Đế Vương Sủng Ái

chương 12 +13

trước
tiếp

Hóa ra bọn họ đã đến rất gần ổ rắn, chả trách lại càng ngày càng nóng như thế. Có điều, bầy rắn này cũng quá biến dị rồi, cũng đâu phải biến dị không đâu, chúng còn ngoài sức tưởng tưởng của họ, làm gì có loài rắn nào biết phun lửa chứ?

Thế nhưng chúng thực sự xuất hiện ngay trước mắt.

“Chạy, chạy mau.”

Âm thanh của Tràm Sát vẫn trầm ổn, lạnh nhạt như cũ, giống như nguy hiểm trước mắt họ bây giờ không đáng nhắc đến vậy. Người nam nhân này sao lại có thể luyện ra được bản lĩnh mặt không biến sắc, vững như Thái Sơn thế này chứ?

Lâu Thất chạy rất nhanh, nhưng tốc độ của bầy rắn còn nhanh hơn. Hơn nữa, giống như bọn chúng đã tu luyện thành tinh hết, biết đi bắt nạt kẻ yếu, những con rắn ở trên cây đều phóng đến chỗ nàng, tìm cách quấn lên cổ, cắn mặt nàng, còn muốn phun lửa lên đầu nàng.

Cũng may có Trầm Sát ở trước vung chưởng quét những con rắn hai bên bay ra xa, cả rắn đang phun lửa cũng bị đánh lui.

Phía sau lưng nàng có thị vệ và Ưng nên nàng cũng không cần lo lắng.

Có điều, dù bọn họ có mạnh mẽ đi nữa, nhưng rắn lại có rất nhiều, muốn giết cũng không giết nổi.

Đường đi ngày càng dốc, bọn họ chạy cũng càng khó khăn hơn.

“Lên đây.”

Nghe thấy Trầm Sát phía trước không quay đầu, đột nhiên nói ra hai chữ, Lâu Thất không hiểu hỏi lại: “Cái gì?” Dưới chân bỗng có một con rắn phun lửa bò đến, nàng vội vàng nhảy lên.

Trầm Sát giống như mọc một con mắt ở phía sau vậy, chân hắn giơ lên, mạnh mẽ giẫm lên đầu con rắn. Trước khi chết, con rắn lại phun ra một ngọn lửa, ngọn nửa lập tức lan lên đế giày của hắn.

Trầm Sát hừ lạnh một tiếng, giẫm chân dập tắt lửa. Hành động không chút hoang mang, sạch sẽ dứt khoát của hắn, hoàn toàn không có một chút sợ hãi khẩn trương khi bản thân đang ở trong một bầy rắn phun lửa biến dị.

“Lên đây.” Khi nói lại lần thứ hai, giọng điệu của hắn có chút không kiên nhẫn.

Nếu không phải vì nàng là thuốc giảm đau của hắn, ngày mười lăm hàng tháng sẽ cần đến nàng, thì làm sao hắn có thể đối xử như thế với một nữ nhân, hơn nữa còn cho phép nàng đến gần chứ.

Bây giờ Lâu Thất mới hiểu được hắn có ý muốn cõng nàng, nàng có chút do dự, nhưng lại nhìn bầy rắn dưới chân, cắn cắn môi, nhảy lên tấm lưng dày rộng của hắn.

Nàng là người hiện đại, lại không có quan niệm nam nữ thụ thụ bất thân, hơn nữa, nàng ghét nhất là rắn, có thể tránh được thì tất nhiên sẽ tránh. Chẳng qua, Trầm Sát này cũng thật là khỏe mạnh, nàng hơn bốn lăm cân nhảy lên mà hắn cũng không lung lay gì, chân vẫn không ngừng lại, nhanh chóng đi lên trên núi, giống như nàng ở sau lưng hắn nhẹ như bông vậy.

“Chết tiệt, bọn chúng lại bắt đầu phun lửa rồi.”

Ưng đi sau nghiến răng nghiến lợi kêu lên. Lâu Thất quay đầu nhìn, bầy rắn xung quanh đang ngẩng đầu chuẩn bị phun lửa, ngọn lửa như muốn thiêu trụi cây cối xung quanh, nháy mắt, phía sau đã bùng lên ánh lửa dữ dội. Trong rừng rậm, lửa bắt cháy rất nhanh, ngọn lửa cũng đang lan về hướng họ.

Xem ra, bọn rắn này không dây dưa được với họ, nên tức giận muốn cùng nhau đồng quy vô tận ư?

Chạy, phải chạy thật nhanh, nếu không chắc chắn sẽ bị chết trong biển lửa này mất.

Lúc này rồi thì làm gì còn hơi sức đâu mà lo tìm Mê Hồn hoa nữa.

Lâu Thất ghé sát vào lưng Trầm Sát. Một tay Trầm Sát đỡ nàng, tay còn lại vận khí vung về đám rắn vẫn đang không ngừng đuổi theo kia. Đồng thời, dưới chân cũng không ngừng, cơ hồ mỗi lần chạm chân một cái có thể bay xa vài mét.

Phía sau, Ưng và thị vệ cũng liều mạng đuổi theo tốc độ của hắn, gắng sức thi chạy với bầy rắn.

“Bên kia, chạy về hướng đó.” Lâu Thất đột nhiên vui vẻ vỗ vào vai Trầm Sát, chỉ về hướng bên phải trước mặt.

Ưng ở phía sau tức giận gầm lên: “Cứ chạy thẳng một đường đỡ tốn sức nhất, ngươi chạy vòng làm cái gì hả?”

Lâu Thất không có thời gian đi giải thích với hắn, nàng lại vỗ vào vai Trầm Sát, nói to: “Trầm Sát, Trầm Sát, ngươi nghe ta đi, chạy về hướng bên kia, ở đó có nước.”

Có nước? Công lực của hăn cao như thế cũng không nghe được tiếng nước chảy, sao nàng lại biêt ở đó có nước?

Phía sau, biển lửa vẫn đang lan ra khắp nơi, từng bước ép sát họ. Trên núi cũng toàn là cây cối rậm rập, không có đường lui. Nếu cứ tiếp tục chạy như thế này không biết chỗ nào là an toàn, cũng không biết đến lúc nào thì dừng được. Ánh mắt Trầm Sát trầm xuống, người cũng không chần chừ lập tức rẽ vào một hướng chạy đi, là hướng mà Lâu Thất đã chỉ.

“Đuổi theo.”

Ưng và thị vệ thấy hắn thực sự nghe theo lời Lâu Thất nói, hơi ngẩn ra một chút, sau đó nhanh chóng đuổi theo.

Thế lửa sau lưng vô cùng dữ dội, bầy rắn đang điên cuồng đuổi theo, tốc độ của mấy người phía trước cũng càng nhanh hơn.

“Dừng lại, dừng lại!” Lâu Thất chợt hét to lên.

Trầm Sát cũng đứng ngay lại, thị vệ đang liều mạng đuổi theo sau nhất thời không dừng lại được, va vào bên cạnh hai người. Sắc mặt Lâu Thất khẽ biến, lập tức đưa tay ra túm lấy cổ áo hắn, gắng sức kéo về sau.

Dưới chân có đá vụn đang lăn xuống, sắc mặt mấy người đại biến.

Một khe vực sâu xuất hiện trước mặt họ, đá vụn kia lăn mấy vòng, sau đó rơi xuống phía dưới, thật lâu cũng không nghe thấy tiếng đá rơi xuống đáy. Đây chính là vực sâu vạn trượng đó!

Nếu không phải vừa rồi Lâu Thất phản ứng nhanh níu thị vệ kia lại, thì chắc chắn hắn đã rơi xuống vực sâu, đến hài cốt cũng không còn rồi.

Ưng xanh mặt, từng bước đến gần nhìn xuống, chỉ thấy một lớp sương mù mỏng manh vây quanh, đáy vực thăm thẳm, sâu không thấy đáy. Vách núi phía đối diện cũng rất xa, trong lớp sương mù bao phủ, mơ hồ không thấy rõ.

“Đây là đường ngươi chỉ à? Căn bản chính là đường cùng đó! Không phải ngươi nói ở đây có nước sao? Nước đâu? Nữ nhân này, có phải trong lòng ngươi có ý định muốn hại chết bọn ta không hả?” Ưng lập tức nổi giận, quát lên với Lâu Thất vẫn còn đang ở trên lưng Trầm Sát.

Lâu Thất cũng không ngờ rằng chỗ này lại là một cái vực sâu như thế. Nhưng nàng lại không phục Ưng không có lý lẽ gì trách mình như thế, lập tức chỉ tay về phía vách núi bên kia, nói: “Nước ở bên đó.”

Nàng cũng không nói dối, vừa rồi khi gió thổi qua, rõ ràng có chút hơi nước từ hướng đó, khẳng định ở đây có dòng nước. Hơn nữa cũng không phải là sông nhỏ, nếu không thì cũng không có hơi nước ẩm ướt được gió thổi đi như vậy. Trên núi thì đang cháy, chạy về chỗ có nước thì có gì là không đúng? Có điều, nàng cũng không ngờ được ở đây lại có một cái vực thẳm mà thôi.

Mấy người ngưng mắt nhìn, phát hiện quả nhiên vách núi đối diện có dòng nước đang chảy theo cách núi xuống đáy vực, sương mù kia phần lớn cũng do hơi nước bị gió thổi mà thành. Đứng ở chỗ này, có thể cảm nhận được hơi nước ẩm ướt phả vào mặt.

Ưng nghiến răng nghiến lợi nói: “Tốt, rất tốt, vậy ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc thì nước bên đối diện kia có tác dụng gì hả?” Chữ cuối cùng hắn rống lên, giống như muốn cắn Lâu Thất thành mảnh vụn vậy.

Sau lưng, lửa cháy trên núi đang điên cuồng lan đến, hơi nóng áp phía sau họ. Bầy rắn phun lửa tuy đã bị thiêu cháy hơn một nửa, nhưng vẫn có một đám không chịu chết đuổi theo họ, vừa bò vừa phun lửa.

Phía trước không có đường đi, sau lưng lại là biển lửa. Chẳng lẽ hôm nay họ phải táng thân ở chỗ nào sao?

Lâu Thất cắn môi dưới, cơ thể hơi cứng lại.

“Ồn ào gì chứ? Những đường khác chưa hẳn đã là đường sống.” Trầm Sát lạnh giọng nói. Hắn chỉ nói sự thực mà thôi, tuyệt đối không phải là không quen nhìn Lâu Thất bị mắng mới nói thế, tuyệt đối không phải.

Chỗ này vốn dĩ đã nguy hiểm trùng trùng, bên kia còn có vực sâu, chọn con đường khác cũng chưa chắc đã là đường cùng. Lâu Thất phát hiện bên này có nước nên chạy theo cũng không sai. Bọn họ ba người nam nhân ở đây, lẽ nào lại đi đổ trách nhiệm việc rơi vào đường cùng cho một nữ nhân?

Lâu Thất cũng không ngờ Trầm Sát không những không trách nàng, mà hắn còn nói thay cho nàng nữa. Trong nháy mắt, ấn tượng đối với người nam nhân này cũng tốt lên mấy phần, không giận chó đánh mèo, không nóng nảy hấp tấp, người nam nhân này đúng là có một ưu điểm không nhỏ.

Nàng bình tĩnh lại rồi nói: “Cách duy nhất bây giờ là xuống dưới đấy.” Qua thì không qua được, lùi về thì lùi cũng không xong, đã đường cùng rồi thì phải tự mình mở đường thôi.

Nàng nhớ trước đó bọn họ từ trên núi phi thân xuống dưới mê cốc cũng chỉ dùng đầu ngón chân liên tục chạm nhẹ vào trên vách núi, cả người như chim đại bàng mà phóng xuống. Loại công phu này đẹp đẽ đến mức khiến nàng sợ hãi. Tuy vực sâu vạn trượng không thể sánh với núi cao, nhưng suy nghĩ thêm biện pháp thì cũng không phải không thể.

Nàng vừa nói xong thì Ưng mím chặt môi lại rồi vội đi đến bên cạnh vách núi nhoài người ra nhìn cho kỹ. Hắn không phải chỉ biết giận chó đánh mèo, lâm vào tình cảnh này rồi thì sốt ruột cũng chẳng ích gì. Quả thật nếu nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có mỗi cách xuống dưới thôi.

“Sâu quá, không thể được.” Đây là kết luận của hắn. Sâu như thế bọn họ vốn không có cách nào để đi xuống cả.

Lửa đã bén đến sát người, sắp không kịp nữa rồi.

Trầm Sát thả Lâu Thất xuống, xoay người lại đi đến một chỗ chưa bị cháy đến, hắn chọn một vài cái cây nhỏ một chút rồi vung tay lên, ánh bạc sắc bén xẹt qua, xoàn xoạt vài tiếng thì vài cái cây nhỏ kia đã đổ xuống trong im lặng, vết cắt kia thế mà lại phẳng lì nhẵn nhụi.

Lâu Thất thấy thế thì trợn mắt ngoác mồm. Lại thấy hắn ném những cái cây nhỏ kia lên không trung, rồi lại lấy con dao găm nàng từng mượn làm cá để vót gọt chúng. Từng cọc gỗ ngay ngắn rơi xuống bị hắn phóng đến đưa tay bắt lấy.

Ngầu, ngầu quá, sao lại ngầu đến thế chứ!

Lâu Thất nhìn đến nỗi mắt bắn ra hình trái tim, kìm lòng không đặng mà vung tay reo hò: “Trầm Sát giỏi thật đấy!”

Người được khen ngợi kia cũng chẳng thèm nhìn nàng mà lại tung người nhảy vọt xuống phía vực sâu vạn trượng kia.

Vẻ mặt Lâu Thất biến sắc: “Trời ơi, cho dù có cùng đường thì ngươi cũng không nên nhảy xuống vực sâu mà tự sát chứ? Ta rút lại câu nói vừa rồi!” Vừa dứt lời thì chỉ thấy Ưng cùng thị vệ tỏ vẻ quái lạ mà nhìn nàng, tựa như đang nhìn một con quái vật vậy.

Câu nói kia của Lâu Thất chỉ là buột miệng nói mà thôi. Cũng bởi vì thấy Trầm Sát cứ vậy nhảy xuống vực sâu thì quá nguy hiểm nên chốc lát không kiềm chế được. Nhưng nói xong rồi thì nàng lập tức vỗ trán mình một cái, sao có thể chứ? Tự sát á? Nhìn hắn đàn ông kia không có vẻ gì là người muốn tự sát cả! Nàng ta đúng là điên rồi.

Chạy tới vách đá, nhoài người nhìn xuống, nàng lập tức trợn mắt mà nhìn. Nàng đang thấy cái gì vậy trời?

Khi tên đó nhảy xuống, một tay thì nắm lấy một đoạn gỗ, cắm mạnh vách đá. Sau đó hắn xoay người không trung, hai chân quắp lấy mảnh gỗ kia, treo ngược cơ thể xuống, lại là một đoạn gỗ nữa cắm vào bên dưới. Bàn tay vỗ một cái lên đoạn gỗ thứ hai, tóm lấy nó, cơ thể xoay vòng, tiếp tục đi xuống, lại cắm gỗ.

Động tác kia tưởng chừng như đã tập luyện qua cả trăm lần, trơn tru như nước chảy, chẳng ngừng nghỉ chút nào. Ngay cả vực sâu vạn trượng cũng chẳng đặt vào mắt, thân thể chỉ dựa vào bằng này cọc gỗ mà cứ bay nhảy lên xuống ở vách đá.

Trong chớp mắt hắn đã tự thân vận động cắm phập vào vách đá cả năm cọc gỗ, tạo thành một cái thang trời đơn giản! Gan dạ đến vậy, giỏi giang đến thế, hắn còn là con người sao? Còn là người sao?

Trầm Sát lại phóng người lên ôm lấy eo của Lâu Thất, hơi nóng đã mãnh liệt cuộn trào đến sau lưng, hắn ôm chặt lấy eo nàng mà tung người nhảy xuống: “Xuống thôi.”

Đạp lên những cái cọc kia, hắn ôm nàng đứng ở cái cọc thứ năm, chân đạp cọc gỗ, một tay ôm eo nàng một tay vịn lấy cái cọc thứ tư, ôm chặt nàng vào lòng.

Ưng với thị vệ cũng phóng người nhảy xuống như thế, đang đứng ở phía trên bọn họ.

Vừa mới đứng vững thì ngọn lửa đã phừng phừng tràn tới, biển lửa nuốt sống trọn cả vị trí mà họ vừa đứng lúc nãy. Suýt chút nữa thì họ chỉ có thể chọn một trong hai cách chôn thây trong biển lửa hoặc là nhảy xuống vực tự sát rồi.

Lâu Thất dựa sát lưng vào vách đá, mặt thì áp vào lồng ngực của Trầm Sát, nàng có thể nghe được tiếng tim đập của hắn, thình thịch từng tiếng, vô cùng vững vàng.

Mùi hương thảo mộc nhàn nhạt vấn vít ở trong hơi thở của hắn. Dưới chân là vực sâu vạn trượng nên Lâu Thất cũng không dám bỡn cợt, chỉ có thể ôm lấy eo hắn thật chặt thật chặt. Trong lòng cũng vô cùng bất đắc dĩ, kiếp trước nàng không thích tới gần đàn ông, ngay cả bạn trai cũng không có nổi một người nữa, không ngờ sau khi xuyên qua đã nhanh chóng thân mật với một người đàn ông xa lạ như thế này.

E rằng đợi đến lúc cháy rừng dập tắt rồi leo lên lại thì cần phải chờ một khoảng thời gian rất lâu nữa.

Xì xì…

Mặt của Lâu Thất trong chốc lát đen sầm lại!

“Còn có rắn nữa à!”

Hàn ý sau lưng khiến nàng nổi hết da gà da vịt lên, nàng thật sự rất ghét loại động vật thân mềm này! Rắn phun lửa ở phía trên mang theo nhiệt lượng, còn rắn ở sau lưng nàng này lại mang theo giá buốt. Nghĩ đến việc vách đá này vừa vặn có một động rắn, nàng lại đang kề sát bên cạnh động dẫn dụ mấy thứ đó ra ngoài!

“Đừng động đậy!”

Giọng nói của Trầm Sát vừa vang lên thì Lâu Thất đã không chịu nổi mà vặn vẹo mình, bởi vì con rắn kia đang ở sát bên cổ nàng, lưỡi rắn lạnh lẽo thè ra, thậm chí còn liếm vào cổ nàng nữa chứ! Không phải nàng sợ mà là không chịu nổi cảm giác buồn nôn này! Bởi vì nàng không chịu được cho nên mất kiềm chế lỡ vặn vẹo qua lại, muốn thoát khỏi con rắn kia.

Một đoạn cọc gỗ vốn chỉ đủ cho một người đứng. Giờ bọn họ chen chúc đứng hai người đã miễn cưỡng lắm rồi. Nàng vừa vặn người một cái thì dưới chân lập tức bước hụt, trong lòng Lâu Thất nảy lên một cái, thân thể không tự chủ được mà rơi xuống vực sâu vạn trượng!

“Nắm chặt!” Trầm Sát chỉ kịp đưa một tay xuống miễn cưỡng bắt được tay nàng.

Đúng lúc này, con rắn mất đi mục tiêu là Lâu Thất kia thì lập tức há miệng rắn ra mà chuyển hướng phóng đến táp vào cổ Trầm Sát.

Nếu hắn buông tay ra giết rắn thì không giữ được Lâu Thất, còn nếu hắn giữ lấy Lâu Thất thì bản thân phải liều lĩnh chịu mối nguy bị rắn cắn! Mà con rắn kia xanh biếc đến khác thường, chắc chắn là rắn độc!

Phía trên Ưng cũng không kịp ra tay giúp đỡ!

Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt!

Con ngươi của Lâu Thất co rút lại rồi lập tức kêu lên: “Thả tay ra, giết rắn đi!” Cùng lúc đó bản thân nàng cũng buông tay ra, hy sinh bản thân. Trong khoảnh khắc rơi xuống phía dưới, Lâu Thất cười khổ trong lòng, khi nào mà nàng vĩ đại như vậy? Lúc này nàng mới nghĩ đến, Trầm Sát bách độc bất xâm, hắn làm gì sợ rắn độc? Ngớ ngẩn, chỉ số thông minh của nàng thụt lùi rồi! Thôi vậy, xem ra lần này nàng xuyên qua chỉ là sống thêm mười mấy ngày, đã định trước vẫn phải chết thôi!

Trầm Sát cúi đầu xuống nhìn thẳng vào mắt nàng. Trong đôi mắt trong suốt tĩnh mịch kia chỉ có chút bất đắc dĩ cùng tự giễu, không có sợ hãi, không có hoảng hốt, bình tĩnh đến kỳ lạ.

“Chủ nhân!” Tiếng kêu của Ưng vang lên ngay trên đỉnh đầu, Trầm Sát nhanh như chớp vung tay ra bắt lấy đầu của con rắn rồi vứt nó ra ngoài. Một giây sau hắn cũng thả người nhảy xuống, mau chóng nhảy theo Lâu Thất.

Ưng và thị vệ kinh hãi, đồng thanh kêu to: “Chủ nhân không được!”

Lâu Thất đang nhanh chóng rơi xuống không dám tin mà trợn tròn cả hai mắt lên, nhìn Trầm Sát đang đuổi đến phía mình, nhìn khuôn mặt lãnh khốc không gì sánh được của hắn, nhìn lửa giận vô biên trong đôi mắt hắn mà không nhịn được kêu lên: “Ngươi điên rồi à!” Điên thật rồi, tại sao? Tại sao chứ? Hắn rõ ràng có thể sống, sao lại phải nhảy xuống?

Vòng eo nhỏ lại lần nữa được cánh tay vững chắc của hắn ôm chầm lấy. Tiếng gió vù vù vang vọng ở bên tai, thân thể của hai người vẫn đang tiếp tục rơi xuống tự do. Trong lòng Lâu Thất phức tạp vô cùng.

“Ngu ngốc.” Giọng nói lạnh như băng của Trầm Sát vang lên bên tai.

Không phải ngu ngốc quá sao? Người đang đối diện với thời khắc sống chết có ai lại đi quan tâm người khác có bị rắn cắn hay không chứ? Nên theo bản năng mà tóm chặt hắn như cọng rơm cứu mạng chứ. Làm gì có ai ngu ngốc đến độ tự buông tay mình ra để hắn có thể giết rắn như nàng.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.