MA ĐẾ TRUYỀN KỲ

Chương 40: Bồi thường

trước
tiếp

Gã đang định lao về phía Trần Thuận, suy nghĩ xem nên bẻ gãy hai chân hay hai tay hắn trước.

Bỗng cảm nhận được một hơi thở chết chóc ập đến.

Dựa theo linh cảm bản năng, Đông Khôi muốn né qua một bên ngay.

Ý thức chiến đấu được tôi luyện qua nhiều năm, nên Đông Khôi không hẳn là không nhanh nhưng thứ gã đối mặt là kiếm khí vô hình, là Trần Thuận.

Lúc gã vừa ý thức được nguy hiểm, kiếm khí màu xám đã xé gió tới trước mặt rồi.

Gã không kịp phản ứng, bị kiếm khí chém xuống.

Không hề nghiêng lệch, vừa khéo xẹt qua vai phải của gã.

Đông Khôi chỉ cảm thấy vai phải mình bỗng nhẹ bẫng đi.

Máu tươi phun tung tóe ra ngay.

“Á!”

Lúc này, gã mới cảm nhận được cơn đau cực kỳ mãnh liệt truyền tới.

Gã cắn chặt răng để ép bản thân không thét ra tiếng, nhưng mặt mũi nhăn nhó, vặn vẹo thì đau.

Xảy ra chuyện gì vậy?

Sao tay gã không còn nữa?

Đông Khôi vừa tuyệt vọng vừa kinh sợ.

“Đây chỉ là một trừng phạt nho nhỏ, nếu mày dám uy hiếp tao một câu nào nữa, tao sẽ chém đứt chân mày!”

Trần Thuận lạnh lùng nói.

Mọi người đều sửng sốt trước cảnh tượng này.

Đông Khôi, một trong tứ đại hộ pháp của Hắc Long hội, tự nhiên mất đi một cánh tay?

Gã đã đi chinh chiến, cống hiến cho Hắc Long nhiều năm, giết vô số người, khiến người khác nhắc đến đã sợ hãi, sao lại dễ dàng bị phế tay như thế?

Tất cả mọi người đều nhìn Trần Thuận với ánh mắt hoảng sợ.

Cực kỳ sợ hãi.

.Đông Khôi bị phế một tay, bọn họ cảm thấy khó tin nhưng không đến nỗi sợ hãi, điều khiến bọn họ hoảng hốt là rốt cuộc Trần Thuận đã phế gã ta như thế nào?

Hắn còn là người sao?

Đông Khôi mặt mũi trắng bệch, cắt không một giọt máu, trán đổ mồ hôi lạnh, bị cơn đau kịch liệt quấn lấy.

Nhưng gã không dám đi cầm máu cho mình.

Gã cảm thấy hình như Thần Chết đang nhìn chằm chằm gã, nếu gã dám manh động nữa, sẽ chết không có chỗ chôn.

Gã biết, câu nói lúc nãy của Trần Thuận không phải nói đùa.

Cho dù là lão đại bọn họ cũng không đáng sợ như hắn!

Hắn cười nhạo, rồi đi về phía Mạnh Thường Tân đang đứng bên cạnh.

Mạnh Thường Tân thấy hắn đi về phía mình, mỗi bước đi như đều vang lên hồi chuông cảnh báo.

Trần Thuận càng tới gần, cậu ta càng cảm thấy mình đang cận kề cái chết.

“Chúng mày xông lên, chém chết hắn cho tao!”

Mạnh Thường Tân vội vàng nói với mấy đàn em bên cạnh.

Những thành viên Hắc Long hội mặc áo sơ mi trắng quần tây đen đành nhắm mắt nhắm mũi lao về phía Trần Thuận.

Hắn nhìn mấy tên Hắc Long hội đang xông đến, nở nụ cười khẩy, thân thủ của bọn chúng chỉ tốt hơn người bình thường thôi.

Không ai thấy hắn có hành động gì nhưng mấy người xông lên cách hắn gần nhất đều đồng loạt bay ngược ra ngoài, tay chân đứt lìa!

Máu tươi văng tung tóe khắp người đứng xem xung quanh.

Toàn bộ người Hắc Long hội đều dừng lại ngay, không dám nhúc nhích.

Tất cả đều nhìn Trần Thuận như nhìn ma quỷ.

Quả thật rất đáng sợ!

Mạnh Thường Tân nhìn hắn, không nhịn được nuốt nước bọt, run giọng nói: “Mày, mày biết tao là ai không? Tao là…”

Cậu ta đã không còn dáng vẻ phách lối như lúc đầu, lắp ba lắp bắp.

Chỉ là cậu ta chưa nói xong đã bị Trần Thuận cắt ngang: “Mày là ai không quan trọng, tao không có thời gian, đừng phí lời!”

“Bây giờ, giơ tay, đánh tao!”

Trần Thuận vừa dứt lời, Mạnh Thường Tân hoàn toàn ngơ ngác.

Trong khoảnh khắc vừa rồi, trong đầu cậu ta lóe lên vô số suy nghĩ, dự đoán vô số khả năng.

Nhưng cậu ta hoàn toàn không ngờ rằng, Trần Thuận lại đưa ra yêu cầu như thế.

Nếu đổi thành người khác đưa ra yêu cầu hèn hạ như thế, cậu ta đã sớm cho người đó một cái tát rồi.

Nhưng người này, cậu ta dám sao?

Lúc nãy, ngón tay hắn chỉ tùy ý hất một cái, Đông Khôi đã đứt lìa tay, cậu ta không thấy hắn làm ra nhiều động tác, nhưng người Hắc Long hội xông về phía hắn đều đứt tay đứt chân.

Giờ Mạnh Thường Tân cậu ta dám làm bừa sao?

Trần Thuận thấy cậu ta đứng ngơ ngác tại chỗ, nhìn mình sợ hãi thì nhíu mày.

Hắn lại lên tiếng lần nữa: “Tao đã nói không có thời gian rồi, giờ tao cho mày cơ hội cuối cùng, giơ tay lên đánh tao!”

“Bằng không, tao sẽ mày biết, thế nào là chết không được mà sống cũng không xong!”

Lần này, giọng nói của hắn tràn đầy uy nghiêm đáng sợ.

Vang vọng bên tai Mạnh Thường Tân.

Cậu ta sợ hãi run cầm cập.

“Đại ca, xin anh tha cho tôi, là tôi có mắt không thấy núi Thái Sơn…”

Cậu ta sắp phát khóc rồi, vốn đã bị Trần Thuận dọa cho sợ, giờ lại bị hắn làm cho mơ hồ.

Tên này bị điên sao, đưa ra yêu cầu vô cớ như thế, cậu ta dám làm sao?

Lúc nãy Đông Khôi chỉ mắng hắn một câu muốn chết à, đã bị đứt một cánh tay, nếu cậu ta thật sự đánh hắn, chẳng phải sẽ bị hắn băm vằm thành thịt vụn à!

Chỉ là Mạnh Thường Tân chưa nói xong đã thấy ánh mắt lạnh lùng vô tình của Trần Thuận.

Cậu ta ngậm miệng lại ngay.

Cậu ta biết, nếu mình không nghe lời nữa, chắc chắn kết cục rất thê thảm.

Cậu ta phách lối nhiều năm nay, từng đánh rất nhiều người, nhưng lần này, chắc chắn là lần cậu ta đánh người một cách uất ức nhất.

Cậu ta không dám không nghe theo, nhưng cũng không dám dùng sức mạnh.

Chỉ vươn tay ra, đánh nhẹ lên người Trần Thuận.

Nói từ đánh là miêu tả khoa trương rồi.

Cậu ta chỉ vươn tay, chạm vào áo của Trần Thuận một cái rồi nhanh chóng rụt tay về.

Sau đó chờ xem rốt cuộc Trần Thuận muốn làm gì?

Lúc này Trần Thuận mới hài lòng gật đầu.

Nói tiếp: “Ban nãy mày đã đánh tao, do đó mày phải bồi thường tiền thuốc men, phí tổn thất tinh thần, phí thất nghiệp, phí bồi bổ sức khỏe…”

Hắn kể ra một loạt các loại phí rồi khẽ cười nói: “Tổng cộng 270 tỷ!”

“Giờ tao phải nhanh chóng quay về, có lẽ không cho mày ký nợ được.” Nói xong, nụ cười trên khóe miệng Trần Thuận càng đậm.

Nhưng trong đó mang theo uy hiếp mạnh mẽ!

Mạnh Thường Tân nghe vậy thì trong lòng khóc không ra nước mắt, cậu ta làm gì có tiền chứ, toàn bộ tiền đều đổ hết vào cây nhân sâm ngàn năm kia rồi.

Nghĩ đến nó, cậu ta bỗng bừng mở to mắt.

270 tỷ, không phải vừa đúng số tiền ban nãy cậu ta đấu giá để mua cây nhân sâm à.

Cậu ta hiểu rõ ý đồ của Trần Thuận ngay.

Giờ Mạnh Thường Tân hối hận chết mất.

Đó là quà cậu ta định tặng cho ông cụ.

Nhưng giờ biết được ý đồ của Trần Thuận, cậu ta nào dám không đưa?

Tim Mạnh Thường Tân như đang rỉ máu!

Còn nữa, Trần Thuận này có còn cần mặt mũi nữa không, cướp nhân sâm của cậu ta còn dùng lý do đường hoàng như thế.

Nhưng Mạnh Thường Tân chỉ dám bất mãn trong lòng còn ngoài mặt vẫn phải cười hì hì, đưa nhân sâm ngàn năm cho hắn!

***

Khu Giang Nam, tổng bộ Hắc Long hội.

“Ông nội, ông phải làm chủ cho cháu!”

“Hôm nay hắn không chỉ cướp nhân sâm ngàn năm mà cháu định tặng cho ông, còn phế một cánh tay của Đông Khôi, giết người Hắc Long hội chúng ta, quả thật không coi chúng ta ra gì cả.”

Mạnh Thường Tân khóc lóc, nhìn ông lão ngồi trên ghế bang chủ kể khổ.

Hôm nay quá nhục nhã rồi.

Cậu ta mất hết sĩ diện.

Chắc chắn chuyện này sẽ bị những người nhìn thấy truyền khắp Giang Nam.

Cậu ta sợ hãi khi đối mặt với Trần Thuận.

Giờ cậu ta chỉ có thể cầu cứu ông nội mình, chỉ có ông nội cậu ta, lão đại Hắc Long hội mới có đủ thực lực báo thù cho cậu ta.

Cậu ta nhất định phải rửa sạch nỗi nhục này!

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Ông lão ngồi phía trên trầm giọng hỏi.

Tâm trạng lão rất tệ.

Chuyến đi Giang Bắc lần trước, nếu không phải lão chạy nhanh thì có lẽ đã sớm mất mạng rồi.

Nghĩ tới người đó, lão lại sợ hãi.

Rõ ràng không có khí thế tông sư, nhưng có thể sử dụng chiêu thức Tông sư, đúng là khiến người khác nghe thấy mà sợ hãi!

Lão vẫn đang khó chịu, vừa mới về không lâu, lại có người uy hiếp đứa cháu lão thương yêu nhất, còn phế tay một trong tứ đại hộ pháp của lão, hoàn toàn không coi Hắc Long hội, Hắc Tâm Lão Nhân ra gì.

Đúng là muốn chết mà!

Không sai, lão đại Hắc Long hội chính là Hắc Tâm Lão Nhân, người đã từng một mình tiêu diệt hai thế lực ngầm lớn nhất Giang Nam, rồi sáng lập nên hội này.

“Gọi Đông Khôi vào đây!”

Hắc Tâm Lão Nhân muốn nhìn xem là ai có thực lực phế được anh ta, đồng thời lão muốn thông qua vết thương của anh ta để đưa ra phán đoán.

Từng giao đấu với Trần Thuận một lần, lão bỗng trở nên thận trọng hơn.

“Lão đại!”

Lúc này vết thương Đông Khôi không dùng kim khâu, mà được xử lý bằng thuốc mỡ gia truyền của Hắc Long hội.

“Để ta xem vết thương của cậu thế nào!” Hắc Tâm Lão Nhân trầm mặt nói.

Khi thấy vết đứt cánh tay đó, cả người lão chấn động.

Vết thương này sao lại giống y hệt vết đứt lòng bàn tay của lão!

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :