ĐẠI LÃO CHỈ MUỐN NHÀN NHÃ

Chương 18: Tin Động Trời Chị Dâu Đến Đây

trước
tiếp

Sáng hôm sau, Hàn Chi mở mắt dậy thì đã gần 8 giờ sáng.

Vươn vai, làm vệ sinh cá nhân xong, cô bước xuống nhà.

Hàn Chi cũng không cố tình ngủ dậy trễ như vậy, nhưng từ khi có thai cô không khống chế được.
Ở phòng khách chỉ còn lại một mình mẹ của Lăng Sâm, bà đang cấm hoa.

Thấy cô, bà cười cười rồi tranh thủ cấm xong bình hoa.
“Chi Chi, con dậy rồi sao? Muốn ăn gì không? Bác nói dì Phương dọn ra nhé?”
“Dạ con không ăn ạ.

Lăng Sâm đâu rồi bác? Con có chuyện muốn nói với anh ấy.” Hàn Chi hỏi.
“Tiểu Sâm hả? Nó đi quân khu với tiểu Tuấn và tiểu Lan rồi.

Con đi quân khu kiếm nó xem, sẵn mang đồ ăn sáng cho nó giúp bác.

Sáng nay, nó không chịu ăn gì đã chạy đi mất, lớn như vậy còn không biết tự lo.

Sau này có con rồi, nhờ con khuyên nó giúp bác nhé.”
Nói xong với Hàn Chi, bà đi vào bếp kêu dì Phương chuẩn bị đồ ăn để cô mang đi.
“Mẹ chỉ giúp con được chút ít thôi, ráng mà đem con dâu đến tay cho mẹ.” Trong lòng đang cổ vũ cho Lăng Sâm.
Hàn Chi chưa kịp nói gì, thì một túi sách đựng hộp nhựa đã nằm trong tay cô.

Thôi vậy, dù sao cô cũng phải nói với Lăng Sâm là cô muốn ra ngoài thu thập vật tư.

“Vâng, để con đi đưa cho anh ấy.

Chào bác, con đi luôn ạ.”
Ra ngoài Phúc quản gia đã chuẩn bị sẵn xe cho cô.

Người nhà này, làm việc gì cũng nhanh nhẹn như vậy sao?
Cô khách sáo cảm ơn ông quản gia rồi nhấn chân ga chạy ra khỏi Lăng gia.
Chạy đến chỗ hôm qua gặp tiểu Bảo.

Nhóc lùn đứng chen chút với đám người cao lớn, nhìn sơ một cái là đã thấy ngay.
Hàn Chi dừng xe, kéo kính xe xuống.

Thằng nhóc tinh mắt, vừa thấy cô nó đã chạy nhanh lại.

“Chị gái, cần em dẫn đường sao?”
“Ừ, lên xe, đi quân khu.”
Nói rồi Hàn Chi mở cửa xe cho thằng nhóc leo lên.
“Chị có người quen trong quân khu sao? Oa, em lớn thêm một chút nữa thì em cũng muốn xin vào đó.

Nhất là đội của Lan thiếu úy, chị chưa biết đâu, chị ấy rất rất rất giỏi.

Mới vào quân khu mới một tháng nay đã lên thiếu úy rồi.

Em hâm mộ chị ấy nhất.”
Hàn Chi không nghĩ rằng thằng nhóc này lại hâm mộ chị cô.

Mà cũng đúng thôi, với tính cách của chị họ cô, chị ấy không thành công thì mới cảm thấy lạ.
“Em muốn vào quân khu không? Nhưng vào đó sẽ cực lắm đấy, nhóc cảm thấy mình chịu nổi không?”
Hàn Chi nghĩ nếu thằng nhóc muốn vào quân đội thì cô cũng sẽ giúp nói một tiếng.

Nó rất có tiềm năng, dù sao bây giờ nó chỉ mới 8 tuổi, rèn luyện từ bây giờ có thể vài năm sau sẽ là một kiện tướng.
“Em muốn, rất muốn.

Nhưng em nhỏ như vậy, sợ quân khu không nhận em thôi.

Em chỉ còn lại một mình, nên có đi đâu hay chịu khổ sao thì cũng vẫn hơn đầu đường xó chợ.” Nhóc cúi đầu nhỏ giọng nói.
“Ừ, vậy chị sẽ nói giúp em xem sao.

Nhưng em đừng trông mong quá.”
“Vâng, em cảm ơn chị nhiều.” Thằng nhóc đáp lại cô bằng nụ cười tươi rói.
Sự lạc quan của thằng nhóc thật tốt, sống ở mạt thế này thì không thể thiếu nó được.

Không có sự lạc quan, thử hỏi có ai sống nổi trong thế cục loạn lạc này.
Chạy theo tiểu Bảo chỉ dẫn, Hàn Chi đi đến một khu vực có lính canh nghiêm ngặt.

Xe cô dừng lại ở trạm gác bên ngoài.

Tiểu Bảo tính xuống xe thì Hàn Chi cản lại, cô bảo nhóc ngồi yên trong xe.
Cô xuống xe, nói chuyện với anh lính canh.
“Chào anh, tôi muốn gặp Lăng Sâm, nhờ anh thông báo giúp.”
“Lại muốn gặp Lăng thiếu tướng sao?” Anh lính nhỏ giọng nói.

“Xin hỏi cô tên gì để chúng tôi tiện thông báo?”
“Tôi là Hàn Chi, nhờ anh thông báo giùm.”
“Được, cô chờ tôi một lúc.”

Nói xong anh lính lấy bộ đàm để thông báo cho Lăng Sâm.

“Thiếu tướng, có một cô gái…”
Lăng Sâm nghe người đến một cô gái thì đã không kiên nhẫn đáp lại.
“Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, có phụ nữ đến kiếm tôi thì bảo họ về đi, nói tôi có vợ rồi đừng đánh chủ ý xấu nữa.

Đám người này, thật không biết mệt hay sao?”
Nói rồi, Lăng Sâm cúp luôn bộ đàm.

Anh lính cười khổ, anh cũng làm nhiệm vụ thôi mà, biết làm sao được.
“Xin lỗi cô, Lăng thiếu tướng đang bận, mong cô về cho.”
“Anh có nói với anh ấy, tôi là Hàn Chi không?”
“Xin lỗi, thiếu tướng thật sự đang bận.”
“Lăng Sâm, anh được lắm.” Hàn Chi mắng là một lẽ, nhưng cũng âm thầm vui vẻ.

Lăng Sâm biết đề phòng phụ nữ như vậy là rất tốt.
“Chị vẫn chưa bỏ ý định tìm Lăng thiếu hả? Em nói rồi anh ấy rất khó gần.

Anh ấy luôn miệng nói đã có vợ rồi, nhưng ai mà tin chứ.” Thằng nhóc ló đầu ra nói với cô với ánh mắt đồng tình.
Nhìn chị mày kiểu gì đấy.

Hàn Chi đang tính răn dạy thằng nhóc vài câu thì nghe có tiếng người gọi tên cô.
“Hàn Chi, em đến kiếm thằng Sâm hả?”
Quay đầu lại, thì thấy Lăng Vỹ đi bộ lại từ phía sau cô.

“Vâng, em có chuyện muốn nói với Lăng Sâm, sẵn đưa đồ ăn sáng cho anh ấy giùm bác gái.”
“Sẵn anh lái xe dẫn em vào luôn.

Thằng ấy thật là, sao không báo trước với gác cổng về em chứ.”
Em của mình thật thiếu sót, với cái tính cộc lốc của nó biết khi nào mưới lấy được con gái nhà người ta.

Lăng Vỹ phê phán em trai của mình, nhưng sự thật thì anh càng tệ hơn cả Lăng Sâm.
“Vâng ạ.

Cảm ơn anh.” Hàn Chi nói rồi nhường ghế lái lại cho Lăng Vỹ.
“Ồ, nhóc nào đây?” Lên xe Lăng Vỹ thấy nhóc Bảo thì hỏi.
“Dị năng hệ tốc độ, em ấy mới thức tỉnh nhưng đã cấp một, mầm tốt.

Em tính đem vào cho Lăng Sâm xem để anh ấy coi có đào tạo được cho nhóc ấy không.”
“Em thật là, đưa thằng Sâm làm gì? Nó phụ anh một thời gian thôi.

Nó nói ổn rồi thì sẽ cuốn gói đi theo em.

Đưa anh này, anh đào tạo cho.” Lăng Vỹ nói, thằng bé nhỏ như vậy đã là cấp 1, anh cảm thấy có thể đào tạo tốt thằng bé này.
“Vâng, vậy anh xem rồi đào tạo nhóc ấy đi.

Anh không cần nể mặt em đâu, em chỉ giúp dẫn đường, sau này thì phải dựa vào sự nổ lực của bản thân em ấy thôi.” Hàn Chi nói cũng không né tránh thằng nhóc.
Giờ này, tiểu Bảo đang bị choáng ngộp bởi bánh từ trên đầu rơi xuống.

Nó không nghe lầm chứ, Lăng thượng tướng đồng ý nhận nó vào quân khu.

Trời ạ! Nó dẫn đường cho chị gái thần tiên gì đây.

Khoan khoan, nãy Lăng thượng tướng nói Lăng thiếu phụ một thời giân rồi đòi cuốn gói theo chị ấy.

Tin tức nóng, vậy mà trước đây, nó còn khuyên chị ấy Lăng thiếu rất khó gần, nghĩ lại nó cảm thấy xấu hổ.
“Sao vậy? Không muốn sao?” Hàn Chi trêu nó.
“Muốn, sao lại không ạ.

Em nằm mơ cũng muốn.” Tiểu Bảo cười tươi rói.
Hàn Chi cũng cười theo, trong thời gian nói chuyện, xe đã chạy vào trong trung tâm quân khu.
Phía ngoài cổng, anh lính trợn mắt trông theo xe vừa chạy vào căn cứ, phân vân không biết nên điện lại cho thiếu tướng hay không.

Thôi chắc có Lăng thượng tướng sẽ không có chuyện gì.

May mà anh lính không nghe được cuộc nói chuyện của Lăng Vỹ và Hàn Chi, không thì sẽ kinh ngạc đến không khép được miệng mất.
Lăng Sâm giờ này còn đang buồn bực ngồi trong văn phòng.

Cái đống giấy tờ này đến khi nào mới giải quyết xong chứ? Hắn giờ chỉ muốn chạy về nhà với Hàn Chi thôi.

Quân khu gì mà giấy tờ cần xử lý còn nhiều hơn cả mấy cái công ty lớn của hắn lúc trước.

Lăng Sâm mà biết sẽ như thế này thì lúc trước, hắn không nên dại dột nhận lời giúp anh hai, giờ hối hận thì cũng muộn rồi.
Xe Hàn Chi chạy đến một dãy nhà hai lầu, chắc đây là phòng làm việc của quân đội.

Lăng Vỹ bước xuống xe, đưa chìa khóa xe cho Hàn Chi, rồi ngoắc một tên lính trẻ đang tập huấn phía xa xa lại.
“Dẫn em ấy lên văn phòng của lão đại cậu.”

Anh lính phân vân, sao hôm nay xui quá vậy, vài lần, có con gái vào kiếm Lăng thiếu tướng, người dẫn đi lúc nào cũng bị mắng té tác, nay hắn lại bị điểm danh.

Thật khổ!
“Vâng, thượng tướng.” Dù không muốn nhưng thượng tướng kêu thì vẫn phải làm.
“Em lên kiếm tiểu Sâm đi, thằng nhóc này, anh dẫn đi luôn nhé.” Lăng Vỹ nói rồi cũng quay lưng đi mất.
“Chào em, anh tên Lưu Duẫn, là cấp dưới của Lăng thiếu tướng.

Một chút nữa, Lăng lão đại có nói khó nghe thì em đừng buồn nhé.

Anh ấy lúc nào cũng vậy, gặp con gái là khó chịu.” Lưu Duẫn vừa dắt Hàn Chi lên lầu vừa nói.
“Cảm ơn.” Hàn Chi cũng cười cười nhưng không nói nhiều.
Đi lên lầu hai, đến trước một phòng khá lớn, Lưu Duẫn gõ cửa.

Bên trong có một giọng nói khó chịu vang lên.
“Vào đi.”
Lưu Duẫn mở cửa, nuốt nước miếng nói với Lăng Sâm.

Còn Hàn Chi thì cố ý đứng ngoài cửa một lúc, chưa có đi vào.
“Lão đại, bên ngoài có một cô gái, là Lăng thượng tướng dẫn vào, cô ấy nói muốn gặp anh.”
“Gì chứ? Anh hai ý gì vậy chứ? Không biết em trai anh ấy có vợ rồi hay sao mà còn dẫn người vào đây gặp.

Trời ạ, về nhà, cô ấy mà biết thì tôi xong đời đấy.

Dẫn vào đi, thật phiền!” Lăng Sâm cáu kỉnh nói.

Nghe được tiếng nói anh trông mong thì Lăng Sâm ngẩn mạnh đầu lên, không tin được.
“Em, em muốn đến đây sao không nói trước với anh.

Anh hai cũng thật là không thông báo một tiếng được hay sao? Rõ ràng anh ấy cố ý.”
Nói rồi Lăng Sâm bước ra khỏi chỗ, đi lại một tay sách túi đựng đồ ăn, một tay nắm tay cô kéo vào, để cô ngồi lên ghế làm việc của anh.
“Mẹ anh kêu em đem đồ ăn sáng cho anh.”
“Ừ, vất vả em rồi.”
Ngước mặt lên, Lăng Sâm nhìn thấy Lưu Duẫn đứng đấy trợn mắt há mồm, anh khó chịu nói.
“Còn đứng đấy làm gì nữa, đi tập luyện đi.

Cậu tính làm bóng đèn hả?”
Lưu Duẫn cứng ngắt cúi chào rồi đi ra văn phòng.

Tỉnh táo lại, anh ta thì nhảy cẩn lên.
“Tin động trời, chị dâu đến đây.

Mình phải nói cho mọi người biết mới được.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.