KHOẢNG CÁCH CỦA NGƯỜI

Chương 21: Nắm tay

trước
tiếp

“Ừ, tôi cũng không rảnh để hẹn hò cùng một lúc với hai người.” Bách Xương Ý đặt thịt bò vào trong một cái đĩa, rồi bê về phía nhà ăn: “Rửa tay xong thì ra ăn đi.”

Đình Sương nghe xong, lập tức tắt vòi nước, tay không thèm lau đã chạy theo đuôi anh: “Khụ, ờmm, ý của em là… chỉ em thôi?”

Bách Xương Ý nói: “Ừ, cứ từ từ đã.”

Ừ, cứ từ từ đã.

Từ từ thì từ từ chứ sao.

Đình Sương làm như không có chuyện gì, rụt lại cái tay đang định ôm eo Bách Xương Ý, giọng điệu nói chuyện vô cùng chậm rãi: “Khụ, được thôi, em ngược lại cũng không vội. Em còn trẻ thế này cơ mà, đúng không.”

Bách Xương Ý cong khóe môi, đặt đĩa bít tết xuống, tháo tạp dề.

Đình Sương ngồi xuống, vừa cắt bò bít tết vừa hỏi: “Anh không ăn à? Hay em đi lấy bộ dao dĩa nữa nhé?”

“Tôi không ăn, em ăn xong nhớ đánh răng đấy.” Bách Xương Ý vừa định lên tầng, lại dừng bước: “À đúng rồi, em không có bàn chải, em chờ chút.”

“Vâng.”

Đình Sương tưởng Bách Xương Ý đi lấy bàn trải dự trữ trong nhà, ai dè tới khi cậu chén đĩa bít tết xong, Bách Xương Ý đã thay quần áo, nói với cậu: “Tôi ra ngoài một chuyến, khoảng 15 phút thôi.”

Đình Sương đứng lên, theo tới: “Anh muốn đi mua bàn chải à? Hiện tại đã nửa đêm rồi đấy, đào đâu ra siêu thị mở cửa giờ này?”

Bách Xương Ý nói: “Lái xe khoảng năm phút sẽ có trạm xăng.”

Trạm xăng, à đúng, cửa hàng tiện lợi 24h.

“Chờ đã, em đi với anh.” Đình Sương mặc áo sơ mi vào, lúc đang chuẩn bị xỏ quần, cậu cảnh giác nhìn Bách Xương Ý: “Anh đừng ra tay với em nữa đấy nhé.”

Bách Xương Ý cười nhẹ một tiếng, nói: “Ừ tôi sẽ cố gắng.”

Cố gắng?

Lão lưu manh.

Đình Sương mặc xong quần áo, lúc ra cửa cảm thấy hơi lạnh, cậu ngẩng đầu, bầu trời đêm hun hút, khắp trời đầy sao.

“Hay là chúng ta đi bộ nhé?” Đình Sương không nhịn được mà nói.

“Ừ.” Bách Xương Ý cầm một cái áo khoác ra, đưa cho Đình Sương: “Đi thôi.”

Hai bên đường nở đầy hoa mơ hạnh và ngọc lan, gió thổi hoa đưa, thi thoảng còn có cánh hoa mơ rụng xuống, như mưa như tuyết.

Đình Sương hít một luồng không khí lành lạnh của ban đêm, nói: “Em luôn cảm thấy vào những lúc thế này, chúng ta nên tán gẫu chút chuyện gì đó.”

Bách Xương Ý hỏi: “Tỷ như?”

Đình Sương có chút ngượng ngùng nói: “Ờmm tỷ như… chuyện cuộc đời chẳng hạn.”

Nói ra câu này đã xấu hổ lắm rồi, đã vậy Đình Sương còn nghe thấy tiếng cười nhẹ của Bách Xương Ý, cậu cảm thấy mình bị chế nhạo.

Ngu quá là ngu.

Vậy mà mình lại cảm thấy bầu không khí rất tốt, muốn thâm nhập vào thế giới tinh thần của đối phương một chút…

Mẹ nhà nó.

Lão lưu manh thì đào đâu ra thế giới tinh thần?

Quả thực là nằm mơ.

Lão lưu manh chỉ có thú vui hèn hạ thôi.

Đình Sương giận tím người: “Không thích tán gẫu thì thôi, anh cười cái gì?”

Bách Xương Ý: “Tôi không cười em.”

Đình Sương nói: “Còn bảo không cười em? Em nghe được đấy.”

Bách Xương Ý hỏi: “Tại sao lại học chuyên ngành này?”

Bị hỏi câu này, Đình Sương liền bỏ qua vụ Bách Xương Ý cười nhạo mình: “Đây là một câu chuyện rất dài.”

Bách Xương Ý gật đầu, làm như thật mà bảo: “Ừ, hiện tại chúng ta không có thời gian đâu.”

Đình Sương cũng bị chọc cười, nói: “Đúng nhỉ, hiện tại đang tán gẫu mà, dài thì dài chứ sao. Nhà em làm về sản xuất robot công nghiệp, vì thế em học ngành này thôi. Thực chất em chẳng có thiên phú gì, cũng không thấy hứng thú với ngành công nghệ robot —— ặc.”

Trong nháy mắt, bầu không khí dường như đông lại.

Tèo rồi.

Quên xừ nó mất đang tán gẫu với ai.

Đình Sương chầm chậm quay đầu nhìn gò má của Bách Xương Ý.

Bách Xương Ý nói: “Ừ không thấy hứng thú, kể tiếp đi.”

“Khụ.” Đình Sương có chút rén: “Ờmm… thì ý của em là… ngoại trừ tiết của anh. Thật đó, những gì em nói là trước khi được học tiết của anh, từ sau khi nghe anh giảng dạy, hứng thú của em với ngành robot tăng lên rất nhiều, tràn ngập nhiệt tình với việc học tập. Sếp Bách này, em cảm thấy anh làm giáo sư mà cứ như người truyền đạo ấy, có thể làm dấy lên hứng thú học tập của sinh viên, vừa chuyên nghiệp vừa hiểu biết nhiều, đạo đức nhà giáo ưu tú, trình độ học thức vô cùng cao siêu.”

Bách Xương Ý liếc nhìn cậu một cái: “Nói thật.”

“Ặc nói thật ấy hả…” Đình Sương nuốt một ngụm nước bọt, khó khăn mà sắp xếp lại ngôn ngữ: “Nói thật thì… tiết của anh em chỉ nghe hiểu được một nửa… hơn một nửa tí xíu…”

Bách Xương Ý: “Ừ.”

Đình Sương nói: “Vừa nghĩ đến chuyện anh gọi em đứng dậy trả lời câu hỏi, thì em lại hốt hoảng lo sợ nguyên cả tiết.”

Bách Xương Ý cong khóe môi: “Ừ.”

Đình Sương nói tiếp: “Khụ… kỳ thực luận văn của anh một chữ em cũng chưa đọc… không biết được trình độ học thuật của anh ở mức nào, nhưng dựa vào cảm giác cá nhân… chắc hẳn cũng khá cao nhỉ?”

Ý cười của Bách Xương Ý càng rõ ràng hơn: “Ừ.”

Đình Sương nói: “Còn nữa, đạo đức nhà giáo của anh… em cảm thấy… cũng tàm tạm… Khụ, cũng may là đạo đức nhà giáo của anh đáng quan ngại, chứ nó mà ưu tú quá, thì hai ta làm sao có thể nửa đêm rồi còn ra ngoài với nhau?”

Đình Sương nghiêng đầu nhìn nụ cười của Bách Xương Ý, thế rồi không khỏi kéo tay anh lại.

Bách Xương Ý cũng dừng bước.

Hai người đứng đối diện nhau, nhìn đối phương một lúc, sau đó dưới bầu trời đầy hoa và sao, trao cho nhau một nụ hôn thật dài.

Ở trong nụ hôn kia, Đình Sương chậm rãi tìm được bàn tay của Bách Xương Ý, nắm chặt.

Chỉ có làm như vậy, mới giống đang thật sự ở bên nhau.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :