Mở Mắt Thấy Thần Tài TRẦN HẠO | TRUYEN-NET

chương 101 +102

trước
tiếp

Chương 101

 

Lý Chấn Quốc và cha con Hoàng Hồng Vận cùng bước lên bục.

Hơn nữa còn tự động đứng thành một hàng.

Họ khom người chín mươi độ trước Trần Hạo trong ánh mắt ngỡ ngàng cúa tất cả mọi người “Chào cậu Trần! Chúc mừng cậu Trần mua được biệt thự Vân Đỉnh!” Giọng rất đồng đều, như đã bàn bạc rất kỹ với nhau vậy.

“Am Ngay khi những lời này được nói ra, hệt như ném một quả lựu đạn hạng nặng vào đám đông, khiến cho tất cả mọi người đều chấn động.

“Cậu Trần! Hóa ra cậu ấy chính là cậu Trần à!” “Trời ơi! Cậu Trần của Kim Lãng, cậu Trần cực kì giàu có của cá nước chính là cậu ấy 32 Mọi người há to miệng, vô cùng ngạc nhiên và thích thú, “Cái gì? Câu Trần, hóa ra Trần Hạo chính là cậu Trần!” Đường Nhiên yếu ớt lùi lại mấy bước.

Lần trước lúc mọi người trong nhà tụ tập, có người đoán Trần Hạo có phái là vị đại thần giàu có cậu Trần kia hay không? Nhưng sau đó lại bị Đường Nhiên bác bó ngay.

Bới vì Trần Hạo hoàn toàn không giống mà Thế nhưng cảnh tượng trước mắt đã khiến cho Đường Nhiên choáng váng, câu Trần! Trần Hạo chính là cậu Trần! Chẳng trách, trong mắt cậu ta tám trăm triệu không đáng một đồng.

Chạm vào chiếc xe hai mươi triệu mà mắt cũng không chớp lấy một cái.

Bởi vi cậu ta chính là cậu Trần giàu có bậc nhất! Là con trai của gia đình quyền thế bậc nhất! Sắc mặt Đường Nhiên thay đối thất thường! Cô ta thật sự hối hận rồi! Mà bên dưới, sắc mặt của Lý Vọng Phong tái xanh, cũng đang rất hối hận.

Vừa nấy, Trần Hạo muốn bắt tay với mình, còn cười với mình nữa.

Đây là cơ hội cá chép hóa rồng tốt biết bao chứ! Kết quả thì sao, ngay cá nhìn cậu Trần một cái mình cũng không thèm nhìn.

Rồi mình còn nói cái gì? Sí nhục cậu Trần là người không ra gi? Minh lại còn khoe khoang khoác lác dạy đời người ta, còn cậu Trần người ta thì chỉ cười mà chẳng thèm nói gì! Lúc này Phương Tỉnh, Từ Na, Vương Soái và Lý Minh Phi đều đã há to miệng đến nỗi có thể ngậm một quả trứng gà.

Tóm lại, mấy người này chỉ muốn tìm được chỗ nào đó chết đi cho rồi! Trần Hạo đứng trên bục, nhìn bọn họ đang ngạc nhiên, mím cười như chẳng có gì quan trọng.

Tội gì mà mình phải nổi giận vì bọn họ chứ.

Thế này đã rất tốt rồi, còn khoái hơn rất nhiều so với việc trực tiếp đánh bọn họ một trận.

Trần Hạo nhìn sang Đường Nhiên: “Chị Đường Nhiên này, nhà tôi cũng đã mua rồi, có phải chị nên giao chia khóa cho tôi, sau đó dẫn tôi đi xem cãn biệt thự Vân Đỉnh này không nhỉ?” “Há? Tôi tôi tôi.. Vâng, Trần… Cậu Trần!” Đường Nhiên khó khăn nói ra câu này.

‘Cô ta không biết nên xưng hô với Trần Hạo thế nào cho phải! Xoay người, chẳng mấy chốc đã dắn nhóm của Trần Hạo đến dưới chân núi biệt thự Vân Đỉnh.

“Nhiên Nhiên, bọn tớ cũng muốn đi, có thể xin cậu Trần dẫn bọn tớ đi xem với được không?” Lúc này hai người đẹp Phương Tinh và Từ Na chạy đến.

Đứng bên cạnh Đường Nhiên, bọn họ cố ý nói thật to là để Trần Hạo cũng nghe thấy lời sám hối chân thành trong lòng bọn họ.

Bây giờ đừng nói đến mặt mũi gì nữa, mặt mũi có ích gì đâu! Điều quan trọng nhất là làm cho cậu Trần vui vẻ, tha lỗi cho bọn họ. Bọn họ tin tầng dựa vào sắc đẹp của mình, cho dù không được cậu Trần coi trọng thì sau này cũng có thể ở lại bên cạnh cậu Trần, làm một người giúp việc chắc cũng được nhí? “Tớ.. Tớ không xin được câu Trần đâu!” Bảy giờ não của Đường Nhiên sắp chập.

mạch đến nơi rồi, còn có thể đi xin người ta được à? “Cậu Trần, cho bọn tôi đi xem với được không? Vừa nãy bọn tôi sai rồi, thật sự sai rồi! Cậu muốn thế nào mới bãng lòng tha lỗi cho bọn tôi?” Mât hai người Phương Tỉnh và Từ Na đều ngấn nước.

Nói thật, nhìn bọn họ thế này, trong lòng Trần Hạo cũng hơi khinh thường.

Lật mặt thế này cũng nhanh quá rồi nhí?   Cộng với bầu không khí lúc nãy, Trần Hạo thẳng thừng nói với bọn họ: “Được chứ, nếu muốn tôi tha lỗi cho hai người, vậy sủa vài tiếng cho tôi nghe đi!” Đây chỉ đơn thuần là lời nói giận dỗi, ý muốn bảo bọn họ mau củt xéo đi “Gâu gâu gâu!” “Gâu gâu gu!” Không ngờ hai cô gái này lại dứt khoát sủa tiếng chó trước mặt mọi người.

Vừa súa vừa lâc lư cơ thể, nói: “Cậu Trần, cậu xem tôi bắt chước có giống không? Cậu muốn xem loại chó cái nào? Người ta bắt chước cho cậu xem có được không?”   Hai người thè lưỡi với Trần Hạo! “Mẹ kiếp!” Da đầu Tiần Hạo như sắp nổ đến nơi.

Hai cô gái này thật sự là… Cuộc đời cúa Trần Hạo lần đầu thấy, hai người này còn không có giới hạn hơn cá Dương Hạt Báo bọn họ súa thi họ sủa thật à? Thật ra ở đây, Phương Tỉnh và Từ Na đều đang làm liều, cậu Trần này, hai bọn họ sống chết cũng phải bám thật chặt, cho dù anh có bảo mình làm gì đi chăng nữa.

Chiêu này thực sự rất hiệu nghiệm.

Trần Hạo đã hoàn toàn cạn lời rồi, xua tay: “Hai người thích đi thì đi!” “Cậu Trần!” Lúc này, Lý Vọng Phong hô lên một câu, giơ cao hai tay, khom lưng, chen chúc.

ra khỏi đám đông, chạy thẳng đến trước mật Trần Hạo.

“Cậu Trần! Lúc nấy là tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, rất hi vọng câu Trần tha lỗi cho tôi, vừa rồi chúng ta có làm quen với nhau!” Lý Vọng Phong giơ hai tay, muốn có một lần bắt tay thán thiết với Trần Hạo.

Đây là cậu Trần mà một trãm Lý Vọng Phong cũng không thể đác tội được, bất cứ lúc nào cũng có thể làm mình đi đời nhà ma được đấy! “Nhưng tôi không quen ông!”Xin ủng hộ team truyện astory bằng cách truy cập trực tiếp vào Trần Hạo đút tay vào túi quần, nhàn nhạt nói “Cái này… Cậu Trần… Vừa nãy tôi với con gái có đắc tội với câu, đến đáy đế nhận lỗi với cậu!” Lý Vọng Phong tái mặt, vội vảy tay, Lý Minh Phi lúc này mới đứng lên đi qua Cái tên tầm thường này lại là cậu Trần, ai mà ngờ được chứ! “Cậu Trần, là tôi không đúng!” “Ồ, không phải cô có bệnh sạch sẽ à? Vừa nãy tôi ngồi sau cô, cô vội đối chỗ như sắp khóc đến nơi, giờ hết bệnh sạch sẽ rồi à? Cô đứng gần tôi vậy không sợ sao?” Trần Hạo cười, thật sự chỉ cười mà thôi “Tôi Lý Minh Phi ngượng đó cá mặt, vé ngoài cúa mình, không có một chút sức hấp.

dẫn nào đối với cậu Trần sao? Trần Hạo cười khổ lâc đầu, cũng không quan tâm đến bọn họ nữa, xoay người dẫn Lý Chấn Quốc và những người khác đi lên núi.

Đây là lần đầu tiên Trần Hạo hạ thấp người khác, nói thật, lúc nãy tức không chịu được, bảy giờ xỉ vá họ một trận, trong lòng cũng cám thấy rất khoái trả.

Huống hồ, cánh người chị họ thứ hai Đường Nhiên kiêu ngạo đến mức ngông cường này đang cầm chia khóa cửa đi đằng sau mới khiến cho Trần Hạo cảm thấy có tiên quả thật rất tuyệt Thực tế bây giờ Đường Nhiên rất bối rối, bởi vì lúc này đây, hình như cô ta có một loại cảm xúc khác với Trần Hạo.

Chính là cảm thấy Trần Hạo đẹp trai, võ củng bá đạo và đẹp trai! Rõ ràng là vừa bị vả vào mặt nhưng Đường Nhiên lại cảm thấy đáng lắm, bởi vì mong muốn được giàu sang có quyền thế cúa mình nhiều năm qua, dường như.

đã có bước ngoặc mới rồi Nhìn thế này thì cậu Trần có vé cũng đâu có ghét mình Hơn nữa sau này mình sẽ là quán gia của biệt thự Vân Đính này, nhất định sẽ có nhiều thời gian ở cùng cậu Trần.

Em gái, chẳng lẽ chị phải xin lỗi em sao? Cả buổi sáng hôm nay đương nhiên là vô cùng thú vị.

Trần Hạo tham quan bên trong biệt thự một hai tiếng đồng hồ, gần bốn giờ chiều mới cùng mọi người xuống núi.

Vừa xuống chân núi thì nhận đột nhiên nhận được vài tin nhản trong group lớp.

Là giáo viên hướng dẫn Mạnh Thái Như gửi nhắn.

ấn mấy tấm hình và đoạn tin “Các bạn chuyến tiếp tin này lên trang cá nhân và vòng bạn bè nhé!” “Giúp đỡ người bạn này, em gái bạn ấy bị bệnh nặng, bạn ấy lại không có khả năng kiếm tiền, mọi người quyên góp một ít để giúp gia định họ thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn nhé! Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn rất nhiều!”   Còn nội dung mấy tấm hình, là do Mạnh Thái Như hướng dẫn chụp, Là Hách Lan Lan.

Cô ta bảo Hách Lan Lan giơ tấm bảng có ghi đòng chữ “Xin mọi người hãy giúp tôi”, đứng trên bục giáng của lớp, đáng vé như đang cầu cứu mọi người Sắc mặt Hách Lan Lan lúc này đã tái nhợt, hai mắt nhâm nghiền, tay nắm chặt tẩm bảng giấy, có thế thấy rõ những ngón tay cô ấy đã bấm sáu vào trong tẩm báng.

“Các bạn học, đây là nội dung bức ánh tôi thiết kế để gây quỹ cho bạn Hách Lan Lan, mọi người thấy có chỗ nào cần thay đổi không, nếu không thì tôi sẽ thông báo lên khoa? Nếu thấy không có vấn đề gì thỉ gõ 17 Hoàng Mao: “1!” Hàn Tư Dự: “.

”   Quá nhiên là người phụ nữ này! Chuyện này giống như lấy lòng tự trọng của một người ném mạnh xuống đất rồi nghiền nát nó ra vậy! Trần Hạo không biết Hách Lan Lan về trường lúc nào, cũng không biết tại sao lại bắt đầu gây quỹ.

Nhưng cách gây quỹ dựng chuyện linh tinh thế này, Trần Hạo liếc mắt cũng biết là do Mạnh Thái Như bày ra.

Bởi vì trước đây Trần Hạo cũng bị Mạnh Thái Như ép làm chuyện này! Nói cái gì mà thể hiện tình thương, tăng thêm danh dự cho lớp! “Mẹ nó chứ!” Có thể nói là Trần Hạo rất đồng cảm với tâm trạng của Hách Lan Lan lúc này! Kiểu sỉ nhục thế này, đến minh còn chịu không nối, huống chỉ là người có lòng tự trọng cao như Hách Lan Lan chứt “Vĩnh Hào, chuẩn bị cho tôi một chiếc xe, tôi muốn về trường ngay bây giờ!” Trần Hạo vội nói.

-Truyện được đăng tải bởi TRUYEN-NET.COM. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!!

Chương 102

 

Rất nhanh Trần Hạo đã về đến trường.

Anh đi thắng về phía lớp học của mình Nhưng vừa mới đến cổng Tây thì đã thấy bên này tụ tập rất nhiều người.

Có tất cá sinh viên của các khoa, chc là sắp vào giờ học.

Trần Hạo nhìn thấy nhóm cúa Dương Huy trong đám đông thì chen lấn đi về phía đó, Lúc này mới biết được đầu đuôi sự việc.

Bới vì ngay lúc này đây, ở cổng Tây có một cô gái đang đứng, hèn mọn giơ tấm bảng.

Đầu cô ấy cúi rất thấp, Nhưng Trần Hạo liếc mắt là đã nhận ra, không phái Hách Lan Lan thì còn là ai được nữa chứ.

Đứng bên cạnh cô ẩy còn có Mạnh Thái Như, Vương Dương và chủ tịch hội sinh viên trong khoa – Giang Vi Vi, Lúc này, họ chụp ảnh, xem Hách Lan Lan như một bức phông nền.

“Lão Trần, câu đến rồi đấy à, chuyện này thật khiến người ta tức giận mà!” Dương Huy vỏ vai Trần Hạo.

Hơi bực tức nói: “Bây giờ Hách Lan Lan đang gập khó khăn, nhưng mà cô hướng dẫn cũng thật quá đáng, kêu gọi gây quỹ thì cứ kêu gọi đi, làm gì mà phải bắt Hách Lan Lan căm bảng đứng giữa thanh thiên bạch nhật thế chứ!” Lý Duệ nói: “Không làm rầm rộ lên như vậy thì khoa chúng ta làm sao nổi tiếng chứ? Cậu nhìn bây giờ đi, giáo viên hướng dẫn với bọn Vương Dương và Giang Vi Vi đã bận rôn cả một buổi chiều vì chuyên của Hách Lan Lan rồi! Bảo Hách Lan Lan đứng ớ đây thực ra là đang làm nền cho bọn họ chứ còn gì nữa!”   “Hơn nữa việc này còn thu hút sự chủ ý cúa nhà trường, nói cái gì mà phái coi trọng việc này, nhất định phái giúp cho bạn học này vượt qua khó khăn!” Thật ra có rất nhiều sinh viên biết được sự thật đều thấy bất bình vì việc này.

Người không biết chuyện thi sẽ nghĩ, mọi người mau đến mà xem, ôi, cô gái này thật đáng thương quá! Nhà không có tiền, thà đứng trước thanh thiên bạch nhật cũng muốn nghĩ cách góp tiền để chữa bệnh cho em gái.

Đáng thương quá đi mất! Vi vậy rất nhiều người sẵn sàng quyên góp tiền.

Nhưng những người biết sự thật điều hiểu rõ ràng chuyện này đã được Mạnh Thái Như sắp xếp, buổi sáng xảy ra chuyện, sau khi Hách Lan Lan về trường đã xin Mạnh Thái Như giúp đỡ.

Cuối cùng Mạnh Thái Như nghĩ ra được một cách như vậy, nếu Hách Lan Lan không làm, thì sẽ không giúp.

“Chủ nhiệm Trương, ông tới rồi!” Mạnh Thái Như bắt tay với người chủ nhiệm trung niên hồi đầu, sau đó người chủ nhiệm trung niên căm hai trãm tệ của minh bó vào thùng quyên góp.

“Chủ nhiệm Trương, chụp chung một tấm đi!” “Được được được!” Tách! Hai người chụp chung một tấm hình.

“A! Trương Đào, Vương Minh, hai người đến rồi à!” Lúc này, Vương Dương cũng vênh váo đắc ÿ đón bạn minh, là người của khoa bên cạnh, đều là bạn bè trong hội sinh viên “Ừ, đến rồi đây!” Nói xong thì mấy người cũng bỏ vài trăm tệ vào thùng quyên góp.

‘Sau đó lại tách tách chụp ảnh với nhau.

Trần Hạo đứng bên dưới quan sát, phát hiện gần như cả quá trình quyên góp đều như vậy.

Con mẹ nó đây là thể loại quyên góp gì thế này? Sao ở đây lại như một chương trình vinh danh vậy chứ! Trần Hạo tức giận đến trắng bệch cá mật.

Đối với Hách Lan Lan lúc này như đã chết lặng, ngoài đồng cảm ra còn có một loại cảm giác áy náy.

Anh gần như là người đầu tiên biết gia đình Hách Lan Lan xảy ra chuyện, cô ẩy tin tướng anh, nói với anh trước.

Hơn nữa anh cũng khuyên nhủ có ấy, cho cô ấy hi vọng.

Thế nhưng vài ngày sau anh lại không kịp giúp cỏ ấy thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn đó.

Cho nên mới hại cô ấy tới bước đường này.

Không phải Trần Hạo quá lương thiện hay gì, mà là mỗi này thì anh lại nghĩ đến bản thân mình, quá thực anh rất   ï thấy những việc thế ng cám!   Không được, cứ đà này thì có khi Hách Lan Lan chẳng còn muốn sống nữa mất! Nghĩ đến đây, Trần Hạo ra khói đám đông, đi lên đẩy Vương Dương đang chụp.

ảnh ra, giật lấy tấm bảng giấy Hách Lan Lan đang cầm ném xuống đất.

“Trần Hạo, cậu Hách Lan Lan khàn giọng nói, rõ ràng là không biết đã khóc bao nhiều lần rồi “Hách Lan Lan, không cần phải làm nền cho đám người này, nếu bọn họ thật sự.

muốn giúp cậu thì chắc chẳn sẽ không đối xử với cậu thế này! Tiền của cậu, tớ sẽ nghĩ cách giúp cậu, cậu về lớp đi!” Trần Hạo hơi giận dữ nói.

Thế giới vắn còn nhiều người tốt, một người gặp khó khăn, người khác nhìn thấy thì thế nào cũng sẽ sẵn sàng giúp đỡ.

Nhưng Mạnh Thái Như với Vương Dương lại lợi dụng chuyện này để dát vàng lên mặt mình, quả thực là không còn gì để nói mà “Trần Hạo! Cậu điên rồi à?” Giang Vi Vi giận dữ nhìn Trần Hạo, từ khi nào mà cậu ta to gan vậy chứ? “Trần Hạo, cậu có biết cậu vừa mới nói gì không há, bây giờ tôi cánh cáo cậu, cậu cút ngay cho tôi, không thì cậu đợi bị đuổi học đi!” Mạnh Thái Như rất sĩ diện.

Nghe Trần Hạo mỉa mai bọn họ như vậy nên nhảy dựng lên.

‘Vương Dương thì càng giận dữ hơn nữa.

“Thắng đầu buồi rẻ rách, có phải mày thấy mày trúng vé số là mày giỏi lắm.

đúng không? Mẹ nó mày còn dám đẩy tao?” Nói xong, Vương Dương nắm tóc Trần Hạo, kéo qua, sau đó tát vào mật anh.

một cái Hần vô cùng tức giận, nhà có tiền, có khi nào hán bị người ta đối xứ như vậy đâu? Mà sức của Trần Hạo sao có thể hơn hẳn được chứt Một bàn tay tát thắng vào mặt, đau đến nhức nhối! “Á! Đừng đánh, Vương Dương, xin cậu đấy, đừng đánh Trần Hạo! Tôi không cần tiền quyên góp này nữa, các người đừng đánh cậu   Hách Lan Lan bị dọa sợ, vội vã kéo Vương Dương ra, dù sao thì việc này cũng là vì cô ấy mà ra “Cậu cút ra cho tôi! Hai đứa nghèo kiết xác tụi mày mà cũng dám dụng vào tạo?” ‘Vương Dương hét lớn.

Vân còn muốn bổ nhào vào đánh Trần Hạo.

“Bốp” Đột nhiên Vương Dương cảm thấy trước mât mình tối đen, và một thứ gì đó màu đỏ dần phóng to lên trước mặt mình! Là Tiần Hạo, ở bên cạnh tim ra một viên gạch ném thắng vào đầu hắn! Dùng lực rất lớn.

Viên gạch cũng vỡ tung tóe.

“Aaal” ‘Vương Dương ôm đầu, nằm dưới đất đau đớn gào to.

“AI Đánh người rồi!” Mọi người xung quanh sợ hãi.

Giang Vi Vị và Mạnh Thái Như cũng bị dọa đến đần ra.

Trần Hạo cũng dữ tợn quá rồi! “Mẹ nó! Tên nghèo này dám đánh anh Dương?” “Nó không muốn sống nữa à, không biết ba anh Dương là người máu mặt ớ khu này à?” “Xong rồi xong rồi, thứ này chắc chản không được ở lại trường nữa đâu!” “Còn ở lại làm đếch gì nữa, chắc là trường sẽ đuổi hẳn thôi, sau đó hẳn vẫn.

phải đủ sức để có thể đến được ga xe lửa Kim Lăng chứ!” Đọc full tại nhé. Mọi người hoàn toàn sững sờ, dù sao thì trong mắt bọn họ, có một số người không thể động vào, một khi đã động vào thì đời này coi như xong.

“Anh Dương, anh không sao chứ?” “Mẹ nó, thứ tầm thường hôi thối này, dám đánh anh, mau gọi điện cho chú đi, chém chết cá nhà nói” “Phải đấy anh Dương, không thể bỏ qua cho loại tăm thường hôi thối này được!” “Ôi ôi ôi, anh Dương, anh cháy nhiều máu quá!” Một nhóm các cô gái bông dưng váy lại, đau lòng đỡ Vương Dương đứng dậy.

Hơn nữa tất cả bọn họ đều giận dữ nhin Trần Hạo.

Trong mắt bọn họ, anh Dương chính là bảo bối yêu quý, vừa có tiền vừa đẹp.

trai, còn người trước mât này chí là một ké tâm thường, dám đánh anh Dương, đủ đế giết chết hắn ta mười nghìn lần.

“Mẹ kiếp, đương nhiên tôi sẽ không bỏ qua cho nó, đưa tôi đi bệnh viện trước đã, tôi sẽ gọi cho ba tôil’   Vương Dương bị thương không nhẹ, ít nhất cũng phải chấn thương não, lúc này.

hân đang hung tợn nói thì được dìu đi tìm xe cứu thương.

“Trần Hạo, mày đợi đấy!” Còn Trần Hạo thì sao.

Ha ha, đợi? Đi cái rắm! Nói thật, Trần Hạo muốn đánh Vương Dương không phải là chuyện trong một hai ngày.

Trước đây lúc mình làm việc cho hội sinh viên, làm chậm thi bị Vương Dương đạp vài cú đánh vài phát.

Như lần đầu tiền thấy Tô Đồng Hán ớ hội trường, bới vì làm bẩn giày cúa Tô Đồng Hân, nếu không phải Tỏ Đồng Hãn cản lại thì chẳng phải lại bị Vương.

Dương đánh rồi sao? Bình thường không nói gì nhưng Trần Hạo đều nhớ rất rõ.

Vừa rồi nghe Vương Dương mắng mình với Hách Lan Lan là hai đứa nghèo kiết xác, cục tức của Trần Hạo mới tuôn trào ra, ban nãy mày vẫn còn có tình cắm mà chạy ngược chạy xuôi vì Hách Lan Lan, mày hoàn toàn không xem người khác là con người mài! Cho nên Trần Hạo rất khoái trá, rất để chịu khi cầm gạch nện vào đầu Vương Dương! “Hữ, Trần Hạo, cậu thật được lầm đấy! Nhưng để tôi xem làm sao cậu tiếp tục học được nữa! Ví Vi, giờ em đi theo tôi đến gặp chủ nhiệm khoa, trước khi ba.

‘Vương Dương đến phải xử lý xong Trần Hạo, bằng không theo tính của ba Vương Dương thì việc này sẽ trở thành việc lớn đẩy!” “Vâng, cô Mạnh!” Giang Vi Vi cạn lời lắc Iâc đầu nhìn Trần Hạo.

Như đang muốn nói.

Cậu đợi mà chết đi…

VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ.

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Các truyện đang HOT :




error: Đừng sao chép nội dung ở đây !!!