Đế Vương Sủng Ái

chương 402

trước
tiếp

Lần này Lâu Thất mang theo Ân Dao Phong và ba mươi mấy người kia đi cùng.

Còn có cả Trần Thập và Lâu Tín.

Còn về Trầm Sát, vốn dĩ nàng không cho hắn đi cùng, bởi vì hắn đang bị nội thương, lỡ gặp phải chuyện gì, nàng lo lắng hắn lại không kiềm chế được lại đòi ra tay, nhưng Trầm Sát cứ đòi đi cho bằng được, nàng cũng hết cách rồi. Ưng cũng đi theo, một trăm người hắn dẫn theo lại bị Trầm Sát phải đi Cầm Sơn tìm Thúc Trùng Châu.

Lâu Thất từng nói trước kia nàng ở cùng với Thúc Trùng Châu, còn có U U và Đại Bạch nữa, chỉ có điều sau khi nàng xuyên không trở về thì rơi thẳng vào lòng Trầm Sát, không biết Thúc Trùng Châu đã ra chưa nhỉ.

Giờ đây Lâu Thất đã có thể khẳng định hắn là đường huynh của mình, tất nhiên không thể không quan tâm đến hắn được.

Các bụi gai đã khô héo, ngọn núi này quả thật khiến người ta không có hứng thú khai hoang.

Nhưng sau khi vòng ra ngọn núi này họ liền nhìn thấy một con sông như đai ngọc bắt nguồn từ khe núi trước mặt, con sông này giống như một ranh giới, phân tách hai thế giới khác nhau.

Bên này là núi hoang đầy gai, bên kia lại là hoa dại um tùm, rừng chuối xum xuê, bên cạnh rừng chuối, có một con đường nhỏ quanh con dẫn lối.

Nhìn theo con đường này, sẽ nhìn thấy một cổng thôn được xây bằng đá, bên trên có viết bốn chữ thôn Tiểu Sơn Cư, bốn chữ này vốn được tô bằng màu đỏ, nhưng trải qua năm tháng gió mưa, sắc đỏ ấy đã phai đi mất một nửa.

“Thôn Tiểu Sơn Cư có bao nhiêu năm lịch sự vậy?” Lâu Thất hỏi.

Thôn dân dẫn đường nói: “Khoảng 100 năm rồi.”

Thôn Tiểu Sơn Cư có trăm năm lịch sử.

Lâu Thất nhìn Trầm Sát, hắn cũng đang trầm tư suy nghĩ.

Họ dựng nước, cũng cần những thôn trang rải rác ở Vùng đồng hoang Phá Vực, cần những thôn dân này quy thuận, cũng cần thống kế số thôn trang và dân số tương ứng.

Thôn nhỏ trăm năm, dân số sẽ không hề ít, nhưng hai thôn dân này lại không quan tâm đến chuyện trong thôn lắm, không chỉ không biết Tiên Nộ Sơn, thậm chí hai người còn không rõ trong thôn của mình có bao nhiêu người.

Bây giờ Lâu Thất và Trầm Sát lại thấy hơi chờ mong.

Một đoàn người đi qua con đường nhỏ đó, đến trước cổng thôn.

Khi họ còn chưa kịp nhìn thấy dáng vẻ của thôn trang này như thế nào, thì có một giọng trẻ con non nớt vang lên, “Có người xấu đến! Có rất nhiều người xấu đến!”

Một bóng dáng nhỏ bé chui ra, chạy tít vào trong thôn.

Hai thôn dân định thần lại, lập tức gào lên: “Này, Tiểu Ngưu, nhóc đừng chạy!”

Người còn lại nói với nhóm Lâu Thất: “Đứa bé kia là người biết rõ đường lên Tiên Nộ Sơn nhất, bởi vì Tiên Nộ Sơn là do nhà họ phát hiện ra.”

“Ưng.”

“Thuộc hạ sẽ đi bắt nó lại.” Ưng hiểu ngay ý của Trầm Sát.

Hắn vừa định đi, thì Lâu Thất đã túm lấy cổ áo của hắn, “Bắt cái gì? Đó chỉ là một đứa bé, ngươi muốn hù dọa nó à?”

Lâu Thất trợn mắt.

Nhóm người Ân Dao Phong cười trộm. Ưng Vệ đại nhân cao cao tại thượng trong mắt họ giờ đây lại bị Đế Phi túm cổ áo không cử động được, hình ảnh này nhìn thế nào cũng thấy thật buồn cười.

Ưng đỏ mặt, cố gắng vũng vẫy: “Buông tay buông tay ra, không bắt nữa, người cũng không cần phải túm lấy thuộc hạ như vậy!”

Bởi vì xấu hổ, hắn bỗng muốn trở về lúc Đế Quân vẫn chưa thích Lâu Thất, như vậy hắn mới có thể đấu võ mồm với nàng.

Lâu Thất hừ một tiếng, buông tay ra, Ưng xoay đầu lại trừng nàng.

Tốt xấu gì cũng phải chừa một chút mặt mũi cho hắn chứ? Trước đây những người này dùng thái độ cung kính, gọi hắn một tiếng Ưng Vệ đại nhân, cần gì lại dạy dỗ hắn như dạy con nít thế kia?

Trong lúc họ đang tranh cãi, thì đứa bé kia đã chạy mấy tung mất tích.

Lâu Thất nhìn thôn dân vừa mới lên tiếng kia: “Dẫn chúng ta đi gặp thôn trưởng của các người trước đã.”

Trong mỗi thôn đều có thôn thưởng, chỉ cần tìm được thôn trưởng, còn sợ không tìm được đứa bé kia ư?

“Vâng, vâng…”

Các căn nhà trong thôn cách nhau khá xa, địa hình thôn không bằng phẳng, thậm chí còn có cấu trúc như ruộng bậc thang, cách một đoạn lại có một ngôi nhà được xây bằng đá và gỗ, mỗi một căn nhà đều có một cái sân rộng, tườngrào được đắp bằng đá, cổng lớn nhìn vào trông rất chắc chắn.

“Xem ra chỗ này có không ít dã thú.” Ưng nói. Nếu không họ cần gì phải đắp tường rào cao như thế, trên tường còn chất thêm một đống bụi gai.

Đi được vài bước thi thấy có hai phụ nhân gánh nước đi tới, hai người nhìn thấy có nhiều người ngoài thôn như thế, họ hoảng hốt, thùng nước rơi xuống đất, nước chảy lênh láng.

Trước khi họ sắp thét lên thì nhìn thấy hai thôn dân dẫn đường, lúc này mới bình tĩnh trở lại một chút, chào hỏi họ với thái độ dè dặt, “Hai người là…”

“Thôn trưởng đâu? Những người khác đang ở đâu?”

Hai thôn dân kia cũng cảm thấy kỳ lạ, ngày thường vừa vào thôn sẽ có thể nhìn thấy rất nhiều người, bây giờ lại chỉ có hai nữ phụ nhân, những người khác thì không thấy đâu.

“Có một công tử rất tuấn tú dẫn người đến đây tìm Hồng Dương để thu mua dược liệu, bây giờ họ đang ở chỗ thôn trưởng, mọi người đều mang theo dược liệu được tích trữ trong nhà đến đó.”

Lâu Thất nghe thấy thế liền nhướng mày, tìm Hồng Dương thu mua dược liệu? Công tử tuấn tú?

“Đi xem thử.” Trầm Sát nói.

Hắn không hề quên cái kẻ tên Hồng Dương đã bị xử lý kia.

Một đoàn người đi đến nhà thôn trưởng dưới dẫn sự dẫn đường của hai thôn dân kia. Nhà của thôn trưởng quả nhiên to hơn khí thế hơn nhà của những người khác. Chủ yếu là chiếc sân kia, còn to hơn cả sân bóng rổ, cổng lớn đang mở toác, có thể nhìn thấy cảnh tượng nhộn nhịp bên trong, bên ngoài có vài tiểu cô nương đá ló đầu nhìn vào trong.

“Ca ca kia đẹp thật.”

“Thì đó thì đó, chúng ta chưa từng gặp công tử nào đẹp như vậy.”

“Các cô tìm được Tiểu Ngưu chưa? Lúc này ta nghe thôn trưởng gia gia nói muốn tìm Tiểu Ngưu đó.”

“Công tử xinh đẹp kia muốn tìm Tiểu Ngưu ư?”

“Sao ta biết được?”

Lâu Thất nghe mấy tiểu cô nương kia nói chuyện, càng cảm thấy mục đích của vị công tử kia khi tìm đến đây không hề đơn giản tí nào.

Trầm Sát xoay đầu lại, nói với hơn ba mươi binh sĩ ở phía sau: “Các ngươi dừng lại đây nghỉ ngơi tại chỗ.”

“Vâng”

Đi nửa ngày đường núi, họ quả thật thấy hơi mệt, nhận được lệnh xong bèn ngồi xuống vài gốc cây đào gần đó nghỉ ngơi uống nước. Ân Dao Phong nhìn Trần Thập đang đi sau lưng Lâu Thất, cô ta cắn răng, cũng âm thầm đi theo bên cạnh Trần Thập.

Lâu Tín nháy mắt với Trần Thập, Trần Thập bực bội trừng mắt lại, không thèm nhìn Ấn Dao Phong dù chỉ một lần.

“Vào đi.” Trầm Sát cất bước đi vào đầu tiên.

Những tiểu cô nương mười mấy hai mươi tuổi đang thảo luận về vị công tử tuấn tú kia, nghe thấy tiếng bước chân đều đồng loạt quay đầu lại, sau đó ngớ người ra.

Trời ạ, một vị công tử khôi ngô tuấn tú quá…

Nhưng họ lại cảm thấy gọi là công tử thì không được phù hợp cho lắm, bởi vì công tử thường chỉ những người dịu dàng tuán tú, nhưng khí thế tác phong của vị này quá mạnh mẽ.

Mấy cô nương này lớn lên trong thôn, vốn từ ngữ ít ỏi, họ vốn dĩ không biết nên hình dung như thế nào.

Lúc này, lại có thêm một người đi qua từ sau lưng họ, khi những tiểu cô nương nhìn thấy nàng, những đôi mắt vốn đang trừng to lại trừng to thêm vài lần.

Người đẹp nhất trong thôn là Hồng Hà, nhưng nử tử kia còn đẹp hơn nhiều lần so với Hồng Hà.

Tuy Hồng Hà từng ở hai năm trong một hộ giàu có, nhưng cô ta chỉ làm tì nữ, cử chỉ hành vi cẩn trọng dè dặt. Còn khí thế của Lâu Thất lại vô cùng mạnh mẽ, sự khác biệt về khí chất này, càng thể hiện rõ Hà Hồng chẳng là gì so với nàng ta.

Khi nhìn thêm vài người nữa đi đằng sau, ai nấy cũng đều rất tuấn tú mỹ lệ.

Mặt những tiểu cô nương kia đỏ bừng, chưa nói được câu nào đã chạy vụt đi.

“Chậc, chúng ta trông đáng sợ như vậy ư? Sao lại chạy hết rồi?” Ưng lắc đầu.

“Chắn chắn là chúng ta trông quá đẹp.” Lâu Tín tiếp lời.

Lâu Thất bó tay: “Im lặng!”

Họ vào cổng lớn, thì thấy trong nhà có gần một trăm thôn dân, có nam có nữ. Họ vây thành vòng tròn, có một giọng nói ôn hòa vọng ra từ trong từ trung tâm.

“Vài hạt Thạch Liên Tử của đại thúc trông không rồi, tại hạ có thể mua lại, đưa đại thúc 10 lượng bạc, thế nào?”

Nghe thấy giọng nói này, Lâu Thất liền biết được đây là ai: “Vân Phong.”

Một Vân Phong đã lâu không gặp, một Vân Phong với thân phận bí ẩn lại xuất hiện ở đây, điều này khiến nàng cảm thấy khó hiểu, vả lại, vì sao Vân Phong lại mua dược liệu? Nếu nói Triệu Vân, thiếu gia của Thịnh Dược Hàng, đến mua dược liệu thì nàng lại chẳng thấy kỳ quái như vậy.

Nhưng nghĩ kỹ lại, trước đây Vân Phong đã muốn tìm Băng Sơn Huyết Liên rồi, thì tìm thuốc cũng chẳng có gì không thể hiểu được.

Trong sân rất ồn ào, Lâu Thất cũng nói rất nhỏ, không ngờ Vân Phong vẫn có thể nghe thấy được, hắn ta liền đứng lên, nhìn về phía sau đám đông: “Là Lâu cô nương ư?”

Các thôn dân cũng xoay người lại, khi nhìn thấy đoàn người Trầm Sát thì ai nấy cũng đều sửng sốt.

Trầm Sát đi về trước, họ không hẹn mà cùng lùi qua hai bên, chừa đường cho hắn.

Nam nhân này lạnh lùng quá! Các thôn dân đồng loạt cảm thấy khiếp sợ, không dám nhìn lung tung.

Một lão nhân đứng cạnh Vân Phong nhìn đoàn người Trầm Sát với vẻ mặt bực bội, “Các người là ai?”

Lâu Thất nhìn ông ta, một lão nhân gần gò, tóc bạc nửa đầu, ánh mắt chính trực, không giống với kiểu người gian xảo, “Thôn trưởng, chúng tôi đến từ Thất Thành.”

Nàng không trực tiếp nói ra thân phận của mình, bây giờ vẫn còn chưa biết thôn Tiểu Sơn Cư này có cách nhìn thế nào về Trầm Sát, nàng không muốn tùy tiện để lộ thân phận.

“Các người đến tìm Vân công tử à?”

Lâu Thất nhìn Vân Phong, hắn ta mặc một bộ y phục màu trắng, ôn nhu khiêm tốn, giống hệt như mọi lần nàng gặp hắn. “Không phải. Vân Phong, ngươi đến đây làm gì?”

“Như cô thấy đấy, tại hạ đang mua dược liệu.”

“Chạy đến một thôn nhỏ thế này để mua dược liệu?”

Vân Phong cười, “Lâu cô nương có điều không biết, dược liệu được tìm thấy trong những thôn hẻo lánh thế này, thì chắc chắn là loại mọc hoang lâu lăm, hiệu quả sẽ tốt hơn rất nhiều lần so với những loại mua trong tiệm dược.”

Hắn vừa nói vừa gật đầu chào hỏi Trầm Sát, Trầm Sát thì không thèm để ý đến hắn.

Nhưng Vân Phong lại chẳng hề tức giận chút nào, hắn ta lại còn mỉm cười nữa cơ.

“Ngươi đã mua được bao nhiêu dược liệu rồi?” Lâu Thất nhìn lướt qua dưới chân hắn, chỗ ấy có một mảnh vải, trên đó đã có một vài loại dược liệu, nhưng nàng lại thấy số dược liệu ấy đều là những chủng loại phổ thông bình thường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.