Đế Vương Sủng Ái

chương 10 +11

trước
tiếp

Hai con cá sấu rơi xuống nước, lập tức thu hút những con cá sấu khác tới tranh giành, cả con sông trở nên sôi sục.

Nhân cơ hội này họ đã an toàn đặt chân tới bờ bên kia.

Lâu Thất quay đầu lại nhìn dòng sông nhuộm đỏ, thầm thè lưỡi. Công phu của Trầm Sát lợi hại khó đoán, trên không trung mà vẫn có thể đánh chết hai con cá sấu biến dị! Hắn đáng sợ tới vậy, nếu sau này nàng muốn bỏ trốn thì nhất định phải lên kế hoạch thật kỹ lưỡng, nếu bị bắt lại thì sao có thể đỡ nổi một chưởng của hắn?

“Đi thôi!” Eo lại bị siết chặt, nàng được ôm đi về phía trước.

Cỏ bên này rất rậm rạp, mọc cũng rất cao, đã tới bắp đùi Lâu Thất. Xa hơn một chút, là hoa tươi khoe sắc giống như một tấm thảm gấm, không khí ngập tràn hương hoa, mùi hương rất thơm khiến người ta si mê.

Ưng và thị vệ vẫn mải miết cúi đầu tìm Mê Hồn hoa, Lâu Thất thì nhìn ngó xung quanh, lông mày nhíu chặt.

“Có điều gì không ổn sao?” Trầm Sát nhìn nàng.

Lâu Thất ngẩng đầu nhìn hắn, chậm rãi lên tiếng: “Ngươi có phát hiện ra một điều rất kì lạ không, nơi này có nhiều hoa như vậy, thơm như vậy nhưng lại không hề có một con ong, con bướm nào!”

Trầm Sát mặt biến sắc, lập tức thét lên: “Nín thở.”

Ưng và thị vệ lập tức nín thở nhưng thị vệ công lực hơi kém bất ngờ cảm thấy mặt mày xây xẩm, người lảo đảo.

“Khí độc… thật lợi hại!”

Ưng lập tức lấy ra một viên thuốc, nhanh chóng nhét vào miệng hắn, sau đó mình cũng nuốt ngay một viên.

Lâu Thất biết đó là giải độc hoàn, nhưng cảm thấy rất rầu rĩ: “Ta nói này, Ưng đại nhân, chủ tử nhà ngươi không cần uống thuốc sao?” Tên Ưng thối này không phải luôn con chủ tử là trời sao?

Ưng trừng mắt nhìn nàng nói: “Chủ tử bách độc bất xâm.”

“Bách độc bất xâm?” Lâu Thất kinh ngạc nhìn Trầm Sát: “Lợi hại vậy sao?”

Trầm Sát mặt lạnh đi, liếc nhìn nàng sau đó bước đi.

Lâu Thất bĩu môi, nàng khen hắn lợi hại mà, sao lại còn bày đặt mặt người chết nhìn nàng làm gì, người này đúng là khó hầu hạ.

“Chủ tử vì trong người đã có loại độc bá đạo nhất thế gian nên mới bách độc bất xâm, ngươi cũng muốn được bách độc bất xâm như vậy sao?” Giọng nói của Ưng không mấy thân thiện.

Lâu Thất sững người, nhìn bóng lưng Trầm Sát. Một nam tử phong hoa tuyệt thế, lãnh tuấn vô song như vậy không những trúng cổ lại còn trúng độc, cổ là loại cổ cực kỳ lợi hại, độc cũng là loại độc cực phẩm có thể chấn áp bách độc, đúng là xui xẻo…

“Nhân phẩm của hắn ta tệ biết bao, khiến người khác ghi hận…”

Ưng nghe thấy lời nàng lẩm bẩm, mặt đen như đít nồi: “Nhân phẩm của ngươi mới tệ.” Một viên thuốc mùi hơi tanh được đưa tới trước mặt nàng, Ưng tức tối trừng mắt nhìn nàng nói: “Mau uống đi, muốn chết sao?”

“Không cần, thuốc của ngươi mùi khó ngửi quá!”

Ưng kinh ngạc nhìn vẻ mặt chê bai của Lâu Thất, nàng ta dám chê bai thuốc giải độc do thần y Phá Vực điều chế? “Ngươi phải biết rằng, nếu như không phải vì ngươi có thể giảm đau cho chủ tử, ngươi sẽ chẳng có tư cách ngửi mùi giải độc hoàn này, bây giờ cho ngươi một viên ngươi lại còn dám chê?”

“Ta cám ơn.” Lâu Thất cho hắn một nụ cười giả tạo, tay nhanh chóng sờ xuống eo, sau đó nhét vào miệng, lại làm mặt hề: “Ta có mang theo giải độc đan!” Nói xong, nàng chạy nhanh về phía rừng hoa kia.

Ưng nhìn theo bóng nàng, cứ cảm thấy có chút kỳ lạ: “Giải độc đan? Trên người nàng ta có loại thuốc này sao? Sao không ngửi thấy mùi gì?” Vừa rồi động tác của nàng ta quá nhanh, hắn còn không kịp nhìn thấy là giải độc đan gì, không hề có chút mùi vị nào cả. Trên thực tế, trong thiên hạ này thuốc có liên quan tới giải độc, đều rất nặng mùi.

Trầm Sát nhìn về phía cô gái không để ý tới biển hoa vô biên, chân giẫm lên hoa không chút nương tình kia, ánh mắt chùng xuống: “Không cần để ý tới nàng ta, mau tìm Mê Hồn Hoa.”

“Vâng!”

Hương hoa trong rừng hoa này có độc, tới bươm bướm cũng không dám lại gần, vậy thì trong rừng hoa này có khi nào còn có những nguy hiểm khác hay không? Ưng và thị vệ không dám lãng phí thời gian, hai người nhanh chóng xông vào rừng hoa, tìm Mê Hồn Hoa màu trắng trong vô vàn những bông hoa rực rỡ sắc màu này.

Tìm một bông hoa trong số hàng ngàn hàng vạn bông hoa, độ khó không cần nói cũng biết, Ưng và thị vệ trong lòng bắt đầu lo lắng, cũng không còn tâm trí để ý tới Lâu Thất nữa.

Trầm Sát tìm kiếm một lát trong rừng hoa, cảm thấy bóng dáng cô nàng kia càng đi càng xa, lông mày hắn nhíu chặt. Nàng ta đi về khu rừng rậm trước mặt, trong rừng rậm, mặt trời không chiếu được xuống đất, bên trong một màu tối tăm, nhìn giống như một con thú khổng lồ, còn cô gái đó giống như một con thỏ trắng bé nhỏ đang bước vào miệng thú tà ác, cảnh tượng đó mang một vẻ đẹp bạo tàn.

Trong lòng hắn bất giác cảm thấy tức giận, người lao về phía nàng: “Thân là thị nữ, không đi tìm Mê Hồn Hoa cho chủ nhân mà tới đây làm gì?”

Lời chất vấn sắc như dao truyền vào tai, Lâu Thất lập tức quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt lạnh băng của hắn.

“Trầm Sát!” Nàng lùi sau mấy bước tới bên cạnh hắn, giọng nói trong trẻo gọi tên hắn.

Ánh mắt Trầm Sát hơi lóe sáng, mặc dù hắn nói tên của mình cho nàng nhưng không ngờ nàng lại có thể gọi hắn mà không hề có áp lực tâm lý. Đã rất lâu rồi hắn chưa được nghe cô gái nào dùng giọng điệu bình thường như vậy gọi tên hắn, hai chữ Trầm Sát vốn dĩ sát khí nặng nề, nhưng được nàng gọi lại trở nên vô cùng êm tai. Hắn không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nhìn nàng.

Lâu Thất không để tâm tới phản ứng của hắn, nàng quay đầu chỉ về phía rừng hoa nói: “Mê Hồn hoa là loài hoa đặc biệt nhất của Mê Hồn Cốc? Ngươi cho rằng loài hoa đặc biệt như vậy sẽ chen chúc cùng với vô vàn các loài hoa bình thường sao?”

“Đó là là một rừng hoa độc, không phải hoa bình thường.”

“Hoa độc lại càng bình thường, trong muôn vàn loài hoa, hoa độc chính là loại hạ phẩm.”

Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cách lý giải như vậy! Nhưng hắn không thể không thừa nhận, nàng nói rất có lý, một bông hoa đặc biệt như thế không thể nào mọc trong một rừng hoa bao la được.

“Vậy ngươi cho rằng, Mê Hồn hoa sẽ mọc trong rừng sao?”

Lâu Thất đang định trả lời thì Ưng và thị vệ bay tới, sắc mặt Ưng vô cùng khó coi, nói: “Chủ tử, trong rừng hoa có hơn hai mươi bộ hài cốt, là thị vệ của chúng ta.”

Thị vệ trước đây phái đi có một nhóm tìm Mê Hồn Hoa ở trong rừng hoa kia, bị trúng độc khi nào không hay và đều gục ngã tại đó. Mặc dù họ có mang theo giải độc hoàn nhưng không có ai ngờ rằng mùi hương hoa thơm kia chính là khí độc chí mạng, đợi tới khi phát hiện ra thì đã quá muộn.

“Xem ra rừng hoa đó tà ác hơn chúng ta tưởng tượng nhiều, còn phân giải thi thể làm thành phân bón cho chúng nữa.” Lâu Thất nói.

Ưng ngẩng đầu nhìn nàng.

Là nàng ta đã cứu mạng họ, nếu như không có nàng nhắc nhở kịp thời, hắn và thị vệ còn sống sót cũng sẽ trúng chiêu. “Giải độc đan của ngươi là mua sao?” Ưng vẫn rất hứng thú với việc này, phải biết rằng khí độc của rừng hoa này tới hắn cũng không kháng cự được, điều đó chứng tỏ đây là đây loại kịch độc cực mạnh, thuốc có thể giải được chất độc này nhất định không tầm thường, nàng ta lấy ở đâu ra?

Lâu Thất trợn ngược mắt: “Liên quan gì tới ngươi? Ta không trộm cũng chả cướp, đồ trên người ta đều phải báo cáo với ngươi hết sao?”

“Lấy một viên ta xem nào.” Ưng đưa tay ra.

“Hết rồi, chỉ có một viên.” Lâu Thất chớp mắt, vẻ mặt vô cùng vô tội.

Ưng trong lòng bực bội, không biết tại sao nhìn cô ta lại thấy ngứa mắt.

“Được rồi.” Trầm Sát nhìn Lâu Thất một cái, nói: “Đi tìm hoa trước đã.”

Tìm hoa quan trọng hơn.

Sau đó hắn dẫn đầu tiến vào rừng rậm.

“Chủ nhân, trong rừng rậm nguy hiểm…”

“Muốn đi thì nhanh đi thôi, gì mà cứ lằng nhà lằng nhằng thế? Ngươi có phải nam nhân hay không hả?” Lâu Thất quét mắt nhìn hắn một cái, rồi đi theo vào rừng.

Ưng tức giận, vừa đuổi theo vừa cả giận nói: “Ngươi có muốn thử xem rốt cuộc ta có phải nam nhân không không?”

“Lưu manh.” Lâu Thất cũng không quay đầu lại, ném cho hắn hai chữ đánh giá.

Hắn lưu manh? Ai là người nói hắn không phải nam nhân trước? Nữ nhân này đúng là thiếu dạy dỗ mà.

Ưng còn muốn phản bác lại thì Trầm Sát đang đi trước lạnh lùng lên tiếng: “Câm miệng hết cho ta.”

Trong rừng rậm, ánh sáng lờ mờ, tối tăm, không khí cũng có mùi ẩm mốc khó chịu. Lá cây rụng dưới đất rất dày, khi dẫm lên chân cũng bị lún xuống vài phân, không biết lá rụng ở đây đã được tích trữ bao nhiêu năm rồi.

Không gian vô cùng yên tĩnh, vắng vẻ, thậm chí còn có thể nghe được cả tiếng hít thở của bọn họ.

Càng kỳ lạ hơn là trên đường đi, thỉnh thoảng họ còn thấy cây cối và những vùng cây nhỏ bị cháy rụi, dưới gốc cây có những bộ hài cốt cũng bị thiêu rụi, không thể nhận ra được là người nào.

Nghĩ đến đám thị vệ mà họ đã phái đi lần trước, sáu mươi người đi nhưng không có một ai sống sót trở về, có lẽ những hài cốt này là của bọn họ.

Khí tức trên người Trầm Sát trở lên băng lãnh, môi mỏng mím chặt lại. Những người này là thị vệ của hắn, lại đều vì hắn mà chết.

Nhưng họ cũng không có thời gian đi tìm hiểu nguyên nhân của những đám cây và hài cốt bị đốt cháy. Bây giờ họ phải đi tìm Mê Hồn hoa trước, tìm nó quan trọng hơn.

Không biết đã đi được bao lâu, bỗng có thị vệ thấp giọng than: “Nóng quá.”

Đúng vậy, rất nóng, nhiệt độ càng ngày càng cao, bất tri bất giác, mồ hôi trên người họ chảy ra như tắm, quần áo cũng bị thấm ướt, giống như vừa từ dưới nước đi lên vậy.

Hơn nữa, đường đi cũng bắt đầu dốc hơn, nhưng bọn họ đang đi lên núi cơ mà?

Tê tê, tê tê. Có rắn.

Trong rừng rậm ẩm thấp như thế này, có rắn cũng không phải chuyện gì lạ.

“Tất cả cẩn thận chút.” Ánh mắt Trầm Sát thâm trầm, lên tiếng nhắc nhở.

Ngay lập tức, mấy người đều đề cao cảnh giác, âm thầm phòng bị, lại vừa cẩn thận tìm kiếm tung tích của Mê Hồn hoa.

Xoẹt!

Thị vệ lập tức quay đầu nhìn, nhưng không phát hiện ra gì cả, xung quanh vẫn là rừng cây rậm rạp, cành lá um tùm, đường đi phía trước cũng đã không nhìn rõ được nữa, phía sau cũng vắng vẻ.

Nhưng vừa rồi rõ ràng hắn có thấy một vật gì đó chợt vụt qua sau lưng, nó còn mang theo một chút hơi nóng.

“Phát hiện cái gì sao?” Ưng đang đi phía trước quay đầu hỏi.

“Không có gì…” Thị vệ còn chưa nói hết câu, chợt thấy Ưng trợn to hai mắt, nhanh chóng vung tay chém mạnh về phía đầu hắn một cái.

Mũi tên ‘vút’ một cái như vũ bão, mang theo sát khí nồng đậm, toàn thân thị vệ cứng đờ, Ưng muốn giết hắn ư?

“Nghiêng đầu.”

Một tiếng hét vang lên, thị vệ theo bản năng nghe lệnh nghiêng đầu đi, mũi tên kia lướt qua tai hắn, vang lên một tiếng nhỏ, sau đó ‘phập’ một tiếng.

Một con rắn nhỏ toàn thân đỏ rực, tấc thứ bảy của nó đang bị mũi tên đâm trúng ghim chặt trên cây. Nó vẫn đang thè lưỡi ra, lưỡi đỏ như lửa, ngay cả đôi mắt của nó cũng đỏ ngầu.

“Đây là loài rắn gì vậy?” Ưng cau mày tiến lại gần định nhìn kỹ, bỗng nhiên hắn biến sắc, nhanh chóng lùi về sau mấy bước. Chỉ thấy con rắn kia há mốm phun ra một ngọn lửa đỏ rực, ngọn lửa rơi vào trên cây, trong nháy mắt bùng lên vô số ngọn lửa nhỏ thiêu cái cây kia.

Má ơi, rắn biết phun lửa!

Chỉ trong chớp mắt, cái cây đã bị ngọn lửa thiêu rụi, lửa nhỏ còn tiếp tục lan ra những cây xung quanh, bỗng chốc ánh lửa bùng lớn lên.

“Mau dập lửa.” Sắc mặt Ưng thay đổi, giơ tay chém mạnh cành cây, sau đó xông về phía ngọn lửa. Nhất định phải dập lửa, nguyên nhân không phải vì hắn sợ chết, cũng không phải sợ cánh rừng bị thiêu hủy, mà là vì Mê Hồn hoa đang ở trong này. Nếu rừng bị cháy, Mê Hồn hoa không phải cũng sẽ bị thiêu luôn sao? Đó là một trong những thuốc dẫn của chủ nhân, tuyệt đối không thể thiêu mất được, tuyệt đối không thể.

Đám thị vệ cũng theo hắn đi dập lửa. Đúng lúc này, bỗng họ nghe thấy âm thanh gì đó đang bò qua cành cây.

Sột soạt, sột soạt.

Tê tê, tê tê.

Bốn phía xung quanh đều có âm thanh này, chúng đang bao vây hướng đến chỗ họ.

“Không lẽ đều là rắn phun lửa?” Sắc mặt Lâu Thất cũng biến đổi.

Giống như chứng thực cho suy đoán của nàng, nháy mắt, có vô số con rắn đang bò đến tiến vào trong tầm mắt họ. Từng con từng con chi chít nối đuôi nhau bò đến. Mắt đỏ, lưỡi đỏ, toàn thân đỏ rực, tất cả bọn chúng đều cùng một loại rắn, đang từ bốn phương tám hướng bò tới, trên đất, trên cây, đâu đâu cũng là rắn, ước chừng có hàng ngàn hàng vạn con.

“Ôi trời ơi…” Lâu Thất hoảng sợ thốt lên.

Một con rắn phun lửa đã có thể khiến người ta sợ hãi rồi, bây giờ lại còn có đến tận hàng ngàn con! Nếu chúng nó đều phun lửa thì không phải trong nháy mắt, cánh rừng này sẽ biến thành biển lửa sao? Bọn họ sao có thể chạy thoát được? Lúc này họ cũng đã biết những cây cối và hài cốt bị thiêu rụi lúc trước là chuyện gì xảy ra rồi.

Đám thị vệ đã phái đi lần trước chính là bị chết trong ngọn lửa của những con rắn này.

Mặt Trầm Sát cũng đen như mực, hét lên: “Chạy.”

Chạy thôi, lúc này còn suy nghĩ cái gì đến chuyện dập lửa, Mê Hồn hoa nữa chứ! Nếu không chạy nhanh, ngay cả mạng cũng không giữ được.

Thế nhưng, khắp nơi đều là rắn, biết chạy đi đâu?

“Có lẽ những con rắn này sợ độc, chúng ta lùi ra khỏi rừng, trở lại chỗ biển hoa bên kia.” Trong lúc khẩn cấp, Ưng nhanh chóng nói. Đúng vậy, đám rắn này chắc chắn là sợ những chất độc kia, nếu không thì tại sao trong biển hoa lại không có bóng dáng một con rắn nào?

“Được, được, chúng ta mau lùi…” Lâu Thất cũng không muốn chịu chết ở đây, nàng lập tức nghĩ cách đột phá vòng vây phía sau. Nhưng nàng còn chưa nói xong thì con đường mà họ đi đến chợt bốc lên một ngọn lửa, cả cánh rừng bốc chốc cháy lên. Cùng lúc đó, bầy rắn ở xung quanh cũng bò lại, thu nhỏ vòng vây.

Vô số lưỡi rắn đang phun ra, từng cái lưỡi dài nhỏ, trơn bóng, đông nghịt một mảnh, giống như một làn sóng đỏ thẫm nối nhau mà đến. Trong không khí toát ra một mùi tanh hôi khiến người ta có cảm giác buồn nôn.

“Má nó! Thế này là muốn cắt đường lui của chúng ta sao?” Lâu Thất tức giận mắng một câu thô tục.

“Đi theo ta.”

Âm thanh của Trầm Sát rất bình tĩnh vang lên, không nghe ra một chút sợ hãi nào. Hai tay hắn chắp lại, mạnh mẽ vỗ “ầm” một cái. Trong nháy mắt, lá cây bay mù mịt, vô số con rắn bị một chưởng này đánh cho bay đi, có con đang bay trên không trực tiếp bị đánh cho nổ tung. Bầy rắn vây quanh thế mà bị hắn tung ra một chưởng quét đi cả đám.

Mấy con rắn đang chuẩn bị há miệng phun lửa liền bị một chưởng đánh ngược trở lại, bay đi mười mấy mét.

Mạnh mẽ, quả thực quá mạnh mẽ! Sát khí của Trầm Thất thực sự rất mạnh mẽ!

“Đi.”

Lâu Thất không nói gì lập tức chạy về phía lỗ hổng đã được Trầm Sát đánh văng bọn rắn trước đó. Lúc này không chạy còn chờ khi nào nữa? Phải nhanh chóng chạy trốn, người nào không trốn mới là kẻ ngu.

Lỗ hổng được Trầm Sát mở ra cũng chỉ có thể để một người đi qua, bọn rắn lại quá nhiều, rất đông, cho nên khi Lâu Thất chạy đến đó, rắn ở hai bên cũng vây lại chỗ nàng, có con còn ngước đầu lên phun lửa tới. Trước đó ngọn lửa ở xa nên nàng không có cảm giác gì, nhưng lúc này, lửa cháy ngay bên cạnh, nàng mới nhận thấy, nhiệt độ của nó cực kỳ cao, còn chưa cháy lên người thì cả người đã toát đầy mồ hôi rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.