không hề quyết tâm muốn yêu một người có gia cảnh như.

Lý Thi Hàm ‘Gia cảnh chênh lệch quá lớn.

Cho nên, quan hệ giữa hai người ở trên mức tình bạn! “Thi Hàm, hai ba năm không gặp, cậu sống tốt chứ?” Trần Hạo cười cười, Lý Thì Hàm thay đổi rất nhiều, học được cách trang điểm, ngoại hình khí chất đã xinh đẹp mạnh mẽ hơn lúc trước rất nhiều.

Giống như nữ thần.

“Tớ vẫn ổn, cậu nhanh chóng ngồi xuống đi!” Lý Thi Hàm cười khẽ, thờ ơ nói một câu, Ba năm không liên lạc, tình bạn gì gì đó đã biến mất từ lâu rồi Làm Trần Hạo cảm thấy dường như mình đang gặp một người xa lạ.

“tư Trần Hạo thấy đúng lúc bên cạnh có chỗ trống nên ngồi xuống.

“Ai cho cậu ngồi đó!” Mông anh còn chưa kịp chạm vào ghế thì lúc này, một bạn nữ trong lớp đã lạnh lùng nói, giọng điệu rất khinh bi làm Trần Hạo giật minh.

Chương 108

 

“Chỗ nay cậu có thể ngồi được ä? Đây là chỗ của bạn tra tôi, j trời , cậu nổi xem trước đầy cậu ầm thường thì cũng thôi đi, sao giờ đã năm ba đại học rồi mà cậu cũng còn tầm thường như này được thế, đi đi đi, nề qua tmột bên dùm đi” Cô gái này cũng là bạn học cấp ba, nhưng mà Trần Hạo quên tên cõ ta luôn rồi Lúc này cũng lười so đo với cô ta.

“Thế nậy thị chỉ còn cô thể ngồi ở nơi nhận thức ăn chỗ cửa thôi “Trần Hạo thẩy đường như mọi người đều có ÿ như vậy thì cười khổ ngồi xuống.

“Thực ra thị bên cạnh Lý Thị Hàm vẫn còn chỗ trống, nhưng Lÿ “Thì Hàm lại để túi xách của mình lên đó, tỏ rõ râng chỗ này cũng có người ngồi tồi, hơn nữa hoàn toàn không có ÿ để “Trần Hạo ngồi, “Thi Hàm, khi nào thì anh Mã Phi tới vậy?” “Trần Lâm nhìn Trần Hạo, lâc đầu cười, sau đó nhìn Lý Thị Hàm rõi hồi.

“Anh ấy sao, hữ, làm gì cũng chậm chạp lề mi, cứ nói sắp.

đến rồi, nhưng rmà vẫn phải đợi thêm lắt nữa đi!” Mặc dù Lỷ Thị Hàm miệng thì bất mãn nhưng trong lòng lại Võ cúng kiêu ngạo.

“Ôi ôiöi, xem Thì Hàm nói kia, có phải là anh Mã Phi nhà t2 tốt nghiệp rồi trở thành Giám đốc bản hãng của một cửa hàng cao cấp ở phố thương mại Kim Lăng, thì câu lại không, Vữữa mắt anh Mã Phi nhà ta hả?” “Phải đấy, trước đây lúc anh Mã Phi côn ở trường, Thị Hàm) cậu với người ta côn bên nhau rất thân mật, giờ anh Mã Phi “rở thành Giám đốc bán hàng ở phố thương mại Kím Lăng rồi thì cậu lại xem thường, nói trắng ra là cậu muốn làm bọn tớ ghen tị có phải không há?” “Nhưng mã nõi thật đấy Thị Hàm, có thể kể cho bọn tớ lãm thế nào mà anh Mã Phí được tuyển dụng không? Mẹ ơi, là Giám đốc bán hàng của cửa hàng trên phổ thương mại đấy, đối cho tớ mười anh nhân viên công chức tớ cũng không đổi đâu” Lý Thị Hàm vữa dứt lới thì mọi người đã thị nhau cô một câu 1öi một cấu, Lời nói côn thể hiện rõ ÿ ghen “Hữ, tớ cũng có biết đầu, đợi lát anh ấy đến, bảo anh ấy kế’ cho các cậu đị Lý Thí Hàm cười nói.

Lúc này, cửa phòng bao riêng mở ra Có hai chàng trai đẩy cứa bước vào.

“Anh Mã Phi, anh tới rồi Mọi người cười nói với chàng trai cao cao gầy gầy.

Anh ta là Mã Phi, bạn trai của Lý Thị Hàm, Người còn lại là bạn trai của một bạn học nữ cùng lớp cấp ba, rất tự giác ngồi xuống vịtrí mê ban nấy Trần Hạo định ngồi, “Mã Phi, bọn em đang nói về anh đẩy, đúng là nhắc Tào Thảo Tào Tháo tời mã, đúng rồi, hôm nay chúng ta có một người bạn mới đến, để em giới thiệu cho anh, chính là cậu ấy, cậu ấy là Trần Hạo! Lúc này Trần Lãm cười hihi chỉ tay về phía Trần Hạo đang  tổng trả “Ö? Hóa ra là cậu ta à, cậu ta chính là tên nghèo Trần Hạo? “Thật là vịnh hạnh đấy!” Mã Phi làm ra vẽ như tất ngạc nhiên, đi qua làm điệu bộ muốn bật tay với Trần Hạo.

Tiền Hạo chỉ cau mày, không những không đứng lên mà còn phớt lỡ luôn anh ta Nói thật, đến bây giờ Trần Hạo mới thấy hơi tức giận thật sự: “Trước đây điều anh nghĩ tất đơn gián, chính là cám thấy đều là bạn học cũ của nhau cả, đã mấy nễm không gập rồi nên mình đến tụ tập với mọi người một bữa.

Náo nhiệt vui Vẻ tốt biết bao chữ.

Nhưng mã sau khi đến thì mới phát   Trần Lâm nào có thật lòng muốn mời mình đến tham gia vào buổi họp mặt đồng hương chứ, cô ta tìm mình tối là để mua vui ho đảm người này mà thôi Lãm g] có ai xem trọng mình đãu, ngay cá Lý Thị Hàm cũng đã thay đối khiến Trần Hạo cảm thấy hơi xa la.

Nói tôm lại thì là thất vọng.

Trần Hạo phớt lờ người lên Mã Phi này.

.Anh ta lại cười mim chỉ nói với Trần Hạo: “Ha ha, bạn Trần Hạo tính cách rất mạnh mẽ nhỉ, ngại quá, vừa nấy tôi đùa chút thôi, nghe Thì Hàm nói trước đây quan hệ giữa cậu với cô ấy tất tốt” “Hữ, Trần Hạo, vữa nãy anh Mã Phi bắt lay với cậu mà cậu xem cái nết của cậu kìa! Có hiểu phép lịch sự không chứ?” “Phải đấy, anh Mã Phi, anh không cần phải xin lỗi cậu ta đâu, anh cứ hỏi Thị Hàm th biết, đây là một tên nghèo đăn độn.

mã thôi! Ha ha ha, đừng có nói người ta như vậy, dù sao thì người ta cũng học đại học Kim Lăng đó, nói không chứng tốt nghiệp.

rồi người ta cũng có thể tìm được một công việc ở phổ thương mại Kim Láng thì sao!” Mọi người söi nổi chế nhạo.

“ôi, nếu thế thì chủng ta thành đồng nghiệp rồi, bạn Trần Hạo này, lúc đó quan tâm bảo ban nhau nhét” Mã Phi cười nói.

Anh ta là một người thích náo nhiệt, hơn nữa anh ta cũng nghe bạn học của Thí Hàm nhắc rất nhiều đến chuyện trước.

đây của Lý Thị Hàm và Tiền Hạo.

Anh ta cũng nghĩ thầm, Lý Thị Hàm sao lại thích thể loại nghèo kiết xác đồ nhí Đối lúc cũng làm cho Mã Phi tất mất mật.

Cho nên gặp mặt, nghe thấy tên Trần Hạo, Mã Phi tiên thế xỉ nhục vải cầu, muốn xem cậu ta sẽ phản ứng thể nào.

Kết quả.

Ù, thứ hàng này chưa có chút trải đời nào, vào xã hội có thể bị mình giớ trò đến chết đấy! “Ha ha, anh Mã Phi đứng chọc cậu ta nữa, kiểu này mã có thế ìm được việc ở phố thương mại Kim Lăng ấy hả, thì có lẽ ông chủ cửa hàng đô thật sự bị mũ rồi đấy!” ‘Đúng rồi đúng rồi, anh Mã Phi, côn chưa nghe anh kể anh làm thế nào mà trở thành Giảm đốc bản hãng của cứa hàng được Vậy?” Mọi người lại kéo đề tài nói chuyện về Mã Phi “Ä nói đến việc này thì dài lâm, có thế là vì anh tương đối giỏi Về mảng này, nhưng mà õng chủ thấy kinh nghiệm của anh côn ít nên chí trá lương ba trăm nghìn tệ một năm thôi, ðï! Anh còn phải cải thiện nhiều lầm!” “Whoal Thể này cũng ngầu quá đấy” Sinh viên tốt nghiệp khóa này, thật sự ất hiếm có ai mã mức.

ương ba trăm nghìn tệ một năm, hơn nữa côn là Tập đoàn Thương mại Kim Lãng khống lồ nữa.

Làm Tiền Lâm hơi ghen | với Lý Thi Hàm rồi Hai người đều xinh đẹp như nhau, chẳng qua chỉ lã tính cách “Trần Lam thì cởi mở còn Lý Thì Hàm thì lại hướng nội Cô ta trở thành kiểu nữ thần khiển mọi người đều thích.

Lý Thi Hàm thị lại đây kiêu ngạo.

Không kiềm được, cô ta lại đưa mắt nhìn Trần Hạo đang ngồi trong góc, Lông thầm thở dài một hơi Đồng thời cũng hơi sợ! Nếu khi đó mình vì một phút bốc đồng mã thật sự ở băn Tiền Hạo, vậy thì sẽ phải đổi mặt với điều gị2   Lia hạ, là anh may mân thối Trần Lâm với mấy người bọn em cũng rất giỏi mà, à phải rồi Trần Lâm, nghe nổi em đang là giáo viên tiểu học, là chính thức 7″ Tiền Lâm gật đầu: “Váng đúng !” “Vậy thì giới rồi, sau này chủng ta đều có thể phát triển lâu dài ở Kim Lãng rồi, kế hoạch của anh là năm sau tranh thủ mua được nhà ö Kim Lắng, đến lúc đô sẽ kết hôn với Thì Hôm!” Mã Phi cười nôi “Ha ha, phải tồi, người anh em Trần Hạo này, không biết sau khi tốt nghiệp cậu có kế hoạch gi không? Thi công chức ä? Có chỗ dựa ô dù gì không? Có muốn tham gia vào bán hàng không? Hay là thiết kế? Hay là nhân viên văn phông?” “Nhưng mà tôi khuyên cậu nên chọn nhân viên văn phòng đi, cậu mã thì công chức thì sẽ rất khổ, còn muốn bản hãng như.

ôi ấy thì nói thật, Trần Hạo cậu thật sự không có một chút hãng lực nào, Về thiết kế, nghe thì đơn giản đấy nhưng thực ra là việc khô nhất, đòi hồi phái có năng lực tư duy logic mạnh, điểm này tôi cám thấy Trần Hạo cu không hợp, còn việc không cần động não thì chỉ có nhân viên văn phòng thôi, chỉ cần biết chút kiến thức máy tính cơ bản lã được, tất hợp.

với cậu đấy!”   Mã Phi nói xong, tất cá mọi người đều khinh thường nhịn Tiền Hạo.

Bây giờ đồ ăn đã được dọn lên, Trần Hạo tự ăn một mình.

Chỉ là anh gặt đầu nói một câu: “Đến lúc đó rồi tính đị, hợp.

cải gì thì làm cai đó, không phiên anh phải lo đâu!” Ôi ôi ôi thật sự là có cá tịnh đấy, không nghe được những lời nói thật à?” ‘Đừng vậy, mÌnh rác rưới thì cũng thôi đ, còn không nghe người ta nỏi thật! Haizz, nhất định là không có tương lai rồi Trần Lâm bất lực nói Lúc này, mọi người đều không biết, trong khi bọn họ đang tia mai Trần Hạo thì ở cửa phòng bao đã có một cuộc cãi vã nhỏ, Là một nhóm nam nữ trẻ tui đang tranh luận với nhân viên.

phục vụ.

“Đã nói là sẽ trả thêm tiền cô nghe không hiểu à? Bọn tôi đồng người, nhất định phải lấy phòng này, cô muốn bao nhiêu tiền, mẹ kiếp, lập tức tìm bọn họ bảo củt hết ra ngoài cho tôi!” Một chàng trai rất giống còn đồ gắt gỏng nói.

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!