Đế Vương Sủng Ái

chương 20 + 21

trước
tiếp

Được thôi, bây giờ lại định thêm tội danh cho nàng, nàng và Nguyệt vệ đại nhân hình như đâu có nói chuyện được mấy câu, vậy mà cũng thành quyến rũ rồi.

Có điều nàng còn chưa kịp lên tiếng, Tuyết vệ sau khi nhìn rõ cách ăn vận của nàng liền lùi lại một bước như thế gặp ma, cô ta sững sờ nhìn cánh tay mịn màng và đôi chân dài miên man trắng ngần để lộ ra ngoài của nàng, hít một hơi thở lạnh: “Tiện nhân, ngươi ăn mặc như vậy làm gì?”

Lâu Thất nhìn trang phục của mình, bộ đồ này của nàng ở hiện đại đã là rất kín đáo. Tới đây, mấy người đàn ông nàng gặp phải còn chưa biểu hiện ra sao đã bị một ả đàn bà chửi là tiện nhân. Trước khi tới Phá Vực, nàng còn rất hiếu kỳ về cô gái duy nhất trong tứ vệ, tưởng rằng đó là nữ trung hào kiệt, cũng tưởng là một mỹ nhân tiêu sái, còn cho rằng nói không chừng sẽ là người bạn đầu tiên nàng kết giao ở thế giới này, nào ngờ, vì Tuyết vệ này lại là một người như thế này.

Cô ta cũng đâu có đặc biệt giữ nguyên tắc, ánh mắt cô ta nhìn Trầm Sát không hề giấu vẻ ái mộ, vậy thì cô ta ngoa ngoắt thế này cũng chỉ về chút lòng đố kỵ của phụ nữ mà thôi.

“Quá đố kỵ sẽ khiến một mỹ nhân vốn xinh đẹp trở nên xấu xí, ngươi có biết không?” Lâu Thất nói. Tuyết vệ nên cảm thấy may mắn, bây giờ nàng đang ở vào giai đoạn muốn thay đổi cuộc sống trước đây, muốn đóng giả ngây ngô đáng yêu, muốn sống một cuộc sống khác, nếu không với tính cách trước đây của nàng, khi Tuyết vệ giơ tay chỉ vào mũi nàng, ngón tay đó chắc chắn sẽ bị nàng phế bỏ.

Bây giờ, nàng chẳng qua chỉ không muốn bộc lộ mình, dù sao cỗ máy giết người Trầm Sát cũng vẫn nghi ngờ nàng, nếu nàng bại lộ, e là hắn sẽ có hành động gì đó.

Trong số những người đã gặp, ngoài Trầm Sát ra, những người khác nàng đều không xem ra gì. Nhưng Trầm Sát, nếu như đối đầu với hắn ta, nàng không dám chắc sẽ thắng, nàng không muốn bị giữ lại đây làm thị nữ hầu hạ bên cạnh.

Nàng đã nhượng bộ như vậy nhưng Tuyệt vệ vẫn cho rằng không thể tha thứ.

“Ngươi nói gì, ngươi có giỏi thì nói lại một lần nữa xem, ngươi nói ai đố kỵ với ngươi, nói ai xấu xí?”

Lâu Thất nhàm chán đứng ngáp, nói với Ưng ở bên cạnh: “Cô ta không sắp xếp chỗ ở cho ta, vậy thì ta đi luôn cho rồi.” Tên Ưng chết tiệt này rõ ràng đang muốn đứng xem nàng mất mặt, muốn để Tuyết vệ tới ức hiếp nàng cho vui.

Xin lỗi, nàng không hầu được.

Ưng đúng là muốn xem náo nhiệt, nhưng thấy nàng ta không hề muốn đối phó với Tuyết, hắn liền nhún vai nói: “Việc này ta không giúp được ngươi, ta sống ở Nhất Trùng Điện, Tuyết sống ở Nhị Trùng Điện, việc trong Tam Trùng Điện của chủ tử đều do Tuyết quản.”

“Tuyết, đừng gây rối nữa, mau dẫn nàng ta đi, đây là mệnh lệnh của chủ tử.” Nguyệt cũng lên tiếng.

Hình như họ đều đã quen với Tuyết vệ như vậy. Ban nãy cũng không hề có ý ngăn cản, có lẽ cho rằng thân phận của Lâu Thất vẫn chưa đáng để họ lên tiếng bảo vệ vì thế không bằng để Tuyết trút giận.

Tới cả Ưng có giao tình mấy ngày cũng suy nghĩ như vậy chăng.

Đôi mắt Lâu Thất có ánh sáng lạnh thoáng qua.

Họ không coi nàng là một phần tử ở đây, thực sự coi nàng chỉ là một thị nữ, cùng lắm là một thị nữ đặc biệt một chút.

Cảm giác đó rất tồi tệ.

Mấy ngày trước khi chỉ có mấy người nàng có thể không để tâm, nhưng bây giờ nàng bực rồi.

Nàng không vui thì sẽ muốn rời đi. Đương nhiên, vẫn phải đợi hai ngày nữa, đợi nàng ăn uống no say, nghỉ ngơi đủ, sau đó lại thăm dò được tình hình của thế giới này rồi tính.

“Các người thực sự muốn giữ cô ta lại đây, ta không thích, ta không cho phép, một tiện nha đầu không biết lễ phép, sao có thể sống trong Cửu Tiêu Điện, như vậy sẽ bôi nhọ chủ tử.”

“Tuyết, đủ rồi, ngươi có biết nàng ta có tác dụng gì không?” Ưng giữ cánh tay cô ta lại, muốn kéo sang một bên.

Lâu Thất đoán ra hắn có thể sẽ nói ra việc nàng có thể giúp Trầm Sát không còn đau trong ngày mười lăm hàng tháng, vốn dĩ việc này cũng không có gì, nhưng nàng đảo mắt, nghĩ tới điều gì đó liền gọi Ưng lại: “Ưng, Trầm Sát nói rồi, việc này giữ bí mật, tốt nhất ngươi hãy đi hỏi hắn rồi mới quyết định có nên nói cho người khác biết hay không.”

Câu nói này khiến Ưng lại nuốt lại lời định nói xuống.

“Chủ tử có nói vậy sao?”

“Ta gạt ngươi có ích lợi gì?”

Ưng đáng thương đã bị nàng gạt như vậy.

Lời không dám nói nhưng lại khiến Tuyết vệ tò mò, vô cùng tò mò: “Rốt cuộc là việc gì, chủ tử không thể nào giấu ta đâu, mau nói cho ta biết, cô ta có tác dụng gì với chủ tử.”

Nhưng cho dù cô ta có hỏi thế nào đi nữa Ưng cũng không nói. Mấy người họ tuy là cộng sự nhưng Trầm Sát mới là chủ tử, chủ tử có lệnh thì phải nghe theo chủ tử trước tiên.

Tuyết vệ tức giận mặt đỏ bừng, cuối cùng cũng buộc phải kêu người dẫn nàng đi sắp xếp chỗ ở, sau đó lại lấy hai bộ đồ tì nữ trong kho ra cho nàng. Thị nữ dẫn nàng đi là Nhị Linh, nàng cảm thấy cái tên này có chút kỳ lạ, liền hỏi cô ta tại sao tên là Nhị Linh, Nhị Linh liền nói với nàng rằng, tên thị nữ trong Cửu Tiêu Điện đều được đặt theo điện, tên cũ của nàng có chữ Linh, bây giờ được phân tới Nhị Trùng Điện, vì thế được đặt tên Nhị Linh.

“Lâu Thất, sẽ có rất nhiều người ngưỡng mộ ngươi đấy.”

“Tại sao?” Lâu Thất cầm y phục đi theo cô ta tới thiên điện nơi ở của thị nữ, nàng vừa ngắm phong cảnh đẹp đẽ ở đây vừa hỏi.

“Thị nữ ở đây đều mơ ước được phân tới Tam Trùng Điện, phía trước tên có thêm từ Tam.” Nhị Linh vẻ mặt ước ao nói.

Lâu Thất bật cười: “Vì có thể tiếp cận Trầm Sát sao.”

Nhin Linh giật mình: “Ngươi, ngươi… ngươi dám gọi tên của đế quân sao, sao ngươi to gan vậy, sau này đừng gọi vậy nữa, người ở đây tới cả tứ vệ cũng chỉ gọi đế quân là chủ tử, chúng ta chỉ là thị nữ.”

“Phải nhớ tới thân phận và bổn phận của mình có đúng không?” Lâu Thất lắc đầu: “Vị Tuyệt vệ của các người cũng đã nói rồi, tuổi còn trẻ, đừng càm ràm quá có được không?”

“Ngươi cũng đừng cãi lại Tuyết đại nhân, sau này nàng ta là người làm đế phi, đắc tội nàng ta sau này ngươi phải làm sao?” Nhị Linh rất lo lắng nhìn nàng. Không biết tại sao cô ta cho rằng Lâu Thất rất có duyên với mình vì thế mới nói với nàng điều này, người khác cô đâu muốn nói, ai biết được có bị người có lòng nghe được hay không. Lâu Thất lần đầu nghe được điều này, trước đây nàng hoàn toàn không nghĩ tới những việc kiểu thê thiếp của Trầm Sát, bây giờ nhắc tới nàng liền có chút hiếu kỳ: “Đế quân của các người có đế hậu chưa, có bao nhiêu đế phi?”

Nhị Linh lắc đầu nói: “Chưa có đế hậu, đế phi cũng chưa có, nhưng nửa tháng nữa sẽ có đại lễ tuyển phi, tới khi đó Cửu Tiêu Điện sẽ có thêm một vài nữ chủ tử.”

Bây giờ trong Cửu Tiêu Điện chỉ có một mình chủ tử, ngoài ra còn có tứ vệ. Hàn ngày bọn họ thực ra cũng rất nhàn nhã, ai nấy cũng đều nghĩ cách tới Tam Trùng Điện, sau đó đổi tên. Nếu có thêm mấy đế phi nữa, việc hàng ngày của họ sẽ nhiều lên, hơn nữa cũng không biết tính tình của đế phi tương lai thế nào, nếu là một người ngông cuồng, ngang ngược thì họ khổ sở lắm. Vì thế thời gian này, trong lòng mọi người đều có phần lo lắng.

Nhị Linh bình thường không có nhiều tỉ muội, bây giờ có Lâu Thất ưng mắt, cô ta muốn phát triển thành tỉ muội tốt nên trò chuyện với nàng nhiều hơn. Thế là cô ta liền giảng giải kĩ càng một lượt về đại lễ tuyển phi nửa tháng nữa cho nàng nghe.

Lâu Thất chỉ nghe xong tên, tài năng, thân phận của những mỹ nhân đó thôi đã thấy đau đầu, nghĩ tới Cửu Trùng Điện nửa tháng nữa sẽ có thêm rất nhiều oanh yến, nàng lại kiên định quyết tâm phải nhanh chóng rời đi. Chỉ một Tuyết vệ còn chưa làm đế phi đã khiến nàng khó lòng nhẫn nhịn, nếu có thêm vài người nữa, ai nấy cũng tới trước mặt nàng khoa chân múa tay, e rằng nàng sẽ đại khai sát giới.

Trầm Sát không biết rằng lời nói của một thị nữ trong điện của mình lại có tác dụng tới vậy, nếu như hắn biết thì sẽ dẫn thẳng nàng tới Tam Trùng Điện rồi.

Đợi khi hắn tắm gội thay đồ xong bước ra, Tuyết vệ đã sai người bày một bàn rượu thịt.

“Chủ tử, lần này đi chắc chắn rất vất vả, nghe Ưng nói đã tìm được Mê Hồn Hoa rồi, chúc mừng chủ tử đã lại gần thời gian giải độc hơn.” Tuyết vệ giúp hắn rót một ly rượu, mùi rượu thơm nồng. Tuyết vệ biết Mê Hồn Hoa đã tìm được, những người biết chủ tử trúng độc đều vui mừng phát điên, bao lo lắng, buồn bã trong nữa tháng qua đều tan biến.

Đặc biệt là thần y, mừng vui tới nỗi tiếng hét của ông ta vang vọng khắp Nhị Trùng Điện, người khác còn tưởng rằng có chuyện gì xảy ra.

“Ưng đâu?”

“Hắn mang Mê Hồn Hoa tới chỗ thần y rồi.”

Vừa nhắc tới Ưng, Ưng liền bước vào, sắc mặt sa sầm bước tới quỳ một gối bên cạnh bàn ăn: “Chủ tử tha tội.”

Phía sau, thần y cũng hoảng hốt chạy vào, trong tay vẫn còn cầm hộp đàn mộc đựng Mê Hồn Hoa, vì quá sốt ruột, quá lo lắng nên khi bước vào ông bị vấp vào ngưỡng cửa, ngã nhào ra đất, chiếc hộp trong tay bay ra.

Trầm Sát nhíu mày, vung ống tay áo, chiếc hộp đó liền bị hút vào tay hắn.

“Các ngươi hốt hoảng vậy vậy, tha lỗi gì?”

Hắn chưa bao giờ thấy Ưng và thần y lo lắng tới vậy.

Thần Y bò dậy, nét mặt rầu rĩ: “Đế quân, đế quân, hoa này, hoa này…”

“Hoa này là giả sao?”

“Không, là thật, nhưng trên hoa có bột nấm độc, cần phải có nước ở chỗ hoa này sinh sống mới có thể rửa được, rửa xong bột nấm mới có thể bảo quản, đều trách ta không nói trước với đế quân.”

Trầm Sát mặt sa sầm, hắn đúng là không biết việc này: “Vậy bây giờ quay lại lấy.” Hắn lập tức đứng dậy chuẩn bị xuất phát. Nơi đó họ đã đi, bây giờ cũng chỉ có họ tự đi mới có thể tiết kiệm thời gian.

Thần y lau mồ hôi trên trán: “Không kịp nữa rồi, đế quân, hoa này trong vòng một ngày không rửa sạch, dược hiệu sẽ bị ảnh hưởng.”

Ưng cúi đầu. Lần này đi nếu không ngừng nghỉ, đi đi về về cũng phải mất hai ngày, không kịp rồi. Họ hi sinh nhiều người như vậy, đế quân lại đích thân đi, thập tử nhất sinh tới cuối cùng lại xảy ra chuyện ở đây. Là lỗi của hắn, hắn là cận vệ lại không hỏi rõ ràng những chuyện này.

Tuyết vệ sắc mặt tái mét, kinh ngạc hỏi: “Lẽ nào hoa này không còn tác dụng nữa rồi, nhưng đây là Mê Hồn Hoa duy nhất thời điểm này, nếu không có tác dụng, chủ tử há lại phải đợi thêm mười năm sao?”

Mê Hồn hoa chỉ có ở trong Me Hồn cốc, mười năm nở ra một đóa, nếu như đóa này không thể dùng, vậy thì lại phải đợi thêm mười năm nữa. Thế nhưng độc trong cơ thể của Trầm Sát không thể đợi thêm mười năm được, lúc đó hắn sớm đã bị phát cổ độc, đến thần tiên cũng chẳng cứu nổi nữa rồi. Mê Hồn hoa lại là một dược liệu giải độc cần thiết, không thể thay thế bằng bất cứ dược liệu nào khác.

Vì vậy, vừa nghe thấy đã phí công hái Mê Hồn hoa, tâm tình của vài người liền chìm hẳn xuống.

“Không được để lộ chuyện này ra.” Lát sau, Trầm Sát mới chậm rãi nói.

Những người khác đều tái nhợt cả mặt, thế nhưng vẻ mặt hắn vẫn như thường. Có lẽ, hắn sớm đã thường gặp những cảnh sống chết, tuy hắn cũng không cam lòng để chính mình cứ vậy mà chết đi, thế nhưng chuyện này vẫn chưa đi tới bước cuối cùng, hắn không thể để mình bại bởi một đóa hoa.

“Thế nhưng nửa tháng sau đã là đại lễ tuyển phi rồi, tới lúc đó các vương đều tới đây, nếu như lúc đó Đế quân lại bị độc phát…” Vốn là nếu có Mê Hồn hoa thì ít nhất cũng có thể lấy một cánh hoa chế tạm một viên để ức chế độc tính, chí ít cũng có thể bảo đảm rằng không phát độc vào nửa đêm. Thế nhưng hiện giờ Mê Hồn hoa đã chẳng còn tác dụng, đến lúc đó thì biết phải làm sao, các vương nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Tám người đều nghĩ tới vấn đề này, lập tức toát mồ hôi lạnh.

Trầm Sát ngạo nghễ nói, “Bọn họ tới thì có sao? Ở địa bàn của bổn Đế quân lẽ nào còn để cho họ giở thói ngang ngược?” Hơn nữa lúc này trong đầu hắn lại hiện lên mấy vẻ mặt giả bộ của người con gái nào đó.

Vả lại, hắn còn có nàng.

Cõng nàng cùng tác chiến, hắn chưa chắc đã thua. Hơn nữa cô gái đó chắc chắn là không đơn giản.

Thế nhưng lời này của hắn lại không thể làm đám Ưng bình tĩnh được. Cho dù đã chống đỡ qua nửa tháng của đại điển tuyển phi, không có Mê Hồn hoa, độc này không cách giải, Đế quân vẫn sẽ chết.

Điều này quả thực làm trái tim bọn họ như rơi xuống vực sâu vạn dặm.

Trong lòng bọn họ tràn đầy sự tuyệt vọng.

Hốc mắt của Tuyết đã đỏ ửng rồi.

Tuy vẻ mặt Trầm Sát bình tĩnh là vậy, thế nhưng trong tim vẫn có một cảm giác thất vọng tột cùng trào đến, tâm tình cũng trầm lại, liền phất tay nói, “Lui xuống cả đi.”

“Đế quân.”

“Chủ tử.”

“Lui xuống đi.” Trầm Sát phất tay.

Mấy người cùng cúi đầu lui xuống. Tuyết Vệ bước tới cửa còn cắn môi quay người qua, nàng ta rất hi vọng lúc này có thể ở bên người chủ tử, cho dù là say cùng với hắn một trận cũng được, thế nhưng nàng rất hiểu chủ tử, khi tâm trạng hắn không tốt sẽ không thích có bất kì người nào ở bên. Bao gồm cả nàng.

Bọn họ đều lui ra ngoài, tới cửa Tam Trùng điện, Ưng đi đằng trước, thiếu chút nữa liền đụng vào người Lâu Thất đang đi vào.

“Lâu Thất, lúc này ngươi nên tự tìm một nơi ở tạm đi, đừng đi làm phiền chủ tử.” Ưng thấy Lâu Thất đã thay bộ trang phục của thị nữ Nhị Trùng điện, mới đầu còn không nhận ra, thế nhưng lại kinh ngạc một phen, đợi khi hắn định thần nhìn lại, nhận ra là nàng, tâm trạng hắn có khá lên một chút. Đúng vậy, sao hắn lại quên được chứ? Vẫn còn thuốc giảm đau sống ở đây mà, tới lúc đó chỉ cần nàng ta ở bên cạnh chủ tử mãi là được.

Nếu đã là một loại thuốc có tác dụng tốt, hắn tất nhiên không mong rằng nàng xảy ra chuyện gì, vào lúc chủ tử tâm trạng không tốt, ai dám tới thì rất có khả năng đều phải chết.

“Sao vậy? Hắn bảo ta thu xếp xong rồi qua gặp hắn mà.” Lúc này, Lâu Thất lại muốn đi tìm Trầm Sát, nàng muốn bàn chuyện điều kiện với hắn, tốt nhất là có thể sắp xếp nàng ở Nhất Trùng điện, người ở ngoài nhiều một chút, lẫn lộn một chút, cô muốn nghe ngóng chuyện gì cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Không giống như ở trong này, ai ai cũng cũng muốn chen chân vào Tam Trùng điện, có chuyện gì còn phải đề phòng nhau, không thể nói rõ với nàng được.

Tuyết Vệ tâm trạng không tốt, lại thêm việc không thích Lâu Thất được chủ tử phá lệ đưa về làm thị nữ bên người. Giờ Lâu Thất đã thay bộ trang phục trắng tinh, nom lại có một vẻ phong tình đặc sắc khác, lòng ghen ghét lại càng dâng cao, liền đưa một tay chỉ vào mặt nàng, tức giận nói, “Rốt cục ngươi nghĩ ngươi có thân phận gì chứ, chỉ là một thị nữ nhỏ, đừng nói chủ tử, ngay cả mấy người chúng ta, lệnh cho ngươi quỳ ngươi cũng phải quỳ xuống như một con chó vậy. Ở đây ngươi được phép nói sao? Cút ra ngoài.”

Lâu Thất híp mắt lại, trầm mặt xuống, từ trước tới giờ Ưng chưa từng đối với nàng như vậy, trong lòng liền kinh ngạc, đang muốn nói, nàng lại cười một cái thật tươi, nghiêng người tránh đường, khẽ cúi đầu nói, “Tuyết Vệ đại nhân, Ưng Vệ đại nhân đi cẩn thận, ta sẽ bảo Nhị Linh đưa ta về lại Nhị Trùng điện, tuyệt không làm phiền Đế quân nữa.”

Cơn tức giận của Tuyết Vệ nhất thời không tìm được chỗ trút, hừ một cái, bước thật nhanh rời đi.

Vốn Ưng muốn nói với nàng về chuyện của Mê Hồn hoa, thế nhưng nghĩ ngợi một lát, nói cũng chẳng có tác dụng gì, liền bỏ qua, lại phất phất tay rời đi. Thần y thì vốn cũng không để ý tới Lâu Thất, hắn chìm đắm trong nỗi đau đớn sau niềm vui lớn, tâm trạng tuyệt vọng tới mắc chẳng để ý tới điều gì nữa, sớm đã lướt qua rồi.

Vừa rồi Nhị Linh khoanh tay khẽ cúi đầu đứng bên cạnh, đợi cho bọn họ rời đi cả rồi mới nhẹ nhõm thở phào một tiếng, kéo tay áo Lâu Thất nói, “Lâu Thất, chúng ta mau rời khỏi đây thôi, xem ra tâm trạng của Ưng Vệ đại nhân, Tuyết Vệ đại nhân và cả thần y đại nhân đều không tốt, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi. Hiện giờ Đế quân tuyệt đối không gặp bất kỳ người nào, ngày mai chúng ta hãy tới.”

“Tâm trạng không tốt liền không gặp ai cả sẽ thế nào chứ?”

“Dù sao thì trước đây cũng có một vị tiểu thư thân phận không tầm thường tới cầu kiến Đế quân, vừa đúng lúc tâm trạng Đế quân đang không tốt liền một chưởng đánh bay nàng ta từ Tam Trùng điện tới Nhất Trùng điện luôn.” Nhị Linh ra vẻ đáng sợ nói.

Lâu Thất yên lặng tính toán quãng đường hôm nay từ Nhất Trùng điện tới nơi đây, sau đó liếc Nhị Linh một cái. Được thôi, lời nói của vị cô nương này nhất định đã dùng biện pháp nói quá rồi.

Từ Tam Trùng điện bị đánh bay tới Nhất Trùng điện, bé à, còn sống nổi sao?

“Ngươi về trước đi.”

Nhị Linh sững sờ, “Vậy ngươi thì sao?”

“Dù sao thì ta cũng biết đường rồi, ta đi dạo quanh đây một lát, chút nữa sẽ trở về. không phải ngươi còn phải tới sảnh Mạt Hoa sao? Đi đi.”

Nhị Linh nửa ngờ nửa tin, nhưng nàng cũng không nghĩ có người dám xông vào Tam Trùng điện, chỉ là không biết Lâu Thất muốn làm gì mà thôi. Thấy Lâu Thất kiên trì như vậy, nàng chỉ đành nói, “Vậy ngươi phải cẩn thận đấy, đừng có đi lung tung, trở lại sớm một chút.”

“Ừm, cảm ơn Nhị Linh.”

Lâu Thất phất tay nhìn nàng rời đi, sau đó quay mình bước thẳng vào Tam Trùng điện.

Kì lạ thật, không cần thị vệ canh gác trước điện sao? Không sợ có người lén vào à?

Nàng vừa đi vào trong vừa buồn bực.

Nhưng nàng lại không biết rằng, người ở Cửu Tiêu điện là không dám tùy ý vào Tam Trùng điện, hơn nữa, trong Tam Trùng điện có trận pháp, không phải ai cũng có thể xông vào được. Có điều, nàng sẽ biết ngay thôi.

Vốn là một khu rừng to lớn đột nhiên xung quanh lại trào ra một đám sương mù dày đặc, vây cô lại ở trong, giơ tay không thấy nổi năm ngón. Trong sương mù còn có một mùi khó tả.

“Trận pháp?” Lâu Thất nhíu mày, cuối cùng cũng hiểu vì sao không có thị vệ nào canh gác ở ngoài.

Loại mùi này, nếu như là người khác, e rằng sẽ phải mau chóng ngừng hô hấp để tránh bị hít phải, nhưng cô lại hít một hơi thật sâu, sau đó nghiêng đầu dựa theo trí nhớ để phân tích.

“Ừm, vậy mà lại thêm không ít thứ, đúng là đồ tốt.” Sau khi phân tích được thành phần của đám sương mù này, cô cong mắt cười, hai tay đánh ra vài chiêu, sau đó dùng bước chân nhìn như đi loạn tiến về phía trước, nếu như có người nhìn thấy sẽ cho rằng là một cô gái uống say, bước chân hoàn toàn chẳng có chút trật tự nào.

Thế nhưng, Trầm Sát đang ngồi trong đình, đang nâng bầu rượu uống lại nhìn đến mức nảy khóe mắt.

Từ trước tới nay hắn chưa từng thấy có người nào có thể bước đi chính xác ra khỏi trận pháp như vậy, cô gái này là người đầu tiên. Mỗi bước của nàng đều chuẩn tới mức khiến hắn phải trầm trồ.

Quả nhiên thứ mà nàng ta giấu diếm còn rất nhiều.

Hiểu về trận pháp phải không?

Lâu Thất ra khỏi trận pháp liền nhìn thấy người đàn ông ngồi trong đình, đôi mắt chìm trong đại sát khí sáng quắc nhìn nàng. Nàng không khỏi than thầm một tiếng. Xui xẻo quá!

Lại bị hắn bắt gặt rồi, đúng vậy, nàng hiểu về trận pháp.

Đây có tính là gặp trận pháp thì nàng liền vui vẻ không? Vừa nhìn thấy trận pháp hiếm có như vậy, nàng liền muốn nghịch một chút.

“Qua đây.”

Trầm Sát cũng không hỏi gì. Nàng thoát khỏi bộ quần áo kỳ quái của mình, khoác lên người trang phục thị nữ của Nhị Trùng điện, chiếc váy hoa đào, dây lụa trắng hồng, búi tóc hai bên, có cài thêm châu hoa, trên mặt cũng chẳng có chút son phấn nào, thuần khiết tự nhiên nhưng lại có một vẻ phong tình khó nói, khiến người ta phải sáng mắt lên.

Hắn không hỏi tất nhiên nàng cũng chẳng nói. Bước tới. thấy trên bàn đá còn bày đầy mỹ thực, bụng nàng lập tức cũng kêu ọt ọt lên, lại ngửi thấy mùi thơm của rượu ngon, thực sự đã làm con sâu thèm ăn trong người nàng trỗi dậy rồi.

“Sao ngươi lại uống rượu một mình chứ? Phí rượu lắm đó.”

Sau đó nàng lại nhìn thấy một chiếc hộp gỗ đặt trên bàn, liền nhận ngay ra, đó không phải là hộp đựng Mê Hồn hoa sao?

“Có phải là uống rượu ăn mừng vì tìm thấy Mê Hồn hoa, đã tiến gần hơn một bước để giải độc không? Đó là điều đáng mừng, nhưng tại sao lại cho Tuyết Vệ và Ưng Vệ ra ngoài hết vậy?” Lâu Thất không khách khí, đã ăn ở ngoài mấy hôm, ngày cuối cùng vội vã trở về còn phải gặm lương khô, cô sắp bị cơm ngon canh ngọt làm cho thèm chết rồi có được không hả?

Thế nhưng đũa chỉ có một đôi, cũng chỉ có một chén rượu, bát thìa cũng chỉ có một bộ.

Trầm Sát liếc nhìn nàng một cái, “Ngươi ăn đi, bổn Đế quân chưa ăn đâu.”

“Ngươi không ăn sao?” Nàng hỏi thì hỏi đó, nhưng tay lại tự động đưa ra lấy bát đũa, sau đó bắt đầu ăn.

Trầm Sát lại rót một ly rượu đưa qua.

Cô liếc một cái, lại nhìn bầu rượu trong lòng hắn, vừa rồi hắn uống cả bầu sao?

“Sao vậy? Ghét bỏ bổn Đế quân sao?” Trầm Sát thấy vẻ mặt cô liền biết cô đang nghĩ gì. Chết tiệt, lại dám ghét bỏ thứ mà hắn đã uống, rót đưa cho nàng còn là vinh hạnh của nàng đó, dám ghét sao?

Lâu Thất cũng chỉ xoắn xuýt một lúc liền bưng chén rượu lên một ngụm uống cạn. Thật ra nàng cũng chẳng để ý tới vậy, hiện giờ con sâu thèm ăn đang quẫy loạn rồi.

“Ừm, rượu ngon.”

Trầm Sát khẽ cười một tiếng, lại rót cho nàng thêm một ly, “Cũng là một con sâu rượu.” Ừm, nàng ấy không ghét rượu mà hắn đã uống qua, điểm này rất tốt, tâm trạng hắn cũng tốt lên.

Thế nhưng vừa quét mắt qua cái hộp đó, lòng hắn lại có chút gắt gỏng, vung tay áo một cái liền hất cái hộp đi. Lâu Thất tay nhanh như chớp, chiếc hộp vừa bị quăng đi lại được bắt lấy, cau mày nhìn hắn, “Ngươi điên rồi sao? Khó khăn lắm mới hái được hoa này về, ngươi không muốn nữa hả?”

“Hái được rồi thì sao? Không dùng được thì cũng chỉ là phí công. Có lẽ, bổn Đế quân đã được định sẵn là không cách cứu chữa.”

“Không dùng được? Sao lại không dùng được?”

“Trên thân hoa có phấn độc, phải lấy nước của Ám Tuyền mới có thể rửa sạch được. Trong vòng một ngày nếu không rửa sạch, hiệu dược của hoa sẽ không còn, không kịp nữa rồi.” Từ trước đến nay Trầm Sát chưa từng nói nhiều với một người đến vậy, những lúc thế này, bên người hắn thường không có ai, hiện giờ chính là lần đầu tiên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.