Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 103 + 104

trước
tiếp

Chương 103

 

Trần Hạo không quan tâm đến sự giễu cợt của những người này.

Chỉ lấy điện thoại ra gửi tin nhản cho Lý Chấn Quốc, nói cho ông ấy một ít thông tin nhà họ Vương, Sau đó kéo Hách Lan Lan về phòng học.

Dương Huy biết lần này Trần Hạo đã gặp phiền phức to.

Nhà Vương Dương, khả năng kinh tế cũng xem như khá được.

Ba anh ta làm buôn bán quốc tế, giàu có! Lại là người địa phương ở Kim Lăng, có thể nói là cậu chú nhỏ của Kim Lăng.

Nhưng mấy anh em vẫn không ngại đi theo Trần Hạo.

“Trần Hạo, trốn vào phòng học à? Ha ha, trưởng khoa gọi cậu kia!” Lúc này, Giang Vi Vi bồng đấy cửa lớp Trần Hạo ra, khoanh tay lạnh nhạt nói.

“Đúng rồi, cậu tên là Dương Huy đúng không, thu dọn cặp sách thay Trần Hạo.

đi, để khỏi lúc quay về ra đi mà còn phải thu dọn!” Nế tình Trần Hạo đã từng tặng mình một bộ quần áo đất tiền.

Nên Giang Vi Vi mới nhắc nhở.

Nồi xong thì đi ngay.

Trần Hạo đi theo Giang Vi Vi đến cứa văn phòng cúa trướng khoa Mạnh Thái Như và những sinh viên nữ thân với Vương Dương đang đứng chờ trước cửa.

“Hừ, muốn chết, vào đi! Trưởng khoa muốn gặp riêng cậu!” Mạnh Thái Như cười lạnh lùng.

ừng nghĩ rằng sẽ bị đuổi học một cách đơn gián như vậy, nói cho cậu biết, đánh anh Dương nhà chúng tôi là đủ để thẳng hèn như cậu cạp đất cả đời!” Vài nữ sinh phẫn nộ nói.

Trần Hạo cười cười, đẩy cửa bước vào.

Trưởng khoa họ Lÿ Tên Lý Kiến Sơn.

Là một người trung niên đeo mắt kính.

Giờ đây đang ngồi vừa uống trà vừa đọc báo.

Trần Hạo vừa bước vào, ông ta đã đặt tách trà lên bàn.

“Trần Hạo, tôi không ngỡ sinh viên đánh nhau đấy lại là cậu. Bình thường thành tích của cậu rất tốt, đạo đức ngoan hiền, lại là người thật thà chất phác nhưng tôi không ngờ cậu lại xốc nối như vậy, đúng là ngu xuấn!” Lý Kiến Sơn lạnh lùng răn dạy.

“Trưởng khoa, cậu ta đánh em trước!” Trần Hạo lạnh nhạt nói.

“Hữ, tôi không cần biết ai đánh ai trước, tóm lại em đã làm Tiểu Dương – Vương Dương bị thương nên em là người có lồi! Tỏi nói cho em biết, ln này em gặp phiền phức to rồi, sao nhà em có thể sánh bãng nhà Vương Dương được, thể này nhé, chỗ tôi có một lá đơn xin thôi học, em ký tên rồi đi đi!” Lý Kiến Sơn khinh bỉ nhìn Trần Hạo.

Những lời khen ngợi Trần Hạo, thật ra chỉ là những câu khách sáo mà thôi.

Nhưng phái nói thật, Trần Hạo không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy, nghiêm trọng đến mức đuổi học.

Xem như anh đã hiểu, Lý Kiến Sơn đang quyết tâm muốn đuổi mình.

Bới vì nhà Vương Dương có tiền, còn mình thì không.

Nếu hôm nay hắn đánh minh thì cùng lầm chỉ cần xin lỗi và bồi thường tiền thuốc men.

Nhưng mình đánh hân thì phải bị đuổi học! Không còn cách nào khác.

Nếu đã đến bước đường này, vậy thi ký thôi Trần Hạo đặt điện thoại lên bàn, căm bút lên, bắt đầu điền thông tin nguyên nhân xin thôi học.

Lý Kiến Sơn cười khinh khinh.

Không ngờ, điện thoại Trần Hạo bỗng vang lên.

Màn hình hiển thị chữ Cục trưởng Lương.

Cục trưởng Lương của Cục Giáo dục gọi điện thoại đến.

Bởi vì chị anh là Trần Hiểu bảo anh đại diện chị ấy đầu tư vào Trường tiểu học.

Hy Vọng nên tuần trước đã liên lạc được vài lăn.

Nhưng Trần Hạo chưa có thời gian nghe máy, anh đang bận múa bút Nhưng cuộc điện thoại này lại thu hút sự chú ý của Lý Kiến Sơn.

“Đây là.. Cục trưởng Lương? Số điện thoại của Cục trướng Lương đây mài” Tất nhiên ông ta không thể sánh bâng Cục trướng Lương, nhưng ông ta nhớ rất rõ dãy số nà   Cục trướng Lương liên lạc với Trần Hạo làm gi? Tại sao lại liên lạc với Trần Hạo? “Cậu cậu cậu… Còn ngơ ngác gì đó, nhấc máy nhanh lên!” Lý Kiến Sơn biến sắc, đứng bật lên bảo Trần Hạo nghe máy.

Thắng nhóc này, đến hiệu trưởng còn phải vội vã chạy ra chào đón Cục trưởng Lương đấy! “Giục gì mà giụe? Chưa viết xong mà? Viết xong rồi tính tiếp!” Gọi điện cho minh nhiều rồi, nếu như là bình thường thì Trần Hạo sẽ nghe máy ngay.

Nhưng nhìn bộ dạng sốt ruột của Lý Kiến Sơn, anh cổ ý không nhấc máy! Tất nhiên, Trần Hạo đã từng dùng bữa với Cục trưởng Lương hai lần, hai người cũng khá hiểu nhau! Không cần nói chuyện khách sáo như thế.

iết gì mà viết! Nghe nhanh đi, sao Cục trưởng Lương lại gọi điện thoại cho.

cậu chứ, nghe nhanh nhanh đi!” Tứt Bởi vì quá lâu không có ai nghe máy nên điện thoại đã tự ngắt! “Ha ha, Trần Hạo, đúng là đồ ngu, đáng đời, đáng đời lần này..” “Rèt” Lúc này, điện thoại lại vang lên.

“Nhanh nhanh nhanh, nghe máy đi!” Lần này, Lý Kiến Sơn giảnh cây bút trong tay Trần Hạo.

Tự nhấc máy rồi đặt lên bên tai Trần Hạo.

Mà Trần Hạo thì không duỗi tay cầm di động, anh chỉ ngồi đấy, Lý Kiến Sơn nhướn người đặt điện thoại bên tai Trần Hạo, cánh tượng hơi buồn cười.

Nhưng vì tương lai nên Lý Kiến Sơn chấp nhận.

Không cần biết tìm Trần Hạo làm gi nhưng ông ta đã quyết định, khúc cuối phải chào hỏi Cục trướng Lương.

“Chào chủ Lương!” Trần Hạo cười cười.

“Cậu Trần, ban nãy tôi gọi điện thoại cho cậu, sao cậu không nghe máy, đang bận há?” Lương Bách Sinh cười hói.

Gặp Trần Hạo được vài lần, Lương Bách Sinh có ấn tượng tốt về chàng trai này.

Vừa nghe đến làm từ thiện, xây dựng Trường tiểu học Hy Vọng, anh đã nhận.

hết tất cá các công trình, hơn nữa còn chỉ tiền ngay.

Nghe nói đầy là cậu ấm nhà giảu, thế mà lại rất thân thiện và khiêm tốn, làm Lương Bách Sinh có ý muốn làm quen.

*À, ban nãy tôi đang bận viết đơn xin thôi học, trưởng khoa không cho tôi học nữa! Đúng rồi, chú Lương, có gì không chứ?” Trần Hạo cười cười, anh cứ nghĩ Lý Chấn Quốc sẽ gọi điện thoại cho anh trước nhưng không ngờ lại là Cục trướng Lương.

“Cậu cậu cậu.

Lý Kiến Sơn muốn che miệng Trần Hạo lại.

Mọi người không biết, ban nấy lúc Trần Hạo gọi hai chữ chú Lương, đã làm lông tơ của Lý Kiến Sơn dựng hết cả lên! Mẹ ơi, khá thân thiết nữa chứ! ‘Sau đó nghe Trần Hạo nói vậy nên tất nhiên ông ta thấy sốt ruột.

“Là thế này, ban đầu Trường tiểu học Hy Vọng của chúng ta do vấn đề tài chính nên bị định công, bảy giờ sắp xây dựng sửa chữa xong rồi, khoảng hai tháng nữa là có thể đưa vào sử dụng. Tôi tìm cậu Trần là để hỏi cậu có thời gian không. Ngày mai đến đây một chuyến, chúng ta có một hoạt động!”   “Được, không thành vấn đề!” Trần Hạo gật đầu.

“Khoan đã, cậu Trần, ban nấy cậu nói gì? Đơn xin thôi học?” Bây giờ Lương Bách Sinh mới nhớ đến chuyện Trần Hạo mới vừa nói “Hả? Đúng rồi! Trưởng khoa khuyên thôi học! Tôi đang viết đơn xin trước mặt thầy ấy đây!” ‘Vốn dĩ Trần Hạo định sau khi viết xong, xử lý Vương Dương rồi thì quay về đây.

tìm Lý Kiến Sơn nói lý, thử xem lý lẽ lúc trước bây giờ có dùng được không? Nhưng bây giờ, không biết chú Lương có thế nói giúp không nhỉ? “Cậu Trần, đưa máy cho ông ta đi!”   Trần Hạo cười gật đầu: “Này, tìm thầy đói “Há? Vâng vâng vâng!” Lý Kiến Sơn ngồi dậy ngay, sứa sang lại cổ áo của mình: “Xin chào Cục trướng Lương, ngài.. Vâng vâng vâng! Hiểu lầm, hiếu lầm, hiếu lầm thôi ạ! Vâng vàng vãng! Cái gì? Cậu ta là cậu Trần à? Ôi mẹ ơi! Dạ dạ dạ, chắc chắn tôi sẽ giữ bí mật! Chắc chắn mà! Ngài cứ yên tâm!” Lý Kiến Sơn nuốt một ngụm nước bọt.

Đặc biệt là câu nói cuối cùng cúa Cục trưởng Lương làm Lý Kiến Sơn như bị sét đánh.

Tiếng tắm của cậu Trần Kim Lãng, bây giờ chí cần là con người thì ai cũng đã từng được nghe đến! Mà Trần Hạo, là cậu Trần! “Gọi xong chưa?” Trần Hạo cười hỏi.

“Câu… Câu Trần! Gọi xong rồi!” Säc mặt Lý Kiến Sơn thay đổi rất nhanh, ban đầu là khinh thường, bảy giờ lại nịnh nọt.

“Ö, vậy tôi tiếp tục ký tên nhé, điền thông tin hết rồi, chỉ còn ký tên nữa thôi!” Trần Hạo lại cầm bút lên.

“Đừng” Lý Kiến Sơn rống lên, bắt lấy tay Trần Hạo!

-Truyện được đăng tải bởi TRUYEN-NET.COM. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!!

Chương 103

 

Trần Hạo không quan tâm đến sự giễu cợt của những người này.

Chỉ lấy điện thoại ra gửi tin nhản cho Lý Chấn Quốc, nói cho ông ấy một ít thông tin nhà họ Vương, Sau đó kéo Hách Lan Lan về phòng học.

Dương Huy biết lần này Trần Hạo đã gặp phiền phức to.

Nhà Vương Dương, khả năng kinh tế cũng xem như khá được.

Ba anh ta làm buôn bán quốc tế, giàu có! Lại là người địa phương ở Kim Lăng, có thể nói là cậu chú nhỏ của Kim Lăng.

Nhưng mấy anh em vẫn không ngại đi theo Trần Hạo.

“Trần Hạo, trốn vào phòng học à? Ha ha, trưởng khoa gọi cậu kia!” Lúc này, Giang Vi Vi bồng đấy cửa lớp Trần Hạo ra, khoanh tay lạnh nhạt nói.

“Đúng rồi, cậu tên là Dương Huy đúng không, thu dọn cặp sách thay Trần Hạo.

đi, để khỏi lúc quay về ra đi mà còn phải thu dọn!” Nế tình Trần Hạo đã từng tặng mình một bộ quần áo đất tiền.

Nên Giang Vi Vi mới nhắc nhở.

Nồi xong thì đi ngay.

Trần Hạo đi theo Giang Vi Vi đến cứa văn phòng cúa trướng khoa Mạnh Thái Như và những sinh viên nữ thân với Vương Dương đang đứng chờ trước cửa.

“Hừ, muốn chết, vào đi! Trưởng khoa muốn gặp riêng cậu!” Mạnh Thái Như cười lạnh lùng.

ừng nghĩ rằng sẽ bị đuổi học một cách đơn gián như vậy, nói cho cậu biết, đánh anh Dương nhà chúng tôi là đủ để thẳng hèn như cậu cạp đất cả đời!” Vài nữ sinh phẫn nộ nói.

Trần Hạo cười cười, đẩy cửa bước vào.

Trưởng khoa họ Lÿ Tên Lý Kiến Sơn.

Là một người trung niên đeo mắt kính.

Giờ đây đang ngồi vừa uống trà vừa đọc báo.

Trần Hạo vừa bước vào, ông ta đã đặt tách trà lên bàn.

“Trần Hạo, tôi không ngỡ sinh viên đánh nhau đấy lại là cậu. Bình thường thành tích của cậu rất tốt, đạo đức ngoan hiền, lại là người thật thà chất phác nhưng tôi không ngờ cậu lại xốc nối như vậy, đúng là ngu xuấn!” Lý Kiến Sơn lạnh lùng răn dạy.

“Trưởng khoa, cậu ta đánh em trước!” Trần Hạo lạnh nhạt nói.

“Hữ, tôi không cần biết ai đánh ai trước, tóm lại em đã làm Tiểu Dương – Vương Dương bị thương nên em là người có lồi! Tỏi nói cho em biết, ln này em gặp phiền phức to rồi, sao nhà em có thể sánh bãng nhà Vương Dương được, thể này nhé, chỗ tôi có một lá đơn xin thôi học, em ký tên rồi đi đi!” Lý Kiến Sơn khinh bỉ nhìn Trần Hạo.

Những lời khen ngợi Trần Hạo, thật ra chỉ là những câu khách sáo mà thôi.

Nhưng phái nói thật, Trần Hạo không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy, nghiêm trọng đến mức đuổi học.

Xem như anh đã hiểu, Lý Kiến Sơn đang quyết tâm muốn đuổi mình.

Bới vì nhà Vương Dương có tiền, còn mình thì không.

Nếu hôm nay hắn đánh minh thì cùng lầm chỉ cần xin lỗi và bồi thường tiền thuốc men.

Nhưng mình đánh hân thì phải bị đuổi học! Không còn cách nào khác.

Nếu đã đến bước đường này, vậy thi ký thôi Trần Hạo đặt điện thoại lên bàn, căm bút lên, bắt đầu điền thông tin nguyên nhân xin thôi học.

Lý Kiến Sơn cười khinh khinh.

Không ngờ, điện thoại Trần Hạo bỗng vang lên.

Màn hình hiển thị chữ Cục trưởng Lương.

Cục trưởng Lương của Cục Giáo dục gọi điện thoại đến.

Bởi vì chị anh là Trần Hiểu bảo anh đại diện chị ấy đầu tư vào Trường tiểu học.

Hy Vọng nên tuần trước đã liên lạc được vài lăn.

Nhưng Trần Hạo chưa có thời gian nghe máy, anh đang bận múa bút Nhưng cuộc điện thoại này lại thu hút sự chú ý của Lý Kiến Sơn.

“Đây là.. Cục trưởng Lương? Số điện thoại của Cục trướng Lương đây mài” Tất nhiên ông ta không thể sánh bâng Cục trướng Lương, nhưng ông ta nhớ rất rõ dãy số nà   Cục trướng Lương liên lạc với Trần Hạo làm gi? Tại sao lại liên lạc với Trần Hạo? “Cậu cậu cậu… Còn ngơ ngác gì đó, nhấc máy nhanh lên!” Lý Kiến Sơn biến sắc, đứng bật lên bảo Trần Hạo nghe máy.

Thắng nhóc này, đến hiệu trưởng còn phải vội vã chạy ra chào đón Cục trưởng Lương đấy! “Giục gì mà giụe? Chưa viết xong mà? Viết xong rồi tính tiếp!” Gọi điện cho minh nhiều rồi, nếu như là bình thường thì Trần Hạo sẽ nghe máy ngay.

Nhưng nhìn bộ dạng sốt ruột của Lý Kiến Sơn, anh cổ ý không nhấc máy! Tất nhiên, Trần Hạo đã từng dùng bữa với Cục trưởng Lương hai lần, hai người cũng khá hiểu nhau! Không cần nói chuyện khách sáo như thế.

iết gì mà viết! Nghe nhanh đi, sao Cục trưởng Lương lại gọi điện thoại cho.

cậu chứ, nghe nhanh nhanh đi!” Tứt Bởi vì quá lâu không có ai nghe máy nên điện thoại đã tự ngắt! “Ha ha, Trần Hạo, đúng là đồ ngu, đáng đời, đáng đời lần này..” “Rèt” Lúc này, điện thoại lại vang lên.

“Nhanh nhanh nhanh, nghe máy đi!” Lần này, Lý Kiến Sơn giảnh cây bút trong tay Trần Hạo.

Tự nhấc máy rồi đặt lên bên tai Trần Hạo.

Mà Trần Hạo thì không duỗi tay cầm di động, anh chỉ ngồi đấy, Lý Kiến Sơn nhướn người đặt điện thoại bên tai Trần Hạo, cánh tượng hơi buồn cười.

Nhưng vì tương lai nên Lý Kiến Sơn chấp nhận.

Không cần biết tìm Trần Hạo làm gi nhưng ông ta đã quyết định, khúc cuối phải chào hỏi Cục trướng Lương.

“Chào chủ Lương!” Trần Hạo cười cười.

“Cậu Trần, ban nãy tôi gọi điện thoại cho cậu, sao cậu không nghe máy, đang bận há?” Lương Bách Sinh cười hói.

Gặp Trần Hạo được vài lần, Lương Bách Sinh có ấn tượng tốt về chàng trai này.

Vừa nghe đến làm từ thiện, xây dựng Trường tiểu học Hy Vọng, anh đã nhận.

hết tất cá các công trình, hơn nữa còn chỉ tiền ngay.

Nghe nói đầy là cậu ấm nhà giảu, thế mà lại rất thân thiện và khiêm tốn, làm Lương Bách Sinh có ý muốn làm quen.

*À, ban nãy tôi đang bận viết đơn xin thôi học, trưởng khoa không cho tôi học nữa! Đúng rồi, chú Lương, có gì không chứ?” Trần Hạo cười cười, anh cứ nghĩ Lý Chấn Quốc sẽ gọi điện thoại cho anh trước nhưng không ngờ lại là Cục trướng Lương.

“Cậu cậu cậu.

Lý Kiến Sơn muốn che miệng Trần Hạo lại.

Mọi người không biết, ban nấy lúc Trần Hạo gọi hai chữ chú Lương, đã làm lông tơ của Lý Kiến Sơn dựng hết cả lên! Mẹ ơi, khá thân thiết nữa chứ! ‘Sau đó nghe Trần Hạo nói vậy nên tất nhiên ông ta thấy sốt ruột.

“Là thế này, ban đầu Trường tiểu học Hy Vọng của chúng ta do vấn đề tài chính nên bị định công, bảy giờ sắp xây dựng sửa chữa xong rồi, khoảng hai tháng nữa là có thể đưa vào sử dụng. Tôi tìm cậu Trần là để hỏi cậu có thời gian không. Ngày mai đến đây một chuyến, chúng ta có một hoạt động!”   “Được, không thành vấn đề!” Trần Hạo gật đầu.

“Khoan đã, cậu Trần, ban nấy cậu nói gì? Đơn xin thôi học?” Bây giờ Lương Bách Sinh mới nhớ đến chuyện Trần Hạo mới vừa nói “Hả? Đúng rồi! Trưởng khoa khuyên thôi học! Tôi đang viết đơn xin trước mặt thầy ấy đây!” ‘Vốn dĩ Trần Hạo định sau khi viết xong, xử lý Vương Dương rồi thì quay về đây.

tìm Lý Kiến Sơn nói lý, thử xem lý lẽ lúc trước bây giờ có dùng được không? Nhưng bây giờ, không biết chú Lương có thế nói giúp không nhỉ? “Cậu Trần, đưa máy cho ông ta đi!”   Trần Hạo cười gật đầu: “Này, tìm thầy đói “Há? Vâng vâng vâng!” Lý Kiến Sơn ngồi dậy ngay, sứa sang lại cổ áo của mình: “Xin chào Cục trướng Lương, ngài.. Vâng vâng vâng! Hiểu lầm, hiếu lầm, hiếu lầm thôi ạ! Vâng vàng vãng! Cái gì? Cậu ta là cậu Trần à? Ôi mẹ ơi! Dạ dạ dạ, chắc chắn tôi sẽ giữ bí mật! Chắc chắn mà! Ngài cứ yên tâm!” Lý Kiến Sơn nuốt một ngụm nước bọt.

Đặc biệt là câu nói cuối cùng cúa Cục trưởng Lương làm Lý Kiến Sơn như bị sét đánh.

Tiếng tắm của cậu Trần Kim Lãng, bây giờ chí cần là con người thì ai cũng đã từng được nghe đến! Mà Trần Hạo, là cậu Trần! “Gọi xong chưa?” Trần Hạo cười hỏi.

“Câu… Câu Trần! Gọi xong rồi!” Säc mặt Lý Kiến Sơn thay đổi rất nhanh, ban đầu là khinh thường, bảy giờ lại nịnh nọt.

“Ö, vậy tôi tiếp tục ký tên nhé, điền thông tin hết rồi, chỉ còn ký tên nữa thôi!” Trần Hạo lại cầm bút lên.

“Đừng” Lý Kiến Sơn rống lên, bắt lấy tay Trần Hạo!

Chương 104

 

“Câu Trần, hiểu lầm, hiếu lầm thôi mà!” Lý Kiến Sơn sốt ruột đến mức sắp khóc rồi.

“Hiểu lầm chuyện gì? Tôi sảp không sống nổi ở đất Kim Lăng này rồi, để tôi nghỉ học nhanh đi!” Trần Hạo lại muốn ký.

“Cậu Trần, tôi sai rồi, tôi sai thật rồi. Thật ra chuyện này chỉ cần xử phạt cậu là có thể giải quyết, tại tôi nghe người khác nói nên mới khuyên cậu thôi học!” Nếu để hiệu trưởng biết ông ta dám đuổi học cậu Trần của Kim Lăng, vậy thì ông ta chết chắc.

Không cần biết ông ta đã làm gị, chí với việc ông ta đuổi học cậu Trần thôi đã đủ để ông ta chết hàng nghìn lần rồi   “Được thôi, vậy thầy nói thử xem tiếp theo phải làm thế nào đây? Mạnh Thái Như để sinh viên của minh làm như vậy trước mặt mọi người, làm tốn thương nghiêm trọng đến lòng tự trọng cúa người khác!” Trần Hạo không biết mình đã thay đối tự khi nào.

Anh không muốn mọi chuyện vấn giống như trước kia nữa, cứ ngại ngùng rồi yếu đuối Bây giờ Trần Hạo nghĩ gì nói đó.

“Cậu yên tâm đi cậu Trần, ti nhất định sẽ xứ lý công bảng chuyện này!” “Hơn nữa, dùng danh nghĩa của Binh Phàm, quyên góp nắm trăm nghìn cho.

bạn Hách Lan Lan. Tôi sẽ đưa tiền cho thầy sau, cám ơn!” “Câu khách sáo quá” Lý Kiến Sơn cười ha ha.

Lúc này Trần Hạo mới gật đầu.

Anh đứng lên, rời đi Bên ngoài cửa.

“Ây da, Trần Hạo đã bị đuổi học rồi, ăn cơm cúa trường suốt ba nãm, vậy mà kết quả lại không được tốt nghiệp, ha ha..” Mạnh Thái Như khoanh tay, bất đắc dĩ cười gượng.

“Bị đuổi học mới tốt chứ, tốt nhất không thể sống nổi ở đất Kim Lăng, dám đánh Dương Dương cúa chúng tôi!” ‘Vài cô gái vẫn còn chưa nguôi giận đấy.

Mà lúc này, cuối cùng cảnh cửa cũng mở ra.

Bao gồm cả Mạnh Thái Như đều muốn xông lên mỉa mai Trần Hạo một phen.

“Ban Trần Hạo, bạn đi chậm thôi, chỗ này được xáy lại rồi nên có bậc thang.

nhỏ!” Cảnh tượng trước mặt làm mọi người trợn mắt nhìn.

Thấy Trần Hạo đang được Lý Kiến Sơn đỡ lấy nhẹ nhàng.

Bác thang kia chí cao khoáng hai centimet, cũng không được tính là bậc thang.

nữa, Lý Kiến Sơn đang sợ Trần Hạo bị vấp à? Mẹ nó, chuyện gì đang xảy ra vậy? Mạnh Thái Như há miệng.

“Trướng khoa Lý, Trần Hạo cậu ta..” “Cậu ta gì mà cậu ta, tôi đã hiểu rõ mọi chuyện rồi. Tôi còn muốn hói lại có đó cô Mạnh, nếu không nhờ bạn Trần Hạo nói thì tỏi cũng không biết, cô lại dám báo một sinh viên nữ giơ báng trước mật mọi người, cô còn đứng đó chụp ánh chung đúng không?” “Hả? Rõ ràng tôi đã nói chuyện này..” “Tôi không biết. Tóm lại, cô Mạnh đã chà đạp lòng tự trọng cúa sinh viên làm người khác giận sôi. Vốn đĩ lần này tôi đã định trao chức danh giảng viên ưu tú của khoa mình cho cô, nhưng bây giờ, thôi bỏ đi!” “Cái gì? Trưởng khoa Lý, vì chức danh giảng viên ưu tú mà tôi đã cố gắng mang vinh dự về cho khoa suốt ba năm trời, tôi đã nỗ lực suốt ba nắm đó!” Mạnh Thái Như ngơ ngác.

“Loại giáo viên như cô, liệu trường ta có tiếp tục thuê cô nữa hay không đã là một vấn đề rồi mà còn muốn chức danh giáng viên ưu tú à, hừ!” Lý Kiến Sơn nói xong, lại nhin về phía Giang Vi Vi đang ngây ngấn.

làm chủ tịch hội sinh viên ba năm mà chẳng tự quyết định được chuyện gì cá. Chuyện này hỏi lên khoa, chuyện kia cũng hỏi lên khoa, em nói xem ngoài chuyện này ra thì em còn làm được gì nữa? Bây giờ vẫn giữ chức vụ chủ tịch hội sinh viên cúa em nhưng nếu có người thích hợp hơn thì sẽ đổi em địt   “Dạ?” “Dạ gì mà dạ?” Ly Kiến Sơn rống với Giang Vi Vị, chắp tay sau lưng xoay người trở về văn phòng   Giang Vi Vi: Mẹ nó, em chưa nói câu nào mài Tại sao? Cuối cùng là tại sao? Giang Vi Vi và Mạnh Thái Như cùng suy nghĩ, cùng nhìn về phía Trần Hạo bằng ánh mắt lạnh lùng.

Bây giờ Trần Hạo chỉ có thể cười chua xót, xoay người rời đi, anh nghĩ, chác hẳn.

không bao lâu sau là sẽ nghe được tin bên phía Vương Dương.

Các người giảm đạp tôi lâu như vậy, tôi cũng nên lấy ít lãi chứ nhỉ? Trần Hạo trở lại phòng học, thấy nhóm Dương Huy đã quay về.

Anh cũng về ký túc xá nằm, sau khi nói với nhóm Dương Huy là không sao cả, nhìn đồng hồ, sắp sáu giờ rồi nên chuẩn bị nghí ngơi chơi điện thoại.

Lúc này, Mạnh Thái Như gứi tin nhân cho nick phụ cúa anh.

“Tức muốn chết, tức muốn chết, Binh Phàm à, người ta không muốn sống nữa.

đâu! Em nói xem người ta phải làm sao bây giờ đây?” Mạnh Thái Như nói.

Nói thật lòng, vừa nhìn thấy ba chữ Mạnh Thái Như là Trần Hạo lại giận sôi máu.

“Không muốn sống nữa thì chết đi! Chứ làm sao bảy giờ!” Trần Hạo trả lời thẳng thừng.

“Ây dai Đáng ghét quá đi, người ta muốn tâm sự chuyện buồn với em mà!” Trần Hạo không còn gì để nói nữa Giọng điệu của anh cũng được xem là rất tệ rồi đúng không? Vậy mà cô ta còn nũng nịu với mình? Trần Hạo: ”.

“Hữ hữ, người ta quan tâm em mãi mà em chẳng thèm quan tâm người ta gì cả, đau lòng!” “Nhưng mà tôi muốn nói với em rắng, em biết không Bình Phàm, chỉ có lúc nói chuyện với em, tôi mới có thể nói thỏa thích   “Hôm nay đã xảy ra một chuyên, em có biết chuyện quyên tiền của khoa mình không, bới vì thằng nghèo hèn kia mà chuyện quyên tiền bị hủy rồi, bạn Hách Lan Lan không có tiền khám bệnh cho em bạn ấy. Quan trọng hơn nữa là, bởi vì thẳng nghèo hèn đó mà tôi mất luôn chức danh giảng viên ưu tú!” “Tôi đã quyên góp tiền cho bạn Hách Lan Lan rồi, quyên góp năm trăm nghìn! Còn cô mất chức danh giáng viên ưu tú, đúng là đáng đời!” Trần Hạo mắng, không hề khách sáo chút nào.

“Thấy ghét thấy ghét, tôi phát hiện sao em lại thích khiêu khích tôi quá vậy? Hả hả?” “Mẹ ơi” Hết nói nỗi, Trần Hạo thật sự không còn gì để nói nữa Ây! Có phải sau khi bạn có tiền rồi, dủ mắng đối phương thì đối phương vẫn cảm thấy thoái mái không? Hắn là vậy.

Lúc này, Hàn Tư Dư lại gửi tin nhản cho Trần Hạo: “Anh có đó không? Anh Bình.

Phàm?” Trần Hạo không thể chịu nổi hai người phụ nữ này nữa.

“Cú Không có ở đây!” Trần Hạo mắng   “Ây da, anh Bình Phàm hư hỏng rồi, biết máng người ta rồi nha!” Trần Hạo: ”…” Xem ra là thật, sau khi có tiền rồi thì mảng người ta, người ta nghe xong vẫn.

thấy thoái mái! Không quan tâm đến tin nhản cúa hai người này nữa.

Trần Hạo lại đảng nhập nick Wechat chinh, tán gầu với Tô Đồng Hân một lúc.

Anh nghỉ ngơi.

Chờ đến sáng hôm sau, bởi vì còn chuyện nghỉ lễ mà chú Lương đã nói với anh.

Trần Hạo dây từ sớm, bởi vì dậy sớm một chút thì lúc lái xe đi sẽ không bị người ta phát hiện Dù sao vẫn nên khiêm tốn, Trần Hạo vừa đến công viên.

“Hừ, chẳng phái là thằng nghèo hèn đây sao, mọi người chưa biết, tin hôm qua làm tớ tức muốn chết, cậu ta không bị đuổi học!” “Đúng đó, đánh anh Dương rồi mà vẫn có thế sống đến tận giờ, đúng là kỳ tích!” Xin ủng hộ team truyện astory bằng cách truy cập trực tiếp vào “Không đúng không đúng, mọi người nhìn đi, bây giờ mới sáu giờ sáng, sáng sớm mà cậu ta định đi đâu vậy? Có phải là muốn chạy trốn hay không?” “Đúng đó, tớ thấy là định chạy trổn đó! Các chị em, thắng nghèo hèn này đánh anh Dương của chúng ta, tuyệt đối không được để nó chạy, chặn nó lại!” Trần Hạo vừa bước vào đã đụng phái bốn sinh viên nữ.

Không phải ai xa la, chính là bốn sinh viên nữ độc mồm độc miệng, hôm qua đã máng anh thay Vương Dương.

Nhìn có vẻ như bốn cô đang chạy bộ buổi sáng.

Không ngờ lại trùng hợp đến vậy, mình đụng phải các có, “Hừ, đồ nghèo hèn, muốn chạy đi đâu đó?” ‘Cô gái căm đầu lạnh lùng nói Trần Hạo móc chìa khóa Lamborghini ra, phẩy phẩy, lại nhướn mắt lên ý báo các cô hãy nhìn chiếc Lambor sau lưng! “Tôi không chạy, tôi chỉ lải xe ra ngoài đi dạo!” Trần Hạo lạnh lùng nói.

Nói xong, anh ẩn chìa khóa xe Tít tí Đèn xe sáng lên, cứa xe tự động mớ ra.

 

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!