Đế Vương Sủng Ái

chương 401

trước
tiếp

Sát ý trong mắt, đột nhiên bị thay thế bởi ý cười, nàng bỗng nhiên trở nên rất dịu dàng, “Trong gùi thuốc của ngươi có những loại dược liệu nào vậy?”

Hồng Dương vốn đã thất điên bát đảo bởi vẻ đẹp của nàng, giờ lại thấy nàng dịu dàng như vậy, giọng nói ngọt nào, ánh mắt của hắn bất giác dời xuống bờ môi kiều diễm kia, hắn không nhịn được bèn nuốt nước bọt. Bờ mối đỏ ấy khẽ hé ra, nhìn trông càng ngọt ngào như mật, ý thức hắn ta bỗng thấy mơ hồ, khẽ lẩm bẩm: “Muốn nếm thử…”

Muốn nếm thử mùi vị của bờ môi kia…

Không ai biết chỗ u tối trong lòng Hồng Dương. Trong thôn Tiểu Sơn Cư, muội muội hắn là đóa hoa kiều diễm nhất trong thôn, từ nam nhân trưởng thành đến thiếu niên ngây ngô, đều phải chảy nước bọt vì muội muội hắn, nhiều lần hắn nghe những người kia miêu tả về vẻ đẹp của muội muội, trong lòng thiếu niên làm gì kiềm chế được dục vọng kia, hắn sớm đã bị dục vọng dẫn dắn vào con đường lệch lạc.

Không ai biết rằng, hắn thường lén chảy nước bọt khi ngắm nhìn dung nhan kiều mỹ và đường cong căng tròn của muội muội hắn nhân lúc nàng ta đang ngủ say. May mà lý trí của hắn vẫn còn, còn biết đó là muội muội ruột của hắn, tuy có ý niệm tà ác với nàng ta, nhưng chưa bao giờ hành động xằng bậy.

Thế nhưng sự đè nén lâu năm đối với mỹ sắc, vào giờ phút này đã phun trào khi nhìn thấy Lâu Thất, khi mà nàng có vẻ đẹp gấp trăm lần so với muội muội, hắn thấy sắp không thể khống chế được rồi.

Hồng Dương không nghe thấy Lâu Thất hỏi gì, trong mắt hắn chỉ có cánh môi đang hé mở của nàng, cánh môi đẹp như cánh hoa. Hắn ta không nhịn được bèn tiến lên một bước về phía nàng.

Trầm Sát vốn đang cau mày vì Lâu Thất bỗng nhiên trở nên dịu dàng với Hồng Dương, giờ đây khi nhìn thấy dáng vẻ thèm thuồng của hắn, cả người Trầm Sát tỏa khí lạnh.

Khí lạnh đánh thức Hồng Dương, hắn giật mình bừng tỉnh, khi hắn xoay đầu sang nhìn Trầm Sát, lập tức rơi vào một đôi con ngươi đen kịt dâng trào sát ý.

Hồng Dương lập tức quỳ xuống, cả người run lẩy bẩy, dập đầu liên tục: “Đế Quân tha mang, Đế Quân tha mạng!”

Hắn ta không hiểu vì sao, hắn ta thấy hơi mê man về phản ứng lúc nãy của mình, nhưng hắn ta lại thật sự cảm nhận được sát khí nồng nặc của Trầm Sát, hành động quỳ xin tha mạng là phản ứng sinh lý theo bản năng.

Nhưng Trầm Sát không định tha cho hắn.

Đáng chết, dám dòm ngó nữ nhân của hắn, còn ngay trước mặt hắn! Dù có chết trăm lần cũng không đủ giải được sát ý trong lòng!

Tay Trầm Sát đã giơ lên, mang theo khí thế của tử thần, định vỗ mạnh xuống đỉnh đầu của Hồng Dương.

Hồng Dương đã cảm nhận được hơi thở của tử vong, cả người hắn liền nằm sóng soài dưới đất.

Nhưng một bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn nắm chặt lấy bàn tay to mang theo hơi thở tử vong kia.

Sát ý của Trầm Sát không nơi phát tiết, hắn trừng mắt nhìn Lâu Thất, hắn cảm thấy nàng càng ngày càng to gan. Có phải ỷ vào sự sủng ái của hắn rồi leo lên đầu hắn không?

Lúc này, hắn nhìn thấy Lâu Thất dùng một ánh mắt còn hung dữ hơn ánh mắt hắn để trừng lại với hắn.

Hắn hiểu ẩn ý của ánh mắt đó, chàng thử dùng nội lực xem!

Buồn cười, từ bé đến lớn hắn sợ ai chứ?

Nhưng dưới ánh mắt kia của Lâu Thất, cuối cùng hắn chỉ đành thất bại trong ê chề.

“Ta có việc cần hỏi hắn.” Lâu Thất nói ra lý do vì sao nàng không để cho Trầm Sát giết kẻ này.

“Thiên Ảnh.” Trầm Sát ra lệnh cho Thiên Ảnh, “Đợi Đế Phi hỏi xong xuôi.” Hắn nhìn kẻ kia như nhìn một người chết.

“Thuộc hạ đã rõ.” Sao Thiên Ảnh có thể không hiểu được cơ chứ.

Trầm Sát nói xong, đi qua một bên ngồi xuống.

Hồng Dương cho rằng mình đã nhặt mạng về được, bèn thở phào nhẹ nhõm.

Lâu Thất nhìn hắn, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, “Ngươi còn chưa trả lời vấn đế của ta, trong gùi thuốc của ngươi có những loại dược liệu nào vậy?”

Lúc này Hồng Dương mới nhớ ra mục đích của chuyến đi lần này. Hắn ta nhìn khắp bốn phía, muội muội hắn nhờ Điền Thẩm chuyển lời, nói Đế Quân sắp chết rồi, kêu hắn mang thuốc tới, tuy hắn có thiên phú, biết những loại nào là thuốc và linh cảm được những loại nào là thuốc tốt, nhưng hắn không phải là đại phu, nên không biết tác dụng của chúng. Nhưng Hồng Hà lại nói chỉ cần là thuốc tốt, có trị được bệnh của Đế Quân hay không cũng không quan trọng, chỉ cần là vị thuốc hiếm gặp, cho dù không thể trị khỏi cho Đế Quân, họ cũng sẽ cần hết.

Thứ cô ta muốn chẳng qua chỉ là cơ hội được xuất hiện trước mặt Đế Quân.

Bây giờ Đế Quân lại không hề bị gì, hắn vẫn có thể hiến dược liệu, thế nhưng sao Điền Thẩm vẫn còn chưa xuất hiện?

Hồng Dương lại nhìn Lâu Thất, giờ đây hắn đã đoán ra, nữ tử có vẻ đẹp tuyệt sắc này chính là Đế Phi, nhưng hình như Đế Phi đối xử khá tốt với hắn…

Chẳng lẽ Đế Phi thích hắn ư?

Có phải nàng sẽ không nỡ giết hắn không?

Không thể không nói, đầu óc của Hồng Dương quả thật không giống với người bình thường, vào lúc này rồi vậy mà vẫn còn có thể suy nghĩ lung tung được!

“Phải, phải, là thuốc do thảo dân tự hái…”

“Có thể lấy ra cho ta xem một chút không?” Giọng điệu của Lâu Thất vẫn rất dịu dàng.

Hồng Dương sao có thể từ chối được, hắn đặt gùi thuốc xuống, lấy một chiếc lá ra, trên chiếc lá ấy, có một thứ giống hệt như bông vải, nhưng không phải là màu trắng mà là màu xanh lục nhạt, to như quả trứng gà, quện chặt vào nhau. Mùi hương được tỏa ra từ thứ này.

Ánh mắt Thâu Thất phát sáng.

“Ngươi chỉ hái cái này? Ngươi có hái gốc của nó về không?”

Hồng Dương ngơ ngác, “Gốc?”

Lâu Thất nhướng mày: “Ngươi đừng nói với ta, ngươi chỉ hái cái này?”

Hắn chỉ hái cái này thôi…

“Mùi hương được tỏa ra từ bó hoa này, chắc hoa này là thuốc, gốc của nó… thảo dân không hái về…”

“Ngươi đúng là đồ ngu!”

Lâu Thất liền biến sắc, nàng đang tức giận, tức giận chứ! Loại thần dược có tác dụng trị lành nội thương siêu tốt mà lão đạo sĩ thối từng nói qua… đang vụt qua trước mắt nàng!

Hồng Dương sửng sốt, không ngờ mỹ nhân dịu dàng bỗng nhiên biến sắc, hắn giải thích cho mình theo bản năng: “Có thể hái được hoa này đã khó lắm rồi, chỗ đó rất nguy hiểm, thảo dân chỉ dám hái đóa hoa gần nhất rồi chạy đi, nếu không đã phải bỏ mạng tại đó từ lâu rồi. Chỗ đó còn rất nhiều thứ tốt khác nữa, không phải ai cũng không tham lam giống thảo dân đâu…”

“Ở đâu? Chỗ đó ở đâu?” Lâu Thất ngắt lời hắn, tên này có phải bị thiểu năng không? Chẳng lẽ hắn không thấy mặt của vị Đế Quân nào đó đã đen đến mức có thể che hết ánh nắng của trời hè hay sao?

“Nơi đó các người đi không được đâu, đường rất khó đi…”

Lâu Thất mất hết kiên nhẫn, nàng giơ chân lên, đạp bay hắn ta. Hồng Dương ói ra máu, nhìn nàng ta với vẻ mặt chấn kinh, vẫn chưa kịp bò dậy thì Lâu Thất đã nhào đến, giẫm một chân lên người hắn, nhìn hắn từ trên cao: “Nói, chỗ đó ở dâu? Còn nói nhảm thêm một câu nào nữa, bổn cô nương sẽ bắt ngươi phải thấy hồi hận vì không được chết sớm.”

Sự dịu dàng ban nãy đâu?

Vì sao bây giờ nàng ta trông lại đáng sợ như thế!

“Tiên Nộ Sơn! Nó được hái trong một cái hồ trên Tiên Nộ Sơn!” Hồng Dương làm gì còn dám nói nhảm nữa, lập tức ôm đầu khai ra hết.

Trầm Sát nhìn bàn chân Lâu Thất đang giẫm trên người Hồng Dương, mặt hắn càng nặng nề hơn: “Thất Thất qua đây!”

Thiên Ảnh hiểu ý, lập tức bay người đến, xách Hồng Dương ra khỏi sân. Hắn phải xử lý tên này, không được phép làm bẩn chỗ ở của hai vị chủ tử.

Lâu Thất vừa đi đến bên cạnh Trầm Sát thì đã bị hắn bế lên, nàng ngã ngồi trên đùi hắn, nàng thấy hắn nâng chân nàng lên, nàng bỗng kêu to: “Trầm Sát, chàng muốn làm gì?”

“Không nhìn thấy? Cởi giày.”

Trầm Sát hừ lạnh, cởi giày của nàng ra, vứt sang một bên, hạ váy của nàng xuống che đi đôi chân nhỏ nhắn kia, “Trần Thập, đi lấy cho Đế Phi một đôi giày mới.”

Trần Thập vẫn luôn cúi đầu không nhìn về phía bên này, lập tức xoay người rời đi.

“Mang đôi giày này đi đốt đi!”

Lâu Tín ngớ người, nhìn Lâu Thất.

“Đang yên đang lành vì sao lại đốt nó?” Lâu Thất cũng không hiểu.

“Bẩn.”

Trầm Sát chỉ nói một chữ như thế.

Lúc nãy khi tên kia nhìn Lâu Thất với ánh mắt như thế, đã khiến hắn cảm thấy tên đó bẩn từ trong ra ngoài, cho dù nàng dùng chân giẫm lên người hắn, nhưng một khi đã chạm vào thứ bẩn thì đôi giày kia vứt đi là vừa!

Lâu Thất: “…”

Lâu Tín: “…”

Trần Thập lấy một đôi giày mới đến, đặt trước mặt họ, sau đó im lặng cầm đôi giày cũ kia, rồi đi ra ngoài cửa.

“Thuộc hạ đi giúp Trần Thập.” Lâu Tín cũng lùi ra theo Trần Thập. Hắn tự mắng mình ngu ngốc chậm hiểu. Không phải đến bây giờ hắn mới biết về dục vọng chiếm hữu của Đế Quân.

Sau khi họ rời đi, Thiên Ảnh trở về, giấu mình tại nơi không xa.

“Ta muốn đi Tiên Nộ Sơn.”

Hồng Dương này, đến thật trùng hợp. Nàng muốn luyện công đan, hiện tại chỉ sáu phần chắc chắn, nhưng nếu tìm được thứ kia, thì độ chắc chắn có thể tăng lên đến tám phần.

“Đó là gì?” Trầm Sát sao mà không biết nàng đã nhắm đến đóa hoa như vải bông kia chứ. Chỉ có điều nàng không cần hoa, mà cần rễ của nó.

“Bích Thủy Tu.” Lâu Thất biết ngoài những thuốc dẫn của mình, thì Trầm Sát hoàn toàn không biết gì về những loại thuốc khác, nên bèn giải thích: “Bích Thủy Tu sinh trưởng trong nước, nếu trong chiếc hồ kia có loại thực vật như Bích Thủy Tu, thì tất cả mọi chất tốt trong hồ đều sẽ bị nó hút hết. Nghe thì thấy rất bá đạo, tuy Bích Thủy Tu sống trong nước, dược tính lại rất dịu, là loại thần dược có thể trị liệu nội thương.”

Ánh mắt Trầm Sát sáng lên.

Suy cho cùng, nàng vẫn vì hắn.

“Bổn Đế Quân sẽ phái người đi tìm.” Không nhất thiết việc nào cũng đều bắt nàng đích thân lo liệu.

Lâu Thất lắc đầu, “Hồng Dương nói nơi đó vẫn còn rất nhiều thứ hay ho, ta muốn đi xem thử.”

“Không được gọi tên hắn.” Trầm Sát đen mặt.

Tiên Nộ Sơn, chỉ có thôn dân của thôn Tiểu Sơn Cư mới biết.

Nói đến thôn Tiểu Sơn Cư kia, quả thật nằm cách Thất Thành không quá xa, chỉ cần trèo qua một ngọn núi be bé là đến rồi. Đối với người dân thường sống trên núi, trèo qua ngọn núi nhỏ kia chẳng qua chỉ là một chuyện cỏn con mà thôi.

Trâu Lễ tìm được hai thôn dân của thôn Tiểu Sơn Cư ấy trong Thất Thành, kêu họ dẫn đường. Trước lúc đó, họ hoàn toàn không ngờ đến lại có một thôn trang nằm gần với Thất Thành như thế, rõ ràng họ đã khai phá hết những khu vực xung quanh đây rồi mà.

Ngọn núi nhỏ kia cằn cỗi hơn nhiều so với những ngọn núi khác, trên núi mọc đầy bụi gai, thế nên họ đã bỏ qua nó.

Trên cánh tay và đùi của hai thôn dân dẫn đường đều có cột một miếng da thú to, bảo vệ bản thân không bị gai đâm. Họ không hề biết chuyện của hai huynh muội Hồng Hạ, hai thôn dân này hoàn toàn khác với huynh muội Hồng Hà, da của họ rất thô, đen ngăm, nhìn vào trông rất chất phác.

Từ sau khi Trâu Lễ tìm đến, họ luôn cảm thấy lo lắng, nhất là khi phải dẫn nhiều người đến thôn của họ như thế, họ cũng không biết đây là chuyện tốt hay xấu nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.