MA ĐẾ TRUYỀN KỲ

Chương 42: Cười rụng răng

trước
tiếp

Vương Minh Vy quay đầu lại, không biết Vương Chính xuất hiện ở dưới phòng khách từ lúc nào.

Ông nhìn cô với ánh mắt vô cùng u ám, tràn đầy lửa giận.

Trần Thuận làm như không nghe thấy giọng của Vương Chính, vẫn cầm ngón tay thon nhỏ của Vương Minh Vy, tập trung thu gom máu Nguyên Âm của cô.

Thấy Trần Thuận không hề hoảng sợ, Vương Minh Vy cũng bình tĩnh lại.

“Ba, quả nhiên ba cho người theo dõi con!”

Giọng nói của Vương Minh Vy tràn đầy thất vọng.

“Nếu không thế thì đến bây giờ ba vẫn không hay biết gì, thì ra con đã sớm thông đồng với thằng súc sinh này.”

Vương Chính nhìn về phía Vương Minh Vy ánh mắt bừng bừng lửa giận.

Nếu Vương Minh Vy mất đi tấm thân xử nữ thì đừng nhắc đến chuyện làm thông gia với nhà họ Trịnh nữa, thậm chí ông còn phải hứng chịu cơn giận của nhà họ Trịnh ở thủ đô.

Huống chi giữa ông và Trần Thuận còn có mối thù giết con.

“Giữa con và anh ấy là trong sạch!”

Vương Minh Vy khẽ nhíu mày.

Đây là lần đầu tiên trước mặt cô, Vương Chính nói những lời khó nghe như vậy.

Vương Chính nghe vậy thì hơi sửng sốt.

Từ nhỏ đến lớn, Vương Minh Vy chưa bao giờ nói dối, nếu cô nói như vậy, có lẽ Nguyên Âm trong người Vương Minh Vy vẫn còn đó.

Lúc này Vương Chính cố gắng đè lửa giận xuống, trầm giọng nói: “Nếu đã như vậy, con còn không mau đi xuống đây.”

Nếu là Vương Minh Vy vẫn còn cơ thể Nguyên Âm thì Vương Chính không muốn trở mặt với con gái của mình.

Nhưng Vương Minh Vy cũng không hành động.

“Ông coi tôi không tồn tại sao?”

Lúc này, một giọng nói lạnh lẽo bỗng vang bên tai Vương Chính.

Vương Chính nhìn về phía kẻ thù giết con mình, cười dữ tợn: “Thằng súc sinh, nhà họ Vương không phải là nhà họ Hà rác rưởi kia, mày cho rằng nhà họ Vương là nơi mày muốn đến thì đến sao? Hôm nay tôi phải bắt mày đền mạng cho con tao, mày chết chắc rồi!”

Sau khi thu gom đủ máu, Trần Thuận buông Vương Minh Vy ra, sau đó đi xuống lầu.

“Từ lúc xuất đạo đến bây giờ, tổng cộng có 3838 người nói với tôi những lời này, nhưng cuối cùng không có ngoại lệ, kết cục của bọn họ đều rất thê thảm.”

“Ông là người thứ 3829!”

Vương Chính nghe xong thì thật sự giận dữ, cười như điên: “Thằng súc sinh, đời này mày gặp được nhiều người vậy sao, nói ngông cuồng như thế, đúng là làm cho người khác nghe thấy mà cười đến rụng răng.”

“Ông đã cảm thấy sẽ cười đến rụng răng thì yên tâm, tôi sẽ thỏa mãn nguyện vọng của ông!” Trần Thuận nói.

Bước chân dưới dân khẽ biến đổi, hắn biến mất khỏi chỗ.

Thân thể nhanh như chớp!

Trong chớp mắt vượt qua khoảng cách hơn mười mét, xuất hiện ngay trước mặt Vương Chính.

Vương Chính mặt biến sắc.

Ông đã nghe Lôi Báo nói qua, thực lực của Trần Thuận vô cùng khủng bố.

Nhưng Vương Chính chưa được chứng kiến.

Hơn nữa, chi trưởng nhà họ Hà bị tiêu diệt, ông cũng đã điều tra rõ ràng, là bởi vì chỗ dựa lớn nhất của Hà Hưng Vinh là đội ngũ hắc y nhân đã phản bội lại ông ta.

Đây mới là nguyên nhân khiến chi trưởng nhà họ Hà bị tiêu diệt hoàn toàn!

Vì vậy ông cũng rất coi trọng Trần Thuận, coi trọng đến mức muốn tập hợp toàn lực giết chết Trần Thuận, nhưng sâu trong lòng vẫn cảm thấy thực lực của Trần Thuận không khoa trương như Lôi Báo đã nói.

Dù sao thì, Vương Chính muốn giết Lôi Báo thì dễ như trở bàn tay.

Mọi người đều biết nhà họ Vương có sáu đại cao thủ.

Chuông Báo Tử, Sói Tàn, Lôi Báo, Huyết Hổ, Sư Tử Điên, Thanh Long.

Ai nấy đều rất mạnh.

Trong đó Thanh Long là thần bí nhất, gần như không lộ diện trước mặt người ngoài.

Nhưng không có mấy người biết, thật ra Thanh Long chính là chủ nhà họ Vương, cũng chính là Vương Chính ông.

Nếu không thì dựa vào đâu ông có thể ngồi lên vị trí chủ gia tộc, lại vì sao có thể sai khiến năm đại cao thủ kia hiến mạng cho nhà họ Vương.

Vương Chính chính là cao thủ võ thuật thứ thiệt.

Tông sư và chuẩn tông sư thì ai hơn ai?

Mà Trần Thuận còn trẻ tuổi, có thể là tông sư được sao, căn bẳn không thể nào, ông không sợ gì cả.

Vương Chính tự tin, cho dù thực lực của Trần Thuận thật sự ngoài dự đóan, hay lợi hại hơn dự đoán thì ông ít nhất cũng có thể tự bảo vệ mình.

Nếu không ông cũng sẽ không một mình xuất hiện ở trong biệt thự của Vương Minh Vy.

Nhưng Vương Chính không ngờ Trần Thuận vừa ra tay lại có tốc độ nhanh như vậy.

Nhanh đến mức ông còn chưa phản ứng gì thì Trần Thuận đang đứng cách hơn mười mét đã lập tức xuất hiện trước mặt ông sau đó đánh ông một chưởng.

Vương Chính trong lòng hoảng sợ, lập tức nhanh chóng muốn lùi lại.

Thực lực của Trần Thuận vượt ngoài dự đoán của ông.

Trần Thuận vừa ra tay thì ông đã biết mình đánh giá sai rồi, chỉ bằng một mình ông thì không phải là đối thủ của Trần Thuận.

Nhưng tốc độ của Trần Thuận vẫn vượt qua tưởng tượng của ông, Vương Chính còn chưa kịp lui lại, tay Trần Thuận thoáng qua trong tầm mắt ông.

Ông chỉ thấy một bóng dáng lóe lên trong mắt, sau đó cảm giác mặt bị tát mạnh một cái.

Vương Chính lập tức bị bay ra ngoài.

“Phụt!”

Vương Chính ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi và mấy chiếc rang đầy máu.

“Mày!”

Vương Chính nhìn về phía Trần Thuận, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ.

“Thế nào, không phải ông nói cười đến rụng răng sao? Tôi giúp ông thực hiện một nửa, thuận tiện tặng thêm mấy viên, bây giờ đến bên mặt kia.”

Trần Thuận cong môi nở nụ cười chân thành.

Đứng đầu Ma Giới, nói đi đôi với làm!

Nói muốn cho ông cười đến rụng răng, vậy phải khiến ông cười đến rụng răng thật.

Vương Chính đập tay xuống đất, xoay người đứng lên, lại phun ra một ngụm máu.

Ông nhìn về phía Trần Thuận, vẻ mặt điên cuồng: “Đúng là ngoài dự đoán, thực lực của mày mạnh lắm, tuổi còn trẻ đã đến cấp độ chuẩn tông sư, quả thực làm cho người ta khó tin, nhưng mày càng tài giỏi thì càng không thể để mày còn sống rời đi.”

Vương Chính tự động đưa Trần Thuận vào mức độ chuẩn tông sư, về phần tông sư trẻ tuổi như thế này thì ông không dám nghĩ tới.

Cậu cả nhà họ Trịnh ở thủ đô Trịnh Đông Dương, là thiên tài võ thuật đỉnh cao, bây giờ cũng mới ở mức chuẩn tông sư mà thôi, anh ta còn hơn Trần Thuận vài tuổi.

Sau khi nói xong, Vương Chính lập tức ra khỏi biệt thự của Vương Minh Vy.

“Anh có thể dùng tôi làm con tin!”

Lúc này, Vương Minh Vy cũng đi xuống lầu, vẻ mặt rất phức tạp.

“Không cần.”

Trần Thuận nói, trên mặt lộ ra nụ cười tàn nhẫn sau đó hắn sải bước về phía cửa chính.

Vương Minh Vy nhìn bóng lưng của Trần Thuận, đôi mắt xinh đẹp ánh lên vẻ khác thường.

***

“Dụ tôi đến đây, có chiêu gì thì dùng đi!”

Trần Thuận cười khây nói.

“Biết rõ có bẫy mà mày còn dám tới, tao nên nói mày là to gan lớn mật hay là quá ngông cuồng đây! Ha ha ha, thằng súc sinh, bây giờ xung quanh mày đầy bom, chỉ cần tao nhấn nhẹ cái nút này một cái thì mày lập tức sẽ tan xương nát thịt!”

Lúc Vương Chính nói chuyện, khóe miệng hơi hở, lúc này lại đưa mắt ông nhìn về phía Trần Thuận, vẻ căm phẫn.

Khi nãy ở trong biệt thự của Vương Minh Vy, nếu không phải Vương Minh Vy vẫn còn tấm thân xử nữ thì Vương Chính sẽ không chút do dự nổ tung biệt thự của con gái, làm cho Trần Thuận và Vương Minh Vy cùng nổ thành tro bụi.

Lần đầu tiên biết chuyện được Trần Thuận đến tìm Vương Minh Vy vào buổi tối, ông đã cho người chôn bom xung quanh biệt thự Vương Minh Vy ngay.

Nhưng Vương Minh Vy nói cô trong sạch nên Vương Chính thay đổi ý định mà thôi.

“Sắp chết đến nơi rồi, mày còn lời gì muốn nói không?” Vẻ mặt Vương Chính điên cuồng.

Lúc này, bên cạnh ông có thêm bốn người, theo thứ tự là Sư Tử Điên, Huyết Hổ, Lôi Báo và Tàn Lang.

Các tay bắn tỉa ẩn nấp xung quanh, xung quanh chỗ Trần Thuận đứng được chôn bom.

Ông còn chiêu chuẩn bị phía sau.

Bây giờ Vương Chính không sợ hãi chút nào.

Thực lực của Trần Thuận có mạnh đến đâu, cho dù là chuẩn tông sư, chỉ cần chưa tới cảnh giới tông sư thì có thể tránh được đạn nhưng chưa chắc tránh được bom.

“Tôi muốn nói, răng bên má trái của ông vẫn chưa cười đến rụng răng, tôi tới giúp ông!”

Trần Thuận giống như không hề cảm thấy nguy hiểm mà nhìn Vương Chính với vẻ hứng thú.

Vương Chính sắc mặt lạnh lùng, lập tức ra lệnh cho tay sung bắn tỉa mai phục ở trong tối của nhà họ Vương bắn Trần Thuận.

Nếu súng có thể phế Trần Thuận thì càng tốt, ông có thể từ từ tra tấn Trần Thuận một trận.

Nếu Trần Thuận có thể tránh được đạn, ông sẽ khiến Trần Thuận tan xương nát thịt.

Nhưng đó là phương án dự phòng, nếu thế thì ông không thể có cảm giác vui sướng khi tra tấn Trần Thuận.

Nhưng sau khi Vương Chính ra lệnh nổ súng, xung quanh lặng ngắt như tờ.

Sao lại thế này?

Vương Chính lập tức cảm thấy bất an.

Người mai phục đều là người của nhà họ Vương, không giống như nhà họ Hà, không thể nào phản bội.

Bịch bịch bịch!

Tiếng bước chân truyền đến.

Lúc này từ trong góc tối, có một người đi ra, toàn thân mặc đồ đen trong tay đang xách mấy cái đầu người.

“Cái gì?”

Con ngươi Vương Chính bỗng co lại mãnh liệt.

Ông nhận ra những cái đầu kia, chính là những tay súng mà ông bỏ ra số tiền lớn để bồi dưỡng.

Toàn bộ đều bị giết chết không một tiếng động sao?

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :