MA ĐẾ TRUYỀN KỲ

Chương 9: Muốn bái ngài làm thầy

trước
tiếp

Trong lòng bọn họ đều vô cùng hoảng sợ, nhìn về phía Trần Thuận, ánh mắt sợ hãi.

Vương Trạch cũng khá lợi hại mà kết quả lại bị Trần Thuận phế bỏ dễ như thổi bụi, nhưng điều đáng sợ hơn là sự hung ác của Trần Thuận cùng với luồng sát khí không kiềm chế được mà lộ ra ngoài của hắn, khí thế đó làm người ta không rét mà run.

***

Ở gần đấy có một chủ nhiệm khoa đang đợi.

Ông ta là người của nhà họ Vương, có mối quan hệ rất tốt với nhà họ Vương.

Hôm nay Vương Hạo tới tìm ông ta nói là muốn xử một người, bảo ông ta tới lúc đó đến khắc phục hậu quả là được.

Khi nghe đối tượng đó không phải là sinh viên ở trường này, chủ nhiệm khoa tên là Trần Chính Phi lập tức vỗ ngực đồng ý.

Lúc này, ông ta bỗng nghe thấy tiếng thét thảm thiết vọng đến, ông ta khẽ lắc đầu, không biết là ai xui xẻo như vậy, lại đắc tội với cậu chủ nhà họ Vương này.

Vì để tránh cho Vương Trạch kích động mà giết chết người, gây ra chuyện lớn, ông ta biết đây là lúc ông ta ra trận.

Đổ tất cả sai lầm lên đầu đối phương trước, cho dù Vương Trạch phế đối phương thì cũng là do Vương Trạch phòng vệ quá mức.

Là một chủ nhiệm khoa của đại học Giang Châu, ông ta cũng có tiếng nói nhất định, ông ta đã nói như vậy thì cũng có nghĩa là sự thật chính là như vậy.

“Sao thế? Xảy ra chuyện gì?”

Trần Chính Phi làm ra dáng vẻ giả vờ đi ngang qua.

Bởi vì mấy người của câu lạc bộ Tán Thủ chặn ngay tầm mắt của ông ta cho nên ông ta cũng không nhìn rõ tình huống cụ thể giữa hiện trường.

Nghe ông ta hỏi như vậy những người trong câu lạc bộ đều nhao nhao quay đầu nhìn ông ta, ánh mắt ai nấy đều mang theo vẻ sợ hãi.

Trong lòng Trần Chính Phi hồi hộp, lẽ nào đã làm chết người rồi sao? Vương Trạch đã đánh chết người rồi?

Nếu thực sự như vậy thì trước mặt đông người, chuyện này có hơi phiền phức.

Ông ta chân cuống cuồng chạy qua, sau đó vội vàng đi vào giữa hiện trường nhìn xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Sau đó, ông ta kinh ngạc đến ngây người vì hoàn toàn khác với trong tưởng tượng của ông ta.

Vương Trạch đang nằm co quắp trên mặt đất như con búp bê rách, kêu gào thảm thiết, đau đớn toàn thân run bần bật.

Tiếng kêu thảm thiết kia là của Vương Trạch phát ra?

“Các người xảy ra chuyện gì, Vương… Người bạn học này đã đau đớn thành bộ dáng này rồi tại sao các người không gọi xe cứu thương?”

Trần Chính Phi lập tức quát lên với đám người của Câu lạc bộ Tán Thủ.

Trên trán của ông ta cũng lấm tấm mồ hôi. Ông ta có thể nhìn ra được tay chân của Vương Trạch hình như bị gãy rồi. Thiếu gia nhà họ Vương ở trong trường học bị đánh thành nông nỗi này, còn là dưới sự quản lý của ông ta nữa chứ, ông ta biết ăn nói thế nào với nhà họ Vương đây?

Đáng tiếc, những người trong Câu lạc bộ Tán Thủ kia lại không có ai trả lời ông ta.

“Có phải hắn đã đánh người bạn học này thành như vậy không?”

Trần Chính Phi hỏi lần nữa.

Nhưng mà những người của câu lạc bộ Tán Thủ này lại không có ai lên tiếng.

Mẹ nó, đúng là một đám đồng đội ngu như heo, Trần Chính Phi giận tím người.

“Tôi nhìn cậu có hơi lạ mắt, hơn nữa tuổi tác cũng không nhỏ, cậu không phải sinh viên của trường này đúng không? Vậy mà cậu lại dám công khai ra tay độc ác với sinh viên của trường tôi như thế, trong mắt cậu có còn luật pháp không? Bảo vệ đâu, bắt người này đưa đến đồn cảnh sát cho tôi.”

Trần Chính Phi quay sang phân phó bảo vệ đi theo ông ta đến đây, hai người đó nghe lời hành động.

Trần Thuận nhìn sang hai bảo vệ nói: “Ai dám đụng đến tôi?”

Sau khi nhìn thấy ánh mắt của Trần Thuận, hai bảo vệ run như cầy sấy.

Bọn họ cảm tưởng như đang bị một con cự thú thượng cổ liếc nhìn chằm chằm, chỉ cần bọn họ động đậy một cái thôi là sẽ chết không có chỗ chon, lập tức, hai người đó sững người tại chỗ.

Trần Chính Phi thấy hai bảo vệ lại sợ chỉ vì một câu nói của Trần Thuận.

Đồ bỏ đi!

Đều là đồ bỏ đi!

Trong lòng Trần Chính Phi đã phán án tử cho hai người bảo vệ này, qua ngày hôm nay ông ta chắc chắn sẽ nghĩ cách đuổi việc hai người này.

Có điều, việc cấp bách phải làm là mau chữa trị cho Vương Trạch.

Ông ta lấy điện thoại di động ra ngay, sau đó gọi số điện thoại cấp cứu, đồng thời cũng thông báo cho người nhà họ Vương.

Dám phế cậu chủ nhà họ Vương, hắn đúng là chán sống rồi.

“Tôi còn tưởng là ai, hóa ra là con chó nhà họ Vương!”

Trần Thuận cười nhạo nói: “Có câu nói rất hay, chó khôn không cản đường, ông mau tránh qua một bên đi.”

Hắn quả thật không có thời gian, cũng không có hứng thú lãng phí thời gian với đám người này.

“Còn muốn đi? Nhóc con, cậu chết chắc rồi.”

Trần Chính Phi thấy Trần Thuận muốn đi, ông ta kích động tóm vai hắn muốn giữ hắn lại chờ người nhà họ Vương và cảnh sát tới.

Nếu để hung thủ bỏ trốn ngay trước mắt ông ta, nếu Trần Thuận trốn rồi, thì ông ta sẽ phải hứng chịu lửa giận của nhà họ Vương.

“Ông quả thực là đang tìm cái chết!”

Sắc mặt Trần Thuận lạnh lẽo, trong mắt hiện ra sát cơ.

Hắn khẽ nhún bả vai, lập tức, có một nguồn sức mạnh lớn truyền vào lòng bàn tay của Trần Chính Phi.

“A!”

Trần Chính Phi hét lên một tiếng, cả cánh tay trong chớp mắt không còn sức lực mà rũ xuống, một cơn đau dữ dội kéo tới.

Đau đến mức ông ta nhăn nhó mặt mũi.

“Đã rất nhiều năm không ai dám làm như vậy với tôi rồi, ông là người đầu tiên, tôi rất khâm phục sự can đảm của ông!” Trong mắt Trần Thuận tỏa ra sát ý.

Hắn bước từng bước về phía Trần Chính Phi, mỗi một bước đi giống như đang gõ một hồi chuông chết chóc.

“Cậu… Cậu muốn làm gì? Cậu có biết tôi là ai không? Tôi là…”

Ông ta còn chưa nói xong đã bị ăn một cái tát của Trần Thuận.

“Một con chó mà thôi, cho dù ông tên là gì, có địa vị ra sao cũng không thay đổi được sự thật ông là con chó của nhà họ Vương mà chó thì không xứng để tôi biết tên.”

Trần Thuận nói xong lại giơ tay tát cái nữa lên má bên kia của ông ta.

“Dừng tay!”

“Cậu đang làm gì thế?”

Lúc này, một giọng đàn ông trầm mạnh truyền tới.

Phía sau ông ta còn có mấy người nữa, đều là lãnh đạo trường học.

Mà bên cạnh ông ta còn có một ông lão đeo kính gọng đen, tóc hoa râm nhưng mắt sáng quắc thước.

Tất cả mọi người đều bị giọng nói kia thu hút, cùng quay đầu lại nhìn.

“Hiệu trưởng!”

Lúc Tống Thùy Hạnh nhìn thấy người đàn ông trung niên kia, cả người run lên.

Thôi xong!

Trần Thuận bẻ gãy tay chân Vương Trạch, lại đánh luôn chủ nhiệm khoa trong trường, bây giờ ngay cả hiệu trưởng cũng đến rồi, chuyện này càng lúc càng ầm ĩ.

“Hiệu trưởng!”

Lúc Trần Chính Phi nhìn thấy người đàn ông trung niên kia thì giọng nói cũng lập tức trở nên run rẩy, gần như sắp khóc: “Hiệu trưởng, người này chủ động khiêu khích Vương Trạch, còn đánh gãy tay chân của em ấy. Tôi vì danh dự trường học, vì bảo vệ sinh viên nên đến ngăn cản hắn, ai ngờ hắn lại ra tay với tôi luôn. Hiệu trưởng ngài nhìn xem, cánh tay này của tôi bị phế rồi, mặt tôi cũng bị đánh sưng vù lên. Hắn đây là công khai khiêu khích trường chúng ta, hiệu trưởng, ngài phải làm chủ cho tôi.”

Sắc mặt Đường Chính Dương lúc này vô cùng khó coi, là hiệu trưởng trường đại học Giang Châu, bình thường ông ta rất ít khi lộ diện ở trường.

Hôm nay ông ta đưa thầy cũ của mình đến tham quan đại học Giang Châu, thầy ông ta là chuyên gia hóa học nổi tiếng quốc tế, là một trong những ủy viên đương nhiệm của Hiệp hội Hóa học nước T, giáo sư Đinh của nhà họ Đinh ở thủ đô.

Thầy ông ta không thích quá ầm ĩ, cho nên chỉ cho ông ta đi chung, bọn họ cùng dạo một vòng quanh trường nhưng ông ta không ngờ lại gặp phải một chuyện ác liệt như thế.

Đường Chính Dương nhìn thấy Vương Trạch đau đến tê dại, tiếng kêu khản đặc đang nằm một bên, ông ta cũng rất đau đầu.

Ông ta biết Vương Trạch này là cậu chủ nhà họ Vương. Nhà họ Vương ở Giang Châu có thế lực không nhỏ, Vương Trạch xảy ra chuyện trong trường học, cũng là một chuyện phiền phức.

Chỉ có điều chuyện này đối với ông ta mà nói chỉ phiền phức chút đỉnh mà thôi, cũng không tính là chuyện to tát gì.

Quan trọng là đã để lại ấn tượng không tốt cho thầy của mình.

Ông ta còn ước ao, có một ngày nào đó được giáo sư Đinh tiến cử để ông ta có cơ hội lên thủ đô nữa đấy.

“Là như vậy sao?”

Đường Chính Dương lên tiếng hỏi.

“Hiệu trưởng, không phải như vậy, là Vương Trạch mang theo người của Câu lạc bộ Tán Thủ, muốn…”

Tống Thùy Hạnh nghe vậy, lập tức muốn giải thích.

Cô cũng không để ý đến việc đắc tội với Trần Chính Phi, sau này sẽ bị ông ta gây khó dễ.

Cô vừa giải thích, trong lòng vừa chửi Trần Thuận xối xả, nếu không phải Trần Thuận sao xảy ra những chuyện này chứ?

Chỉ có điều cô vẫn chưa nói xong đã bị Trần Chính Phi cắt ngang.

“Em nói bậy, rõ ràng là hắn bắt nạt đánh đập Vương Trạch trước, những bạn học của Câu lạc bộ Tán Thủ giống tôi, đều là đến để cứu Vương Trạch.”

Trần Chính Phi nói xong còn cố ý liếc nhìn về phía mấy thành viên của Câu lạc bộ Tán Thủ: “Các em tới cứu Vương Trạch, lại bị cậu ta đe dọa, có phải không ?”

Những người trong Câu lạc bộ Tán Thủ dù sao cũng đã theo chân Vương Trạch khắp nơi, Trần Chính Phi tin rằng lúc này bọn họ biết nên nói thế nào.

“Không phải, là Vương Trạch ra tay trước, cậu ta chỉ là phòng vệ quá mức thôi.”

“Chủ nhiệm Trần bị đánh, cũng là do chủ nhiệm Trần ra tay trước.”

“Hơn nữa, Vương Trạch và Trần chủ nhiệm đã thông đồng trước, Vương Trạch muốn đến đánh hắn tàn phế rồi để chủ nhiệm Trần ra mặt thu dọn tàn cuộc, đổ hết trách nhiệm lên đầu hắn, chẳng qua là Vương Trạch không đánh thắng hắn mà thôi.”

“Chúng em có thể làm chứng, sự thật là như vậy.”

Những người trong câu lạc bộ Tán Thủ kia, và cả hai bảo vệ mà Trần Chính Phi mang tới nữa đều nhao nhao anh một câu tôi một câu kể lại sự việc.

Chỉ là không ai chú ý tới, sau mỗi ánh mắt của bọn họ đều có hắc khí lượn lờ.

Trần Chính Phi nghe vậy, lập tức sắc mặt trắng bệch.

Vốn dĩ gương mặt ông ta đã sưng vù, lúc này lại tức đến sưng to hơn.

Má nó sao ông ta lại có một đám đồng đội ngu như heo thế này?

Tống Thùy Hạnh cũng kinh ngạc đến ngây người.

Cô hoàn toàn không nghĩ tới, những người này lại nói giúp cho Trần Thuận, nói thẳng ra chuyện cấu kết với nhau làm việc xấu trước mặt hiệu trưởng.

Lúc này sắc mặt của Đường Chính Dương thậm chí còn khó coi hơn lúc nãy.

Nếu Trần Thuận đánh sinh viên và chủ nhiệm khoa của trường thì chuyện này còn dễ giải quyết.

Nhưng mà bây giờ những người này lại nói với ông ta rằng, là học sinh và chủ nhiệm khoa đã thông đồng với nhau trước, muốn bắt nạt người khác, bắt nạt không thành ngược lại còn bị người ta đánh cho tàn phế?

Trong trường học, rốt cuộc là có nhiều chuyện bẩn thỉu, xấu xa đến mức nào rồi?

Mà hết thảy chuyện này còn xảy ra trước mặt giáo sư Đinh đấy. Giáo sư sẽ đánh giá Giang Châu thế nào? Sẽ đánh giá hiệu trưởng đại học Giang Châu là ông ta ra sao?

“Mau đưa Vương Trạch đến bệnh viện, đưa chủ nhiệm Trần và người kia đến đồn Cảnh sát, để cảnh sát giải quyết đi.”

Đường Chính Dương vẻ mặt khó coi phân phó.

Vốn dĩ Trần Thuận là bên bị hại, nhưng ông ta hoàn toàn không có ấn tượng tốt nào với Trần Thuận.

“Trần Thuận, anh thành thật một chút cho tôi, hiệu trưởng bọn họ nói gì thì anh cũng lựa mà phối hợp chút, tuyệt đối đừng chọc giận hiệu trưởng nữa.”

Tống Thùy Hạnh thấy Trần Thuận dường như căn bản không muốn để ý đến lời của hiệu trưởng nên vội vàng dặn dò hắn.

Trần Thuận ở rể nhà bọn họ, trước khi ly hôn, mọi chuyện Trần Thuận làm đều có liên quan đến nhà của cô, liên quan đến chị của cô, cho nên hắn nhất định không được phép gây ra chuyện lớn gì được.

“Trần Thuận? Cậu là Trần Thuận sao?”

Ông lão tóc hoa râm, đeo kính vẫn luôn im lặng ở bên cạnh, sau khi nghe Tống Thùy Hạnh nói đột nhiên kích động nhìn Trần Thuận hỏi.

“Không sai.”

Trần Thuận hơi nghi ngờ, ông già này quen biết hắn sao?

“Là chồng của Tống Thiên Hy?”

Ông già tóc bạc hỏi lại lần nữa, giọng nói hoàn toàn không giấu được sự kích động.

Đường Chính Dương kinh ngạc nhìn giáo sư Đinh.

Từ trước tới nay thầy luôn là người cực kỳ bình tĩnh, hôm nay sao lại thế này?

Lẽ nào thầy quen biết người này?

“Không sai.” Trần Thuận cau mày.

“Ngài Trần, tôi là Đinh Quốc Hùng của Hiệp hội Hóa học nước T, muốn bái ngài làm thầy!”

Sau khi có được đáp án, giáo sư Đinh cũng không giữ được bình tĩnh nữa, ông ta lập tức bước tới trước mặt Trần Thuận, chủ động chào hỏi như học sinh.

Cái gì?

Bái làm thầy?

Hành động bất ngờ của giáo sư Đinh bỗng khiến cho tất cả mọi người ở đây đều kinh ngạc đến ngây người.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :