GIÁ NHƯ ANH GẶP LẠI EM SỚM HƠN!

Chương 42: Việt Nam Kí Ức Anh Và Em!

trước
tiếp

“Ting… Ting…”

Người nhắn tin tới là Phó Nhất Đằng.

“Cô chủ, cô quên đầu bếp này rồi sao?”

Bất chợt Khiết Băng sực nhớ ra sự hiện diện của anh ta.

Thôi thì đợt này đưa anh ta về Việt Nam theo để nấu ăn cũng được.

Mặc dù Đông Phương Hoàng Minh hay ghen nhưng không hiểu tại sao nay anh tỏ ra rất bình thường.

Có vẻ như anh đã đoán được điều gì đó.

Trời xanh mây trắng trong lành làm Khiết Băng yên lòng đến lạ.

Hồ Chí Minh, Việt Nam là một trong những thành phố tấp nập và đồ sộ nhất tại quốc gia này.

Nơi đây dường như không bao giờ ngủ, từ sáng sớm đến tối muộn, ánh đèn luôn ngời sáng, xe cộ đi chen nhau bước đi.

Tuy ồn ào, náo nhiệt nhưng bất giác lại tạo cho con người ta cảm giác an tâm đến lạ.

Đông Phương Hoàng Minh, Khiết Băng cùng Phó Nhất Đằng vừa đến nơi liền ngay lập tức đi đến nhà cũ của Bạch gia.

Một căn biệt thự nguy nga và không kém phần đồ sộ.

Theo lối kiến trúc xưa cũ với lịch sử hàng trăm nay về trước, giờ đây nó được mệnh danh là căn nhà tư nhân cổ kính nhất chốn phồn hoa đô thị này.

Phó Nhất Đằng thấy Khiết Băng mệt mỏi sau cả ngày dài ngồi trên máy bay nên đành vào bếp nấu món nhẹ gì đó cho cô ăn.

Hoàng Minh nhìn anh ta với ánh mắt dò xét, dường như anh sợ Phó Nhất Đằng sẽ bỏ thuốc độc hoặc thứ gì đó vào đồ ăn.

Nhưng không! Đồ ăn rất ngon miệng, phù hợp với khẩu vị cả hai.

Có lẽ anh đã quá đa nghi chăng? Anh sợ Phó Nhất Đằng sẽ vì chuyện của em mình mà hại Khiết Băng cơ đấy!

Bỗng nhiên Khiết Băng muốn đi dạo một chút.

Lại như lúc trước, cô tiếp tục đi một mình, để lại hai người con trai đứng sau mang tâm trạng chán nản.

Cô dạo bước quanh lối ngõ xưa nơi cô từng ở trọ.

Nhớ lại hồi đấy thật vui biết bao.

Tuy rằng mảnh kí ức kia không còn nhưng cô vẫn lưu luyến nơi đây.

Hồi đó cô không muốn tạo sự nổi bật nên đành thi lấy học bổng.

Nào ngờ cô lại là người duy nhất sau nhiều năm có được 100% học bổng.

Chỗ ăn, ở thì cô tự xoay sở nên cô đành thuê một căn nhà nhỏ thoải mái để sống.

Cảm giác vừa thuận tiện che mắt thiên hạ nhưng cũng không kém phần chất lượng.

Mon men theo lối đường xưa cũ, đầu cô bỗng chốc hiện lên muôn mảng kí ức.

Vì đã từng rơi vào trạng thái này nên cô cũng không còn bất ngờ nữa.

Bước, cứ bước.

Đi, cứ đi.

Nước mắt cô sực tuôn rơi như sông như suối, như thác đổ mưa tuôn.

Cơ thể cô mềm nhủn, bàn tay phải run run vịn vào bức tường.

Tay kia nhanh chóng rút điện thoại ra, bấm dãy số quen thuộc.

Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy

“Mới ra ngoài mà đã nhớ anh rồi sao?”

Cổ họng cô ngẹn cứng lại, cô không thể nói nên lời.

Hoàng Minh nghe tiếng khóc của cô, giọng nói trở nên hốt hoảng

“Alo, Băng Băng em sao vậy? Băng Băng?…”

Cô nhanh chóng hoàn thần, khẽ nói

“Em đợi anh chỗ cũ!”

Nói xong cô cúp máy, tay cầm điện thoại để trước ngực.

Nước mắt không ngừng trào dâng.

Nghe Khiết Băng nói, anh bỗng ngẫn người.

Không lẽ cô đã nhớ ra toàn bộ sao.

Anh một mạch đi ra xe, thần tốc phóng như bay đến nơi xóm trọ mà anh và cô đã từng gặp nhau.

Thấy anh, cô như muốn vỡ ào trong cung bậc cảm xúc.

Cô chạy đến bên ôm anh thật chặt.

“Băng, em…”

Chưa kịp nói hết môi anh liền bị tay cô chặn lại

“Em không phải Băng Băng, em là Tiểu Băng Nhi của anh!”

“Em không phải cô gái anh ngày đầu gặp đã yêu hay tâm đầu ý hợp mà anh thường nói.

Em là July Bạch mà anh từng yêu say đắm vào 7 năm trước!”

“Anh không phải Đông Phương Hoàng Minh mà là Trần Hoàng Minh, Jun… Anh là Jun!”

“Anh mang tên Jun khi làm lão đại vùng châu Á cũng vì buột miệng nói với em để chữ cái đầu tên chúng ta giống nhau”

“Thần giao cách cảm mà anh từng nói chẳng qua là vì em và anh đã gặp nhau từ trước!”

“Người con trai ngày ngày đón đưa em đến trường, người con trai luôn ở cạnh em khi em buồn, người con trai tạo cho em thói quen ỷ lại, thói quen ăn bánh bao cùng sữa đậu nành vào buổi sáng!”

“7 năm trước anh là người em yêu duy nhất và 7 năm sau cũng thế! Anh là mối tình đầu của em!”

“Không những thế, anh còn là hôn phu của em, chúng ta từng có tín vật hôn ước là vòng tay và vòng cổ chữ J”

“J trong July, J trong Jun!”

Nói đến đây giọng cô ngẹn ngào, tâm trạng cô dâng trào cảm xúc đau đớn.

Cô đau lòng vì đã quên mất người đàn ông trước mắt.

Tại sao, tại sao anh không nói cho cô biết mà lại lẳng lặng theo sau cô, làm mọi thứ để cô yêu anh một lần nữa.

Tại sao lúc trước cô không nhận ra cơ chứ? Bánh bao, sữa đậu nành rồi còn khu vườn hoa lưu ly kia nữa.

Trà gừng khiến cô ấm bụng mỗi khi kì sinh lí đến.

Anh còn rõ hơn cả cô.

Hóa ra cảm giác đau thương khi quên đi hay đánh mất thứ mình yêu thương, bản thân coi như sinh mạng là như thế này!

Nhưng anh sao lại không nói cho cô hay?

Nếu như cô không yêu anh thì sao, anh không nghĩ đến trường hợp đó hay sao? Là anh quá tự tin hay do cô quá đa nghi?

“Jun, Jun… Em nhớ hết rồi, toàn bộ, kí ức anh và em!”

Đông Phương Hoàng Minh ôm cô vào lòng mình.

Giọng nói ôn nhu và dịu dàng của anh luôn làm con tim cô thao thức

“Anh xin lỗi vì đã không nói cho em nghe!”

“Anh nghĩ nếu em đã quên thì chi bằng tạo cho em những kí ức mới.”

“Dù sao chẳng phải bây giờ em vẫn yêu anh, anh vẫn yêu em như ngày xưa hay sao?”

Bá đạo! Quá bá đạo! Ấu trĩ! Quá ấu trĩ!

Cô càng thêm yêu người đàn ôn này hơn.

Anh yêu cô vì những gì anh giành cho cô, hi sinh vì cô.

Anh đã không tiếc nuối 7 năm mà chờ đợi cô, tìm kiếm cô.

Cô mãn nguyện khi có người như anh bầu bạn, người như anh là chồng.

Mong rằng hạnh phúc mãi vẹn nguyên và đong đầy! Cô không muốn mất anh một lần nào nữa.

Bất ngờ, môi cô phũ lên môi anh khiến anh thêm sững sờ.

Đây là lần thứ 3 trong hôm nay rồi.

Cô khẽ lắng giọng

“Jun, em yêu anh!”

Các bạn cũng có thể đọc thêm:
Phú đại gia ở rể
Rể quý trời cho
Công lược trái tim
   Nếu yêu anh là sai em nguyện vì anh sai cả đời


Thông tin chi tiết về bài viết mới Tại Fanpage
Nơi chúng ta nói xạo cùng nhau nha Group

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
VÀO GOOGLE GÕ: "TRUYENNET" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link đỏ. >

nettruyen  

HOẶC VÀO GOOGLE.COM.VN GÕ CỤM TỪ: "NETTRUYEN FULL" NẾU BẠN QUÊN TÊN TRANG WEB NHÉ Và click vào link tron ô mầu đỏ nhé.

NETTRUYEN FULL  

Các truyện đang HOT :