Lỡ Bao Nuôi Phải Đại Gia Đích Thực Làm Sao Bây Giờ

Chương 27: Nụ Hôn Trong Núi

trước
tiếp

“Đi theo tôi đi”, Triệu Bình Phong vươn tay về phía cậu, giọng nói trầm thấp từ tính tản ra ở trong gió, lại truyền vào trong tai của cậu.

Trong lòng Bạch Đa Đa vốn căng thẳng đang không biết phải thế nào, đột nhiên lại nới lỏng ra, cậu như thần xui quỷ khiến mà chìa ra nắm vào cái tay kia, sau đó đã bị chủ nhân của bàn tay nắm vào thật chặt, mặt đối mặt đem người kéo vững vàng vào trong lòng.

Áo khoác choàng ấm áp trùm lại trên đầu vai của cậu, ngón tay với khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng cài vào nút áo đầu tiên, lập tức kéo mũ trùm bọc cả đầu cậu lại, xoa xoa đầu, rồi lại đặt yên ổn vào chỗ hõm vai của anh.

Sau mấy tiếng đã trải qua vô cùng căng thẳng, đột nhiên bị bầu không khí đầy cưng chiều rất quen thuộc này bọc lại vây quanh người, cứ như là một vòng tròn bảo hộ an toàn chỉ thuộc về cậu duy nhất trên đời này.

Bạch Đa Đa chớp mắt một cái, giọng nói đang vùi vào trong đầu vai của người đàn ông có chút buồn buồn, nhẹ giọng hỏi một câu: “Sao anh lại đến đây thế….”
Nghe giọng nói của cậu hơi có mùi tủi thân, Triệu Bình Phong chỉ cảm thấy trong lòng giống như là bị người ta nện vào một đấm thật mạnh, vừa đau xót lại đau âm ỉ, đi thẳng đến tận trong tim gan phèo phổi.

“Xin lỗi, tôi đã đến chậm rồi, lần sau sẽ không như thế nữa”, anh để môi mình kề sát bên tai Bạch Đa Đa, nói một câu như một lời hứa thông thường.

Bạch Đa Đa không có lên tiếng, chỉ lấy đầu cọ cọ vào người anh.

Sau khi tạm thời làm yên lòng người trong lòng rồi, đôi mắt che giấu ở trong bóng tối của Triệu Bình Phong liếc nhìn về hướng Triệu Bình Lan phía cách đó không xa đang ngập ngừng không biết làm sao.

Buổi tối tháng mười hơi lạnh đến tận xương, trán Triệu Bình Lan vẫn vô cớ mà toát mồ hôi lạnh.

Hắn xác nhận chính hắn cũng không biết người đàn ông đột nhiên xuất hiện này là ai, nhưng dưới đôi mắt lạnh băng không chút hơi ấm nào của anh, cũng không dám mảy may ngăn cản.

 

Giống như hắn bị một thứ gì đó đáng sợ mà hắn không thể chống lại được để mắt đến, làm hắn không thể động đậy.

Triệu Bình Phong lại không nói thêm gì, lãnh đạm dời ánh mắt đi, nhìn về phía sau mới phản ứng mà muốn tiến lên chào với Tây Lâu, nói một câu: “Bạch Vưu Thiến lập tức đến bây giờ, cậu ở lại chỗ này chờ cô ấy tới.”
Sau khi đã thông báo xong hết rồi, Triệu Bình Phong đem thu hồi lại toàn bộ nhận thức của mình, chỉ để tâm đến mỗi Bạch Đa Đa ở trong ngực.

Khoảng cách của hai người thân mật không kẽ hở, hơi thở của Triệu Bình Phong thổi nhẹ ở bên tai Bạch Đa Đa, đến khi nói chuyện, rung động từ chỗ lồng ngực đang kề sát với nhau truyền đến: “Đa Đa, ôm chặt tôi vào”.

Vừa dứt lời, cảm nhận được sức tay nắm thật chặt vào sau lưng, Triệu Bình Phong đội lên mũ bảo hiểm, khởi động xe mô tô rồi vụt một cái mang người đi mất.

Tiếng máy nổ vang càng lúc càng xa, Tây Lâu trợn mắt há hốc mồm mà nhìn bóng lưng hai người đã đi xa, cảm thấy trong tay mình giờ phải có một mâm dưa rồi.

Lúc đầu óc anh còn đang nổ ầm ầm vì những gì mới xảy ra, thì có người chú ý tới mười vòng tròn lửa trên sườn núi đã bị dập tắt theo trật tự.

Tây Lâu bị tiếng mọi người kêu la mà tỉnh táo lại, vừa lơ đãng mở mắt nhìn, chỉ thấy một vòng lửa cuối cùng cách đó không xa cũng đã biến thành đám sương mù đầy nước màu trắng.

Trong khói sương mù một đoàn người chậm rãi đi ra, người con gái đi ở giữa nhất, mái tóc có hơi mất trật tự sau những lo lắng, nhưng sau khi nhìn thấy được Tây Lâu vẫn nguyên vẹn không trầy xước gì, nét mặt của cô lại điềm tĩnh như cũ.

Bọn họ hướng bên này đi tới, một chiếc xe sedan màu đen theo ở phía sau.

Một đám người đàn ông mặc đồng phục kỳ lạ ở phía sau do Bạch Vưu Thiến dẫn tới lập tức tiến lên, trong giây lát đã đem nhóm công tử không biết làm sao dẫn đi vào trong núi sâu, chẳng biết đi đâu.

Triệu Bình Lan là đối tượng chiếu cố trọng điểm.

Tây Lâu đứng bất động ở đó, vẻ mặt mờ mịt hết nhìn đông tới nhìn tây, có chút co rúm người mà thừa nhận ánh mắt ý gì không rõ của bà chủ nhà mình, yếu ớt đáng thương lại bất lực như em bé.

“Bạch, Bạch tổng, còn về Đa Đa thì…!”
“Nó không sao cả đâu”, Bạch Vưu Thiến cắt đứt anh, mặt không chút thay đổi trước sau như một, phong cách trang điểm lạnh lùng sắc sảo trong bóng đêm có vẻ có lực áp bách vô cùng lớn.

Tây Lâu nuốt nước miếng một cái, yên lặng lui về sau một bước.

Bạch Vưu Thiến theo đó tiến về phía trước một bước.

Tây Lâu run rẩy dùng chân xoay người chỉ muốn chạy trốn, lại bị một lực đạo không cho phép chống lại ngăn ở trên lưng.

Sau một trận choáng váng, anh bị chính bà chủ của mình nhốt vào trong xe.

…!
Một cái bóng màu đỏ sậm xẹt qua đường lớn ven hồ ở ngoại thành, bởi vì lấy tư thế của hai người, cùng với việc Bạch Đa Đa không có đội mũ bảo hiểm, Triệu Bình Phong đặt tốc độ vừa đúng với số ngựa.

Tiếng gió gào thét xẹt qua bên tai, rồi lại bị lồng ngực kiên cố của người đàn ông hoàn toàn cản lại.

Bạch Đa Đa vùi ở trong lòng Triệu Bình Phong, chỉ lộ ra một đôi mắt to tò mò nhìn cảnh sắc đang lùi lại phía sau cực nhanh.

Đây là một loại thể nghiệm mới mẻ đầy kích thích, ánh trăng chiếu rọi xuống sóng nước lấp loáng, thêm cả với adrenalin từ tốc độ xe chạy đủ để gây kích thích, gần như muốn chợt hiện làm hoa cả mắt cậu.

Trong trời đất đầy yên tĩnh này chỉ có tiếng máy xe lao vùn vụt và hai người đang ôm nhau trên xe, bánh xe phóng như xe gió, ánh trăng chiếu trên mặt hồ, có một cảm giác quá mức lãng mạn.

Bạch Đa Đa vẫn luôn là người vô tư, lúc này cũng đã hoàn toàn quên chuyện không vui mới xảy ra trước đó, trốn trong lòng Triệu Bình Phong mà cười khanh khách lên.

Triệu Bình Phong nghe tiếng nên giảm tốc độ xe xuống, giơ tay lấy mũ bảo hiểm của mình ra, cúi đầu, gương mặt tràn đầy cưng chiều mà nhìn đuôi mắt Bạch Đa Đa đang cong lên.

Người trong lòng được chiếc áo khoác ấm áp của anh bọc lại, đang rúc trong ngực anh rồi lại ngửa đầu nhìn chính anh, lúm đồng tiền nhìn rất đáng yêu, tư thế ỷ lại, trái tim anh vốn tưởng rằng đã thích cậu như một thói quen, nay bỗng bắt đầu nhảy lên kịch liệt.

Triệu Bình Phong cúi đầu nhẹ nhàng hôn chóc một cái lên khóe miệng Bạch Đa Đa, giống như đang hôn một bảo vật hiếm có nhất trên đời.

Bạch Đa Đa bị sự thân mật bất thình lình quấy nhiễu làm cậu sửng sốt trong nháy mắt, như một phản xạ có điều kiện nên cả người cậu giật bắn về phía sau, đưa ngón tay ra sờ sờ chỗ mới bị người đàn ông này hôn qua.

Mà trong thời gian cậu còn đang sững sờ, Triệu Bình Phong đã nhanh chóng dừng xe ở trước mặt xem xét chỗ bến tàu, rồi bỏ hẳn mũ bảo hiểm ra, ôm quanh ót của người trong lòng rồi mạnh mẽ hôn xuống.

Nụ hôn này cùng với nụ hôn nhẹ thương xót trước kia là hoàn toàn khác nhau, khí thế dào dạt, mang theo ý chiếm hữu vô cùng đáng sợ mà trực tiếp cạy ra khớp hàm Bạch Đa Đa để tiến vào.

Những cảm xúc hỗn độn vẫn còn nguyên ở đó từ lần trước cũng bị cưỡng hôn như thế này lại truyền tới qua nụ hôn này, Triệu Bình Phong nhìn chăm chú vào ánh mắt Bạch Đa Đa đã đổi đến đỏ bừng lại điên cuồng, đầu lưỡi của anh dùng động tác cuốn lên rất bá đạo để ra mút vào, liếm vào từng góc một ở bên trong miệng cậu.

“Ư ư…!Ưhm…!”, Bạch Đa Đa mở to hai mắt ngửa đầu tiếp nhận nụ hôn của Triệu Bình Phong, nhịp điệu quá nhanh nên cậu hoàn toàn không chống đỡ được, chỉ có thể không ngừng nuốt nước bọt vào, từ giữa đôi môi đang bị dính chặt vào mà mấp máy để lộ ra những tiếng ư ư nhỏ bé yếu ớt.

Môi của Bạch Đa Đa như sinh ra là đển được hôn, cảm giác lúc hôn quá mức đẹp đẽ, Triệu Bình Phong dần dần dồn hết tâm trí vào nụ hôn này, trái tim vốn treo lửng lơ trên vách núi vì mấy giờ trước Bạch Đa Đa đã biến mất, chậm rãi trở lại vị trí của nó trong nụ hôn này.

Linh hồn của anh cho tới bây giờ đều thuộc về người trước mặt này, chỉ cần dính vào chút thôi là anh sẽ mất khống chế.

Bạch Đa Đa bị nụ hôn như quên hết tất cả này làm cho không thở ra hơi, người kia đang ngọ nguậy muốn đẩy lồng ngực anh ra, nước mắt sinh lý dần dần hiện lên trong mắt, cậu chớp chớp mắt nên giọt nước bị dính vào trên lông mi, lộ ra dáng vẻ thật đáng thương.

Triệu Bình Phong thấy thế lập tức lui ra một ít, để cậu có thể thở dốc.

“Sao anh mạnh bạo quá vậy”, Bạch Đa Đa vừa thở dốc vừa nói anh, lời ra khỏi miệng xong lại hối hận, trọng điểm không phải chỗ này, “Không đúng…!Anh lại hôn tôi khi chưa có sự đồng ý của tôi!”
Gương mặt mềm mại của Bạch Đa Đa dưới ánh trăng đã đỏ au lên, Triệu Bình Phong hoàn toàn phớt lờ nửa câu sau, chỉ híp mắt đáp trả lại một câu: “Vậy để tôi nhẹ nhàng hơn nhé”.

Vừa dứt lời, lại cúi đầu hôn cậu thêm một cái.

Như lời anh đã nói, nụ hôn này trở nên triền miên tình cảm hơn hẳn, lại lấy một loại nhịp điệu rất kỳ lạ để quấn vào nhau.

Đầu lưỡi linh hoạt vòng quanh đầu lưỡi của Bạch Đa Đa đánh quay vòng, thỉnh thoảng móc vào từ dưới lên trên liếm lên, tiếng nước lúc hôn càng thêm rõ ràng làm tai cậu cũng nóng lên.

Bỏ qua cả cảm giác ngứa ngáy khó chịu sau nụ hôn sâu này, khoái cảm tê dại theo đến từ lưng kéo lên, khiến cho Bạch Đa Đa chịu không nổi phải nhắm mắt lại, ngón tay run rẩy nắm chặt áo sơmi của Triệu Bình Phong, có ý muốn phải chống lại loại cảm giác xa lạ này.

Không biết qua bao lâu, gió đêm càng ngày lạnh hơn rồi, Bạch Đa Đa cũng phải run người vì lạnh.

Nhận thấy được người trong lòng đang thấy lạnh, lúc này Triệu Bình Phong mới buông tha cho Bạch Đa Đa, ngón cái chùi qua bờ môi ướt át của cậu, lập tức cởi chiếc áo khoác áo da của mình để đem người vững vàng bọc vào trong lòng.

Bạch Đa Đa sau khi trải qua những chấn động liên tiếp, lại bị anh hôn đến cả người như nhũn ra, sau những chuyển biến trong tâm lý lúc lên cao lúc xuống thấp, giờ đã muốn không chống cự nổi nữa.

Còn như làm thế nào mà Triệu Bình Phong đột nhiên xuất hiện, lại có liên quan gì đến chị của cậu, cậu phải đối mặt như thế nào với mối quan hệ mờ ám giữa hai người hiện giờ…!Mấy vấn đề này giờ Bạch Đa Đa chỉ muốn như con đà điểu rụt cổ mà trốn tránh chưa muốn tìm hiểu ngay.

Cơ thể Triệu Bình Phong vô cùng ấm áp, cậu mơ mơ màng màng dính chặt hơn vào cái “máy sưởi” này, chỉ thấy buồn ngủ.

Bạch Đa Đa nhắm mắt lại, nhỏ giọng đưa ra yêu cầu vô lý: “Triệu tiên sinh, tôi buồn ngủ rồi, anh đưa tôi về nhà để tôi đi ngủ được không”.

Nơi này cách nhà của cậu rất xa, cậu muốn ngủ bây giờ, không muốn phải dùng thêm sức ráng ngồi vững vàng trên xe mô tô nữa, cho nên giờ làm cách nào để đem cậu về nhà cũng rất khó.

Nhưng đúng là Triệu Bình Phong chưa bao giờ từ chối cậu bất cứ điều gì, trong thoáng chốc Bạch Đa Đa cảm thấy, mình muốn yêu cầu người này bất cứ cái gì cũng được.

“Đương nhiên có thể, tôi sẽ đưa em về nhà, ngủ đi Đa Đa”, giọng nói Triệu Bình Phong dịu dàng đến lạ lùng….!
Bạch Đa Đa hoàn toàn yên tâm chìm vào trong mộng.

Triệu Bình Phong đem đầu của cậu chuyển qua gác trên bả vai anh rồi, vững vàng bế cậu ngang qua vai mình, lại để xe ngay ở đó, hướng về trên núi đi bộ qua.

Mấy phút sau đã tới chỗ phi cơ trực thăng đang đậu.

Lý do anh và Bạch Vưu Thiến có thể đến nhanh như vậy, ngoại trừ việc trên cổ tay Bạch Đa Đa có cài GPS ra, cũng còn anh vận dụng một đường liên lạc khẩn cấp để xin được cấp phép cho máy bay tư nhân bay qua đến thành phố B.

Triệu Bình Phong không muốn nhớ lại về những tiếng trước đã trôi qua thế nào, chỉ nhẹ nhàng đem Bạch Đa Đa đặt lại trên ghế nằm, mang lên cho cậu tai nghe chống ồn, sau đó mới ngồi xuống ghế rồi để đầu của cậu tựa lên đùi mình, vững vàng đỡ lấy.

Máy bay trực thăng bay thẳng lên vững chãi, chậm rãi bay về bãi đậu gần nhất so với phía biệt thự nhỏ của Bạch Đa Đa….

 

 

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :