Đế Vương Sủng Ái

chương 35_36

trước
tiếp

Hắn không hề do dự trực tiếp đưa ra đáp án, khiến tâm trạng của Lâu Thất có chút chuyển tốt. Nàng nhìn ra, Ưng và Nguyệt đều đang hoài nghi nàng. Dù sao thì, tất cả đều quá trùng hợp. Trùng hợp đến nỗi bản thân nàng cũng có chút không tin vào mắt mình.

Trầm Sát nằm trên giường, nhìn sắc mặt nàng không được tốt, ngập ngừng hỏi: “Ngươi đang tức giận.”

Câu hỏi này lại đốt lên ngọn lửa cơn giận của nàng, đột nhiên giống như pháo hoa đang đốt quát đáo để: “Ta không nên tức giận, ta dặn dò kĩ càng với ngươi là đừng có động đến nội lực, đừng có động đến nội lực, kết quả, người quay đầu liền dùng lấy, có phải ngươi đang muốn chết không?”

Trầm Sát nhìn nàng hét như sấm động, đáng lẽ ở trước mặt hắn tỏ vẻ hung hăn liền bị hắn trực tiếp diệt trừ là được rồi, nhưng kì lạ là hắn ta không có vẻ nóng giận gì cả, ngược lại cảm thấy nàng như vậy khiến hắn rất thích rất thích, cực kì thích thú. Trên thực tế, chưa có kẻ nào dám nổi giận bởi tính cách độc đoán của hắn, và, vì sức khỏe của hắn.

Cái cảm giác này, thật sự quá tốt, vâng, hắn thích.

“Đau trước ngực.”

Hắn dường như không nghe thấy đống chửi rủa kia, tự mình nói, chỉ có ba chữ. Sau đó hắn nhìn thấy nàng cắn răng nghiến răng bước tới, không nói gì cả liền mở lấy vạt áo của hắn, nhìn ngực hắn cau mày.

“Dùng đến nội lực, sẽ như thế nào?” Hắn hỏi.

“Sẽ như thế nào?” Lâu Thất cười lạnh nhạt: “Vốn dĩ có thời gian ba ngày để ta đi tìm đồ cho giải chú, bây giờ chỉ còn lại mười lăm canh giờ, nếu không kjp, hoặc là tìm không được, ngươi sẽ chết, đại la thần tiên cũng không cứu nổi ngươi.”

Nàng chẳng cần khách khí mà phán.

Mười lăm canh giờ, nửa ngày cũng chưa tới.

“Nói đi, cần những gì?”

“Hàn đầm âm dương thảo.”

“Hàn đầm âm dương thảo là loại cỏ gì vậy?” Hắn ta chưa từng nghe bao giờ.

Lâu Thất biết thời gian không còn nhiều, liền không dám chậm trễ, nén cơn giận xuống, bèn nói: “Là một loại cỏ nước mọc trong đầm nước lạnh, một nhánh màu đỏ, một nhánh màu xanh lá, thông thường trong đầm lâu ngày không thấy ánh sáng mặt trời sẽ gặp được, ngươi chỉ cần nói cho ta biết, rời nơi đây gần nhất có nơi nào là đầm nước thì được.”

Và loại cỏ nước này có thể giải được bùa chú của hắn.

“Chỉ cần là đầm nước lạnh thì sẽ có loài cỏ này sao?” Hắn vừa nói, vừa phát ra tín hiệu, một người đàn ông mặc bộ đồ màu xám đậm, bịt mặt xuất hiện như một cái bóng.

Lâu Thất nhếch mày, xem ra đây là ám vệ cận thân, hoặc là vẫn còn những điều mà Thiên Nhất chưa biết được chăng.

Nhìn thấy ánh mắt của nàng, hắn hiếm khi giải thích: “Anh em sinh đôi của Thiên Nhất, Thiên Ảnh.” Dứt lời, hắn ra lệnh: “Dắt nàng ta đi Ưu Đầm.”

“Ưu Đầm.”

“Ừ, Ưu Đầm là một đầm nước lạnh trong Phá Vực, nằm trong bụng núi, lâu năm không tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, có lẽ sẽ đáp ứng được yêu cầu của ngươi.”

Lâu Thất cũng không phí lời nữa, quay người liền bước đi.

Tay bị nắm lấy, nàng quay đầu, nghênh lên đôi mắt sâu thẵm của hắn.

“Tìm không được, cũng phải quay về.” Hắn lạnh nhạt nói.

Lâu Thất ngơ ngác, quên trả lời. Đợi đến khi nhìn thấy đôi mắt của hắn dần dần tụ lên cơn tức giận, nàng mới hồi thần lại, bĩu môi đáp: “Vâng, chủ tử, tôi biết rồi.”

Thân làm thị nữ của hắn, chắc chắn không thể tùy ý mất tích rời khỏi chăng.

Thật là hẹp hòi, còn phải dặn dò nàng kĩ càng kia chứ.

“Ưu Đầm rất ít người đi qua, chỗ đó cũng là ta vô tình phát hiện được, lúc đó không có tỉ mỉ nghiên cứu, cũng không biết có mối nguy hiểm nào không.”

“Được rồi được rồi, chẳng phải ngươi đã phái ám vệ của ngươi bảo vệ ta sao, tóm lại là, nếu gặp nguy hiểm, ta nhất định sẽ tự mình chạy thoát, để hắn đỡ cho ta, tóm lại, có thể hi sinh hắn thì ta tuyệt đối không hi sinh bản thân.”

Thiên Ảnh tuy không có nhiều cảm xúc lên xuống, nhưng nghe được những lời này vẫn bất chợt run run nơi khóe miệng.

Trong mắt của Trầm Sát cũng nổi lên ý cười.

“Điều ngươi cần làm đó là nghỉ ngơi, ngủ không được cũng phải ngủ, nằm xuống.” Lâu Thất cũng dặn dò hắn một câu, “Nhớ là không được dùng nội lực, cai đồ mặn, cai nữ sắc.”

“Ngươi cũng nhiều lời với người khác như vậy sao?”

“Xí, ta đâu phải rãnh rỗi sinh nông nỗi.”

Trầm Sát nhìn cô xoay người bước đi, khóe miệng tự giác cong lên một nụ cười. Ừ, mãn nguyện, thật là mãn nguyện.

Lệnh bài còn ở trên người của nàng, muốn đi ra Cửu Tiêu Điện thực là thông suốt suông sẻ. Còn Thiên Ảnh mang đến cho cô là con ngựa quý hãn huyết lúc trước nàng đã từng cưỡi, Đạp Tuyết.

Còn vật cưỡi của hắn thì chỉ thua một chút. Muốn đi theo bên cạnh Trầm Sát, những con ngựa cưỡi tệ cũng không được lọt vào danh sách.

Trước khi Lâu Thất rời khỏi đương nhiên đi chuẩn bị ít đồ dùng, và Thiên Ảnh dường như dùng tốc độ nhanh nhất tìm đến cho nàng, không sót món nào. Đối với Thiên Ảnh, nàng đích thật hài lòng.

“Lâu Thất, ngươi định đi đâu?” Khi chuẩn bị leo lên lưng ngựa rời khỏi, âm thanh của Nhị Anh truyền tới từ sau lưng.

Lâu Thất quay người lại, đáp: “Tìm đồ.”

“Thật xin lỗi, ta nghĩ tạm thời ngươi không được rời khỏi.” Biểu cảm trên khuôn mặt của Nhị Anh rất bình lặng, thậm chí mang chút ít nụ cười, nhưng ý nghĩa của lời nói thốt ra miệng lại lạnh lùng hoàn toàn.

Lâu Thất cảm thấy ngạc nhiên, cũng có chút nực cười, từ khi nào mà tiểu thị nữ của Nhị Trùng Điện chạy tới quản trên quản dưới.

“Ngươi không cần phải nhìn ta như thế, ta nói cho ngươi biết, Tuyết đại nhân nói, ngươi rất có thể là nội gián, cho nên, cô ta phân chia nhiệm vụ cho ta, nhiệm vụ đó là giám sát ngươi, ngươi đi đâu, thì ta theo đó cho đến khi cô ta điều tra được chân tướng của sự việc.” Nhị Anh hất cằm lên, nhìn nàng một cách kiêu ngạo. Trong lòng ả ta đắc ý cực kì, vốn dĩ đố kị Lâu Thất mới tới liền được vào ở Tam Trùng Điện, bây giờ thì tốt rồi, đột nhiên nàng ta trở thì đối tượng nghi ngờ của nội gián, tóm lại là, ả ta sẽ bám sát không rời nửa bước, phải moi được cái đuôi của nàng ta ra.

“Ta nói cho ngươi biết, Tuyết đại nhân qua nửa tháng nữa sẽ đăng ngôi Đế Phi, và ngài đã hứa với ta, lúc đó ta sẽ trở thành đại thị nữ bên cạnh Đế Phi, cô tốt nhất thì biết điều chút.”

Lời nói của Nhị Anh còn chưa dứt, đôi chân của Lâu Thất kẹp lại, cưỡi ngựa chạy điên cuồng, chỉ để lại bóng lưng cho ả ta. Thiên Ảnh quét nhìn Nhị Anh, cũng cưỡi ngựa chạy đi.

“Lâu Thất, người đâu, người đâu, nội gián chạy thoát rồi.” Nhị Anh thấy Ưng vừa từ Nhị Trùng Điện bước ra, lập tức to tiếng hét.

Thiên Ảnh là ám vệ cận thân của Trầm Sát, đương nhiên ả ta chưa bao giờ được nhìn thấy, và cũng không quen biết, còn tưởng là đồng bọn của Lâu Thất, thấy hắn không thèm để ý tới mình, còn cưỡi ngựa tung cả đống cát bụi lên mặt cô liền bỏ chạy, thật là khốn kiếp, hắn nhất định là nội gián, nếu không cần gì bỏ chạy kia chứ.

“Chuyện gì?”

“Ưng đại nhân, Lâu Thất bỏ chạy cùng một người đàn ông rồi.”

“Ngươi nói gì?” Ưng nghe chuyện liền thay đổi sắc mặt, khi nãy hắn ta cùng Nguyệt còn định chờ thần y khám xong vết thương của Tằng Lưu Vân và Hoa Vu Tồn đi ra, Nguyệt còn nói với hắn, phải tìm Lâu Thất nói chuyện rõ ràng, dù sao thì chuyện này nàng ta có mối nghi ngờ dính líu, nhưng vì tác dụng của nàng đối với Đế Quân, nên họ không thể xem nàng như tội phạm mà đối đãi.

Hắn chuẩn bị đi tìm Lâu Thất, liền nghe thấy giọng nói oang oang ngoài cửa của Nhị Anh.

Lâu Thất bỏ chạy theo một người đàn ông, “Người đàn ông đó là ai?” hoặc là Thiên Nhị Ám Nhị chúng nó.

“Không quen biết, ăn mặc không phải là y phục thị vệ trong Cửu Tiêu Điện, đó chắc chắn là đồng bọn, lại tiếp tay cho cô ta.” Nhị Anh nói, vừa có chút si mê nhìn Ưng.

Ưng đại nhân thật là điển trai quá đi, tuy rằng bọn cô tranh nhau được vào làm ở Tam Trùng Điện, nhưng không phải ai cũng đi theo Đế Quân đâu, dù sao thì thân phận của bọn cô, hoàn toàn không có khả năng đến với Đế Quân, nhưng nếu bọn cô được vào Tam Trùng Điện, và nếu làm việc tốt, được thưởng thức, vậy thì, trở thành tì thiếp của Ưng hoặc Nguyệt, vẫn còn cơ hội đó chứ.

Ả ta thích Ưng, cảm thấy Ưng vô cùng khôi ngô tuấn tú.

“Sao ngươi lại ở đây?” Tuy trong lòng của Ưng ngạc nhiên, điều nghĩ đến không phải là lập tức đi đuổi theo Lâu Thất, mà là vội vàng chạy đến Tam Trùng Điện xem Trầm Sát, nhưng mà thị nữ của Nhị Trùng Điện, buổi tối khuya như vậy còn lang vãng ở Nhất Trùng Điện làm gì.

“Tuyết giao cho ta một nhiệm vụ, bảo ta phải giám sát chặt Lâu Thất.” Nhị Anh vẫn cảm thấy nhiệm vụ này rất đáng tự hào, khi đó ả ta cũng chỉ là trùng hợp nghe Tuyết tự nhủ Lâu Thất là nội gián liền xen vào, tự ứng cử giúp đỡ, kết quả Tuyết đã đồng ý. Ả ta cảm thấy mình đã được trọng dụng rồi, nhất định có thể gia nhập vào Tam Trùng Điện, nếu không, đợi nửa tháng sau Tuyết trở thành Đế Phi, ả sẽ phục vụ chu đáo, sau này chỉ cần Tuyết nói đỡ một câu, nói không chừng ả được trở thành tì thiếp của Ưng.

“Hồ đồ.”

Biết sao được, Ưng không nhìn ả bằng ánh mắt thưởng thức, mà là phất áo rời đi, sải bước lớn đi vào bên trong, chớp mắt cái đã không thấy bóng dáng đâu rồi.

Cho dù Cửu Tiêu Điện có quậy phá gì chăng nữa, Lâu Thất và Thiên Ảnh đã đi xuống núi. Tiếng chân ngựa vang lên, đạp vỡ màn đêm tĩnh lặng. Nàng nhất định phải mang hàn đầm âm dương thảo trở về trước buổi trưa ngày mai, nếu không Trầm Sát nhất định sẽ toi mạng.

Cũng không biết hắn ta có ý thức được sự việc nghiêm trọng thế nào không, lại luôn tỏ ra dáng vẻ điềm tĩnh như vậy.

Nghĩ đến trên vai nàng hiện giờ đang gánh vác tính mạng của người đàn ông, Lâu Thất vô ý thúc đẩy ngựa chạy nhanh hơn.

Tối khuya, tiếng chân ngựa xé nát sự yên tĩnh của khu vực hoang lạ, kinh động đám chim đang ẩn trú, có quạ đen đang kêu quạ quạ, trong buổi tối khuya như vậy xen lẫn cảm giác kì dị một chút.

Mặt trăng trốn vào trong đám mây, trước mắt là một màn tối tăm.

Thiên Ảnh mò ra được đồ sạc lửa, động tác nhanh nhẹn đốt cháy đuốc lửa, soi sáng con đường phía trước.

“Lâu cô nương, trong rừng có Ưu Đầm, ngựa không vào đó được, xin mời xuống ngựa.”

Lâu Thất cũng không phí lời, trực tiếp xuống ngựa, vỗ lên mông của Đạp Tuyết, nói: “Tự mình kiếm chỗ ăn cỏ đi, ngày mai còn phải nhờ tới ngươi.”

Đầu của Đạp Tuyết ngọ nguậy bên cánh tay của nàng, dường như nghe hiểu lời nàng nói. Nó dường như mang hơi thở vương giả tự nhiên trong bầy ngựa, con ngựa của Thiên Ảnh lập tức đi theo nó.

“Đi thôi.” Lâu Thất sờ sờ vùng eo, nói với Thiên Ảnh.

“Mời Lâu cô nương đi theo thuộc hạ.” Thiên Ảnh đi phía trước soi rọi con đường dưới chân. Thật chất không có đường đi, bởi vì dưới chân toàn là cỏ dại, đôi lúc có con rắn nhỏ trườn bò qua, không biết tại sao, trước mặt Trầm Sát thì Lâu Thất liền bộc lộ dáng vẻ sợ hãi những thứ này, khi ra ngoài, nhưng trước mặt của Thiên Ảnh, nàng lại bình tĩnh cực kì, bề mặt không hề sợ sệt, trên thực tế thì nàng vẫn sợ những con mềm mềm biết bò, đương nhiên, sợ không có nghĩa là nàng không dám bắt không dám giết.

Đi vào khu rừng, nàng phát hiện khu rừng này có rất nhiều đá, và giống như là đá nhỏ, số lượng nhiều có chút kì lạ.

“Đây là những loại đá gì vậy?” Dưới ánh lửa, những viên đá đó có chút đốm sáng, nhưng rất nhỏ, nếu không vì đôi mắt cô nhìn rõ hơn người bình thường một chút.

Thiên Ảnh mặt không cảm xúc, nhưng giọng điệu bình tĩnh điềm đạm, “Hồi Lâu cô nương, đó là đá vỡ đá phế được đánh cược trước đó của Phá Vực, có người cảm thấy đem đổ cái đống phế liệu này ở nơi đây, nói không chừng nhiều năm sau có thể sanh ra ngọc thạch.

Đá cược, Lâu Thất ngơ ngác.

Kiếp trước nàng không hề xa lạ với đá cược, nhưng không ngờ nơi đây lại có đá cược. “Vậy thì, những nơi có đá cược trong Phá Vực có nhiều không?”

“Thuộc hạ không hiểu nhiều về những thứ này lắm.”

Lâu Thất lắc lắc đầu, cũng phải, nàng không thể nhắc đến thứ này liền quên đi chuyện chính.

Đống đá cược phế thải đó đều đổ ở vòng ngoài, đợi họ đi sâu vào bên trong thì không còn nữa, dù sao thì xe ngựa cũng không vào được, nhưng mà điều khiến cô cảm thấy kì lạ là những phế liệu đó đều rất vụn nát, căn bản thì đó là đá vỡ vụn rồi. Điều này chứng tỏ cái gì, nói rõ ra thì từng miếng nguyên liệu họ đều phá giải đến sát nút, chứng tỏ những người cược đá trong thành, ít ra những người vận chuyển đống phế liệu này tới đây thì võ công cược đá và cắt đá thuộc dạng nửa vời. Lâu Thất nhìn ra, trong lòng bất chợt rung động. Trên người nàng có mang thẻ ngân hàng và một ít tiền mặt của kiếp trước, nhưng ở thế giới bây giờ nó chẳng dùng được gì cả.

Nàng đã nghe được tin tức từ chỗ Nhị Linh, thế giới này sử dụng vật ngang giá là đồng tiền bằng vàng bằng đồng, và ngân phiếu được phát hành từ một số tiền trang. Nhưng mà, Nhị Linh cũng đã nói, những kẻ có tiền có thế còn có những tài vật khác để lưu thông, giống như các loại ngọc thạch cao cấp, nhưng những thứ đó thì thị nữ như Nhị Linh chẳng có cơ hội tiếp xúc tới đâu.

“Sắp tới chưa?” Ở bên ngoài không nhìn thấy được khu rừng lại rộng lớn bao la như vậy, họ đã đi gần hai tiếng đồng hồ rồi, vẫn chưa đi đến địa điểm mục đích, và vẫn chưa đi khỏi khu rừng này.

Lời nói vừa dứt, Thiên Ảnh bèn chỉ phía trước: “Đến rồi, chính là nơi đây.”

Lâu Thất đi qua đó xem thử, một hố sâu được cỏ dại mọc dài che lấp đi, nếu không phải Thiên Ảnh dẫn đường, muốn tìm địa điểm như thế cũng phải tốn rất nhiều công sức, người bình thường chắc khó phát hiện ra nơi này, trừ khi kẻ đó xui xẻo té xuống hố.

“Lâu cô nương xin cầm lấy đuốc lửa, thuộc hạ dắt cô đi xuống dưới.”

Lâu Thất đoán mò chỉ cần nhảy xuống cái hố này, nàng không biết khinh công, sẽ hơi phiền phức.

Nàng cầm đuốc lửa, Thiên Ảnh nói câu đắc tội trước, bèn nắm lấy cánh tay nàng, dẫn nàng nhảy thẳng xuống kia.

Treo lơ lửng, Lâu Thất cầm cây đuốc nhân cơ hội khám phá tình hình trong động, không rộng lớn lắm, khoảng cách với miệng hố khoảng ba mét, vừa xuống tới liền cảm thấy có một cơn mát lạnh bao trùm lên người, phía dưới, là đầm nước màu xanh đang gợn sóng lấp lánh.

Ở giữa hàn đầm có tản đá cũng khá là bằng phẳng, vừa đúng chỉa ra hướng cửa động, nếu thật sự có người xui xẻo té xuống đây, rất có khả năng sẽ ngã lên tản đá này, vậy thì tính mạng có giữ được không rất khó nói.

Thật là một tảng đá bướng bỉnh ngay vị trí đáng ghét.

Thiên Ảnh dắt cô vừa vặn đứng trên tản đá đó, tùy tiện buông tay ra, lui về sau một bước, mím chặt môi, bộ dạng giống là nhiệm vụ xem như hoàn thành được một nửa, bất chợt nhích nhích vai, cũng chả thèm đếm xỉa đến hắn ta nữa, tự mình cũng nắm bắt thời gian chạy đi kiếm âm dương thảo.

Nàng cởi bao đồ hành trang trên lưng xuống, đặt lên trên tản đá. Tản đá này đại khái có thể dung nạp ba người đứng trên đó, không lớn lắm. “Xuống nước thôi, ngươi biết bơi chứ.”

Hai người cùng xuống nước thì sẽ nhanh hơn so với một người, hắn tưởng đâu nhiệm vụ của hắn chỉ có nhiêu đó là xong sao.

“Thuộc hạ biết bơi.” Thiên Ảnh vốn dĩ tự mình không nhận biết được âm dương thảo, nhưng khi Lâu Thất lôi ra một tờ giấy, sau đó dùng bút quẹt quẹt vài cái ra một bó cây đưa cho hắn xem, hắn cũng kinh ngạc khả năng hội họa của nàng, lại nhanh như vậy vẽ được một bức tranh bằng vài pha quẹt bút, hắn ta có thể khẳng định, chỉ cần nhìn thấy âm dương thảo, hắn sẽ nhận ra ngay cái nhìn đầu tiên.

“Ngươi xuống dưới nước từ chỗ này, ta xuống từ chỗ kia. Âm dương thảo thích mọc ở ven góc, cho nên ngươi không cần tìm kiếm ở giữa đầm, cứ tìm ở vách đầm là được. Còn một điểm nữa, rễ của âm dương thảo đa số có kí sinh một loại trùng kì lạ, ngươi phải cẩn thận đừng để bị cắn trúng, nếu như bị cắn trúng.” Nàng ngập ngừng, Thiên Ảnh đợi nốt nửa câu còn lại của nàng.

Lâu Thất nhìn hắn ta: “Nếu thực sự bị cắn, thì mạng ngươi chỉ sống tới đó, kiếp sau phải lựa chọn kĩ càng, đừng đi làm ám vệ cho người ta nữa.”

Trái tim của Thiên Ảnh nhảy cẫng lên, đôi mắt bình tĩnh điềm đạm cuối cùng cũng xuất hiện tia sáng rực khác thường.

Lúc trước ở trước mặt Đế Quân, nghe nàng kể về âm dương thảo, giống như rất dễ hái, chỉ cần tìm thấy hàn đầm là được, không hề có chút nguy hiểm nào cả, ai mà ngờ có nguy hiểm đến tính mạng, nàng không hề kể rõ với Đế Quân.

“Xin Lâu cô nương đứng đây đợi, thuộc hạ xuống đó tìm âm dương thảo là được rồi.”

Lâu Thất hiểu ý nói của hắn, hắn cảm thấy có sự nguy hiểm đến tính mạng, sợ nàng xảy ra chuyện, về kia không có người giải bùa chú cho Trầm Sát, cho nên, hi sinh hắn ta thì được rồi.

Nhưng nàng chỉ cười lắc đầu: “Tâm ý của ngươi tốt thì tốt, nhưng hiện thực lại rất tàn khốc, sau khi ngươi tìm thấy âm dương thảo đừng có đào, bởi vì ngươi không biết đào, ngươi phải quay về nói cho ta biết, để ta đích thân tự hái.”

Thiên Ảnh đột nhiên không nói nên lời, muốn bức một bó cỏ nước hắn không biết, nhưng Đế Quân muốn hắn đi theo là phục tùng hoàn toàn mệnh lệnh của Lâu Thất, loài vật này hắn hoàn toàn không hiểu, đương nhiên phải nghe lời nàng rồi.

Nhưng tiếp theo sau, lời nói của Lâu Thất khiến hắn có chút kinh hãi.

Bởi vì tiếp theo sau lời Lâu Thất nói với hắn đã giống như lời trăn trối lỡ như xảy ra sự việc không mong muốn rồi.

“Nếu khi đào âm dương thảo mà ta bị phát sinh chuyện gì, ngươi phải dùng **này đựng nước của hàn đầm, bỏ thủy thảo vào nước trong đó mang về, bởi vì nếu rời xa nước này, âm dương thảo sẽ khô héo trong vòng một tiếng đồng hồ, thảo bị khô héo thì không còn tác dụng nữa. Còn nữa, sau khi trở về đưa thảo cho thần y, ở đây là các bước giải bùa chú mà ta viết, nếu hắn ta không giải được bùa, thi tìm một người đàn bà cho hắn, phương pháp trong đó cũng ghi rõ rồi.”

“Tại sao Lâu cô nương trước khi ra đây không đích thân nói với thần y đại nhân?” Thiên Ảnh không nhịn được hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Lâu Thất chỉ bĩu môi không trả lời câu hỏi này của hắn.

Nàng phải trả lời ra sao, chẳng lẽ nói không biết, tại sao nàng lại khẳng định nếu nàng thực sự bàn giao vấn đề này ở Cửu Tiêu Điện, với sự tinh tế của Trầm Sát chắc chắn sẽ suy đoán ra nơi này rất nguy hiểm, lúc đó hắn sẽ không cho nàng tới nữa.

Đúng vậy, không biết tại sao, nàng có thể khẳng định chắc nịch, nếu biết có nguy hiểm, hắn sẽ không cho nàng đến.

Nhưng mà âm dương thảo này, thực sự không ai có thể đào ngoài nàng, bởi vì công sức đào âm dương thảo, nàng rất khó dạy được người khách thành thạo trong một thời gian ngắn, không có kinh nghiệm mà đào, nàng sợ phí thời gian làm việc không công.

Những điều cần nói đã nói rồi, nàng cũng không phí lời nữa, lập tức nhảy xuống hàn đầm.

Nàng khẳng định Phá Vực có hàn đầm, cũng bởi vì lão già từng nói với nàng, trong thế giới mà lão ta miêu tả, rất hiếm khi thấy biển, nhưng hàn đầm thì rất nhiều rất nhiều, và, mỗi hàn đầm đều có sự tồn tại của bảo bối, nếu như gặp được, thì chăm chú đi kiếm, chắc chắn sẽ có thu hoạch. Nhưng bên cạnh cái thu hoạch đó là mối nguy hiểm rình rập, nếu nàng không sợ, cũng có thể xem đó là chuyến đi tìm bảo bối.

Nước đầm rất trong trẻo, đồng thời cũng rất mát lạnh. Tuy giờ là tối mùa hạ, nhưng đây là nước dưới lòng đất, chả biết bao nhiêu năm chưa từng được diện kiến mặt trời, rất buốt. Chìm sâu trong nước, nàng mở to mắt, như một con cá bay lượn trong dòng nước.

Có đuốc lửa ở tản đá trên kia soi rọi, tuy ánh sáng dưới nước rất âm u, nhưng không đến nỗi không nhìn thấy gì cả.

Trong hàn đầm không có cá, cỏ nước cũng không nhiều, dưới đáy là cát.

Bên vách đầm bên kia ánh sáng không rọi tới, nhưng bấy lâu nay tìm kiếm âm dương thảo Lâu Thất đều dựa vào đôi mắt của mình. Nàng thà nhắm mắt, cảm nhận dòng nước gợn sóng.

Đôi lúc phải trồi lên trên mặt nước để hít thở không khí.

Muốn tìm âm dương thảo kia không hề dễ dàng. Họ ở trong nước tìm kiếm đã tiêu tan nửa tiếng đồng hồ.

Lâu Thất vẫn chưa cảm thấy ra sao, Thiên Ảnh thì bắt đầu cảm thấy căng thẳng, bởi vì họ cần có thời gian để trở về, bây giờ chắc trời sắp sáng, nếu cứ mãi không tìm được, vậy Đế Quân.

Khi căng thẳng, thì hắn ta có chút gấp gáp.

Tay của hắn ấn bên vách đầm, nhịn thở sắp sửa đến cực hạn rồi nhưng hắn vẫn muốn kiên trì thêm một lúc, tiết kiệm thêm chút thời gian, nên tiếp tục nín thở.

Lúc này, ngón tay của hắn chạm phải một loài vật mềm mềm trơn trơn, hắn ngưng mắt chòm qua nghía thử, là bóng dáng của một bó cỏ nước, nhìn rất giống với loại âm dương thảo mà Lâu Thất vẽ cho hắn, trong lòng liền vui mừng, tay của hắn cũng sờ lên kia, muốn khẳng định thêm lần nữa, nhưng không ngờ bên cạnh vách đầm rất mềm nhão, ngón tay của hắn không cẩn thận đâm vào rễ của loài cỏ nước đó.

Trong lòng của Thiên Ảnh kinh sợ, nhớ đến lời dặn của Lâu Thất, dưới rễ, chắc có lẽ, hình như có một chút ánh sáng, lấp lánh nhẹ nhàng.

Thiên Ảnh hơi ngơ ngác, không biết loài vật này là gì, nhưng tiếp theo đó, cánh tay căng lên, ngón tay của hắn nhanh chóng rút ra. Và khi hắn rút ngón tay ra, cái ánh sáng yếu ớt đó dường như chạy theo ngón tay hắn, muốn bám sát trên ngón tay vậy.

Nói chậm nhưng hành động lẹ, ánh sáng lạnh vừa chớp, chiếc dao găm liền đâm qua tia sáng đó.

Sau khi tia sáng bị đâm, nguồn sáng lại có vẻ sáng hơn nhiều so với khi nãy, chiếu sáng xung quanh một vòng nhỏ. Lúc này Thiên Ảnh mới nhìn rõ hình dạng của loài vật đó, vừa nhìn thấy, hắn suýt quên bây giờ còn ở trong nước, quên nín thở liền hít phải một hơi, loài vật này đâu phải là ánh sáng gì, rõ ràng là một con sâu đen mập mạp, trên đầu nó có một con mắt kì dị, ánh sáng đó được phát ra từ con mắt này.

Lúc này hắn mới hiểu ra, đây chắc chắn là loài sâu kì quái mà khi nãy Lâu Thất nhắc tới.

Suýt chút nữa, suýt chút nữa thì hắn bị cắn rồi.

Lúc này tâm trạng của Thiên Ảnh không biết có mùi vị ra sao, bị Đế Quân phái đến, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý bảo vệ Lâu Thất, nhưng bây giờ ngược lại để nàng cứu, bị một người con gái yếu ớt mà hắn nghĩ rằng không hề có võ công cứu lấy.

Lâu Thất chỉ chỉ mặt nước, ra dấu hắn lên trên lấy hơi trước đã. Rõ ràng đã nín chịu không nổi, nhưng vẫn ráng sức, chẳng lẽ nín thở chết có lợi ích gì sao, nàng thật không hiểu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.