MA ĐẾ TRUYỀN KỲ

Chương 26: Là lúc nên có đứa con rồi

trước
tiếp

Tại nhà họ Vương ở Giang Châu.

Ở sảnh lớn phòng họp vang lên tiếng quát mắng nổi giận.

“Thằng súc sinh, mày phải chết!”

Các bảo mẫu, người giúp việc ở xung quanh nghe tiếng quát đều giật mình run sợ, ai nấy vội vàng nhanh chân cất bước xa nơi này.

Bọn họ đều biết, khi ông chủ tức giận, ai dám chọc vào làm ông ấy không vui thì cũng coi như gặp xui, kết cục chắc chắn sẽ rất thảm.

“Lôi Báo, cậu có biết tội chưa?”

Vương Chính, gia chủ nhà họ Vương, đang nhìn Lôi Báo đứng giữa sảnh lớn, cơn giận bùng lên tân óc, ông hận đến mức muốn một bạt tay đánh chết Lôi Báo.

“Tôi không bảo vệ tốt cho cậu chủ, tôi biết tội, cam nguyện chịu phạt!”

Lôi Báo quỳ sụp xuống đất, cả người run cầm cập.

Y vốn là người tự phụ, thêm nữa năng lực của y cũng chỉ cách võ đạo đại thành một bước, nên đa số y không coi ai ra gì, ví dụ như Chuông Báo Tử. Dù Chuông Báo Tử có là người được xưng là Quyền vương ở giải đấu ngầm thì Lôi Báo cũng chẳng để vào trong mắt, chr coi Chuông Báo Tử là người đầu óc ngu si, tứ chi phát triển mà thôi.

Nhưng còn với Vương Chính trước mặt thì Lôi Báo tâm phục khẩu phục tự đáy lòng, nếu không thì y cũng sẽ không ở lại nhà họ Vương lâu như vậy.

“Hung thủ đâu?”

Vương Chính để mặc Lôi Báo quỳ trên nền nhà, lạnh lùng hỏi.

Vương Hạo là con trai trưởng đích tôn của ông, tuy suốt ngày chỉ biết ăn diện quần áo lụa là, nhưng dù sao thì Vương Hạo vẫn còn trẻ, sau này tăng cường rèn luyện vài năm, tương lai sẽ tiếp quản cơ nghiệp nhà họ Vương.

Nhưng bây giờ, con trai của ông đã chết rồi.

“Lôi Báo vô dụng, chỉ biết tên hắn là Trần Thuận, là rể của nhà họ Tống, chồng của Tống Thiên Hy, còn những cái khác thì Lôi Báo không rõ.”

Nói xong, cổ họng Lôi Báo thấy lờm lợm, y không nhịn được mà ho ra máu.

Tuy Trần Thuận không giết Lôi Báo, nhưng sau đó cũng đả thương y, đó cũng là lời cảnh cáo của Trần Thuận khi Lôi Báo nói năng không tôn trọng.

Thậm chí, Lôi Báo còn nghi ngờ: nếu như Trần Thuận không vì muốn cho y về chuyển lời thì chắc kết cục của y cũng rất có thể giống với Vương Hạo.

“Tống Thiên Hy, con gái của Tống Kiến Nguyên?” Vương Chính nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Diệt trừ nhà họ Tống, đưa Tống Thiên Hy và Trần Thuận đến đây cho, tao muốn chúng phải chôn chung với con trai tao!”

Vương Chính giận dữ.

Chỉ là một nhà họ Tống bé nhỏ thôi mà dám giết con trai của ông, đúng là tự tìm chết.

“Ba, tuyệt đối không thể làm vậy!”

Vương Minh Vy im lặng ở bên cạnh nãy giờ bất ngờ lên tiếng.

Vương Chính cau mày nhìn về phía Vương Minh Vy, ánh mắt ông có phần ôn hòa hơn: “Con sao vậy?”

Vương Minh Vy không còn trạng thái uể oải lười biếng bình thường, cô không lập tức trả lời câu hỏi của Vương Chính, mà nhìn Lôi Báo: “Lôi Báo, cậu có thể sống trở về là vì Trần Thuận muốn cậu chuyển lời gì sao?”

“Cô chủ anh minh.” Lôi Báo khẽ run trong lòng, môi y khẽ mấp máy nhưng cả buổi trời cũng không thốt ra được chữ nào.

“Nói.”

Vương Chính nhìn Lôi Báo như vậy, bực bội quát lên.

“Trần Thuận nói, hắn rõ ràng đã cảnh cáo chúng ta rồi, nhưng cậu chủ Vương Hạo vẫn dám động vào người phụ nữ của hắn, tội này, đáng tru di toàn tộc!”

Khi nói đến đây, giọng Lôi Báo đã bắt đầu run lên.

Có vẻ như y có thể đoán trước được Vương Chính sẽ tức giận như thế nào khi nghe được lời nói này.

“Láo xược!”

Quả nhiên, Vương Chính tức giận đến mức muốn nổ tung.

Trong cơn tức giận, ông đập tay vào chiếc bàn bên cạnh, bàn lập tức vỡ thành bốn, năm mảnh.

Gương mặt xinh đẹp của Vương Minh Vy cũng lạnh lung băng giá.

Nhưng Vương Minh Vy biết, phía sau vẫn còn nữa, môi đỏ cử động, cô nói: “Tiếp tục nói!”

Lôi Báo có chút kinh sợ, y sợ Vương Chính nhất thời tức giận sẽ giết chết y, nhưng mà khi nghĩ đến thủ đoạn dã man của Trần Thuận, y rùng mình, vội nói tiếp: “Hắn còn nói, nể tình đây chỉ là chuyện do một mình cậu chủ Vương Hạo làm nên chúng ta chuẩn bị một lô dược liệu mà hắn yêu cầu thì hắn sẽ không truy cứu nhà họ Vương nữa, bằng không thì…”

Lôi Báo nuốt nuốt nước miếng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Những lời tiếp theo, y thật sự lo Vương Chính tức giận quá mà giết cậu.

“Nói.”

Trái ngược với dự kiến của Lôi Báo, Vương Chính lúc này lại bình tĩnh khác thường, giận dữ sẽ khiến cho ông mất đi lý trí và khả năng phán đoán, suy xét.

“Bằng không, bằng không… Từ nay về sau, Giang Châu sẽ không còn nhà họ Vương nữa!”

Lời này có nghĩa là gì? Là nếu như nhà họ Vương không nghe lời thì sẽ diệt cỏ tận gốc nhà họ Vương, xóa sổ nhà họ Vương ở Giang Châu.

“Được, được lắm, này đã không phải cuồng vọng rồi, chỉ dựa vào một mình hắn mà dám nói xóa sổ nhà họ Vương ở Giang Châu, đúng là người điên nói mớ!”

Vương Chính giận dữ cười ha hả!

“Cô chủ, Trần Thuận còn bảo tôi chuyển lời riêng cho cô.” Lôi Báo cảm giác như mình đang ở ranh giới giữa sống và chết.

Nhưng y lại không dám không chuyển lời.

Y quả thật khiếp sợ sau khi chứng kiến thủ đoạn dã man của Trần Thuận!

Nếu Trần Thuận biết y không chuyển những lời nói của hắn đàng hoàng và đúng người, vậy thì kết cục của y …, y chỉ mới nghĩ thôi cũng đã rùng mình.

Hình ảnh kết cục thê thảm của Vương Hạo và Hà Thiệu vẫn còn như rõ mồn một trong đầu Lôi Báo, cho dù là bản thân Lôi Báo cũng rất tàn bạo, y đặc biệt thích tra tấn cho kẻ thù sống không bằng chết, nhưng so với Trần Thuận, thì đó chẳng khác nào là cừu non với chó sói mà thôi.

Nếu đắc tội với Trần Thuận, hắn không chỉ bắt ngươi phải chết, mà còn tra tấn ngươi, bắt ngươi đau đớn rồi mới chết từ từ, lúc đó thì chết lại là một lối thoát cho người bị hắn tra tấn.

Là kiểu cam tâm tình nguyện mà muốn được chết!

Như vậy không dã man sao?

“Lời gì?” Vương Minh Vy khẽ cắn môi.

“Hắn…hắn nói, cô là người thông minh, chắc cô biết mình nên làm gì, và còn nữa, hắn nói những gì lần trước hắn nói với cô không phải là giỡn chơi, nếu còn lần sau thì hắn sẽ lại xuất hiện trên giường của cô…”

Lôi Báo vừa nói xong, sảnh lớn phòng họp đột ngột im lặng như tờ!

Cái gì?

Trần Thuận và Vương Minh Vy đã từng gặp mặt?

Lại còn đã từng xuất hiện trên giường của cô?

Lập tức, những nhân vật quan trọng của nhà họ Vương đều trừng mắt nhìn.

Chuyện này nếu như bị nhà họ Trịnh ở Thủ đô biết được thì không biết họ sẽ suy nghĩ như thế nào.

Vấn đề ở đây chính là: cơ thể Nguyên Âm của Vương Minh Vy có còn không?

Đây mới là mấu chốt tồn tạ cuộc liên hôn của nhà họ Vương với nhà họ Trịnh ở Thủ đô.

“Tên khốn kiếp này, con sẽ giết hắn!”

Vương Minh Vy nghe vậy, lập tức nổi giận, cô nghiến răng, trong lòng nảy lên ý định giết người.

“Minh Vy?” Vương Chính và vài nhân vật quan trọng của nhà họ Vương đồng loạt nhìn sang Vương Minh Vy.

“Tối hôm qua quả thật hắn có đến cảnh cáo con, nhưng chỉ là cảnh cáo mà thôi!

Vương Minh Vy lạnh nhạt nói.

Nghe được câu này của cô, mọi người trong nhà họ Vương mới thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như trước hôn lễ mà Vương Minh Vy không còn cơ thể Nguyên Âm thì như vậy khác gì bọn họ vả thẳng mặt nhà họ Trịnh ở Thủ đô đâu, đến lúc đó, đắc tội với nhà họ Trịnh ở Thủ đô thì đúng thật là nguy hiểm, nguy cơ cao bị xóa sổ khỏi Giang Châu!

Vương Minh Vy nhìn các chú các bác nhà họ Vương, bao gồm cả ba ruột của cô, họ quan tâm hơn hết không phải là an nguy của cô, mà là cơ thể Nguyên Âm của cô có còn không, trong lòng cô không khỏi cảm thấy chạnh lòng và thất vọng.

“Ba, chấp nhận điều kiện của Trần Thuận đi, rồi đợi hắn đến đây nhận hàng rồi sẽ khiến hắn không còn đường quay về!”

Vương Minh Vy cắn chặt môi, gương mặt xinh đẹp của cô như bức tranh phong tình, nhưng trong mắt lại là vẻ lạnh lùng!

***

Chuyện Tống Thiên Hy và Tống Thùy Hạnh bị bắt cóc, Tống Kiến Nguyên và Tần Phụng Kiều không hề hay biết.

Lúc Trần Thuận đưa hai cô gái về, Tống Kiến Nguyên và Tần Phụng Kiều lập tức nhiệt tình nghênh đón.

“Thuận, con đi đâu vậy? Sao giờ mới về?”

Tống Kiến Nguyên nhìn Trần Thuận, trên mặt lộ rõ dáng vẻ lo lắng.

Ông thật sự rất quan tâm đến Trần Thuận, huống chi, lần này Trần Thuận đã cứu mạng ông, ông coi Trần Thuận không khác gì con ruột của mình.

Tần Phụng Kiều cũng tỏ vẻ quan tâm, bây giờ, bà đã cảm thấy ưng ý đứa con rể này nhiều hơn trước rồi.

Quả thực là quá ưng ý.

Đối với loại phụ nữ thực tế như Tần Phụng Kiều thì Trần Thuận không mấy thiện cảm, nhưng với Tống Kiến Nguyên, thì ông thật sự thật lòng đối xử tốt với Trần Thuận.

Vậy nên, Trần Thuận cũng mỉm cười trả lời: “Con có chút chuyện, giờ thì giải quyết xong rồi!”

“Ha ha, được, đàn ông nên có sự nghiệp của riêng mình, bận bịu là rất tốt, nhưng mà bận cỡ nào thì cũng không được quên phải quan tâm gia đình nha.”

Tống Kiến Nguyên thân thiết hỏi.

Ông đã nghe Tần Phụng Kiều kể chuyện Tống Thiên Hy và Trần Thuận chuẩn bị ly hôn vì chút hiểu lầm.

Sau khi nghe được đầu đuôi sự việc, Tống Kiến Nguyên liền có đôi lời phê bình trách móc Tần Phụng Kiều.

Huống chi, Tống Kiến Nguyên vốn thuộc đàn ông truyền thống, ông cho rằng phụ nữ một khi đã cưới chồng thì đó là chuyện cả đời người, sao lại có thể tùy tiện nói ly hôn là ly hôn, rồi lại đi tìm người đàn ông khác được?

Nhưng lúc này, Tống Kiến Nguyên lại ra vẻ như ông không hay biết chuyện này.

“Đúng rồi, Thuận, hy, hai con cũng đã kết hôn ba năm rồi, đến lúc nên có đứa con rồi nhỉ? Nhân lúc ba mẹ vẫn còn khỏe, các con cứ lo bận sự nghiệp của các con, đứa nhỏ để ba mẹ giữ và chăm sóc cho.”

Tống Kiến Nguyên cười nói.

Ông vừa dứt lời, mặt Tống Thiên Hy liền đỏ bừng!

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :