HỆ THỐNG NAM THẦN GIỚI GIẢI TRÍ

Chương 3: Thuyết phục

trước
tiếp

Sau một tuần, rốt cuộc Âu Dương Thiên Nhiên cũng xuất viện, cùng Âu Dương Thiên Hùng và Triệu Vân trở về Âu Dương gia. Trong khi đó người được coi là cháu trai của nguyên chủ lại chỉ đơn giản gọi điện đến hỏi thăm qua loa vài câu liền cúp máy. Âu Dương Thiên Nhiên dựa vào kí ức của nguyên chủ biết được, bởi vì lúc trước tính tình nguyên chủ tương đối lãnh đạm cho nên đa số thời gian đều ở lại trường, rất ít khi sống tại Âu Dương gia. Mà cháu trai của nguyên chủ cũng vì chuyện này mà ít khi tiếp xúc với Âu Dương Thiên Nhiên thậm chí số lần hai người gặp mặt còn ít hơn cả bảo mẫu Lưu.

Mà lúc nguyên chủ gặp tai nạn lại vừa vặn đang trêи đường trở về sau lễ tốt nghiệp mới xảy ra. Chuyện này khiến cho Thiên Hùng và Triệu Vân vô cùng lo lắng nên mới lập tức đón Thiên Nhiên về Âu Dương gia ngay ngày xuất viện.

Trước ngày về nhà, y tá đã tháo băng trêи đầu cậu, vết thương cũng đóng vảy, tốc độ hồi phục vô cùng nhanh. Bệnh viện làm hàng loạt các loại kiểm tra cho Thiên Nhiên phát hiện khối máu bấm trong đầu cậu cư nhiên đã thần kì biến mất, trí nhớ cũng tự nhiên mà khôi phục lại như cũ. Để cho Thiên Hùng và Triệu Vân không phát hiện ra cậu không phải nguyên chủ, Thiên Nhiên không thể không tém tém lại mấy cái vụ tăng – hiếu động, hoá thân thành một quý”s công tử cao lãnh hoàn mỹ.

Trở về Âu Dương gia, Thiên Nhiên nhìn ngôi biệt thự trang hoàng lộng lẫy lại không mất đi vẻ trang nhã, to đùng chiếm gần ngàn mét vuông trước mặt liền chậc chậc cảm thán trong lòng. Đúng là nhà có tiền a! (Vô đúng nhà có tiền rồi!). Ngay cả một bộ sofa thôi cũng đã bằng tiền lương mấy năm kiếp trước của cậu. Thật là so nhân khí so người chết a!

“Thiên Nhiên! Tới, đây là canh cá do dì Lưu làm có tác dụng an thần bổ dưỡng rất hiệu quả. Em vừa mới khỏi bệnh thôi cần phải hảo hảo tẩm bổ mới được. Uống một ít canh trước rồi hẳn ăn cơm.”

Triệu Vân tự mình múc một chén canh đưa đến trước mặt của Thiên Nhiên.

Bảo mẫu Lưu mỉm cười làm hiện lên nếp nhăn theo năm tháng, hiền hậu nhìn Thiên Nhiên.

“Nhị thiếu gia yên tâm. Tôi đã khử sạch mùi tanh của cá rồi, đảm bảo một chút cũng không nhận ra đâu.”

Dì Lưu nhìn Thiên Nhiên lớn lên đương nhiên hiểu rõ cậu từ trước đến nay đều không thích ăn đồ có mùi tanh. Cho nên dì Lưu cố ý dùng biện pháp đặc chế khử sạch mùi tanh của cá để cậu ăn ngon miệng.

“Cảm ơn!”

Thiên Nhiên nhàn nhạt nói cảm ơn với Triệu Vân và cả dì Lưu. Thật ra từ đầu cậu đã bị mùi hương ngon ngọt của món canh cá trước mặt này hấp dẫn rồi. Cậu nhìn món canh cá lại nhìn một bàn đầy thức ăn đủ màu sắc trước mặt mém nữa đã chảy nước miếng. Chẳng qua vì vấn đề hình tượng quý”s công tử cậu hông thể quá thất lễ đành phải liều mạng chịu đựng.

“Nào! Ăn một chút thịt. Em vừa mới xuất viện, cả người đều gầy hết rồi, ăn nhiều một chút để bồi bổ lại.”

Nhìn Thiên Nhiên gầy đến nỗi gương mặt đều hóp lại, Thiên Hùng liền đau lòng vô cùng. Một bên không ngừng gắp cho cậu đồ ăn, một bên lại lãi nhãi dặn dò.

Thiên Nhiên lần đầu tiên có người quan tâm mình cặn cẽ như vậy. Ngay cả khi uống một chén canh cá cậu cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Nhìn Thiên Nhiên ăn đến no bụng, vẻ mặt Triệu Vân đều hiện lên ý cười. Thật khó có khi Thiên Nhiên lại ăn một bữa cơm vui vẻ như vậy, dù gắp cho cậu thức ăn gì cậu cũng đều ăn hết. Đây cũng là lần đầu tiên Triệu Vân thấy Thiên Nhiên trở nên ngoan ngoãn như vậy. Nếu là trước kia, Triệu Vân không dám gắp đồ ăn cho cậu, bởi vì Thiên Nhiên có chứng ở sạch, chưa bao giờ ăn đồ người khác gắp cho. Lần nằm viện này dường như đem thói quen ở sạch của cậu biến mất.

Thiên Hùng ngồi một bên đột nhiên nhớ đến đứa con đã lâu không về nhà của mình liền hỏi Triệu Vân

“Tiểu Vân. Tên tiểu tử thúi kia khi nào thì quay về? Cậu nhỏ của nó nằm viện nó cũng không thèm trở về xem một chút. Đúng là không có chút hiếu thuận gì. Đợi nó trở về anh không đánh nó một trận hay sao.”

Vẻ mặt Triệu Vân có chút bất đắc dĩ.

“Hiện tại tiểu Dịch đang đóng phim. Nghe nói thằng bé đang trong thời gian tiến hành quay gấp để kịp chiếu trước kì nghỉ hè. Cho nên ngay cả thời gian nghỉ ngơi nó cũng không có làm sao trở về được. Anh cũng đừng nói thằng bé không hiếu thuận, mấy ngày nay có cũng đã tận lực dành chút thời gian gọi điện về hỏi thăm Thiên Nhiên. Nó cũng rất lo lắng cho Thiên Nhiên mà.”

Thiên Nhiên ngồi bên cạnh chậm rãi ăn đồ do Thiên Hùng gắp, nghe vậy liền nhớ đến cháu trai của mình.

“Này có thể trách ai? Lúc trước anh đã không đồng ý cho nó vào giới giải trí làm diễn viên. Nhưng tên tiểu tử thúi này lại không nghe lời còn lấy lí do tuyệt thực làm kháng nghị. Hiện tại thành như vậy đều do nó tự tìm.”

Nhớ tới đứa con phản nghịch của mình, Thiên Hùng tức đến một bụng khí. Hắn ban đầu đã có ý định để con trai nối nghiệp mình, không ngờ thằng nhóc đó lại chạy đi vào giới giải trí đầy hỗn tạp kia. Lúc đó Thiên Hùng tức đến nỗi muốn dùng dây lưng để đánh cho nó tỉnh ra.

“Được được. Chuyện này cũng đã qua lâu như vậy rồi, anh còn tức nó làm gì, cho dù anh không đồng ý cũng không cản được nó. Lại nói, tiểu Dịch thích đóng phim như vậy thì cứ để thằng bé làm theo ý thích của mình đi. Công ty không phải vẫn còn Thiên Nhiên sao?”

Triệu Vân quay đầu nhìn Thiên Nhiên. Tuy rằng cô đã 46 tuổi nhưng lại dưỡng da vô cùng tốt nên thoạt nhìn còn rất trẻ.

“Thiên Nhiên! Em cũng biết tiểu Dịch nó thích đóng phim. Nó đối với sự tình ở công ty một chút cũng không hứng thú. Về sau công ty liền dựa vào em vậy.”

“Đúng vậy Thiên Nhiên! Bằng không đợi thêm một khoảng thời gian nữa đến khi em khoẻ hẳn hãy đến công ty giúp anh. Trước tiên làm quen một chút sự tình ở đó thật tốt, đợi khi anh già rồi, công ty này cũng chỉ có thể dựa vào em.”

Thiên Hùng kì thật không hề trông cậy vào con trai của mình sẽ tiếp quản công ty. Từ lúc Âu Dương Dịch tiến vào giới giải trí, hắn và Triệu Vân cũng đã thương lượng qua. Tuy Thiên Nhiên chỉ nắm trong tay 48% cổ phần công ty, so với hai người họ ít hơn 2% nhưng Thiên Nhiên trời sinh thông mình tài trí lại có thiên phú lãnh đạo. So với việc đem công ty giao cho Âu Dương Dịch không đáng tin cậy kia còn không bằng giao lại cho Thiên Nhiên để cậu quản lí nó thật tốt.

Triệu Vân đương nhiên hiểu được. Cô nhìn Thiên Nhiên lớn lên, trong lòng cũng đã xem cậu như con trai mà đối đãi. Cho nên đối với việc Thiên Hùng bồi dưỡng Thiên Nhiên thành người thừa kế tương lai, cô đương nhiên cũng vui mừng.

Thật ra lúc trước, số cổ phần trong tay Thiên Nhiên là của Âu Dương lão gia và Âu dương phu nhân, nếu phải nói thì số phần trăm trong tay cậu còn lớn hơn của Thiên Hùng 2%. Nhưng lúc đó Thiên Nhiên vẫn còn nhỏ, công ty lại bởi vì Âu Dương lão gia qua đời mà lâm vào hỗn loạn. Nếu lúc ấy, Thiên Nhiên không đem 4% cổ phần của mình chuyển nhượng cho Thiên Hùng, chỉ sợ Thiên Hùng cũng không thể thuận lợi ngồi lên vị trí chủ tịch.

Nói thật ra, công ty này từ đầu đã là của Thiên Nhiên,Thiên Hùng chẳng qua là thay cậu quản lý lúc cậu chưa trưởng thành mà thôi.

Hiện tại Thiên Nhiên không biết những việc này, mà cho dù có biết cậu cũng sẽ không có khả năng tiếp quản được. Thứ nhất, cậu không phải là nguyên chủ, cũng không có cái khả năng quản lí trời phú yêu nghiệt kia. Thứ hai, hiện tại bản thân cậu còn khó bảo toàn, điều cấp bách là phải nhanh chóng đi vào con đường giải trí. Cho dù Thiên Hùng không đồng ý đi nữa cậu vẫn sẽ làm. Bởi vì nếu không hoàn thành nhiệm vụ, cậu cũng chỉ có một con đường chết. Cậu còn trẻ như vậy, vẫn còn chưa muốn chết thẳng cẳng đâu. Cho nên bất cứ giá nào cậu cũng đành phải cự tuyệt.

“Em sẽ không tiếp quản công ty.”

Thiên Nhiên buông đôi đũa trong tay, ưu nhã cầm khăn giấy xoa xoa miệng. Đây là thói quen của nguyên chủ, Thiên Nhiên hiện tại lại làm vô cùng thuận tay.

“Tại sao? Thiên Nhiên, em có phải gặp chuyện gì không? Hay là cơ thể vẫn còn suy yếu?”

Thiên Hùng sốt ruột truy vấn. Kỳ thật hắn muốn hỏi có phải đầu cậu xảy ra vấn đề cho nên vẫn chưa tỉnh táo lại hay không.

“Không phải!

Thiên Nhiên lời ít mà ý nhiều nói.

“Em muốn làm diễn viên.”

“Cái gì?”

“Diễn viên?”

Thiên Hùng và Triệu Vân há hốc mồm, khó tin nhìn cậu.

“Đúng vậy! Em ăn no rồi, hai anh chị từ từ dùng.”

Vừa nói xong, Thiên Nhiên liền đứng lên rời đi, lưu lại hai người Thiên Hùng và Triệu Vân mãi lâu vẫn chưa có phản ứng.

“Này! Thiên Hùng! Đây là có chuyện gì? Lúc trước anh không phải nói Thiên Nhiên nguyện ý tiếp quản công ty sao? Tại sao bây giờ lại nói muốn đi làm diễn viên? Em chưa từng nghe qua việc em ấy muốn làm diễn viên bao giờ.”

Bởi vì lúc trước nghe chồng mình nói Thiên Nhiên nguyện ý tiếp nhận công ty, nên Triệu Vân mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Bởi vì cô chỉ có một người con trai nhưng thằng bé lại không hứng thú với việc tiếp quản công ty, hiển nhiên người thích hợp nhất chính là Thiên Nhiên. Nhưng hiện tại Thiên Nhiên lại nói cũng muốn bước vào giới giải trí đi làm diễn viên. Đây là chuyện đùa gì vậy?

“Anh cũng không biết tại sao lại thế này. Không được! Anh phải tìm Thiên Nhiên hảo hảo nói chuyện lại. Anh phải biết được em ấy rốt cuộc tại sao lại muốn đi làm diễn viên.”

Vừa nói xong Thiên Hùng liền vội vàng đặt bát cơm xuống, chạy lên lầu tìm em trai của mình.

Âu Dương Thiên Nhiên vừa trở lại phòng, lập tức buông xuống gương mặt lãnh đạm, trực tiếp ngã người lên giường lớn, vẻ mặt rối rắm buồn bực. Trở thành một chủ tịch công ty, cưới một người vợ xinh đẹp, lại sinh vài đứa con đáng yêu. Cuộc sống sinh hoạt như thế này kiếp trước cậu vẫn luôn tha thiết mong ước. Nhưng hiện tại cậu lại phải trơ mắt mà nhìn hạnh phúc sinh hoạt từ trong tay mình vuột mất. Hơn nữa lại còn là do chính cậu vứt bỏ.

“Hệ thống ta cảm thấy tâm hồn đã chịu tổn thương nghiêm trọng. Ngươi có phải hay không nên bồi thường cho ta một chút?”

Đã chịu cảm giác đã kϊƈɦ nghiêm trọng Âu Dương Thiên Nhiên đột nhiên nhớ đến lần trước bị hệ thống hố mất 100 giá trị sinh mệnh. Trong lòng liền cảm thấy cả người không tốt.

Âm thanh lạnh băng của hệ thống vang lên.

“Ký chủ yên tâm! Đợi đến khi Ký chủ trở thành “Đệ Nhất Nam thần” ở Lam tinh, đến lúc đó ký chủ liền sẽ có công ty riêng, tiền bạc, mỹ nữ thậm chí là con cái.”

Khoé miệng Thiên Nhiên có chút run rẩy.

“Hệ thống người lại lén nhìn trộm ý nghĩ của ta. Ta kháng nghị người xâm phạm quyền riêng tư của ta, ta yêu cầu bồi thường. Tốt nhất là cho ta thêm một ngàn mấy trăm giá trị sinh mệnh mới có thể bù đắp được tâm hồn bị tổn thương của ta.”

“Nếu ký chủ muốn tránh bị Bổn hệ thống ra xét nội tâm thì trong lòng cam chịu liền có thể.”

Ý của hệ thống là điều này hoàn toàn không có quan hệ gì đến nó à nha. Chỉ là do Thiên Nhiên không có cách che chắn mà thôi.

“Hệ thống ngươi như vậy thật đúng là không đáng yêu chút nào.”

“Cảm ơn ký chủ đã khích lệ! Thời gian thực hiện vụ của ký chủ còn lại không nhiều lắm. Mong ký chủ mau chóng hoàn thành nhiệm vụ.”

Âu Dương Thiên Nhiên quả thực tức đến hộc máu. Tại sao lại có một cái hệ thống không đáng yêu chút nào như vậy chứ? Âu Dương Thiên Nhiên tỏ vẻ tâm của cậu rất mệt.

“Cốc cốc cốc”

Vừa nghe bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, Thiên Nhiên lập tức đứng lên, nhanh chóng sửa lại dáng vẻ của mình một chút. Đến khi cảm thấy không có bất luận vấn đề gì mới mặt vô biểu tình mà ra mở cửa. Ngoài cửa quả nhiên là Âu Dương Thiên Hùng.

“Thiên Nhiên! Về chuyện của công ty anh muốn cùng em nói chuyện một chút.”

Đi vào phòng, Thiên Hùng hiếm khi có được vẻ mặt nghiêm túc. Thiên Nhiên nhìn hắn một cái hiểu rõ gật gật đầu.

Nửa giờ trôi qua, Triệu Vân sau khi dọn dẹp bàn ăn xong liền thất thần ngồi nhìn tivi. Đến khi Thiên Hùng bước xuống lập tức đứng dậy hỏi.

“Thiên Hùng! Thế nào rồi?”

“Thuyết phục.”

Thở dài một hơi, Thiên Hùng mới tủm tỉm ngồi bên cạnh Triệu Vân.

“Vậy là tốt quá rồi. Công ty sau này vẫn là giao cho Thiên Nhiên. Đợi một thời gian đến khi thương thế của Thiên Nhiên khỏe hẳn anh liền…”

Nhìn Thiên Hùng cười tủm tỉm bên cạnh, Triệu Vân còn tưởng rằng Thiên Hùng đã thuyết phục được Thiên Nhiên. Nào ngờ cô vừa nói được một nửa, đã bị Thiên Hùng đánh gãy.

“Là Thiên Nhiên thuyết phục được anh. Nếu em ấy thích làm diễn viên, vậy cứ để em ấy làm đi. Làm anh trai, anh chỉ có thể tận lực vũ em ấy.”

“Cái gì? Thiên Hùng! Ý của anh là?”

Triệu Vân vừa nghe xong lập tức kịch liệt phản ứng.

“Không được! Tuyệt đối không được! Thiên Nhiên có được thiên phú quản lý cao như vậy, sao lại có thể để em ấy đi làm diễn viên?”

Khác với con trai của mình, phương diện quản lý công ty của Thiên Nhiên vô cùng tốt. Nếu để Thiên Nhiên đi làm diễn viên, quả thật vô cùng lãng phí tài năng. Bất luận như thế nào Triệu Vân cũng không đồng ý.

“Tiểu Vân!”

Thiên Hùng nắm lấy cánh tay của Triệu Vân, đáy mắc cư nhiên lại ươn ướt. Một người đàn ông to lớn như vậy tự nhiên lại muốn khóc.

“Sau khi cha mẹ qua đời Thiên Nhiên chưa từng yêu cầu anh bất cứ điều gì. Hiện tại đây là lần đầu tiên em ấy lại kiên quyết nói với anh rằng, em ấy muốn trở thành một diễn viên, trở thành một người nghệ sĩ. Như vậy anh làm sao có thể cự tuyệt? Em cũng biết, lúc trước bởi vì cha mẹ mất, mà anh lại không quan tâm đến em ấy, mới khiến một người em trai đáng yêu như vậy trở thành bộ dạng lãnh đạm như hiện tại. Đã nhiều năm trôi qua, anh vẫn luôn áy náy muốn bồi thường cho Thiên Nhiên. Hiện tại là thời cơ tốt nhất. Em ấy rốt cuộc cũng yêu cầu anh giúp. Điều này làm cho anh thân là một người anh trai rốt cuộc cũng có cảm giác tồn tại. Như vậy anh làm sao lại có thể cự tuyệt em ấy? Tại sao lại không thể cổ vũ cho em ấy?”

Thấy chồng mình càng nói càng kϊƈɦ động, Triệu Vân không biết nên nói cái gì. Quả thật từ khi cha mẹ chồng qua đời Thiên Nhiên liền chưa từng yêu cầu bọn họ qua bất kỳ điều gì. Ngay cả sách để đọc, trường học, nghề nghiệp đều do Thiên Hùng quyết định. Thiên Nhiên cũng vẫn luôn chưa từng phản đối. Hiện tại thật vất vả Thiên Nhiên mới nói ra mong ước của mình cho người anh trai này. Bọn họ như thế nào có thể nhẫn tâm cự tuyệt? Lại nói, Thiên Nhiên hiện tại cũng đã 18 tuổi. Hai vợ chồng bọn họ cũng còn trẻ như vậy. Trước tiên cứ để Thiên Nhiên làm điều em ấy muốn, có lẽ đến một lúc nào đó em ấy sẽ thay đổi chủ ý cũng không chừng.

Triệu Vân phát hiện từ khi Thiên Nhiên bị mất trí nhớ, tựa hồ thay đổi không ít. Trước kia em ấy rất ít khi nói chuyện cùng bọn họ. Ngay cả một câu nhiều lời cũng không có. Hiện tại Thiên Nhiên lại nguyện ý nói ra mong muốn của mình. Điều này không phải là nói Thiên Nhiên đã vượt qua được bóng ma lúc trước hay sao? Nếu như vậy thật là tốt quá! Triệu Vân càng lên cổ vũ mong muốn làm diễn viên của Thiên Nhiên. Hơn nữa tiểu Dịch cũng ở giới nghệ sĩ, có thể hỗ trợ chăm sóc một chút cho Thiên Nhiên.

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :