Đế Vương Sủng Ái

chương 22 +23

trước
tiếp

“Các ngươi hoàn toàn không biết chuyện này ư?” Lâu Thất khó khăn lắm mới nuốt được miếng thịt xuống, mẹ nó, thiếu chút nữa là bị nghẹn chết rồi. “Các ngươi đều buồn vì chuyện này sao? À đúng rồi, ta còn nghe nói, lúc tâm trạng ngươi không tốt thì không thích có người khác ở bên, ta có cần phải né xa chút không?”

Trầm Sát ghét bỏ trừng nàng một cái, nói: “Ngươi đã ngồi đây bao lâu rồi? Ăn đến hơn nửa bàn đồ ăn của bổn Đế quân rồi còn gì?”

“Nếu như không có hoa này thì ngươi sẽ ra sao?”

“Độc phát thì chết.”

Trầm Sát nói xong lại rót cho nàng một ly rượu, sau đó mình thì ngửa đầu uống một ngụm lớn. Người đàn ông như vậy, kiểu uống rượu khí phách như vậy khiến người ta cảm thấy rất có mị lực.

Nhưng khi nói về sự sống chết của bản thân, sao ngữ khí của hắn có thể bình tĩnh vậy chứ?

Mắt Lâu Thất lóe lên, nói: “Nếu như ta có thể rửa sạch phấn độc trên đóa hoa này, ngươi có thể đồng ý một yêu cầu của ta không?”

Động tác uống rượu của Trầm Sát ngưng lại, sau đó chậm rãi đặt bầu rượu xuống, chuyển mắt nhìn nàng, đôi môi bạc đẫm rượu chỉ chậm rãi phun ra một âm: “Ồ?”

“Ồ cái gì mà ồ, ngươi nói ngươi đồng ý đi.” Lâu Thất đặt bộp đôi đũa xuống, nhướm mày đón lấy ánh mắt của hắn.

“Ngươi có yêu cầu gì?” Hắn chậm rãi hỏi.

“Để ta rời đi nha?”

“Không thể được.” Sắc mặt hắn trầm hẳn xuống.

Lâu Thất bĩu môi, biết là điều này đã không thể thành được. Nàng có tác dụng lớn với hắn đến vậy, sao hắn có thể để nàng rời đi chứ? Vì vậy nàng cũng chỉ thăm dò thôi. Điều mà nàng thật sự muốn nói là: “Vậy đổi cái khác nhé, ta muốn tới Nhất Trùng điện, dù sao ngươi cũng chỉ phát độc vào mỗi mười lăm hàng tháng, chỉ cần ngày đó ta tới bên ngươi là được rồi, những lúc khác ta muốn ở Nhất Trùng điện, hơn nữa, nhất định phải để cho ta tự do, như là có thể ra vào Cửu Tiêu điện gì gì đó ấy.”

Nàng rất tự giác đưa một điều kiện đơn giản, nhưng lại không ngờ rằng nàng vừa dứt lời, Trầm Sát lại nhếch khóe môi lên nói, “Nếu như người nguyện ý, bốn Đế quân có thể đáp ứng. Có điều, mỗi mười lăm khi độc phát tác ngươi phải về Tam Trùng điện, ngươi cảm thấy ngươi muốn có thân phận thế nào đây? Bổn Đế quân tuyên ngươi vào khoảng thời gian cố định thì sao? Đám thị nữ ở Nhất Trùng điện chắc chắn sẽ “ở chung” với ngươi rất tốt đấy.”

Khi nàng nói có thể rửa sạch phấn độc, tâm trạng của hắn đã thả lỏng hơn nhiều, hắn tin rằng chỉ cần nàng đã nói ra những câu này, vậy thì nàng ắt đã có cách. Lại không hề nghĩ rằng, nàng đúng là phúc tinh của hắn, từ giờ trở đi, có thể nói rằng, nàng sẽ trở thành ân nhân cứu mạng của hắn. nếu như nàng có thể cứu vãn được dược hiệu của Mê Hồn Hoa, đứng từ một phương diện khác để nói thì nàng đã cứu hắn rồi.

Cô gái này mang rất nhiều bí ẩn trên người, hơn nữa, lúc nào cũng có thể đem lại kinh hỷ cho hắn. Nàng như một kho báu, chỉ cần hắn đào bới thì sẽ phát hiện ra nhiều bảo bối hơn.

Sau khi nghe thấy lời này của hắn, gương mặt Lâu Thất liền xụ xuống, tên này nhất định là cố ý. Nếu như nàng lấy danh là mỗi tháng vào Tam Trùng điện ở lại một ngày một đêm, vậy không phải sẽ bị người khác cô lập rồi sao? Sao nàng còn có thể hợp làm một với họ, sao có thể nghe ngóng tin tức chứ? Dù là ở thời đại nào đi chăng nữa, lòng đố kỵ của nữ nhân đều vô cùng đáng sợ, nàng không muốn đối diện với ngọn lửa ghen tỵ của nhiều nữ nhân tới vậy đâu.

“Ta có thể lén vào, không cho người khác biết nữa.”

“Bổn Đế quân ở chính cung điện của mình không phải làm chuyện lén lút như trộm gà trộm chó vậy.”

“Vậy giờ ngươi không đồng ý chứ gì? Ta không muốn ở Nhị Trùng điện đâu.” Bởi vì Tuyết Vệ cũng ở trong Nhị Trùng điện, nghe nói vốn là các Đế phi đều ở Nhị Trùng điện, vậy chẳng phải là nàng sẽ bị phiền chết sao.

“Không ai bắt ngươi ở Nhị Trùng điện cả.” Tâm trạng phiền muộn bị quét đi sạch, cánh tay dài của Trầm Sát vươn ra, cầm lấy đôi đũa trước mặt nàng bắt đầu ăn, hắn cũng chẳng phải người sắt, cũng sẽ đói.

“Này, đôi đũa đó ta đã dùng rồi!” Lâu Thất cạn lời nhìn hắn, nhưng hắn không để tâm, nàng cũng chẳng quản hắn nữa, nàng chú ý tới một vấn đề khác: “Ngươi nói ta không cần ở Nhị Trùng điện, lại không cho ta ở Nhất Trùng điện, vậy thì để ta ở ngoài Cửu Tiêu điện sao?” Vậy thì càng tốt, nàng đang cầu còn chẳng được.

Trầm Sát không nhìn nàng, nho nhã ăn cơm, đồng thời chỉ vào cung điện cách đó không xa.

Đó là, Tam Trùng điện, là nơi hắn đang ở.

“Phụt! Khụ khụ khụ!” Lâu Thất nhảy phắt lên, “Ngươi nói chuyện đùa gì vậy? Nghe nói Tam Trùng điện của ngươi chẳng có lấy một thị nữ, nếu như ta ở đó thì ta thành cái gì chứ?”

“Ngươi muốn thành cái gì? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa, ngươi ở đâu mà chả là thị nữ của bổn Đế quân.” Ý là, ngươi còn muốn có thân phận gì khác sao? Rõ ràng là nghĩ quá nhiều rồi.

Đôi mắt hạnh của Lâu Thất trừng hắn. Nghe Nhị Linh nói, ban ngày cũng có thị nữ vào Tam Trùng điện làm việc, nhưng tới buổi tối bọn họ đều rời khỏi Tam Trùng điện, về lại Nhị Trùng điện, nói cách khác, vào buổi tối, Tam Trùng điện đều trống hơ trống hoác không một bóng người. Vị này không biết có gì quái gở hay không, lẽ nào thích yên tĩnh tới mức độ này sao?

Hay là sợ ngày mười lăm độc phát sẽ dọa người khác hoảng sợ?

Nhưng dù cho thế nào đi chăng nữa, nếu như nàng vào ở, có lẽ Đế phi tương lai sẽ ghi hận nàng trước, đặc biệt là cái vị Tuyết Vệ đại nhân kia. Vừa nghĩ đã thấy cuộc sống kiểu vậy rất đáng sợ rồi, vả lại, nàng cũng chẳng muốn cùng cái vị Đế quân sắp có rất nhiều nữ nhân này phát triển tình cảm gì, ở đây nếu như vào ở, sau này muốn ra ngoài chỉ sợ là còn khó hơn.

“Không được, ta cương quyết không đồng ý.” Nàng vội vã xua tay lắc đầu.

Trầm Sát lườm nàng một cái, nói: “Việc mà bổn Đế quân an bài, há đến phiên ngươi đòi hỏi?”

Lâu Thất nhất thời nảy ra một cảm giác vô lực, ôi chao, đây không phải là do nàng đã nhớ về thời hiện đại rồi sao. Nếu như là thời hiện đại, nàng nói một câu kiên quyết không đồng ý, chắc chắn không ai dám làm trái ý nàng.

Dù sao thì nàng cũng là nữ vương ở cái vòng lớn đó.

“Ngươi không sợ ta không rửa sạch hoa giúp ngươi sao?” Nàng tức giận lườm hắn.

“Nếu như ta chết, ngươi sẽ tuẫn táng theo.” Trầm Sát lạnh nhạt nói.

Khốn kiếp!

Còn bắt nàng phải tuẫn táng nữa! Có phải nàng còn cần cảm ơn nữa không?

“Ta XXOO ngươi!”

“Là câu mắng người à?” Hắn khẽ cau mày nói: “Có ý gì?”

“Ý là mắng ngươi bá đạo ích kỷ ác độc máu lạnh đó.” Nàng hừ một tiếng.

“Ừm, cảm ơn, quá khen rồi.”

Ngất.

Có điều, dù cho có nghĩ về điểm nào đi chăng nữa, Lâu Thất vẫn cảm thấy mình phải giúp hắn rửa sạch đóa Mê Hồn hoa kia. Tạm thời nàng không cần phải ở đây một thời gian đúng không, còn có, Trầm Sát dù có thế nào đi chăng nữa cũng coi như là đã từng cứu nàng, từ trước đến nay Lâu Thất nàng là người có ân báo ân, có oán báo oán, ân oán phân minh.

Túi nước đó vốn là cầm về từ thiên điện mà Nhị Linh sắp xếp cho nàng ở, tiện thể ôm theo một bộ quần áo khác của nàng qua đây, lúc rời khỏi cũng không thấy Nhị Linh, nàng cũng không nói với nàng ấy. Thế nhưng giữa đường lại gặp một thị nữ khác, trước đây Nhị Linh đã từng giới thiệu qua với nàng, nói rằng tên là Nhị Anh.

Nhị Anh rất xinh đẹp, có một đôi mắt rất quyến rũ.

Nhìn thấy Lâu Thất ôm quần áo rời đi liền kinh ngạc hỏi nàng đi đâu, Lâu Thất chỉ cười đi ngang qua người nàng ta. Nhị Anh cắn môi, lén đi theo sau lưng nàng, nhìn thấy nàng vào Tam Trùng điện.

“Lẽ nào nàng ta sẽ ở lại Tam Trùng điện? Không, không phải, điều này sao có thể? Từ trước đến nay không nữ nhân nào có thể ở lại Tam Trùng điện, không được, ta phải đi báo cho Tuyết Vệ đại nhân!”

Nhị Anh lập tức xoay người về Nhị Trùng điện, thiếu chút nữa đụng ngã Nhị Linh vừa đi làm việc về.

“Người làm gì mà hoảng loạn quá vậy?” Nhị Linh níu nàng ta lại.

“Nhị Linh, ngươi có biết không, hôm nay Lâu Thất vừa chuyển tới đó đã vào Tam Trùng điện ở rồi!”

“Điều này sao có thể, không phải trước đây ta vừa đưa nàng ta vào ở sao? Nhìn xem, quần áo đồ đạc của nàng ta có lẽ vẫn để ở…” Nhị Linh quay về phía giường của Lâu Thất, lại phát hiện ở trên chẳng có gì, hoàn toàn trống rỗng.

“Nhìn xem, ta vừa tận mắt nhìn thấy cô ta ôm đồ vào Tam Trùng điện mà! Ngươi nói xem, sau này nàng ta sẽ đổi tên thành Tam Thất ư?”

Nhị Linh không nghe thấy lời của Nhị Anh, trong lòng nàng có chút không vui, Lâu Thấy muốn rời đi mà lại không nói với nàng, cứ vậy mà lén đi! Nếu như nàng ta thật sự vào ở Tam Trùng điện, vậy ý là không muốn nàng dính lấy nàng ta sao?”

Nhị Anh nhìn thấy nàng ngây người ra liền không có hứng nói chuyện tiếp nữa, lại chạy ra ngoài, nàng ta phải đi tìm Tuyết Vệ đại nhân, hiện giờ tuy Lâu Thất đã vào Tam Trùng điện, thế nhưng vẫn có sự đồng ý và an bài của Tuyết Vệ đại nhân, thế này là không hợp quy tắc! Gần đây Tuyết Vệ đại nhân rất bận, còn đang sắp xếp tẩm cung cho mấy vị Đại Đế phi và Tân hậu, nhưng trừ ngôi Hậu vẫn chưa được định, mấy vị Đại Đế phi đều được sắp xếp ở Nhị Trùng điện.

Ngay cả Đế phi còn ở Nhị Trùng điện, vậy thì Lâu Thất kia dựa vào cái gì mà vào Tam Trùng điện chứ?

Lúc này Nhị Anh vốn chẳng nghĩ tới, không có sự cho phép của Trầm Sát, ai dám tự động đi vào chứ?

Nàng đi tìm Tuyết Vệ, vừa nói chuyện này ra, Tuyết Vệ liền tức giận.

“Cái gì? Nàng ta vào Tam Trùng điện rồi sao? Nàng ta chỉ là một thị nữ nho nhỏ lại dám vào Tam Trùng điện? Phản rồi sao!” Tuyết Vệ nổi sùng lên xông tới Tam Trùng điện, ngoài cửa điện, vừa khéo gặp được đám Ưng, Nguyệt, và cả thần y đang đi qua.

Ba người họ đều mang vẻ mặt kích động, thần thái vội vã, dường như đang rất gấp gáp.

Tuyết vui mừng, nói: “Các ngươi có phải cũng đã nghe được chuyện đó rồi không?”

“Đúng vậy! Đây quả thực là điều khó mà tin nổi!” Thần y cướp lời nói trước.

“Khó mà tin nổi? Nên nói là không thể tha thứ mới đúng!” Tuyết hừ một tiếng, nói: “Đi, chúng ta cùng vào tìm con tiện nhân đó.”

“Nói xong nàng liền dẫn đầu xông vào trước.

Trận pháp của Tam Trùng điện bọn họ đều biết các phá, biết con đường đi chính xác, vì vậy cũng không cần người vào báo. Sau đó, bọn họ liền nhìn thấy hai người trong đình.

Đế quan của bọn họ đang ngồi đó, điều này rất bình thường, thế nhưng cô gái đang thản nhiên như thường đối diện hắn mới khiến bọn họ có chút kinh sợ. Khi hắn đang ngồi, sao cô gái kia có thể dám ngồi đối diện hắn, dám ngồi cùng ghế với hắn chứ?

Đây là người đầu tiên chăng!

“Lâu Thất! Ngươi lăn dậy cho ta!” Tuyết Vệ giận giữ trợn tròn mắt.

Lâu Thất quay đầu, quét mắt bắt đầu nhìn từ thần y qua, sau đó mới chuyển lên người Tuyết Vệ, tiếp theo híp mắt, trầm giọng nói, “Xem ra ta phải sửa lại trận pháp của Tam Trùng điện thôi.”

“Tùy ngươi.”

Trầm Sát nói.

Lâu Thất chuyển mắt về phía hắn, nheo mày nói: “Tùy ta?”

“Ngươi ở trong Tam Trùng điện, chuyện ở Tam Trùng điện ngươi quản, chỉ cần ngươi có cách sửa thì cứ sửa.”

Ý là nàng ở đây làm quản gia sao? Lâu Thất xoa cằm cân nhắc môt chút, cảm thấy mình cũng chẳng lỗ liền gật đầu, “Vậy thì được.”

Bên kia, Tuyết Vệ vừa mắng một câu thấy Lâu Thất cũng chẳng thèm đáp lại mình liền tức tới mức khuôn ngực đầy đặn phập phồng lên xuống, điều này lại thu hút ánh mắt của Lâu Thất, quét qua một cái liền phì cười một tiếng.

Nàng nhớ lại lúc đầu nàng đã từng nói nếu một ngày nàng vào giang hồ sẽ nữ giả nam đi tung hoành thiên hạ, kết quả là, đồng bọn có thần kinh thép nói một câu, bằng không đợi ngươi bị ung thư vú rồi cắt đi hai cái quả đó hẵng đi, dù sao ngươi cũng vẫn luôn chê nó quá nặng mà.

Đúng là ác độc thật.

Thế nhưng hiện giờ nàng không nén nổi mà nghĩ rằng, đôi ngực này của Tuyết Vệ đại nhân xem ra cũng nặng đấy nhỉ, nàng ta thở gấp như vậy, làm cho chúng phập phồng, nàng ta có mệt không chứ?

Nghĩ xong, Lâu Thấy lại cảm thấy mình quá tục rồi, nhanh chóng tự kiểm điểm lại một lần.

“Lâu Thất!”

“Ta nghe thấy rồi, Tuyết Vệ đại nhân, trước mặt chủ tử nhà ngươi mà ngươi cũng có thể hống như sư tử vậy sao, ngươi không sợ ấn tượng của hắn về ngươi không tốt sao?” Lâu Thất chớp mắt nhìn nàng ta.

Đáng tiếc là, hiện giờ câu nguyền rủa của nàng còn chẳng có chút hiệu lực nào, nếu không thì trước mặt nhiều người đàn ông như vậy, Tuyết Vệ đại nhân nếu như làm ra chuyện kiểu này, có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian thật dài sẽ không dám nhìn mặt người khác nữa.

Đây cũng coi như là thiện ý đầu tiên của nàng, mong rằng Tuyết Vệ đại nhân có thể quý trọng chút lòng lương thiện khó khăn lắm mới có này của nàng, nếu còn chọc giận nàng, nàng cũng sẽ chẳng cho ai thể diện nữa.

Lời này của nàng vừa nói ra, Ưng liền không kìm được mà nhếch miệng muốn cười, lại không thể không nhịn lại.

Tuyết Vệ ngưng lại, lên không được xuống cũng chẳng xong.

“Được rồi!” Trầm Sát quét mắt qua, vẻ mặt mang theo sự cảnh cáo khiến lòng Tuyết Vệ run lên. Nàng ta bị Lâu Thất chọc tức tới hồ đồ rồi, chủ tử của bọn họ vốn không thích người khác lớn giọng quát tháo trước mặt, nàng vậy mà lại phạm phải sai lầm.

Thần y cũng nhìn nhìn nàng, thầm lắc đầu thở dài.

Ngày nhỏ, Tuyết Vệ vẫn rất đáng yêu, nhưng chẳng biết có chuyện gì mà càng ngày lại càng nông cạn dễ cáu giận, nếu như nàng ta cứ vậy thì sao có thể theo bước chủ tử được.

“Chủ tử, ngài để thuộc hạ đợi ở trước…”

Ưng không kìm được mà mở miệng hỏi.

Trầm Sát nhìn Lâu Thất, nói: “Gọi các ngươi qua là có hai chuyện muốn nói. Một, từ nay trở đi, Lâu Thất sẽ ở lại Tam Trùng điện, thân phận chính là đại thị nữ thiếp thân của bổn Đế quân, mọi chuyện của Tam Trùng điện đều sẽ do nàng định đoạt.”

“Cái gì? Chủ tử, không thể như vậy được!” Tuyết Vệ vừa nghe thấy liền phản đối mạnh mẽ, điều này sao có thể chứ, sao có thể vậy được! Trước đây, Đế quân thích yên tĩnh, không muốn có người đi lại trước mặt, vì vậy nên Tam Trùng điện mới chẳng có một thị nữ nào, nơi đây sau này có Lâu Thất ở lại, vậy há chẳng phải cả một tam Trùng điện to lớn chỉ có hai người họ sao? Đây há chẳng phải là cô nam quả nữ sao! Nàng không đồng ý!

Thế nhưng nàng ta không đồng ý thì sao, từ bao giờ mà nàng ta được phép nói chuyện chứ? Lâu Thất tựa cười tựa không nhìn nàng, trong lòng lại mạnh mẽ bùng nổ, tới đi, Tuyết Vệ, chiến đấu đi, tốt nhất là phải làm loạn đến mức Trầm Sát phải thu hồi lại ý chỉ này! Tốt nhất là đuổi nàng ra khỏi Cửu Tiêu cung luôn đi! Tới luôn đi!

Trầm Sát liếc một cái liền nhìn ra sự hưng phấn mong chờ ở đáy mắt nàng, không kìm được mà hừ một tiếng.

“Chuyện này quyết định vậy đi, Tuyết, sau này việc của Tam Trùng điện ngươi không phải quản nữa.” Câu này của Trầm Sát thẳng thắn làm Tuyết Vệ tái nhợt cả mặt, tổn thương vô cùng.

“Chủ tử, thuộc hạ mới là người lớn lên cùng ngài…”

Tuyết Vệ còn chưa dứt lời, Nguyệt Vệ đã kéo nàng sang một bên, tiếp lời nói, “Vậy thì chủ tử, có phải tên của Lâu Thất sẽ được đổi thành Tam Thất không?”

Tam Thất?

Ta quỳ!

Lâu Thất trừng mắt, “Ngươi còn Điền Thất mà! Ta rất ổn, đi không đổi tên ngồi không đổi họ thành Tam Thất gì đó đâu!”

Họ của nàng, có lẽ chính là thứ duy nhất mà ba mẹ cho rồi, tuyệt không thể sửa. Đừng nói tên chẳng qua chỉ là một danh hiệu mà thôi, đây là cái tên đã theo nàng hai mươi mấy năm, sớm đã hòa vào thành một phần của cơ thể rồi. Vả lại, từ nhỏ đến lớn nàng cũng không có tính chịu thua, từ lúc nào mà lại chịu để người khác lấy một số hiệu linh tinh để sửa tên cho nàng chứ?

“Đây là quy tắc của điện Cửu Tiêu.” Nguyệt Vệ ôn hòa nhìn nàng nói.

“Tự ta cũng có quy tắc của mình.” Lâu Thất tuyệt không nhượng bộ nói, “Nếu như gọi là là tam Thất thì ta sẽ không đảm nhận chức đại thị nữ gì đó này nữa.” Đùa à, lẽ nào đại thị nữ chức vị gì đó rất ghê gớm hay sao?

Nàng cũng chẳng phải người nguyên thủy, cho chút kẹo liền cảm kích.

Nguyệt Vệ kinh ngạc nhìn nàng, đây là lần đầy tiên hắn nghiêm túc nhìn một thị nữ. Hắn không giống với Ưng Vệ, hắn không quen biết trước với Lâu Thất vài ngày, thậm chí là cùng trải qua chuyện đồng sinh cộng tử, vì vậy, trong mắt hắn, Lâu Thất cũng chẳng có gì đặc sắc lắm, lại thêm chuyện hắn là một người không coi trọng sắc đẹp, Lâu Thất thực sự chỉ là một thị nữ hiếm có vào được Tam Trọng điện mà thôi.

Thế nhưng khi Lâu Thất nói câu “Tự ta cũng có quy tắc của mình”, hắn đột nhiên cảm thấy nàng ta trở nên thật sinh động.

“Quy tắc này không thể phá.” Mắt hắn mang theo ý cười, lại muốn xem nàng sẽ trả lời như thế nào.

Thế nhưng Trầm Sát đã lên tiếng, “Bổn Đế quân cho phép ngươi không đổi tên.” Ý là, nàng vẫn có thể giữ nguyên họ tên mình, vẫn là Lâu Thất.

Đây lại là lần đầu tiên Trầm Sát phá lệ.

Tuyết Vệ cắn môi, thế nhưng dưới ánh mắt ngăn chặn của Nguyệt Vệ cũng chẳng nói gì thêm.

Thần y đã không đợi nổi, liền hỏi, “Đế quân, người nói có người có thể rửa sạch Mê Hồn hoa sao? Người đó ở đâu?”

“Chính là nàng ấy.” Trầm Sát chỉ vào Lâu Thất.

Thần Y liền quay đầu nhìn Lâu Thất, “Ngươi sao?”

Dường như Ưng nghĩ tới điều gì đó liền hô lên một tiếng, “A, ta biết rồi, lúc đó ở trong động, ngươi đã cướp túi nước của ta là để đi lấy nước suối ở bên Mê Hồn hoa kia phải không?”

“Cướp cái gì mà cướp, ta đã hỏi ngươi rồi.” Lâu Thất trợn trắng mắt nhìn hắn, “Sao mà ta biết các ngươi lại ngốc tới vậy, cái gì cũng không biết chứ?”

“Ồ, nói như vậy thì cái gì ngươi cũng biết ư?” Trầm Sát lập tức tiếp lời khiến Lâu Thất nuốt lại lời, lại lộ ra một gương mặt mỉm cười ngu ngốc nhìn hắn, “Ha ha, sao có thể chứ? Gì cũng biết thì là thần tiên rồi còn gì! Ta chỉ là một người phàm mà thôi. Được rồi được rồi, ta sợ ngươi không yên tâm nên mới mời bọn thần y tới, hiện giờ thần y cũng đã tới rồi. Thần y, phiền người kiểm tra nước này đi, xem xem có phải có thể rửa sạch được Mê Hồn hoa hay không.”

Nàng đưa túi nước quẳng cho thần y, làm hắn sợ tới mức tim sắp vọt cả ra ngoài, “Lâu cô nương, nước này không phải ở đâu cũng có đâu, người đừng có làm vãi chứ!”

Hắn tiếp lấy túi nước, mở nắp ra, ngửi kỹ một cái, cẩn thận đổ ra hai giọt ngửi tiếp, rồi nếm thử, sau đó mắt phát sáng reo lên, “Không sai, không sai! Đây chính là nước có vị của rễ cây Mê Hồn hoa, chính là thứ nước có thể rửa sạch được Mê Hồn hoa!”

“Vậy giao cho ngươi nhé!” Lâu Thất liền nói.

Thần y ngốc ngốc nhìn nàng, “Giao cho ta sao? Lâu cô nương không tự rửa à?”

“Ngươi rửa đi.” Lâu Thất nhún vai một cái.

Lúc này, Tuyệt Vệ khó khăn lắm mới tóm được một lỗi sai của nàng liền bước về phía trước, nói với Trầm Sát, “Chủ tử, người nhìn nàng ta kìa, chút chuyện nhỏ này cũng không nguyện làm vì chủ tử, nàng ta còn có tư cách làm thị nữ thiếp thân bên chủ tử sao?”

“Tuyết Vệ đại nhân, ngươi trách lầm Lâu cô nương rồi.” Thần y liền phất tay nói, “Phấn độc trên Mê Hồn hoa này sẽ tan trong nước, sẽ từ có độc thành hết độc, không chỉ hết độc, nó còn có thể trở thành một loại thuốc bảo vệ tay, ta nói thuốc bảo vệ tay này đối với dược sư mà nói, sau khi những giác quan ở tay được bao phủ bởi nước này sẽ trở nên mẫn cảm hơn, bắt mạch và bốc thuốc sẽ chuẩn xác hơn rất nhiều. Thứ này đối với y giả hay dược sư mà nói là vô cùng trân quý. Thế nhưng nước này chỉ có hiệu quả khi dùng để rửa Mê Hồn hoa mà thôi, Lâu cô nương đưa nó cho ta là một ân tình rất lớn đó.”

Nói đến cuối, tay của thần y đã có chút run rẩy, đó chính là sự cảm kích đến kích động của hắn.

Trong lòng hắn, Lâu Thất đã biết những điều này, vậy thì không phải y giả chính là dược sư, thế nhưng nàng lại đưa cơ hội này cho hắn, đây há chẳng phải đã nói rõ nàng là một người lương thiện hào phóng sao, hơn nữa cũng chẳng có chút lòng tham nào? Còn đáng tôn kính nữa!

Từ giây phút này trở đi, Phá Vực thần y nhìn Lâu Thất rất hợp mắt.

Tuyết Vệ biết chút nước này có thể lôi kéo được thần y liền cắn môi trừng Lâu Thất một cái, phất tay áo đi qua một ben. Chuyện này hệ trọng, nàng ta không thể để bản thân thành người phá hoại.

Mấy người Trầm Sát cũng chẳng biết nước này còn có tác dụng đến vậy. Sau khi nghe thần y nói xong còn có chút kinh ngạc nhìn Lâu Thất, cũng không rõ tại sao cô lại đưa cô hội này cho thần y.

Chỉ có Trầm Sát lộ ra vẻ đăm chiêu trên mặt, sau đó cũng quét mắt về đôi tay của Lâu Thất, nhìn đến mức lòng nàng cũng cảm thấy căng thẳng vài phần, chết tiệt, không phải mình đã để hắn nắm nhược điểm gì đó rồi chứ?

Thần y rất nhanh đã chuẩn bị một cái bồn ngọc qua, đổ nước vào trong bồn, sau đó cẩn thận lấy Mê Hồn hoa ra, đặt vào trong nước, hai tay chỉ khẽ khuấy nhẹ trong nước. Chỉ thấy phấn độc màu xanh kia đã dần tản ra, rời khỏi thân hoa, sau đó dần tan vào nước.

“Tốt quá rồi, tốt quá rồi, Lâu cô nương là cao thủ sao? Sao người lại biết được mà lấy nước ở dưới cây hoa đó chứ?” Thần y kích động vô cùng, “Nước ở nơi đó mới là có tác dụng nhất.”

“Vậy sao?” Lâu Thất chớp đôi mắt lớn nói, “Ta cũng đâu có biết, chỉ là lười đổi chỗ thôi. Vậy thì khéo quá rồi, vận khí của ta từ trước tới nay vẫn không tồi mà.”

Ưng Vệ liền mỉm cười tiếp lời, “Câu này rất đúng, vận khí của nàng ấy rất tốt, là một phúc tinh đó!”

Trầm Sát lại hạ mắt xuống.

Vận khí rất tốt? Thật vậy sao?

Sau khi Mê Hồn hoa được rửa sạch liền được thần y lấy ra đi làm thuốc. Tuyết Vệ giờ cũng không dám nói nhiều hơn về việc một nửa cái tên của Lâu Thất là không đúng, người ta là người có công đó! Nàng ta không cam tâm bị Nguyệt Vệ và Ưng Vệ kéo đi, hốc mắt đỏ bừng.

Vừa nghĩ tới Lâu Thất ở lại đây, trái tim nàng đều đau nhói!

Thấy người đã đi cả rồi, Lâu Thất liền ôm lấy quần áo của mình đứng dậy, “Ta mệt rồi,muốn đi nghỉ ngơi, ta ở đâu đây?”

“Không phải nói chuyện ở đây ngươi quản hết sao? Ngươi muốn ở đâu thì tự ở đó đi.” Trầm Sát cũng đứng dậy, đi vào tẩm cung của mình. Lâu Thất đang đắc ý, chuẩn bị tìm một phòng trống xa xa một chút, nhưng lại nghe thấy sau khi người nào đó rời đi liền lạnh nhạt vọng lại một câu, “Có điều, bổn Đế vương nửa đêm có lẽ sẽ gọi ngươi đó, chỉ cần nửa đêm ngươi có thể nghe được lời của bổn Đế vương là được rồi.”

Chết tiệt!

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.